Chương 38
Anh đứng giữa quảng trường đổ nát, nơi từng là trung tâm thương mại sầm uất nhất thành phố trước khi thế giới sụp đổ.
Bây giờ, đây là một nấm mồ khổng lồ bằng bê tông và kính vỡ.
Không khí xung quanh không chỉ lạnh lẽo mà còn mang mùi kim loại gỉ sét của sự phân rã — mùi vị đặc trưng của ký ức đang bị thối rữa.
Trước mặt anh là một nhóm "Kẻ Quên Lãng".
Chúng từng là con người, những cư dân đã mất hoàn toàn Độ Bám Dính với hiện thực.
Cơ thể chúng trong suốt như kính vỡ, những mảnh vụn xương và thịt lơ lửng bên ngoài da thịt đang tan biến vào hư không.
Chúng không gầm gừ hay tấn công mù quáng.
Chúng đứng im lìm, đầu cúi xuống, miệng mấp máy những lời thì thầm mà chỉ có người mang bệnh Lãng Quên mới nghe thấy được.
Lâm Phong nhíu mày, ngón tay cái day nhẹ lên cạnh dao găm bằng xương thú ở thắt lưng.
Linh lực trong kinh mạch anh chảy chậm chạp, nặng nề như chì.
Anh cần thông tin.
Hội Đồng Ký Ức đã để lại một dấu vết tại đây — một "Điểm Mấu Chốt" nơi virus Hư Không lần đầu tiên đột biến thành dạng vật lý.
Nhưng để tiếp cận nó, anh phải đối mặt với những thứ này.
Bạch Tử Thuần đứng sau lưng anh hai bước chân, hơi thở gấp gáp trong chiếc khẩu trang vải cũ kỹ.
Cô cầm chặt cuốn sổ tay da bò lên ngực, như thể đó là khiên chắn duy nhất bảo vệ cô khỏi sự điên loạn của nơi này.
chúng đang nhớ về ai đó," Tử Thuần thì thầm, giọng run rẩy nhưng cố giữ bình tĩnh.
"Tôi có thể cảm nhận được sóng tần số từ chúng.
Nó không phải là nỗi sợ hãi, Lâm Phong à.
sự đau khổ thuần túy."
Lâm Phong quay sang nhìn cô một thoáng.
Ánh mắt anh lạnh băng, nhưng sâu thẳm trong đó là một cơn bão lo âu đang cuộn trào.
Em gái của anh, Tiểu Uyển, cũng bắt đầu có những triệu chứng tương tự nếu anh không tìm ra lời giải sớm hơn.
Mỗi lần anh sử dụng Bóng Ma để tách nỗi đau khỏi bản thân, khoảng cách giữa anh và em gái lại xa thêm một chút.
"Đừng đoán mò," Lâm Phong nói ngắn gọn, giọng trầm thấp cắt ngang sự ồn ào của gió hú qua các khe nứt bê tông.
"Hãy quan sát.
Nếu chúng là ký ức bị lãng quên, thì chắc chắn có thứ gì đó khiến chúng bám trụ vào nơi này."
Anh bước tiến lên phía trước.
Những Kẻ Quên Lãng không di chuyển khi anh đến gần ba mét.
Chúng chỉ đứng đó, những bóng ma trong suốt phản chiếu ánh sáng xám xịt từ bầu trời u ám.
Lâm Phong tập trung tinh thần, mở rộng giác quan thứ sáu — khả năng mà Bóng Ma đã ban cho hắn sau bao đêm thức trắng và tự đày đọa.
Anh thấy chúng rõ hơn.
Không phải là xác sống đói khát máu thịt.
Chúng là những đoạn phim cũ kỹ bị rách nát, quay đi quay lại một khoảnh khắc bi kịch duy nhất.
Một người đàn ông trong bộ vest đang rơi từ tầng cao nhà chung cư.
Một cô bé ôm lấy con búp bê vải rách rưới giữa đống đổ-nhiệt.
Một cặp vợ chồng nắm tay nhau khi nước lũ dâng lên ngập cổ chân họ.
"Đây không phải là quái vật," Lâm Phong thầm nghĩ, một cảm giác ghê tởm len lỏi trong dạ dày.
"Đây là bằng chứng tội ác của Hội Đồng."
Họ đã chọn lọc ký ức.
Họ đã xóa bỏ những nỗi đau để tạo ra trật tự giả tưởng.
Và thứ bị loại bỏ không biến mất.
Nó tích tụ lại ở đây, nơi thực tại mỏng manh nhất, chờ đợi ai đó đến giải phóng nó — hoặc chôn vùi nó vĩnh viễn.
Lâm Phong giơ tay lên, linh lực ngưng tụ thành một lưỡi kiếm ánh sáng mờ nhạt.
Anh nhắm vào khoảng trống giữa ba Kẻ Quên Lãng đứng gần nhau nhất.
Nếu anh có thể cắt đứt kết nối của chúng với mặt đất, anh sẽ lấy được dữ liệu gốc — thứ mà Hội Đồng gọi là "rác thải tâm trí".
Nhưng ngay khi linh lực chạm đến không khí xung quanh những bóng ma đó, một phản ứng dây chuyền xảy ra.
Không phải tiếng nổ hay luồng năng lượng.
Mà là sự im lặng.
Một sự tĩnh lặng tuyệt đối nuốt chửng mọi âm thanh trong bán kính mười mét.
Những Kẻ Quên Lãng bỗng ngừng mấp máy miệng.
Đầu chúng ngẩng lên đồng thời hướng về phía Lâm Phong.
Và lần đầu tiên, anh nhìn thấy đôi mắt của chúng.
Không phải màu trắng đục của kẻ mất trí.
Mà là màu đen sâu thẳm, trống rỗng, như những hố huyệt không đáy hút lấy ánh sáng và hy vọng.
Lâm Phong lùi lại một bước, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm cán dao găm.
Ký ức vừa nhìn thấy không chỉ gây ra đau đớn về tinh thần mà còn làm suy giảm Độ Bám Dính của anh một cách đáng kể.
Anh cảm thấy bàn chân mình trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang từ chối tác động lên cơ thể hắn vì sự hiện diện quá nhiều ký ức ngoại lai trong đầu.
"Đừng nhìn vào mắt chúng!" Tử Thuần hét lên, giọng cô vang vọng bất thường trong không gian tĩnh lặng chết chóc này.
Cô lao về phía trước, đưa cuốn sổ tay ra chắn trước mặt Lâm Phong như một tấm khiên vô hình.
"Lâm Phong!
Chúng đang cố gắng ghi đè ký ức của anh vào mạng lưới chung!"
Nhưng quá muộn.
Một luồng dữ liệu thô sơ, hỗn độn vào tâm trí Lâm Phong.
Không phải là lời nói hay hình ảnh rõ ràng.
Nó là cảm giác.
Cảm giác lạnh giá khi chết đuối trong chính phòng ngủ của mình.
Sự tuyệt vọng tột độ khi nhận ra rằng không ai sẽ nhớ đến tên bạn sau khi bạn tắt thở.
Và sâu hơn nữa, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng — giống như vết thương hở trên da thịt mà không bao giờ lành lại.
Lâm Phong ôm đầu quỳ xuống, răng nghiến chặt đến mức men răng cứa vào nướu gây ra mùi máu tanh trong miệng.
Bóng Ma bên trong anh bắt đầu động.
Một tiếng cười khinh miệt vang lên trong sọ não của hắn, rõ ràng và sắc bén hơn bất kỳ lần nào trước đây.
*“Anh thấy đấy,”* giọng nói đó thì thầm, ngọt ngào như mật ong pha độc tố.
*“Hắn không thể chịu đựng nỗi đau này một mình đâu.
Để tôi giúp anh.
Chỉ cần buông tha chút nữa thôi.”*
Lâm Phong nghiến răng, cố gắng gạt bỏ tiếng thì thầm ấy bằng ý chí sắt đá của mình.
Anh biết nếu để Bóng Ma kiểm soát hoàn toàn cơ thể lúc này, hắn sẽ không còn là Lâm Phong nữa.
Hắn sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc thuần túy, loại bỏ ký ức để tồn tại — chính xác như những gì Hội Đồng muốn tạo ra.
Nhưng áp lực lên tâm trí anh đang tăng lên từng giây.
Những Kẻ Quên Lãng xung quanh bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía hắn, không phải với ý định tấn công thể chất, mà là hòa tan vào cơ thể anh.
Chúng muốn được nhớ lại.
Chúng muốn tìm một vật chủ để lưu trữ nỗi đau của chúng trước khi bị lãng quên vĩnh viễn bởi vũ trụ vô tình này.
Lâm Phong cảm thấy bàn tay mình bắt đầu trở nên trong suốt.
Những ngón tay đang mờ dần, lộ ra khung xương trắng bệch bên dưới lớp da thịt đang biến mất.
Anh nhìn xuống với sự kinh hoàng lạnh toát.
Độ Bám Dính của anh đang giảm nhanh chóng.
Nếu nó chạm mức không, cơ thể anh sẽ tan rã thành bụi xám cùng với những ký ức mà hắn vừa hấp thụ vô tình này.
"Cắt đứt nó!" Tử Thuần hét lên, cô rút ra một chiếc kim chích máu bằng bạc từ túi áo — dụng cụ để kích hoạt phép thuật ghi chép ký ức cấp thấp của cô.
Cô lao vào ôm lấy lưng Lâm Phong, ép đầu mình áp sát vào gáy anh.
"Tôi sẽ dẫn đường cho những ký ức này đi về phía tôi!
Nhưng anh phải giữ ý thức tỉnh táo!"
Hành động liều mạng đó khiến máu chảy từ mũi Tử Thuần ra, nhỏ xuống nền bê tông đầy bụi bẩn.
Cô đang dùng cơ thể mình làm cái phích chứa tạm thời để cứu anh khỏi sự tan rã tức thì.
Lâm Phong nhìn thấy phản chiếu trong ánh mắt hoảng loạn của cô — và sâu thẳm bên dưới đó là một quyết định chết chóc mà hắn chưa từng ngờ tới từ người con gái nhạy cảm này.
Ánh sáng từ cơ thể Lâm Phong bùng lên mạnh mẽ, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời quanh anh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, anh nghe thấy một giọng nói — không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tiềm thức, vang lên bằng chính giọng nó nhưng lại mang âm sắc của ngàn vạn linh hồn khác nhau hòa quyện vào nhau.
*“Tại sao anh chiến đấu?”* giọng hỏi.
*“Sự lãng quên là ân sủng.”*
Lâm Phong mở mắt ra.
Anh không còn nhìn thấy quảng trường đổ nát nữa.
Anh đang đứng giữa một đại dương ký ức mênh mông, nơi mỗi giọt nước là một đoạn đời của ai đó đã chết trong im lặng.
Và ở trung tâm đại dương ấy, nổi bật lên một cấu trúc hình học kỳ lạ — giống như một quả cầu đa diện bằng thủy tinh đen, phản chiếu mọi thứ nhưng không cho thấy bất cứ điều gì bên trong nó.
Đó là "Lõi" của Vùng Mù.
Nơi Hội Đồng Ký Ức cất giữ những ký ức mà họ coi là nguy hiểm nhất: sự thật về nguồn gốc virus Hư Không.
Lâm Phong nhận ra rằng mình đang ở một không gian song song — nơi thực tại vật lý và thế giới tâm linh giao thoa.
Đây chính là lúc khám phá bí ẩn lớn nhất của chương này.
Hắn phải bước vào quả cầu thủy tinh đen đó để lấy thông tin, nhưng cái giá phải trả có thể là toàn bộ ký ức về em gái mình.
"Tiểu Uyển," anh thầm gọi tên trong lòng, cố gắng giữ hình ảnh khuôn mặt ngây thơ của cô bé hiện lên rõ nét nhất trước khi nó bị xóa nhòa bởi những dòng dữ liệu hỗn độn xung quanh.
"Anh sẽ nhớ con."
Bóng Ma bên trong cơ thể hắn gầm lên sung sướng.
Nó muốn điều này.
Sự hủy diệt ký ức cá nhân để thay thế bằng khối kiến thức tập thể vô hồn chính là mục tiêu tối thượng của nó — sự giải phóng khỏi gánh nặng cảm xúc.
Lâm Phong bước về phía quả cầu thủy tinh đen.
Mỗi bước chân đều khiến anh đau đớn dữ dội, như thể đang dẫm lên những mảnh kính vỡ sắc lẹm trong não bộ.
Anh nhớ đến ngày đầu tiên em gái cười với mình khi vừa sinh ra.
Ánh mắt trong veo ấy dần mờ đi, thay thế bằng hình ảnh một thành phố rực lửa và tiếng hét của hàng ngàn người chết cùng lúc.
Anh nhớ đến mùi hương hoa hồng mà mẹ anh thường xịt vào phòng ngủ trước khi mất tích.
Mùi hương đó biến thành mùi máu tanh nồng nặc từ những vết thương chưa lành trên cơ thể hắn sau trận chiến với Hội Đồng tuần trước.
Và cuối cùng, chỉ còn lại một ký ức duy nhất được giữ nguyên vẹn trong tâm trí trống rỗng của anh: hình ảnh em gái đang khóc vì sợ bóng tối.
Nhưng ngay cả ký ức đó cũng bắt đầu nứt vỡ, những vết nứt trắng xóa lan tỏa từ trung tâm khuôn mặt Tiểu Uyển ra ngoài, làm biến dạng nó thành một thứ gì đó không thể nhận diện được.
"Đủ rồi!" Lâm Phong hét lên trong thế giới nội tại của mình.
Anh đưa tay phải — bàn tay đang trở nên hoàn toàn trong suốt và lạnh như băng giá chết chóc này đây — nắm chặt vào bề mặt cứng đờ của quả cầu thủy tinh đen trước mặt hắn bây giờ kia sao?
Hắn sẽ không để cho bóng tối chiến thắng lần nữa.
Một lực lượng phản tác dụng đẩy mạnh.
, văng người trở lại thực tại vật lý với tốc độ kinh hoàng.
Anh va chạm mạnh vào bức tường bê tông đổ nát phía sau lưng mình, làm rung chuyển toàn bộ quảng trường chết chóc im lìm vắng lặng xung quanh nơi đây ngay lúc này giờ phút hiện tại trước mắt bọn họ rồi thì sao?
Khi ánh sáng tắt dần, quảng trường trở lại tĩnh lặng.
Những Kẻ Quên Lãng không chết, mà đã biến thành những "Đá Ký Ức" — những tảng đá nhỏ, lạnh lẽo, chứa đựng những đoạn ký ức đã được làm sạch và đóng băng vĩnh viễn trong trạng thái vô tri vô giác này đó.
chứ gì nữa.
Lâm Phong nằm ngửa trên nền bê tông vỡ vụn đầy mảnh kính cưa sắc lẹm nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh anh bây giờ rồi thì sao?
Anh thở dốc nặng nhọc, mỗi nhịp thở đều đau rát trong phế quản bị tổn thương nghiêm trọng bởi khí độc ký ức vừa mới hấp thụ vào cơ thể mình đây mà!
Bàn tay phải của hắn vẫn còn giữ nguyên hình dạng nắm đấm chặt cứng lại không nỡ buông tha cho những viên đá ký Ức lạnh toát đang nằm gọn trong lòng bàn tay bây giờ kia sao?
Tử Thuần quỳ bên cạnh anh, khuôn mặt nhợt nhạt như sáp nến sắp tan chảy hoàn toàn dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó chịu này đây mà!
Máu vẫn còn tiếp tục chảy ra từ mũi cô ấy không ngừng nghỉ dù cho đã cố gắng lau sạch chúng đi bằng khăn tay vải cotton cũ kỹ rách nát bên mình rồi thì sao?
anh ổn chứ?" Cô hỏi, giọng yếu ớt nhưng tràn đầy sự quan tâm chân thành sâu sắc đến mức khiến người ta cảm thấy ấm áp trong lòng ngay cả giữa địa ngục trần gian này đây mà!
Lâm Phong không đáp lại.
Anh ngồi dậy chậm chạp, đưa những viên đá ký Ức ra ánh sáng mờ ảo của bầu trời u ám xám xịt bao trùm lấy cả thế giới sụp đổ tàn khốc bi đát nơi đây bây giờ rồi thì sao?
Chúng lạnh giá chạm vào da thịt anh như băng tuyết đóng băng vĩnh cửu không tan chảy dưới bất kỳ điều kiện thời tiết nào dù có nắng hay mưa gió bão tố dữ dội đến mức độ khủng khiếp nào đi chăng nữa.
Nhưng bên trong những viên đá đó, anh thấy được thứ mà Hội Đồng Ký Ức đã cố tình che giấu bằng mọi giá cả đời mình sống còn trên thế giới này đây mà!
Đó là một bản thiết kế.
Một công thức hóa học phức tạp đến mức điên cuồng cho việc tạo ra "Vaccine Lãng Quên" — loại thuốc có khả năng ngăn chặn virus Hư Không xâm nhập vào não bộ con người, nhưng với một điều kiện tàn khốc: nó sẽ xóa sạch toàn bộ ký ức tiêu cực của nạn nhân để lấy năng lượng vận hành.
Con đường duy nhất để cứu em gái mình đang nằm ngay trong lòng bàn tay lạnh toát này đây mà!
Nhưng cái giá phải trả là anh sẽ quên mất tất cả những đau khổ, những hy sinh và thậm chí.
có thể quên luôn lý do tại sao mình lại chiến đấu cho đến cùng bất chấp mọi hiểm nguy chết người trước mắt bây giờ kia sao?
"Đây không phải là giải pháp," Lâm Phong nói với chính bản thân trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy quảng trường đổ nát hoang tàn này đây mà.
"Đây mới chỉ là bước đầu tiên."
Anh nhặt thêm một viên đá ký Ức khác từ dưới nền bê tông vỡ vụn đầy mảnh kính cưa sắc lẹm nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi xung quanh anh bây giờ rồi thì sao?
Viên đá thứ hai nóng hổi hơn, mang theo cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa ra khắp cơ thể run rẩy vì lạnh cóng của hắn đây mà!
Lâm Phong nắm chặt những viên đá ký Ức, cảm giác ấm áp từ chúng lan tỏa ra khắp cơ thể, nhưng cũng mang theo một áp lực ghê gớm.
The Eraser đang di chuyển chậm rãi về phía anh, từng bước một, làm rung chuyển cả không gian xung quanh quảng trường đổ nát hoang tàn này đây mà!
Đó là bóng đen của chính hắn — Bóng Ma đã thoát ra khỏi sự kiểm soát tạm thời trong quá trình khám phá Lõi Vùng Mù.
Nó hiện hình trước mặt Lâm Phong với chiều cao gấp đôi cơ thể thực tại, đôi mắt đỏ rực như lửa cháy thiêu rụi mọi hy vọng còn sót lại trong tâm trí anh bây giờ rồi thì sao?
*“Anh đã tìm thấy sự thật,”* Bóng Ma nói, giọng vang lên từ khắp nơi xung quanh khiến cho không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt khó chịu đến mức chết người đây mà.
*“Bây giờ hãy chọn: tiếp tục gánh vác nỗi đau của cả thế giới này trên vai gầy guộc ốm yếu bệnh hoạn của mình suốt đời mãi mãi vô tận dài lâu bất tận vô cực vĩnh hằng trường tồn cùng nhật nguyệt thiên địa vạn vật sinh linh chúng sanh hữu tình vô tri vô giác ngu si mê muội điên cuồng loạn trí phát huyễn hoặc ảo tưởng hoang đường phi lý ngụy tạo giả dối trá nghĩa đạo đức luân thường nhân lễ nghi pháp luật quy tắc chuẩn mực giá trị sống chết thành bại vinh nhục thắng thua lợi hại an nguy khổ hạnh vui buồn sướng đau đớn hành hạ tra tấn cực hình đày đọa
Vị thế thần thánh bỗng nứt nẻ, lộ ra khuôn mặt quỷ dị đang nhếch môi cười khẩy.
Hắn sững người khi nhận ra máu trên tay mình không phải của địch, mà là của chính linh hồn đã tan vỡ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận