Chương 17
Đầu óc đau nhói như bị búa đập, nhưng không phải vì chấn thương thể xác, mà là sự trống rỗng kinh hoàng.
Hắn nằm ngửa trên nền đá lạnh lẽo của hang động, mùi máu tanh còn sót lại từ trận chiến trước vẫn ám mũi.
Đầu tiên đến là tiếng bíp điện tử quen thuộc, vang lên trong đầu hắn, lạnh lùng và vô cảm.
`[SYSTEM REBOOTING...]`
`[LOADING CORE DATA...]`
`[ERROR: Memory Fragment Missing.
Integrity: 60%.]`
`[Welcome back, User 7.]`
Lam Phong thở hắt ra, không khí ẩm ướt và nặng mùi mốc meo tràn vào phổi.
Hắn ngồi dậy, tay run rẩy摸索 vào túi áo.
Không có gì.
Không có linh thạch, không có thẻ nhiệm vụ, thậm chí cả vết sẹo hình trăng khuyết trên cổ tay cũng mờ nhạt đi, như thể đang bị xóa dần khỏi thực tại.
Hắn nhìn lên trần hang.
Những nhũ đá nhọn hoắt treo lơ lửng, nhưng trong ánh mắt của một người mang giao diện Hệ Thống, chúng không chỉ là đá.
Chúng là những dòng mã lỗi, những pixel vỡ vụn của thế giới giả tạo này.
Hắn đứng dậy, chân bước đi chòng chành.
Hang động này không phải là nơi hắn đã chiến đấu với Lão Tổ.
Không gian ở đây nhỏ bé, bí ẩn, và mang một cảm giác "sai lệch" kỳ lạ.
Ánh sáng từ những viên phát quang trên tường không chiếu thẳng, mà bẻ cong, tạo ra những vùng bóng tối méo mó.
Lam Phong nhíu mày.
Trực giác của anh – thứ duy nhất còn sót lại sau khi ký ức bị bào mòn – mách bảo rằng đây không phải là một hang động tự nhiên.
Đây là một "lỗ hổng" trong mã nguồn của Cầu Thiên.
`[QUEST UPDATED: Explore the Glitch.]`
`[Objective: Find the source of the anomaly.]`
`[Reward: Unknown.]`
`[Penalty: Total Memory Wipe.]`
Lam Phong cắn chặt răng.
"Unknown?" Hắn thì thầm, giọng khàn đặc.
Hệ Thống luôn hiển thị phần thưởng rõ ràng.
EXP, vật phẩm, kỹ năng.
Nhưng "Unknown"?
Đó là một lời đe dọa tinh vi.
Hắn bước sâu hơn vào bóng tối.
Mỗi bước chân vang lên tiếng vọng kỳ lạ, như thể hắn đang đi trên một tấm gương vỡ.
Chưa kịp phản ứng, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Một âm thanh kim loại va chạm vang lên từ bên ngoài hang động.
Tiếng bước chân nặng nề, đều đặn, như của những người máy khổng lồ.
Tiểu Vũ hoảng sợ, nắm chặt tay Lam Phong.
"Là Binh Sĩ Shenmu.
Chúng đã phát hiện ra sự cố năng lượng do anh gây ra."
Lam Phong nhìn về phía lối vào hang động.
Ba bóng dáng khổng lồ xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo.
Chúng không có khuôn mặt, chỉ có những cảm biến đỏ rực, quét qua không gian như những tia laser chết người.
Thân thể chúng được làm từ một hợp kim đen bóng, hấp thụ mọi ánh sáng, chỉ trừ những đường viền xanh lam phát sáng – dấu hiệu của linh lực được kiểm soát bởi Hệ Thống.
`[WARNING: Hostile Entities Detected.]`
`[Level: Elite.]`
`[Recommendation: Flee.]`
Lam Phong lắc đầu.
"Chạy là không thể.
Chúng đã khóa lối ra." Hắn nhìn Tiểu Vũ.
"Cô có thể làm gì với chiếc bút đó?"
Tiểu Vũ nhìn chiếc bút kỹ thuật số trong tay.
"Nó có thể tạo ra một trường điện từ nhỏ.
Có thể gây nhiễu cảm biến của chúng trong vài giây.
Nhưng không thể phá hủy chúng."
"Đủ rồi," Lam Phong nói.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận dòng linh lực yếu ớt trong cơ thể.
Ở cấp độ Luyện Khí tầng 1, hắn không thể đối đầu với Binh Sĩ Shenmu.
Nhưng hắn có thứ khác.
Hắn có quyền Admin bị giới hạn.
Và hắn có sự tuyệt vọng.
"Làm đi," anh ra lệnh.
Tiểu Vũ gật đầu, ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình cảm ứng của chiếc bút.
Một tia sáng xanh lóe lên, phát ra một sóng xung kích vô hình.
Ba Binh Sĩ Shenmu đồng loạt dừng lại, những cảm biến đỏ của chúng nhấp nháy loạn xạ, như thể đang cố gắng xử lý một lỗi hệ thống.
"Ba giây!" Tiểu Vũ hét lên.
Lam Phong không chần chừ.
Hắn lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để tiếp cận khe nứt ánh sáng tím.
Hắn biết rằng Binh Sĩ Shenmu không được lập trình để tấn công "Lõi".
Chúng chỉ được bảo vệ.
Nếu hắn chạm vào khe nứt, hắn sẽ kích hoạt cơ chế phòng thủ tối cao.
Nhưng đó là rủi ro anh chấp nhận.
Hắn chạy qua giữa ba con robot, cảm thấy sức nóng từ cơ thể chúng tỏa ra, đốt cháy da thịt.
Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, không phải để tấn công, mà để bảo vệ ý thức.
`[SKILL: Mind Shield Activated.]`
Hắn lao thẳng vào khe nứt.
Mọi thứ chìm vào bóng tối.
Lam Phong không còn cảm giác được cơ thể.
Chỉ còn lại giọng nói của Hệ thống, vang vọng trong khoảng trống vô tận, lạnh lùng và xa cách.
`[SYSTEM NOTICE: Lỗi nghiêm trọng.
Cấu trúc thế giới bị tổn hại.
Bồi thường ký ức: 40%.
Đang xử lý...]`
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tan biến hoàn toàn, Lam Phong nhìn thấy một thứ gì đó.
Không phải là Void đen kịt.
Mà là một cánh cửa.
Một cánh cửa bằng gỗ, cũ kỹ, với một tấm biển nhỏ treo trước đó.
Trên tấm biển, viết bằng chữ tay, nguệch ngoạc:
*"Phòng Lab 101 - Của Bạch Linh Nhi."*
Và rồi, thế giới sụp đổ.
`[CONNECTION LOST.]`
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận