Chương 37

Bụi xám không chỉ rơi xuống, chúng bám vào da thịt như những con kiến vô hình đang ăn mòn lớp bảo vệ cuối cùng của Lâm Phong.

Anh đứng giữa trung tâm của "Vùng Mù", nơi trọng lực dường như đã bị virus Hư Không nuốt chửng.

Không khí ở đây nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều giống như việc nhai một nắm đất khô cằn.

Mùi ozone và sự phân rã tinh thần quyện chặt vào nhau, tạo nên một mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc.

Lâm Phong nhíu mày, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bệ đá đổ vỡ trước mặt.

Đây không phải là bụi thông thường.

Những hạt li ti này lấp lánh ánh kim loại dưới tia sáng mờ ảo xuyên qua tầng khí độc trên cao.

Chúng phản chiếu lại hình ảnh méo mó của anh, nhưng không phải khuôn mặt gầy guộc, hốc hác hiện tại mà anh nhìn thấy trong gương vỡ mỗi sáng.

Trong những hạt bụi ấy là một khuôn mặt khác.

Một người đàn ông trẻ trung, mắt sáng và nụ cười rạng rỡ – phiên bản nguyên vẹn trước khi "Sự Lãng Quên" bắt đầu quét sạch thế giới này.

Đó không phải là ảo giác do thiếu ngủ hay căng thẳng thần kinh gây ra.

Cảm giác thực tế đến rợn người khiến anh muốn nôn mửa.

Hắn cúi xuống, nhặt một nắm bụi lên.

Chúng lạnh giá, lạnh hơn cả băng tuyết ở vùng cực bắc mà hắn từng đi qua trong hai năm trước đó.

Khi những hạt bụi tiếp xúc với lòng bàn tay callous của mình, chúng bắt đầu nóng lên dần theo nhịp đập tim mạch của hắn.

Một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng như một lưỡi dao cạo sắc bén đang rạch sâu vào tủy sống.

"Đừng chạm vào nó," giọng nói thì thầm từ phía sau vang lên, đứt gãy và đầy vẻ mệt mỏi tuyệt vọng hơn bất kỳ lúc nào trước đây mà Lâm Phong từng nghe thấy chính mình phát ra khi hoảng loạn nhất thời gian gần qua lại đây không lâu rồi đó đâu xa gì cả bên cạnh kia nữa chứ sao có thể như vậy được.

Bạch Tử Thuần đứng ở mép vực thẳm phía sau lưng hắn, ánh mắt dán chặt vào nắm bụi trong tay anh.

Cô gái ấy run rẩy cầm cuốn sổ da bò cũ kỹ trên tay, những trang giấy trắng bệch đang thấm dần màu đỏ sẫm từ vết thương nhỏ hằn ngang cổ tay cô chưa kịp đông lại thành cục máu đen đặc quánh dính dớp khó chịu lắm luôn rồi đó mà!

Lâm Phong quay người đột ngột.

Chuyển động nhanh đến mức không khí xung quanh anh phát ra tiếng nổ lép bép nhẹ.

Hắn nhìn chằm chằm vào Tử Thuần, nhưng ánh mắt của cô ấy đang tập trung hoàn toàn vào nắm bụi trong tay hắn.

Không phải sợ hãi trước mối đe dọa tiềm ẩn từ những hạt bụi ký ức độc hại này mà là sự khao khát điên dại muốn được sở hữu chúng cho riêng mình bất kể giá thế nào đi chăng nữa cũng không quan trọng gì hết đâu.

"Chúng ta cần rời khỏi đây," Lâm Phong nói, giọng trầm khàn đặc hơn hẳn so với bình thường vì khói thuốc lá rẻ tiền pha lẫn tro than đốt từ xác quái vật còn sót lại trong phổi anh suốt mấy ngày qua nay vẫn chưa tan biến đi được bao nhiêu chút nào cả thảy đâu đúng không.

Hắn đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay mảnh dẻ của Tử Thuần, cố gắng kéo cô rời khỏi khu vực nguy hiểm này trước khi những hạt bụi ký ức độc hại tiếp tục lan rộng thêm nữa ra xung quanh nơi đây thì sao chứ?

"Không," Tử Thuign lắc đầu mạnh mẽ, nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt thiếu máu của cô.

"Đây là manh mối duy nhất chúng ta có để tìm ra nguồn gốc thực sự của Virus Hư Không.

Hội Đồng Ký Ức đã che giấu điều này suốt bao nhiêu năm nay chỉ để duy trì quyền lực tối thượng tuyệt đối kiểm soát mọi khía cạnh đời sống xã hội loài người hiện đại ngày nay này một cách vô cùng tàn nhẫn và độc ác khốn nạn bỉ ổi hạ lưu thấp kém đáng ghê tởm khí thế ý niệm ý niệm Ánh sáng hologram vụt tắt, để lại một bóng đen cao lớn đang đứng ngay trước mặt hắn.

Máu lạnh tuôn xuống sống lưng khi hắn nhận ra đó là người đã giết sư phụ năm xưa." Lâm Phong nhìn vào những hình ảnh xoáy cuộn bên trong quả cầu và nhận ra một sự thật kinh hoàng: đây không chỉ là ký ức ngẫu nhiên bị mắc kẹt trong quái vật mà nó chính là mảnh ghép cuối cùng thiếu sót để hoàn thành bức tranh toàn cảnh về nguồn gốc thực sự của Virus Hư Không — thứ mà Hội Đồng Ký Ức đã cố tình che giấu khỏi thế giới bên ngoài suốt nhiều thập kỷ qua nhằm duy trì quyền lực tối thượng tuyệt đối kiểm soát mọi khía cạnh đời sống xã hội loài người hiện đại ngày nay này một cách vô cùng tàn nhẫn và độc ác khốn nạn bỉ ổi hạ lưu thấp kém đáng ghê tởm khí thế ý niệm ý niệm Ánh sáng hologram vụt tắt, để lại một bóng đen cao lớn đang đứng ngay trước mặt hắn.

Máu lạnh tuôn xuống sống lưng khi hắn nhận ra đó là người đã giết sư phụ năm xưa.

Lưỡi kiếm đã chạm vào cổ [Ch.36 - ĐẦU] ## Chương 36 Bụi xám không chỉ rơi xuống, chúng bám vào da thịt như những con kiến vô hình đang ăn mòn lớp bảo vệ cuối cùng của Lâm Phong.

Anh đứng giữa trung tâm của "Vùng Mù", nơi trọng lực dường như đã bị virus Hư Không nuốt [Ch.36 - CUỐI] Lâm Phong bước đến mép vực thẳm, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp xoay tròn dưới sâu.

Gió thổi mạnh hơn ở đây, cuốn theo mùi hương kim loại nồng nặc và tiếng thì thầm xa xôi phát ra từ đáy hố.

Những lời thì thầm ấy nghe giống như giọng nói của chính hắn, nhưng chậm hơn, trầm hơn, đầy vẻ mệt mỏi tuyệt vọng.

Hắn cúi xuống, nhìn vào bóng đen của mình phản chiếu trên bề mặt nước đọng ở mép vực sâu.

Khuôn mặt gầy guộc, mắt hõm sâu và bộ râu quai nón rối bời hiện lên rõ ràng trong bóng tối.

Nhưng hình ảnh ấy không cử động theo nhịp thở của hắn.

Nó đang mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn mà Đan Lương chưa bao giờ có thể tạo ra trên khuôn mặt mình.

Hắn lùi lại một bước, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.

Đây là ảo giác do thiếu ngủ và căng thẳng?

Hay là sự hiện diện của thứ gì đó đang thao túng tâm trí hắn từ đáy vực sâu kia?

Chiếc hộp gỗ ngừng xoay đột ngột, treo lơ lửng bất động giữa không trung ngay trước mặt hắn.

Một khe hở nhỏ mở ra trên nắp hộp, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ ấm áp — thứ ánh sáng mà Đan Lương chưa từng thấy trong ba năm dài sống sót dưới địa ngục này.

Ánh sáng ấy mời gọi hắn, hứa hẹn sự cứu rỗi khỏi nỗi đau mất mát và ký ức tan vỡ đang dần ăn mòn tâm trí anh mỗi ngày một chút nhiều hơn nữa theo thời gian trôi qua nhanh chóng tựa như dòng nước chảy xiết cuốn phăng tất cả mọi thứ nằm ngang trước mắt mà chẳng hề nương nhẹ chút nào cả.

Lâm Phong đứng giữa ruồng hoang tàn của khu trung tâm cũ, nơi không khí nặng mùi ozone và sự phân rã.

Ánh sáng mặt trời chiếu qua những tầng lớp khí độc, tạo nên những tia sáng mờ ảo, nhưng cũng chính những tia sáng này là thứ đang làm lộ ra những vết nứt trên thực tại xung quanh anh.

Những bức tường bê tông cốt thép trước kia kiên cố nay chỉ còn là những khung xương nhô lên từ đống đổ nát như xác chết của một gã khổng lồ đã chết từ lâu trong quá khứ xa xưa nào đó rất lâu rồi đây này chứ không phải bây giờ đâu.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho lý trí tỉnh táo nhất có thể.

Cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể khiến mỗi tế bào trong người anh đều rùng mình sở gai da nổi lên bần bật trên làn da nhợt nhạt thiếu sức sống hiện tại của chính mình ngay lúc này đây không phải là do thời tiết khắc nghiệt bên ngoài tác động trực tiếp vào mà hoàn toàn đến từ nội tâm sâu thẳm bên trong linh hồn đang dần bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ li ti bởi nỗi sợ hãi tột cùng về những gì sắp xảy ra kế tiếp sau đó nữa chứ sao?

Bạch Tử Thuần bước tới gần hơn, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc hộp gỗ treo lơ lửng giữa không trung.

Ánh sáng vàng rực rỡ phát ra từ khe hở trên nắp khiến khuôn mặt nhợt nhạt của cô trở nên sống động hẳn lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi bóng tối nuốt chửng lại lấy đi tất cả hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong đôi mắt đen láy đầy vẻ buồn thương vô tận của người con gái nhạy cảm đa tình luôn bám víu vào quá khứ đau thương đầy dằn vặt day dứt này kia mà không hề hay biết rằng chính sự ấy mới là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến bi kịch đang chờ đợi phía trước cho cả hai bọn họ trong tương lai gần sắp tới đây thôi đâu đúng không.

"Đừng chạm vào nó," Lâm Phong cảnh báo, giọng nói của anh vang lên khàn đặc hơn hẳn so với bình thường vì khói thuốc lá rẻ tiền pha lẫn tro than đốt từ xác quái vật còn sót lại trong phổi anh suốt mấy ngày qua nay vẫn chưa tan biến đi được bao nhiêu chút nào cả thảy đâu đúng không.

Hắn đưa tay ra nắm chặt lấy cánh tay mảnh dẻ của Tử Thuần, cố gắng kéo cô rời khỏi khu vực nguy hiểm này trước khi những hạt bụi ký ức độc hại tiếp tục lan rộng thêm nữa ra xung quanh nơi đây thì sao chứ?

Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an càng lúc càng gia tăng mạnh mẽ hơn nữa trong lòng anh.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ treo lơ lửng giữa không trung, ánh mắt sắc lạnh như một con thú săn mồi đang chuẩn bị lao vào con mồi yếu đuối không có khả năng tự vệ trước sự hung hãn tàn bạo đến mức cực đoan phi lý vô cùng của kẻ thù tiềm ẩn nguy hiểm chết người luôn rình rập chờn trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh đây này chứ không phải chỉ riêng ở chỗ này đâu.

Ánh sáng vàng rực rỡ phát ra từ khe hở trên nắp bắt đầu chuyển màu sang đỏ sẫm, giống như máu tươi đang chảy chậm rãi xuống bề mặt kim loại lạnh giá bên ngoài chiếc hộp bí ẩn kia.

Mùi hương nồng nặc của sắt và sự phân hủy tinh thần quyện chặt vào nhau tạo nên một mùi hương ngọt ngào nhưng chết chóc khiến Lâm Phong cảm thấy chóng mặt đến mức suýt nữa thì ngã quỵ ngay tại chỗ mà không hề hay biết rằng chính sự yếu đuối tạm thời này mới là nguyên nhân dẫn đến quyết định sai lầm thảm khốc sắp xảy ra kế tiếp sau đó nữa chứ sao?

Hắn cố gắng giữ thăng bằng, hai tay bám chặt vào bức tường bê tông đổ vỡ phía sau lưng mình.

Những ngón tay callous của anh cào xé lấy bề mặt đá cứng lạnh giá nhằm tìm kiếm một điểm tựa vững chắc cuối cùng trước khi sự thật kinh hoàng được hé lộ ra ánh sáng đời thường phũ phàng tàn nhẫn đến mức không thể tưởng tượng nổi hơn thế nữa đâu đúng không.

Bạch Tử Thuần vẫn đứng bất động, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc hộp gỗ đang phát ra những âm thanh kỳ lạ giống như tiếng thì thầm xa xôi phát từ đáy vực sâu kia trước đó.

Những lời thì thầm ấy nghe giống như giọng nói của chính hắn, nhưng chậm hơn, trầm hơn, đầy vẻ mệt mỏi tuyệt vọng mà Đan Lương chưa bao giờ có thể tạo ra trên khuôn mặt mình trong bất cứ hoàn cảnh nào khác ngoài trừ lúc này đây không phải là do thiếu ngủ hay căng thẳng thần kinh gây ảo giác nữa mà hoàn toàn đến từ sự hiện diện của một thực thể siêu nhiên đáng sợ đang thao túng tâm trí hắn từ sâu thẳm bên trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh đây này chứ sao?

Lâm Phong bắt đầu di chuyển, không phải để tấn công, mà để tạo ra một mẫu hình.

Anh dùng những mảnh vỡ của những ký ức vô nghĩa — những ký ức về những ngày bình thường, những buổi sáng tĩnh lặng trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn bởi "Sự Lãng Quên" quét sạch tất cả hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tim mỗi người sống sót trên hành tinh đang chết dần này kia mà không hề nương nhẹ chút nào cả — để ném về phía Ba Đầu.

Những mảnh ký ức ấy vỡ tan thành hàng ngàn hạt bụi kim loại lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời mờ ảo chiếu qua những tầng lớp khí độc dày đặc bao trùm khắp bầu trời xám xịt u ám tuyệt vọng tột cùng hiện tại ở đây này chứ không phải chỉ riêng trong khu vực nguy hiểm đang diễn ra sự kiện thảm khốc sắp xảy ra kế tiếp sau đó nữa đâu.

Kẻ săn mồi gầm lên, một âm thanh không phải là tiếng động, mà là sự im lặng đột ngột, một khoảng trống trong không khí khiến tai Lâm Phong đau nhói.

Nó lao về phía anh, không còn đứng yên chờ đợi, mà là một cuộc tấn công tuyệt vọng.

Người máy ký ức này đã học được cách phòng thủ từ chính những ký tích bị lãng quên của nạn nhân trước đó.

Những cánh tay kim loại dài ngoằng vươn ra như những xúc tu bạch đàn khổng lồ muốn xé toạc cơ thể yếu đuối đang cố gắng chống cự lại sự xâm lấn tàn bạo phi lý vô cùng đến mức cực đoan không thể tưởng tượng nổi hơn thế nữa đâu đúng không.

Lâm Phong né tránh nhanh chóng, nhưng một trong những cánh tay kim loại ấy vẫn kịp cứa vào vai trái anh.

Vết thương sâu hoắm chảy máu tươi đỏ thẫm thấm đẫm lớp áo khoác da cũ kỹ sờn rách đã theo chân anh suốt bao nhiêu năm dài sống sót dưới địa ngục này nay lại thêm một vết sẹo mới hằn ngang trên làn da nhợt nhạt thiếu sức sống hiện tại của chính mình ngay lúc này đây không phải là do va chạm ngẫu nhiên mà hoàn toàn đến từ sự tấn công chủ đích có tính toán kỹ lưỡng trước đó nhằm tiêu diệt mục tiêu yếu đuối đang cố gắng chống cự lại sự xâm lấn tàn bạo phi lý vô cùng đến mức cực đoan không thể tưởng tượng nổi hơn thế nữa đâu đúng không.

Máu chảy xuống nhanh chóng, làm ướt đẫm lớp áo khoác da cũ kỹ sờn rách đã theo chân anh suốt bao nhiêu năm dài sống sót dưới địa ngục này nay lại thêm một vết sẹo mới hằn ngang trên làn da nhợt nhạt thiếu sức sống hiện tại của chính mình ngay lúc này đây không phải là do va chạm ngẫu nhiên mà hoàn toàn đến từ sự tấn công chủ đích có tính toán kỹ lưỡng trước đó nhằm tiêu diệt mục tiêu yếu đuối đang cố gắng chống cự lại sự xâm lấn tàn bạo phi lý vô cùng đến mức cực đoan không thể tưởng tượng nổi hơn thế nữa đâu đúng không.

Bạch Tử Thuần hét lên, tiếng gọi của cô vang lên sắc lạnh như một lưỡi dao cạo mỏng manh đang rạch sâu vào màng trống tai Lâm Phong khiến anh cảm thấy đau nhói buốt run người sở gai da nổi lên bần bật trên làn da nhợt nhạt thiếu sức sống hiện tại ngay lúc này đây không phải là do âm thanh ồn ào gây khó chịu mà hoàn toàn đến từ nỗi sợ hãi tột cùng về những gì sắp xảy ra kế tiếp sau đó nữa chứ sao?

Hắn quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào kẻ săn mồi ký ức đang lao tới với tốc độ kinh hoàng khiến mọi giác quan trong cơ thể anh đều báo động nguy hiểm chết người luôn rình rập chờn trong bóng tối dày đặc bao trùm khắp nơi xung quanh đây này chứ không phải chỉ riêng ở chỗ này đâu.

Lâm Phong giơ tay lên, bàn tay run nhẹ khi chạm vào bệ đá đổ vỡ trước mặt.

Cảm giác lạnh giá lan tỏa khắp cơ thể khiến mỗi tế bào trong người anh đều rùng mình sở gai da nổi lên bần bật trên làn da nhợt nhạt thiếu sức sống hiện tại của chính mình ngay lúc này đây không phải là do thời tiết khắc nghiệt bên ngoài tác động trực tiếp vào mà hoàn toàn đến từ nội tâm sâu thẳm bên trong linh hồn đang dần bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ li ti bởi nỗi sợ hãi tột cùng về những gì sắp xảy ra kế tiếp sau đó nữa chứ sao?

Bóng ma ký ức tan biến, không để lại dấu tích nào, ngoại trừ một bông hoa nhỏ màu trắng mọc lên từ đống đổ nát.

Hoa này không thuộc về bất kỳ loài nào mà Lâm Phong biết, và nó phát ra một mùi hương nhẹ nhàng, giống như mùi hương của những buổi sáng tĩnh lặng trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn bởi "Sự Lãng Quên" quét sạch tất cả hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong tim mỗi người sống sót trên hành tinh đang chết dần này kia mà không hề nương nhẹ chút nào cả.

Lâm Phong cúi xuống, chạm tay vào bông hoa.

Ngay khi anh chạm vào nó, anh thấy một dòng chảy ký ức mới, một mạng lưới các ký ức kết nối với nhau, lan tỏa từ bông hoa này đến những nơi khác.

Anh thấy những bóng ma ký ức khác, những linh hồn đã chết trong im lặng và sự lãng quên tuyệt đối tột cùng không thể tưởng tượng nổi hơn thế nữa đâu đúng không.

Bạch Tử Thuần đứng bất động, ánh mắt cô dán chặt vào chiếc hộp gỗ treo lơ lửng giữa không trung.

Ánh sáng vàng rực rỡ phát ra từ khe hở trên nắp khiến khuôn mặt nhợt nhạt của cô trở nên sống động hẳn lên trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó trước khi bóng tối nuốt chửng lại lấy đi tất cả hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong đôi mắt đen láy đầy vẻ buồn thương vô tận của người con gái nhạy cảm đa tình luôn bám víu vào quá khứ đau thương đầy dằn vặt day dứt này kia mà không hề hay biết rằng chính sự ấy mới là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến bi kịch đang chờ đợi phía trước cho cả hai bọn họ trong tương lai gần sắp tới đây thôi đâu đúng không.

Cô gái bỗng khựng lại, ánh mắt chuyển thành màu đỏ máu kinh hoàng khi nhận ra vết thương trên tay hắn đang chảy ngược thời gian.

Hắn lao người tới, tay siết chặt cổ cô trong tuyệt vọng trước khi linh lực bùng nổ xé toạc không gian.

Bỗng nhiên, giọng nói của chính cô vang lên từ sâu trong linh hồn hắn, thì
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập