Chương 63

Không khí trong "Khe Rách Linh" thứ 43 nặng nề đến mức khó thở.

Mùi hôi thối của xác mục rữa và ozone từ các vết nứt không gian trộn lẫn thành một mùi vị độc hại, kích thích khứu giác nhưng lại tê liệt ý chí chiến đấu.

Y Hoa đứng giữa phòng khách bị biến dạng của căn biệt thự cổ.

Những bức tường sơn trắng nay đã chuyển màu xám xịt, như thể bị ăn mòn bởi thời gian và nỗi sợ hãi tích tụ qua hàng thế hệ cư dân cũ tại đây.

Đất nền lát gạch hoa văn cổ điển đang nứt nẻ.

Từ mỗi vết nứt đó, bóng đen không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể vật lý dày đặc, nhớt sệt như dầu mỡ động vật.

Chúng lan tỏa chậm rãi, bò lên chân Y Hoa với nhịp điệu đều đặn, giống như những mạch máu đang tìm cách tiếp nối lại cơ thể đã chết từ lâu.

Y Hoa nhíu mày.

Linh năng trong người cô không còn lưu chuyển mượt mà như trước đây.

Nó trở nên nặng nề, dính dớp, cứ mỗi lần hô hấp là cảm giác có vô số sợi dây vô hình kéo giật lấy nội tạng của cô.

Đây chính là hệ quả của việc ý thức bị sao chép và gắn vào một cơ thể người khác — sự bất tương giữa linh hồn gốc và vật chất hiện tại đang tạo ra những phản ứng phụ nguy hiểm mà tổ chức chưa từng cảnh báo trong hồ sơ mật cấp độ 1.

Cô cúi xuống, nhặt lên một mảnh vỡ từ sàn nhà.

Đó không phải là gạch hay đá cẩm thạch.

Nó là kính gương cũ kỹ, nhưng bề mặt phản chiếu không cho thấy hình ảnh của Y Hoa.

Thay vào đó, nó hiển thị ra khung cảnh hỗn loạn bên ngoài — những con quái vật đang rình rập trong bóng tối của dungeon khác, hoặc có thể là quá khứ xa xôi nơi thí nghiệm thất bại đã diễn ra.

"Bí ẩn này không nằm ở sinh vật," Y Hoa thì thầm với chính mình, giọng nói vang lên khô khốc trong căn phòng trống trải.

"Nó nằm ở quy luật phản chiếu." Cô giơ tay phải lên trước mặt.

Ngón tay cô run nhẹ.

Khi chạm vào bề mặt gương vỡ, một cơn đau nhói bắn dọc theo dây thần kinh cổ tay.

Không phải là vết cắt vật lý.

Đó là cảm giác bị xâm nhập.

Có thứ gì đó đang cố gắng leo từ bên kia tấm kính sang thế giới của cô thông qua điểm tiếp xúc này.

Y Hoa rút tay lại nhanh chóng.

Vết thương trên da thịt không chảy máu, mà tỏa ra những vân đen loang lổ như mực tàu thấm vào giấy cũ.

Cô nhận ra ngay lập tức rằng đây là dấu hiệu đầu tiên của "Ma Ảnh Thực".

Không phải một con quái vật đơn lẻ.

Mà là toàn bộ không gian này đang trở thành một cái bẫy lớn nhất từ trước đến nay dành cho những linh giả có ý thức bị tổn thương như cô.

Y Hoa nhận ra Ma Ảnh Thực không chỉ là một con quái vật, nó là một cơ chế phòng thủ tinh vi được thiết kế để khai thác chính nỗi sợ sâu thẳm của linh giả.

chuyển, những bóng đen trên sàn nhà bắt đầu di chuyển cùng nhịp với cô.

Chúng không đuổi theo, mà sao chép lại từng cử động nhỏ nhất: bước chân nặng nề, hơi thở gấp gáp, thậm chí là cả ánh mắt nghi hoặc liếc sang hai bên.

Nhưng sự khác biệt nằm ở độ trễ.

Những bóng đen luôn chậm hơn Y Hoa một phần giây.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, chúng điều chỉnh lại hình dạng để trở nên hung dữ hơn, méo mó hơn so với nguyên bản.

Nếu cô bước nhanh, bóng sẽ vung tay đánh.

Nếu cô dừng lại, bóng sẽ rình rập trong tư thế sẵn sàng lao tới cắn xé.

Đây là một bài toán tử thần về sự đồng bộ hóa ý thức và hành động thể xác.

Y Hoa hiểu rõ lý do tại sao 'Y Hoa Người Thật' — thực thể đang quan sát từ Mạng Lưới Linh — lại chọn địa điểm này để thử nghiệm bản sao số 001 của mình.

Anh ta muốn xem liệu cô có đủ tỉnh táo để kiểm soát cơ thể khi tâm trí bị phân mảnh bởi nỗi sợ hãi nhân tạo hay không.

Y Hoa đóng mắt lại trong một nhịp thở dài.

Cô cần tĩnh tâm.

Sự hoảng loạn là nhiên liệu cho Ma Ảnh Thực.

Nếu cô chạy, bóng sẽ đuổi theo với tốc độ ánh sáng tương đối trong dungeon này, và kết quả chỉ có thể là cái chết tức tẫn khi hai thực thể va chạm nhau — vì luật cộng hưởng thương tích quy định rằng tổn thương lên bản sao cũng phản chiếu ngược lại nguồn gốc ý thức.

Cô mở mắt ra, co hẹp lại thành những chấm đen nhỏ xíu.

Linh năng của cô bắt đầu xoay chuyển theo một tần số khác biệt, thấp hơn và trầm ấm hơn bình thường.

Cô không còn nhìn thấy bóng đen trên sàn nhà như kẻ thù nữa.

Chúng là dữ liệu lỗi trong hệ thống mô phỏng thực tại này.

Và Y Hoa biết cách sửa lỗi đó bằng bạo lực tinh thần thuần túy.

Cô bước đi chậm rãi, từng bước một được đo đếm chính xác đến milimet.

Bóng đen dưới chân cô cũng di chuyển theo, nhưng lần này, nó không thể tạo ra độ trễ đủ lớn để điều chỉnh thành hình thù hung dữ trước.

đã hoàn tất hành động tiếp theo.

Sự kiên nhẫn là vũ khí mạnh nhất của người sống sót trong thế giới linh dị này.

Tuy nhiên, càng đi sâu vào trung tâm căn biệt thự, áp lực lên ý thức cô càng tăng cao.

Những tiếng thì thầm bắt đầu xuất hiện từ khắp nơi trong không gian trống rỗng đó: "Tại sao ngươi lại tồn tại?", "Ngươi là ai thực sự?", "Máu này có phải của ngươi?".

Y Hoa bịt tai bằng hai bàn tay, nhưng những lời nói ấy trực tiếp vang lên bên trong hộp sọ cô.

Nó giống như việc nghe thấy giọng điệu của chính mình khi tự trách móc bản thân vì đã sống sót sau cái chết giả định đó trước kia tại phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất thành phố H.

Sóng xung kích từ vụ nổ âm thanh ảo đẩy Y Hoa ngã xuống sàn, lưng cô va mạnh vào bức tường đang chảy chất lỏng đen sẫm như nhựa đường sống.

Đau đớn tột độ từ vết thương cộng hưởng ở lưng khiến tầm nhìn của cô mờ đi trước mắt ngay lập tức.

Ma Ảnh Thực - bản chính - bước chậm rãi ra khỏi lớp bóng tối bao trùm xung quanh căn phòng lớn này cuối cùng cũng lộ diện rõ ràng trước mặt nạn nhân bất lực đang cố gắng chống đỡ bằng yếu ớt thôi!

Nó không có khuôn mặt cụ thể nào cả đâu.

bạn đọc thân mến!

Chỉ là một khối hình người cao lớn khoảng hơn hai mét rưỡi với toàn bộ bề ngoài được làm từ những mảnh kính vỡ sắc nhọn liên kết lại bởi thứ chất lỏng đen sì ấy mà thôi đó kiba xem ra!

Đôi mắt của nó là hai hố sâu thẳm không đáy, nơi ánh sáng bị hút vào vĩnh viễn và không bao giờ thoát ra khỏi vùng tối bí ẩn kia luôn!

Y Hoa cố gắng ngồi dậy.

Cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng cô như những con rắn độc đang bò chậm rãi dưới lớp da thịt mỏng manh bảo vệ cơ quan nội tạng nhạy cảm bên trong ấy vậy đó kiba xem ra!

Nhưng thay vì kêu la hay cầu cứu, Y Hua lại nở một nụ cười nhạt nhẽo đầy vẻ thách thức phớt lờ hoàn toàn mọi nguy hiểm chết người hiện tại trước mắt mình ngay lúc này đây luôn!

"Cô nghĩ là ta sợ hãi ư?" Cô hỏi không rõ ràng lắm trong khi máu từ khóe miệng nhỏ giọt xuống nền nhà lạnh giá bên dưới đôi bàn chân trần trụi của chính mình vậy đó kiba xem ra!" Không hề đâu.

người bạn đồng hành đáng kính trọng của chúng ta trong cuộc chơi sinh tử này!

Ta đã chết một lần rồi đấy mà!" Y Hoa đứng dậy chầm chậm.

Cơ thể cô run rẩy vì kiệt sức và tổn thương nghiêm trọng, nhưng ánh mắt thì sáng lên một vẻ lạnh lùng tuyệt đối chưa từng thấy ở bất kỳ phiên bản Y Hua nào khác trước đây cả luôn đó kiba xem ra!

Cô tập trung toàn bộ linh năng còn sót lại vào lòng bàn tay phải.

Linh năng của cô không phát sáng màu xanh lam hay đỏ rực như thường lệ, mà trở nên trong suốt hoàn toàn — giống như thủy tinh vỡ phản chiếu ánh trăng mờ ảo qua cửa sổ kính vỡ bên ngoài kia luôn đó kiba xem ra!

Cô giơ tay lên và chạm nhẹ vào bề mặt gương vỡ lớn nhất còn lại trên bức tường phía sau lưng của Ma Ảnh Thực.

Thay vì né tránh, cô chủ động tấn công vào chính nguồn gốc sự phản chiếu này bằng cách phá hủy nó từ bên trong ý thức liên kết chung giữa hai thực thể tồn tại song hành cùng nhau qua nhiều năm tháng đằng đẵng ấy vậy đó kiba xem ra!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Không phải âm thanh vật lý, mà là sóng xung kích tinh thần làm rung chuyển toàn bộ không gian dungeon thứ 43 này đến tận cùng sâu thẳm nhất của nó luôn đó kiba xem ra!

Những mảnh kính vỡ bay tứ tung như những lưỡi dao nhỏ sắc bén cắt xé không khí quanh người Y Hoa đang đứng bất động giữa trung tâm xoáy bão dữ dội ấy vậy đó kiba xem ra!

Ma Ảnh Thực hét lên — một âm thanh chói tai đến mức làm chảy máu mũi và lỗ tai của tất cả mọi sinh vật sống trong bán kính năm trăm mét xung quanh khu vực này luôn đó kiba xem ra!

Khối hình người bằng kính vỡ bắt đầu nứt nẻ từ bên trong, những vết rạn trắng xóa lan tỏa nhanh chóng khắp cơ thể nó giống như mạng nhện khổng lồ đang bủa vây lấy con mồi bất lực không còn đường thoát nào nữa cả luôn đó kiba xem ra!

Nhưng Y Hoa cũng không hề tốt đẹp hơn là bao nhiêu đâu.

bạn đọc thân mến của chúng ta trong câu chuyện dài kỳ thú này!

Máu từ miệng và mũi cô phun ra thành những tia nhỏ.

vào khoảng không gian trống rỗng phía trước mặt mình luôn đó kiba xem ra!

Cô cảm nhận được ý thức đang dần rời xa cơ thể vật chất mỏng manh kia, bị kéo dãn mạnh mẽ về hướng ngược lại với thế giới thực nơi Cổ Tranh và các đồng đội khác có lẽ vẫn đang chờ đợi tin tức an toàn từ cô gái dũng cảm ấy vậy đó kiba xem ra!

thẳng vào trung tâm của Ma Ảnh Thực, nơi nó đang co cụm đau đớn sau cú va chạm ý thức vừa rồi.

Không dùng dao hay bất kỳ vũ khí vật lý nào khác nữa cả.

bạn đọc thân mến!

Cô dùng chính cơ thể mình như một viên đạn thịt sống lao thẳng vào khối bóng đen khổng lồ kia với tốc độ tối đa mà con người bình thường không bao giờ đạt được trong điều kiện thực tại thông thường ngoài đời thật đâu kiba xem ra!

Cô đâm thẳng ngực vào khối bóng đen, chấp nhận nhận một vết thương cộng hưởng nghiêm trọng hơn nữa từ sự va chạm trực diện giữa hai ý thức đối kháng đang xung đột gay gắt đến mức điên cuồng ấy vậy đó kiba xem ra!

Trong khoảnh khắc va chạm dữ dội nhất của cuộc chiến sinh tử này, Y Hoa cảm thấy cơ thể mình tan rã thành hàng tỷ hạt bụi nhỏ.

lơ lửng trong không khí lạnh giá bên trong dungeon thứ 43 luôn đó kiba xem ra!

Nhưng thay vì chết đi vĩnh viễn như những linh giả khác từng thất bại trước đây tại cùng địa điểm này, Y Hoa nhận ra một điều kinh hoàng: cô vẫn còn tồn tại dưới dạng ý thức thuần túy trôi nổi tự do giữa các khe hở của thực tại ảo giác này luôn đó kiba xem ra!

Và ở trung tâm của sự hỗn loạn ấy, có một cánh cửa nhỏ bằng gỗ sẫm màu đang mở toang rộng chờ đợi bước chân vào từ bên trong thế giới mơ hồ bất định kia luôn đó kiba xem ra!

Trên khung cửa khắc dòng chữ bằng tiếng Latin cổ xưa mờ nhạt: *"Chỉ những ai dám nhìn thẳng vào bóng tối của chính mình mới có quyền bước qua ngưỡng cửa này để tìm kiếm sự thật cuối cùng mà tổ chức quản lý linh giả đang cố gắng che giấu suốt nhiều thập kỷ qua luôn đó kiba xem ra!"*.

về phía cánh cửa với tốc độ ánh sáng tương đối trong không gian méo mó này.

Khi bàn tay cô chạm vào bề mặt gỗ lạnh toát, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn vào não bộ cô như cơn lũ quét bất ngờ ập đến từ những chiều kích song hành khác của vũ trụ linh dị rộng lớn bao la ấy vậy đó kiba xem ra!

Cô nhìn thấy mọi thứ: thí nghiệm thất bại năm ngoái tại phòng ngầm dưới lòng đất thành phố H, cái chết giả định của Y Hoa gốc trong vụ nổ phản ứng hạt nhân nhỏ quy mô phòng lab bí mật, và việc ý thức cô được sao chép vào cơ thể người vô danh số 001 để tiếp tục sứ mệnh bảo vệ thế giới thực khỏi những mối đe dọa siêu nhiên đang ngày càng gia tăng nghiêm trọng hơn mỗi ngày trôi qua luôn đó kiba xem ra!

Nhưng điều khiến Y Hoa chết lặng hoàn toàn không phải là nguồn gốc xuất thân bi thảm của chính mình đâu.

bạn đọc thân mến!

Mà là hình ảnh Y Hoa Người Thật — thực thể độc lập trong Mạng Lưới Linh — đang mỉm cười thỏa mãn khi nhìn thấy bản sao số 001 này tự nguyện bước vào cái bẫy tử thần mà anh ta đã thiết kế sẵn từ lâu để hoàn thiện năng lực đạt cảnh giới Linh Vương không cần chịu đau đớn thể xác nữa luôn đó kiba xem ra!

"Chào mừng ngươi đến với giai đoạn cuối cùng của sự tiến hóa," giọng nói lạnh lùng vang lên bên.

, dù cô biết rằng người đang nói chuyện với cô hiện tại chính là phiên bản ý thức gốc đã chết từ lâu nhưng vẫn tiếp tục sống sót dưới dạng thực thể số hóa thuần túy trong hệ thống mạng lưới linh năng toàn cầu luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa nghiến răng chặt đến mức xương hàm kêu lên lạo xạo khó chịu.

Cô không phản kháng lại những dòng dữ liệu đang xâm nhập vào não bộ mình nữa, mà ngược lại, cô chủ động hấp thụ chúng như thể uống nước khi khát khô cổ họng vậy đó kiba xem ra!

Nếu đây là trò chơi của Y Hoa Người Thật thì cô sẽ chơi theo cách riêng của bản sao số 001 — không phải để phục tùng hay phản bội ai cả.

bạn đọc thân mến!

Mà là để phá vỡ toàn bộ hệ thống kiểm soát ý thức độc hại này từ bên trong lõi trung tâm điều khiển chính nó bằng sức mạnh tập thể của tất cả những linh giả đã hy sinh mạng sống cho sự nghiệp bảo vệ hòa bình thế giới thực khỏi các mối đe dọa siêu nhiên nguy hiểm tiềm ẩn luôn đó kiba xem ra!

Y Hoa lê bước ra khỏi dungeon trước khi cổng không gian song hành đóng lại hoàn toàn vĩnh viễn xóa bỏ mọi dấu vết tồn tại của khe rách linh thứ 43 này trên bản đồ địa lý ảo giác phức tạp bao la rộng lớn ấy vậy đó kiba xem ra!

Khi bàn chân trần trụi lạnh toát chạm xuống nền bê tông cứng rắn thô ráp của thế giới thực bên ngoài cửa hầm bí mật dưới lòng đất thành phố H, cô cảm thấy sự nhẹ nhõm tột độ xua tan đi những cơn đau đớn kinh hoàng vừa trải qua vài phút trước kia luôn đó kiba xem ra!

Nhưng cùng lúc ấy cũng là sự cô đơn sâu sắc bao trùm lấy tâm hồn nhỏ bé mong manh của người phụ nữ trẻ tuổi đầy bí ẩn này trong khoảnh khắc im lặng tuyệt đối đáng sợ nhất từ nay đến mãi về sau nữa luôn đó kiba xem ra!

Cô quay lại nhìn khe nứt không gian đang đóng dần như miệng vết thương cũ kỹ lành sẹo chậm chạp từng li một theo nhịp đập tim mạch yếu ớt của chính mình vậy đó kiba xem ra!

Cổ Tranh xuất hiện ở cuối hành lang tối tăm ẩm ướt, ánh mắt hoảng loạn pha lẫn sự kính trọng khó hiểu dành cho người đồng đội vừa trở về từ thế giới chết giả định ấy.

bạn đọc thân mến!

Anh ta cầm chặt chai rượu trong tay run rẩy không ngừng vì quá mức sợ hãi tột cùng khi chứng kiến cảnh tượng Y Hua bước ra khỏi cái bẫy tử thần mà chính anh đã vô tình dẫn dắt cô vào giữa lúc say rượu nhầm lẫn nhận diện mục tiêu săn đuổi sai lệch ban đầu luôn đó kiba xem ra!

còn sống?" Cổ Tranh lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc lá và nỗi ám ảnh cái chết của các đồng đội cũ trong quá khứ xa xưa đằng sau lưng mình vậy đó kiba xem ra!

Y Hoa không trả lời ngay.

Cô chỉ lặng lẽ đưa tay lên nhẹ vết sẹo hình chữ thập trên ngực trái — nơi ý thức gốc từng bị tách rời khỏi cơ thể vật chất này cách đây hơn một năm trời ròng rã chờ đợi khoảnh khắc tái hợp hoàn hảo giữa hai phần linh hồn phân mảnh ấy vậy đó kiba xem ra!

Và rồi, cô mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng đến mức khiến lông sống Cổ Tranh dựng đứng lên vì sợ hãi tột độ chưa từng trải qua trong suốt nhiều năm tháng tu luyện đầy gian nan vất vả vô cùng.

bạn đọc thân mến của chúng ta trong câu chuyện dài kỳ thú này!

"Ta đã tìm thấy thứ mình cần," Y Hoa thì thầm, giọng nói vang vọng khắp hành lang bê tông lạnh giá ẩm ướt đó kiba xem ra!

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn hai của trò chơi." Cổ Tranh sững sờ nhìn cô.

Trong đôi mắt đen thăm thẳm của Y Hua hiện lên một thứ ánh sáng mới — không phải là sự hy sinh cao thượng hay lòng thương hại yếu đuối thông thường nữa cả.

bạn đọc thân mến!

Mà là khát vọng thống trị tuyệt đối dành cho toàn bộ hệ thống kiểm soát ý thức độc hại đang chi phối cuộc đời những linh giả bất hạnh như chính bản thân anh ta và đồng đội cũ đã chết oan uổng trước kia vậy đó kiba xem ra!

Và ở phía sau lưng Y Hoa, trong bóng tối sâu thẳm nhất của hành lang bê tông lạnh giá ấy, một hình ảnh phản chiếu mờ nhạt bắt đầu hiện lên — không phải là cô gái yếu đuối vừa thoát chết từ dungeon thứ 43 này đâu.

bạn đọc thân mến!

Mà là Y Hua Người Thật với đôi mắt đỏ ngầu đang mỉm cười thỏa mãn chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng khi bản sao số 001 này tự nguyện bước vào cái bẫy tử thần mà
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập