Chương 66

Hành lang bê tông nứt nẻ của tầng ba trong "Khe Rách Linh" mang tên Nhà Máy Cũ không còn là nơi hoang tàn nữa.

Nó đã biến thành một phòng thí nghiệm vô hình, được xây dựng từ những ký ức đau thương và sự im lặng chết chóc.

Y Hoa đứng giữa đống gạch vỡ vụn, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ bàn chân lên khắp cơ thể cô.

Không khí nặng mùi sắt gỉ và máu thối, một mùi vị quen thuộc đến đáng sợ khiến dạ dày cô quặn lại từng cơn.

Trước mặt cô là xác của Ma Ảnh Thực - một thực thể mà tổ chức đã cảnh báo không bao giờ được nhìn thấy tận mắt.

Nhưng con quái vật đó không chết theo cách thông thường.

Nó đang tan rã thành những hạt bụi đen, lơ lửng trong không khí như mực bị đổ vào nước tĩnh lặng.

Y Hoa nheo mắt, cố gắng phân tích cấu trúc của chúng bằng linh giác yếu ớt của mình.

Mỗi hạt bụi đều mang theo một tần số rung động riêng biệt, giống như những nốt nhạc trong bản giao hưởng tang tóc.

Cô bước tiến lại gần hơn, đôi giày quân boot cũ kỹ đạp lên lớp tro than mỏng manh dưới sàn.

Tiếng bước chân của cô vang lên khô khốc, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ của không gian này.

Y Hoa cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một trực giác mơ hồ đang thôi thúc cô tìm ra điều gì đó ở đây.

Điều gì đó liên quan đến chính bản thân mình.

Trên tường bê tông ẩm ướt, những vệt máu đen sẫm bắt đầu di chuyển chậm chạp như mạng nhện sống.

Chúng không chảy xuống theo trọng lực mà leo lên cao, tạo thành những ký tự kỳ lạ mà Y Hoa chưa từng thấy trước đó.

Cô rụt lại một bước khi nhận ra rằng những ký tự này đang phản chiếu hình ảnh của cô từ phía bên kia bức tường.

Nhưng gương mặt trong bóng đổ ấy không phải là khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi và sợ hãi hiện tại của cô.

Đó là một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn đến mức đáng kinh tởm.

Y Hoa đưa tay lên chạm vào má mình, cố gắng kiểm tra xem liệu da thịt có đang nóng bừng hay không.

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ đầu ngón tay ra khắp cơ thể khiến cô run rẩy nhẹ nhàng.

Cô hít sâu một hơi dài để bình tĩnh lại, nhưng mùi ozone nồng nặc trong phòng vẫn tiếp tục kích thích khứu giác nhạy bén của mình cho thấy rằng điều gì đó bất thường đang diễn ra xung quanh khu vực này mà con người thông thường không thể cảm nhận được dù họ có đứng ngay cạnh nơi xảy ra sự kiện linh dị nhất trên thế giới hiện đại ngày nay.

Phía sau lưng cô, cánh cửa sắt gỉ sét bỗng mở ra một cách chậm chạp với âm thanh kẽo kẹt đáng sợ.

Cổ Tranh xuất hiện từ bóng tối dày đặc bên ngoài hành lang, dáng vẻ của anh ta trông mệt mỏi và đầy lo âu hơn bình thường rất nhiều lần so với những gì mà Y Hoa từng chứng kiến ở người đàn ông này trước đây khi họ cùng nhau tham gia vào các nhiệm vụ nguy hiểm chết người khác nhau trong quá khứ gần nhất vừa rồi thôi.

"Đừng chạm vào nó," Cổ Tranh nói giọng trầm thấp, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo lướt qua những vệt máu trên tường.

"Ngươi không hiểu rõ về thứ này đâu." Y Hoa quay lại nhìn anh ta với vẻ mặt đầy nghi ngờ và cảnh giác cao độ đối với bất kỳ ai dám can thiệp vào quá trình khám phá bí ẩn của mình lúc này đây dù rằng họ có thể là đồng đội thân thiết nhất hay thậm chí là người hướng dẫn trực tiếp cho những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng như thế này nữa đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được sự thật rằng mỗi cá nhân đều phải tự chịu trách nhiệm hoàn toàn trước hành động và lựa chọn của chính mình mà thôi.

"Nếu tôi không tìm ra đáp án," Y Hoa trả lời lạnh lùng, giọng điệu kiên định đến mức khiến cả hai người trong căn phòng nhỏ hẹp này đều cảm thấy như bị đóng băng giữa bầu không khí ngột ngạt đầy căng thẳng tột cùng đang diễn ra hiện tại trước mắt mọi người có mặt tại nơi đây bao gồm cả chính cô ấy lẫn đối phương nữa chứ đừng nói gì thêm về những nhân vật phụ khác xuất hiện ngẫu nhiên trong câu chuyện dài rộng lớn hơn nhiều lần so với đoạn trích ngắn gọn này đâu.

đọc giả yêu quý ạ!

"Cô sẽ chết," Cổ Tranh đáp lại, giọng.

lên một chút khi nhắc đến cái từ mà cả hai đều biết rõ ràng là không thể tránh khỏi nếu tiếp tục đi sâu vào vùng cấm địa nguy hiểm như thế này nữa bất kể ai trong số chúng ta có đủ can đảm hay dũng khí để đối mặt với thực tại phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia hay không thì kết cục cuối cùng vẫn sẽ giống hệt nhau.

Y Hoa nhíu mày, cảm thấy sự tức giận dâng lên trong lòng mình một cách khó hiểu.

Tại sao cô lại nghe theo lời khuyên của người khác khi chính bản thân mình mới là kẻ nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa ?She tightened her grip on the hilt of her sword, feeling the cold steel against her palm as if seeking comfort from something tangible in this surreal nightmare unfolding around them both right now before their very eyes could see anything else clearly enough yet either way though.

"Chết cũng tốt hơn là sống mà không biết mình là ai," Y Hoa thì thầm, giọng nói của cô vang lên trong phòng như một lời nguyền cuối cùng trước khi bước vào vực thẳm tăm tối phía trước kia nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không thể chiếu rọi đến được nữa dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn chỉ là.

Cổ Tranh thở dài, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột cùng khi nhìn thấy quyết tâm kiên định của Y Hoa trong đôi mắt đen láy ấy.

Anh biết rằng mình không thể ngăn cản cô được nữa, bởi vì chính anh cũng đã từng đứng ở vị trí tương tự như thế này đây cách đây vài năm trước.

giờ đây thì mọi thứ đều đã thay đổi hoàn toàn khác biệt so với quá khứ xa xưa kia rồi còn gì nữa đâu đúng chứ?

"Được," Cổ Tranh nói, giọng anh ta trở nên lạnh lùng và dứt khoát hơn bao giờ hết.

"Nhưng hãy nhớ rằng, một khi cô bước qua ngưỡng cửa này, thì không có đường lui nữa." Y Hoa gật đầu nhẹ nhàng, sau đó quay người lại và tiếp tục tiến về phía những vệt máu trên tường đang dần biến thành hình dạng của chính cô trong tương lai gần nhất sắp tới đây.

chẳng ai có thể đoán trước được kết cục cuối cùng sẽ ra sao cả dù cho họ có thông minh hay tài giỏi đến đâu đi chăng nữa thì vẫn chỉ là con người yếu đuối dễ dàng bị đánh bại bởi những cảm xúc tiêu cực phủ bóng đen lên tâm trí mình mà thôi..

chạm tay vào bức tường, một luồng điện xanh lét chạy dọc theo cánh tay cô.

Cô hét lên vì đau đớn khi linh lực trong cơ thể bắt đầu chảy ngược, bị hút vào tấm gương ảo tưởng trước mặt.

Nhưng thay vì rút lui, cô lại cười khẽ — một nụ cười đầy vẻ khinh miệt và thách thức đối với số phận phũ phàng đang chờ đợi phía trước kia nơi mà ngay cả thần chết cũng phải e dè bước tới gần dù có muốn hay không thì vẫn chỉ là sự thật không thể tránh khỏi.

Tấm gương vỡ tan thành mảnh.

Nhưng thay vì biến mất, những mảnh vỡ đó bay lên và tạo thành một hình ảnh ba chiều: không phải là em gái của Y Hoa, mà là chính Y Hoa trong tương lai - một phiên bản Y Hoa đã trở thành Ma Ảnh Thực, với đôi mắt đỏ ngầu đầy máu và nỗi khát khao quyền lực tột cùng.

"Chào mừng đến nhà," giọng nói từ bóng ảo vọng vang lên trong đầu cô, khiến Y Hoa suýt nữa thì ngã quỵ xuống sàn bê tông lạnh giá bên dưới kia nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng không thể chiếu rọi đến được nữa dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì vẫn chỉ là..

máu trên mặt, cảm thấy cơ thể nặng nề hơn trước.

Vết thương trên vai đã ngừng chảy máu, nhưng nó để lại một vết sẹo đen nhánh, hình dạng giống như những chiếc lá cây.

Cô chạm vào vết sẹo, cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng lan tỏa từ đó ra khắp cơ thể mình khiến cô phải nín thở vì kinh ngạc tột độ trước sự thật đang chờ đợi phía trước kia nơi mà ngay cả thần chết cũng phải e dè bước tới gần dù có muốn hay không thì vẫn chỉ là sự thật phũ phàng không thể tránh khỏi.

Và rồi, từ trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí cô, một giọng nói khác vang lên — không phải là Y Hoa (Người Thật), cũng không phải Cổ Tranh.

Đó là tiếng cười của chính Y Hoa, nhưng từ một chiều kích khác hoàn toàn xa lạ với thế giới thực tại hiện hữu ngay lúc này đây bao gồm cả những người đang sống sót sau trận chiến khốc liệt vừa qua kia nữa chứ đừng nói gì thêm về những nhân vật phụ xuất hiện ngẫu nhiên trong câu chuyện dài rộng lớn hơn nhiều lần so với đoạn trích ngắn gọn này đâu.

đọc giả yêu quý ạ!

"Em đã tìm thấy anh rồi," giọng nói thì thầm, mang theo mùi hương của hoa mai nở rộ giữa mùa đông giá rét — một điều không thể xảy ra trong thực tế nhưng lại hoàn toàn hợp lý trong thế giới linh dị đầy bí ẩn mà chúng ta đang sống hiện tại này.

Không khí trong căn phòng đột ngột trở nên lạnh giá.

Lớp sương mù dày đặc không còn là ảo ảnh nữa mà hóa thành những sợi tơ vô hình quấn quanh cổ Đan Lương.

Hắn cố gắng hít thở nhưng không khí như bị đóng băng, nghẹn lại ở họng.

Mùi hương hoa mai nồng nàn giờ đây chuyển thành mùi tanh của máu cũ và đất ẩm thối rữa.

Đan Lương nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp đập của trái tim mình.

Trong thế giới linh dị này, sự tĩnh lặng là thứ vũ khí duy nhất còn sót lại khi giác quan bị đánh lừa.

Hắn nhớ lời Tử Hà từng nói: “Khi bóng tối bao vây, đừng nhìn ra ngoài mà hãy nhìn vào trong.” Hắn mở mắt ra.

Căn phòng đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một hành lang dài vô tận được lát bằng đá granit đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên trần nhà cao vút.

Những ngọn lửa xanh lét chập chờn, tạo nên những bóng đổ méo mó nhảy múa trên tường như những linh hồn đang vật vã cầu cứu.

Đây không phải là ký ức của hắn.

Đây cũng không phải là ảo giác do năng lượng dị thường gây ra một cách ngẫu nhiên.

Cảm giác này quá rõ ràng, quá thực tế đến mức đáng sợ.

Móng chân trần chạm xuống mặt đá lạnh lẽo truyền lên da thịt một cảm giác tê tái Familiar — quen thuộc theo cách ghê tởm nhất.

Hắn bước đi.

đều vang lên tiếng vọng rỗng tuếch trong không gian kín mít này.

Không có cửa sổ, không có lối thoát nào khác ngoài con đường thẳng tắp phía trước và bóng tối đằng sau lưng đang từ từ nuốt chửng những ngọn đèn dầu đã tắt dần.

Đan Lương rút ra chiếc la bàn bằng đồng cũ mà hắn luôn mang theo bên người kim nam châm quay cuồng bất ổn chứ không chỉ về hướng Bắc như thường lệ.

Nó xoay tròn liên tục, phát ra tiếng rè rè khó chịu giống như con sâu ăn mòn giấy bạc.

Đây là dấu hiệu của một cánh cửa giữa hai thế giới đang bị cưỡng chế mở ra.

Hoặc tệ hơn nữa, nó báo hiệu rằng ranh giới giữa sống và chết tại nơi này đã bị xóa nhòa hoàn toàn bởi sức mạnh siêu nhiên nào đó.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu đóng chặt ở cuối hành lang.

Trên cánh cửa không có tay nắm chỉ có một vết nứt dài chạy dọc từ trên xuống dưới như — dấu tích của một cú đấm bằng linh năng mạnh mẽ nung nấu ý chí hủy diệt thuần túy.

“Ai đã đến trước?” Đan Lương tự hỏi trong lòng, giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng nặng nề bao trùm lấy nơi đây.

Hắn đưa tay chạm vào bề mặt gỗ lạnh lẽo.

Ngay lập tức, những hình ảnh chớp lóe lên trong tâm trí hắn như một trận động đất tinh thần dữ dội: tiếng cười điên cuồng của trẻ em, mùi khói thuốc lá trộn lẫn với hương trầm thiu thiúu và cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mình không thể cứu được bất kỳ ai.

Hắn lùi lại một bước, tay run rẩy lau mồ hôi lạnh trên trán.

Đây là di sản ký ức bị bỏ lại bởi những linh giả đã thất bại trong nhiệm vụ trước đó.

Tổ chức Quản lý Linh Giả thường gọi những nơi như thế này là “Nghĩa địa Tâm trí” — nơi lưu giữ những mảnh vỡ tâm hồn của những người đã mất kiểm soát với dị năng của chính mình.

Nếu hắn bước qua cánh cửa này, có khả năng cao hắn sẽ bị cuốn vào dòng chảy ký ức hỗn loạn đó và mãi mãi không thể quay trở lại thực tại.

Nhưng nếu không làm vậy, hắn sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời cho bí ẩn mà Tử Hà đang theo đuổi — một bí ẩn liên quan đến nguồn gốc thật sự của cuộc chiến giữa các phe phái linh dị ở thành phố này.

Đan Lương nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu một hơi dài để ổn định luồng năng lượng trong cơ thể.

Hắn cần tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào khác.

Sự sợ hãi là phản ứng tự nhiên nhưng nó cũng là kẻ thù lớn nhất của mọi nhà ngoại cảm khi đối mặt với những thực thể phi vật chất cấp cao như thế này.

Khi hắn mở mắt ra, cánh cửa đã không còn đóng chặt nữa mà hé mở một khe nhỏ đủ cho một người lọt qua bên trong.

Ánh sáng vàng ấm áp từ phía sau tỏa ra, tạo thành sự tương phản mạnh mẽ với bóng tối lạnh lẽo của hành lang.

Mùi hương hoa mai lại xuất hiện lần này nồng nàn hơn bao giờ hết khiến Đan Lương cảm thấy chóng mặt nhẹ nhõm kỳ lạ.

Bên trong là một căn phòng nhỏ gọn trang trí đơn giản nhưng sang trọng theo phong cách cổ điển châu Âu đầu thế kỷ hai mươi.

Một chiếc bàn làm việc bằng gỗ óc chó nằm ngay giữa phòng trên đó đặt một tập hồ sơ dày cộp bìa da màu nâu sẫm đang mở ra ở trang cuối cùng.

Giấy tờ bay lất phất trong không khí tĩnh lặng như thể có một cơn gió vô hình thổi qua dù cửa sổ đều đóng kín mít xung quanh căn phòng này.

Đan Lương tiến lại gần chiếc bàn, mắt nhìn chăm chú vào những dòng chữ được viết bằng mực tím đậm trên mặt giấy — loại giấy đã ngả vàng theo thời gian nhưng vẫn giữ nguyên vẹn nét bút uyển chuyển đầy quyết đoán của người ký tên dưới đó: “Tử Hà”.

Trái tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bình thường.

Hắn không ngờ rằng Tử Hà lại từng đến nơi đây trước khi biến mất vào ba ngày trước mà không để lại bất kỳ manh mối nào cho những đồng đội còn sống sót trong tổ chức họ đang điều tra vụ án — sự biến mất bí ẩn của một nhóm linh giả cấp A được cử đi thực hiện nhiệm vụ đặc biệt ở khu vực ngoại thành bị cô lập do sóng năng lượng dị thường lan tỏa khắp nơi.

Hắn cúi xuống đọc kỹ hơn những dòng chữ cuối cùng trên trang giấy đó: “Nếu bạn đang đọc đến đây thì nghĩa là tôi đã thất bại hoàn toàn trong việc che giấu sự thật về Project Zero — dự án nhằm kiểm soát và khai thác sức mạnh tiềm ẩn từ các linh thể cấp độ S bằng cách sử dụng công nghệ cộng hưởng tần số não bộ kết hợp với phép thuật cổ đại bị cấm đoán bởi Hội đồng Linh Giả Quốc tế vì tính nguy hiểm cao độ cho cả người thực hiện lẫn nạn nhân thí nghiệm không biết mình đang trở thành con chuột bạch trong phòng lab quái đán này.” Đan Lương sững sờ đứng đó, tay run rẩy giữ lấy mép tập hồ sơ để nó khỏi bay đi mất theo luồng gió vô hình vẫn tiếp tục thổi mạnh hơn từng phút một bên trong căn phòng kín mít này.

Project Zero?

Hắn chưa bao giờ nghe nói đến cái tên dự án nào như thế trong những buổi họp báo mật của tổ chức quản lý linh giả địa phương hay thậm chí cả trong các tài liệu lưu trữ cổ xưa được bảo vệ nghiêm ngặt nhất tại trụ sở chính của Liên minh Linh Giả Thế giới đặt ở Geneva, Thụy Sĩ — nơi mà chỉ có những thành viên cấp cao nhất mới có quyền tiếp cận sau khi trải qua quy trình kiểm tra an ninh tâm lý khắt khe kéo dài hàng tháng trời liên tục không ngừng nghỉ.

“Tại sao Tử Hà lại biết về điều này?” Hắn tự hỏi trong lòng, cảm giác bất an dâng lên trào ngẹn ngào ở cổ họng như nước sôi đang dần tràn đầy bình chứa áp suất quá tải sắp nổ tung bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra mà không ai có thể ngăn chặn được nữa dù muốn hay không thì kết cục bi thảm ấy vẫn sẽ đến nhanh chóng hơn cả những gì họ đã từng dự đoán trước đây rất nhiều lần rồi đấy chứ còn nghi ngờ gì thêm về điều hiển nhiên này đâu.

Hắn quay người lại nhìn quanh căn phòng một lượt cuối cùng trước khi rời đi khỏi nơi đáng sợ này mãi mãi nếu có thể thoát được ra ngoài mà không bị cuốn vào dòng chảy ký ức hỗn loạn đang chờ đợi những kẻ tò mò bước qua ngưỡng cửa tử thần kia nữa thì sao chứ đúng là phải nghĩ kỹ hơn mới tốt cho bản thân mình.

Bỗng nhiên, từ góc phòng tối nhất phía sau chiếc ghế bành nhung đỏ cũ kỹ đã rách nát chỗ ngồi, một bóng người đen kịt xuất hiện trước mặt hắn khiến Đan Lương giật nảy người lên suýt nữa làm rơi tập hồ sơ quý giá đang nằm gọn trong tay trái của mình ngay lúc này đây đúng là không thể tin nổi được điều vừa xảy ra mới thật sự đáng kinh ngạc hơn cả những gì mà trí tưởng tượng phong phú nhất cũng chưa dám mơ ước đến đâu phải không nào các bạn đọc giả yêu quý ạ!

“Cuối cùng anh
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập