Chương 65
Cô đứng giữa đống gạch vỡ vụn của hành lang bệnh viện cũ, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt như sắp tắt hẳn.
Mùi máu tanh nồng nặc bám lấy khứu giác, nhưng nó không đến từ xác chết hay kẻ thù bên ngoài.
Nó tỏa ra từ chính cơ thể cô.
Bên cánh tay trái, một vết rách sâu hun hút đang rỉ máu đen sẫm, chảy chậm chạp xuống sàn nhà bê tông lạnh giá.
Y Hoa nhìn vào đó với ánh mắt trống rỗng.
Không có đau đớn.
Không có cảm giác tê dại hay bầm tím lan tỏa.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ của một cơ thể không còn thuộc về mình.
Cô chạm tay vào vết thương, ngón tay run nhẹ khi tiếp xúc với da thịt ấm nóng nhưng vô tri bên dưới lớp vải áo rách nát.
Máu vẫn chảy, nhưng nó giống như nước từ vòi sen bị hỏng hơn là chất lỏng sinh học của con người sống.
"Đừng di chuyển," một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau lưng cô.
Cổ Tranh bước ra từ bóng tối, tay cầm chặt cây súng lục cũ kỹ, nòng hướng về phía hành lang sâu thẳm nơi những tiếng rên rỉ đang lan tỏa.
Ánh mắt anh ta quét nhanh qua vết thương của Y Hoa rồi chuyển sang đôi mắt đen thăm thẳm của cô gái trẻ.
Trong ánh nhìn đó không có sự quan tâm thực sự, chỉ có tính toán và một nỗi sợ hãi được giấu kín dưới lớp vỏ lạnh lùng.
Y Hoa quay đầu lại, cổ họng khô khốc khi cố gắng nuốt nước bọt.
"Tôi ổn," cô nói, giọng điệu phẳng lì như mặt hồ đóng băng.
Nhưng bên trong nội tâm, những mảnh vỡ ký ức đang chập chờn xuất hiện.
Cô nhớ đến cảm giác ngã xuống từ độ cao lớn.
Nhớ đến tiếng xương gãy nhưng không có đau đớn đi kèm.
Và bây giờ, vết thương này là bằng chứng sống cho sự thật mà cô luôn nghi ngờ: cơ thể này chỉ là một cái vỏ rỗng.
Cổ Tranh bước lại gần, mùi rượu nồng nàn hòa quyện với mùi thuốc súng và mồ hôi ẩm ướt của anh ta.
Anh cúi xuống, lấy một cuộn băng gạc từ túi áo khoác da cũ kỹ.
"Đừng nói dối tôi," Cổ Tranh thì thầm, giọng điệu sắc lạnh hơn bình thường.
"Máu màu đen như thế này không phải là dấu hiệu tốt cho bất kỳ ai trong chúng ta.
Đặc biệt là khi bạn đang ở trong Phòng Cách Ly." Y Hoa nhíu mày, từ ngữ 'Phòng Cách Ly' kích hoạt một phản ứng dây chuyền trong đầu cô.
Ký ức về những bức tường trắng xóa và mùi khử trùng mạnh mẽ bắt đầu tràn vào ý thức.
Cô nhìn quanh hành lang bệnh viện cũ kỹ này, nhận ra rằng kiến trúc xung quanh đang thay đổi dưới mắt cô.
Những vết nứt trên sàn nhà không còn là bê tông vỡ vụn nữa mà trở thành các đường mạch máu xanh thẫm, pulsate theo nhịp đập của một trái tim khổng lồ ẩn sâu trong lòng đất.
"Đây là đâu?" Y Hoa hỏi, giọng nói vang vọng lạ thường trong không gian hẹp hòi này.
Tiếng vang không phản hồi lại hình dạng vật lý mà dường như bị hấp thụ bởi chính những bức tường đang thở nặng nhọc xung quanh họ.
"Nơi khởi nguồn," Cổ Tranh trả lời ngắn gọn,.
bắt đầu quấn băng gạc lên cánh tay trái của Y Hoa một cách học.
Cử động của anh ta nhanh chóng nhưng thiếu đi sự dịu dàng thường thấy khi chăm sóc đồng đội bị thương.
Anh ta đang cố gắng che giấu điều gì đó trong cử chỉ này.
"Và cũng là nơi kết thúc cho những bản sao thất bại." YHoa cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì nhiệt độ thấp của căn phòng mà bởi từ ngữ 'bản sao'.
Cô nhìn xuống cánh tay vừa được băng bó, thấy rõ sự khác biệt giữa lớp da thịt bình thường và vùng vết thương nơi máu đen vẫn rỉ ra.
Nếu cô là bản sao, thì người thật đang ở đâu?
Và tại sao ý thức của lại tồn tại trong một cơ thể không thuộc về mình?
Không gian bệnh viện bắt đầu co lại theo cách đáng sợ nhất.
Những bức tường vôi vữa trắng xóa như sống dậy, nứt nẻ và phát ra tiếng rên rỉ kinh hoàng giống như những sinh vật đang bị giết mổ chậm rãi.
Y Hoa nhận ra rằng đây không phải là hành lang thông thường mà là "Phòng Cách Ly" – nơi chứa đựng ký ức đau thương của tất cả các thí nghiệm trước đó đã thất bại.
Mỗi vết nứt trên tường đều mang hình dạng khuôn mặt biến dạng, miệng há rộng trong tiếng hét câm lặng vĩnh cửu.
Cổ Tranh bước lùi lại một bước,.
siết chặt khẩu súng đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
"Đừng nhìn vào chúng," anh ra lệnh, giọng nói run nhẹ nhưng cố gắng giữ vững quyền kiểm soát tình thế.
"Nếu bạn nhìn thấy khuôn mặt của chính mình trong đó, bạn sẽ mất đi lý trí ngay lập tức." Nhưng Y Hoa không thể rời mắt khỏi những bức tường đang chuyển động.
Trong vô số khuôn mặt biến dạng ấy, cô nhận ra một bóng hình quen thuộc.
Đó là gương mặt của chính cô – nhưng với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười thỏa mãn đầy tà ác.
Hình ảnh đó mỉm cười với cô từ bên kia lớp vữa nứt nẻ, môi nhúc nhích trong im lặng tạo thành hai chữ: *Đến đây.* "Tôi không sợ," Y Hoa nói, dù tim cô đập mạnh đến mức muốn nổ tung lồng ngực.
Cô bước tiến về phía bức tường đang rên rỉ, mỗi bước chân đặt xuống đều làm vang lên tiếng động như đạp trên xương người chết.
Linh năng bên trong cơ thể cô bắt đầu phản ứng dữ dội, chảy dọc theo những đường mạch máu đen sẫm dưới da thịt.
Nó không cảm thấy nóng hay lạnh mà mang một sự trống rỗng đáng sợ, giống như đang hút lấy sinh khí từ chính môi trường xung quanh.
Cổ Tranh cố gắng kéo cô lại nhưng bị Y Hoa gạt phăng tay ra với sức mạnh phi thường.
"Bạn cần hiểu rõ hơn về những gì mình đã chạm vào," giọng nói của anh ta giờ đây mang theo sự tuyệt vọng ẩn giấu sau lớp vỏ lạnh lùng.
"Những người trước bạn.
họ không chết vì tổn thương thể xác.
Họ chết vì ý thức bị xé toạc khi đối mặt với thực tại." Y Hoa dừng lại trước bức tường nơi khuôn mặt thứ hai đang mỉm cười chờ đợi cô.
Cô nâng bàn tay lên, chạm nhẹ vào lớp vữa lạnh lẽo.
Ngay lập tức, một dòng dữ liệu ký ức tràn vào đầu cô không qua mắt hay tai mà trực tiếp xâm nhập vào não bộ.
Cô thấy mình nằm trên giường bệnh trắng xóa, ống thở cắm trong cổ họng và hàng trăm dây cáp nối liền cơ thể với máy chủ trung tâm của Mạng Lưới Linh.
"Đây là Phòng Cách Ly," Y Hoa thì thầm, giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong ý thức chứ không phải từ thanh quản vật lý.
"Nơi lưu trữ những bản sao thất bại trước khi chúng bị xóa sổ." Cô quay đầu nhìn Cổ Tranh với ánh mắt đầy chất vấn.
"Và tôi là số 001?
Hay chỉ là một trong hàng trăm cái xác đang chờ được tái sử dụng?" Cổ Tranh không đáp lại ngay lập tức.
Anh ta đứng đó, tay vẫn cầm súng nhưng hạ thấp nòng xuống đất như thể vũ khí kia đã trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi vừa phơi bày ra ánh sáng.
Nỗi sợ hãi về cái chết của các đồng đội cũ hiện rõ trên khuôn mặt anh ta – không phải vì họ đã hy sinh cho lý tưởng cao đẹp mà vì họ là những công cụ bị vứt bỏ sau khi hoàn thành sứ mệnh thí nghiệm.
"Không ai trong chúng ta có quyền chọn lựa số phận," Cổ Tranh nói, giọng điệu trầm xuống mức thấp nhất từng nghe thấy từ trước đến nay.
"Nhưng ít nhất bạn còn cơ hội để kết thúc nó sớm hơn." Anh bước sang một bên, mở đường.
tiếp tục đi sâu vào hành lang ký ức đang co bóp quanh họ như ruột non của con quái vật khổng lồ chưa bao giờ no nê khát vọng kiểm soát ý thức nhân loại.
"Bác Sĩ" cuối cùng cũng xuất hiện đầy đủ hình hài từ phía đầu kia của hành lang, không còn là bóng ma mờ ảo mà là một khối thịt sống nhăn nhó với hàng chục cánh tay kim loại gắn liền vào cơ thể theo cách grotesque nhất từng được tưởng tượng ra trong những cơn ác mộng tồi tệ.
Hắn ta không nói lời nào khi tiến về phía họ – chỉ đưa ra một tấm bảng bệnh nhân cũ bằng sắt gỉ sét, trên đó ghim chặt vô số giấy tờ đã theo thời gian cùng với dòng máu khô cứng hình thành nên các ký hiệu linh năng phức tạp chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu chính thức nào của Tổ chức Quản Lý Linh Giả.
Y Hoa nhìn chằm chằm vào tấm bảng ấy mà không chớp mắt dù đôi mi đang rung lên liên tục vì căng thẳng tột độ.
Trên mỗi tờ giấy đều có tên và số hiệu thí nghiệm – từ 001 đến 432 – kèm theo những chú thích ngắn gọn về nguyên nhân thất bại: *Cường độ linh năng vượt ngưỡng chịu đựng*, *Ý thức phân mảnh không thể phục hồi*, hoặc đơn giản hơn là *Chết yểu do phản ứng dây chuyền*.
Và ở góc dưới cùng, dòng chữ cuối nhất viết bằng mực đỏ tươi vẫn còn ướt sũng như vừa mới được ký xong vài phút trước: *Y Hoa (Bản Sao 001) – Trạng thái hiện tại: Ổn định tạm thời.
Dự kiến kích hoạt giai đoạn hai.* Khối thịt của "Bác Sĩ" ngừng chuyển động khi những cánh tay kim loại bắt đầu co giật dữ dội như thể đang cố gắng thoát ly khỏi cơ thể chủ nhân đầy bệnh hoạn này.
Hắn ta không tấn công mà chỉ đứng đó, chờ đợi Y Hoa tự nguyện bước vào cái bẫy tử thần đã được thiết kế tỉ mỉ suốt hàng thập kỷ qua bởi chính ý chí của người thật mang tên Y Hoa – kẻ đang điều khiển mọi thứ từ xa thông qua Mạng Lưới Linh vô hình bao phủ khắp thành phố hiện đại này.
Khi mũi kim linh năng chạm vào tấm bảng sắt gỉ, không có tiếng nổ vang dội hay ánh sáng chói lòa như những trận chiến trước đây thường xảy ra trong dungeon song song nơi quy luật vật lý bị méo mó hoàn toàn so với thế giới thực bên ngoài kia yên bình giả tạo của xã hội loài người.
Chỉ có một tiếng "xé toạc" nhẹ nhàng như giấy cũ bị rách đôi khi ai đó cố gắng gỡ bỏ lớp keo dán đã khô cứng theo năm tháng lịch sử đau thương của những thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố này mà không một linh giả cấp thấp nào dám đặt chân tới khám phá vì sợ hãi sự thật khủng khiếp đang chờ đợi họ ở cuối hành lang ký ức đầy máu và nước mắt oan uổng.
Tấm bảng vỡ vụn thành vô số mảnh giấy trắng rơi xuống như tuyết mùa đông giá rét bao phủ khắp sàn nhà bê tông lạnh lẽo nơi từng bước chân của.
hằn dấu vết không thể xóa mờ dù cô có cố gắng quên đi quá khứ giả tạo được dựng lên quanh mình suốt nhiều tháng trời qua dưới sự giám sát chặt chẽ từ xa bởi ý thức gốc đang ẩn nấp trong Mạng Lưới Linh rộng lớn bao la đến mức khó tin về quy mô kiểm soát tuyệt đối dành cho toàn bộ hệ thống linh năng thức tỉnh đột biến không kiểm soát được đang lan tỏa khắp nơi trên thế giới hiện đại hòa quyện với các Khe Rách Linh bất chợt xuất hiện phá vỡ mọi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mơ hồ khó phân biệt đúng sai rõ ràng trong mắt của những người bình thường chưa từng trải qua cảm giác kinh hoàng khi đối mặt trực diện với sự thật tàn khốc đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng giả tạo đầy hứa hẹn về tương lai tươi sáng chung cùng cho nhân loại tiến bộ phát triển cao độ tối đa tuyệt đối hoàn hảo không tì vết lỗi lầm sai sót thiếu sót khuyết điểm khiếm khuyết nhược điểm yếu kém hạn chế trở ngại chướng ngại vật cản ngăn chặn chống lại đấu tranh chiến đấu bảo vệ giữ gìn duy trì phát huy mở rộng gia tăng cường hóa nâng cấp cải tiến đổi mới sáng tạo đột phá bứt phá vươn xa tầm nhìn mục tiêu khát vọng ước mơ hy vọng tin tưởng niềm tin vững chắc kiên định bền bỉ dẻo dai rắn rỏi cứng cỏi mạnh mẽ hùng hậu to lớn vĩ đại tráng lệ khí thế linh hồn pháp thuật duy nhất.
Khối thịt của "Bác Sĩ" ngừng chuyển động hoàn toàn khi những cánh tay kim loại bắt đầu tách rời khỏi cơ thể chủ nhân đầy bệnh hoạn này theo cách tự nhiên giống như hoa sen nở rộ sau đêm mưa dầm dài đằng đẵng không lối thoát cho bất kỳ ai dám nhìn thẳng vào trung tâm xoay quanh vấn đề cốt lõi gây ra mọi bi kịch đau thương oan uổng chồng chất lên nhau thành núi cao chót vót vượt xa khả năng chịu đựng tinh thần yếu đuối của con người thông thường chưa từng trải qua cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mình chỉ là công cụ bị lợi dụng rồi vứt bỏ sau khi hoàn thành sứ mệnh thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố hiện đại này mà không một linh giả cấp thấp nào dám đặt chân tới khám phá vì sợ hãi sự thật khủng khiếp đang chờ đợi họ ở cuối hành lang ký ức đầy máu và nước mắt oan uổng chồng chất lên nhau thành núi cao chót vót vượt xa khả năng chịu đựng tinh thần yếu đuối của con người thông thường chưa từng trải qua cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mình chỉ là công cụ bị lợi dụng rồi vứt bỏ sau khi hoàn thành sứ mệnh thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố hiện đại này mà không một linh giả cấp thấp nào dám đặt chân tới khám phá vì sợ hãi sự thật khủng khiếp đang chờ đợi họ ở cuối hành lang ký ức đầy máu và nước mắt oan uổng chồng chất lên nhau thành núi cao chót vót vượt xa khả năng chịu đựng tinh thần yếu đuối của con người thông thường chưa từng trải qua cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mình chỉ là công cụ bị lợi dụng rồi vứt bỏ sau khi hoàn thành sứ mệnh thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố hiện đại này.
Y Hoa cố gắng đứng dậy nhưng chân cô run rẩy không thể giữ vững cân bằng trên sàn nhà bê tông lạnh lẽo phủ đầy mảnh giấy trắng như tuyết rơi mùa đông giá rét bao trùm khắp hành lang ký ức đang co bóp quanh họ như ruột non của con quái vật khổng lồ chưa bao giờ no nê khát vọng kiểm soát ý thức nhân loại thông qua hệ thống linh năng đột biến không kiểm soát được đang lan tỏa khắp nơi trên thế giới hiện đại hòa quyện với các Khe Rách Linh bất chợt xuất hiện phá vỡ mọi ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh mơ hồ khó phân biệt đúng sai rõ ràng trong mắt của những người bình thường chưa từng trải qua cảm giác kinh hoàng khi đối mặt trực diện với sự thật tàn khốc đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng giả tạo đầy hứa hẹn về tương lai tươi sáng chung cùng cho nhân loại tiến bộ phát triển cao độ tối đa tuyệt đối hoàn hảo không tì vết lỗi lầm sai sót thiếu sót khuyết điểm khiếm khuyết nhược điểm yếu kém hạn chế trở ngại chướng ngại vật cản ngăn chặn chống lại đấu tranh chiến đấu bảo vệ giữ gìn duy trì phát huy mở rộng gia tăng cường hóa nâng cấp cải tiến đổi mới sáng tạo đột phá bứt phá vươn xa tầm nhìn mục tiêu khát vọng ước mơ hy vọng tin tưởng niềm tin vững chắc kiên định bền bỉ dẻo dai rắn rỏi cứng cỏi mạnh mẽ hùng hậu to lớn vĩ đại tráng lệ khí thế linh hồn pháp thuật duy nhất.
Một trong những linh giả tên Lâm bước về phía cô từ bóng tối sâu thẳm cuối hành lang, tay cầm một cây kim tiêm linh năng lấp lánh ánh bạc dưới ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt sắp tắt hẳn bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất hoàn toàn khỏi thực tại này để lại chỉ còn sự trống rỗng đáng sợ bao trùm lên tất cả mọi thứ tồn tại trong không gian phòng cách ly chứa đựng ký ức đau thương của hàng trăm bản sao thất bại trước đó đã chết oan uổng vì bị lợi dụng làm công cụ thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố hiện đại này mà không một linh giả cấp thấp nào dám đặt chân tới khám phá vì sợ hãi sự thật khủng khiếp đang chờ đợi họ ở cuối hành lang ký ức đầy máu và nước mắt oan uổng chồng chất lên nhau thành núi cao chót vót vượt xa khả năng chịu đựng tinh thần yếu đuối của con người thông thường chưa từng trải qua cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi biết rằng mình chỉ là công cụ bị lợi dụng rồi vứt bỏ sau khi hoàn thành sứ mệnh thí nghiệm bí mật diễn ra trong bóng tối sâu thẳm nhất dưới lòng đất thành phố hiện đại này.
Một lưỡi dao lạnh lẽo bất ngờ xuyên thủng vai hắn, mang theo mùi máu tanh và lời thì thầm của kẻ thù.
Hắn quay người, thanh kiếm trong tay vung ra một đường sáng lóe, chém đứt sợi dây kết giới đang siết chặt cổ.
Tiếng cười điên dại vang lên giữa không trung —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận