Chương 62

Không gian trước mặt Y Hoa không còn là hành lang bệnh viện cũ kỹ với mùi ozone và máu tanh như cô đã tưởng tượng.

Thay vào đó, nó là một khoảng trống trắng xóa, vô tận đến nỗi đôi mắt của cô cảm thấy đau nhói khi cố gắng tìm điểm tụ tập ánh sáng.

Đây không phải là dungeon theo nghĩa đen hay vật lý.

Đây là tầng sâu nhất của Mạng Lưới Linh — nơi mà dữ liệu ý thức và thực tại ảo giao thoa thành một khối hỗn mang thuần khiết.

Cổ Tranh đứng cách cô ba bước chân, bàn tay run rẩy nắm chặt chuôi kiếm.

Hơi thở anh nặng nhọc, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận đánh vào màng..

Anh không nhìn thấy gì cả, chỉ có sự sợ hãi nguyên sơ đang lan tỏa từ cơ thể người đàn ông này, mùi vị của nó giống hệt với nỗi tuyệt vọng mà cô từng nếm trải mỗi khi đối mặt với cái chết.

"Cô cảm nhận được chứ?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói vỡ vụn bởi những rung động không khí bất thường.

"Không phải là bóng tối.

Không phải là quái vật.

sự hiện diện."

Y Hoa gật đầu chậm rãi.

Cô không nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình lần này.

Thay vào đó, cô cảm nhận được một sức ép vô hình đang đè nặng lên mỗi tế bào trong cơ thể bản sao số 002 này.

Nó giống như trọng lực bị nhân lên gấp mười lần, nhưng thay vì kéo xuống đất, nó kéo sâu vào bên trong tâm trí của cô.

Đây là khu vực mà Y Hoa (Người Thật) đã niêm phong những ký ức đau đớn nhất của mình.

Nơi đây không có quy luật vật lý thông thường.

Các khái niệm về trước sau, trên dưới hoàn toàn bị xóa nhòa.

Chỉ còn lại một thứ duy nhất: Sự thật được chôn vùi trong lớp vỏ bọc kỹ thuật số dày đặc này.

Cô bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống nền trắng mờ ảo đều tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh, giống như đá ném vào hồ nước tĩnh lặng.

Những gợn sóng ấy không phải là ánh sáng hay âm thanh, mà là những đoạn ký ức rời rạc vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

lơ lửng trong không khí trước khi tan biến.

Y Hoa dụi mắt nhìn kỹ hơn.

Một trong số những mảnh vỡ đó phát ra tiếng thì thầm quen thuộc.

Nó gọi tên cô bằng một giọng điệu đầy sự trìu mến mà cô chưa bao giờ nghe thấy từ bất kỳ ai khác ngoài.

chính người thật của mình.

"Đừng sợ," giọng nói ấy vang lên, không phải từ phía trước hay sau lưng, mà trực tiếp vào thùy não của cô.

"Em chỉ cần chấp nhận rằng em là một công cụ hoàn hảo."

Nhưng Y Hoa vẫn đứng yên.

Cô không sợ hãi nữa.

Nỗi sợ đã được thay thế bằng một sự tò mò lạnh lùng, tàn nhẫn đến mức đáng sợ.

Nếu cô là bản sao số 002, và người thật đang điều khiển mọi thứ từ xa, thì nơi đây chính là trung tâm kiểm soát của ông ta trong thế giới ảo này.

Và nếu đó là trung tâm kiểm soát, nó phải có một điểm yếu — hoặc ít nhất là một cánh cửa ra vào.

Cô giơ tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào không khí trước mặt.

Thay vì xuyên qua, đầu ngón tay cô gặp phải một lực cản vô hình, cứng rắn như thép lạnh.

Khi tiếp xúc với bề mặt đó, những ký tự nhị phân 0 và 1 bắt đầu hiện ra dưới da của cô, chạy dọc theo các tĩnh mạch xanh ngoằn ngoèo nổi bật trên làn da trắng bệch.

"Đây là tường lửa," Y Hoa thì thầm, giọng nói vang lên khô khan trong không gian trống rỗng.

"Nó bảo vệ lõi dữ liệu."

Cổ Tranh lùi lại một bước, mắt dãn rộng vì kinh hãi khi thấy những ký tự đó phát sáng rực rỡ dưới da cô.

"Nếu cô phá vỡ nó, toàn bộ hệ thống có thể sụp đổ.

Chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây vĩnh viễn trong trạng thái hôn mê kỹ thuật số."

"Thì ra là vậy," Y Hoa mỉm cười nhạt, một nụ cười không chút cảm xúc thực sự.

"Đó cũng là lý do tại sao họ cần 'Bản Sao Ý Thức'.

Để hy sinh những thứ như chúng ta để duy trì sự ổn định cho người thật."

Cô rút thanh kiếm linh năng từ hư vô ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra âm thanh chói tai giống như kim loại ma sát vào kính vỡ.

Ánh sáng xanh nhạt tỏa ra từ lưỡi blade không đủ mạnh để chiếu rọi cả khoảng trống trắng xóa này, nhưng nó là thứ vũ khí duy nhất cô có trong tay lúc này.

Y Hoa nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào đầu ngón tay đang chạm vào tường lửa kia.

Cô không tìm cách phá vỡ nó bằng sức mạnh vật lý.

Thay vào đó, cô bắt đầu phân tích cấu trúc của những ký tự dưới da mình.

Chúng là mã nguồn gốc tạo nên cơ thể này — và cũng là chìa khóa để mở ra cánh cửa bị khóa từ bên trong.

"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," cô lẩm bẩm, nhớ lại quy luật tàn khốc mà tổ chức luôn cố che giấu.

"Mỗi tổn thương nhận được đều trở thành một phần của linh năng.

nếu tôi tự gây vết thương cho chính ý thức này?"

Cổ Tranh sững sờ: "Cô định làm gì?

Tự hủy hoại mình trong không gian dữ liệu là điều cấm kỵ!

Nó sẽ khiến ý thức phân mảnh!"

"Không," Y Hoa mở mắt ra, đồng tử co lại thành những khe nhỏ hẹp như của một con thú hoang dã.

"Tôi đang định kiểm tra xem 'mình' có thực sự cảm thấy đau khi bị xé rách không."

Cô xoay cổ tay thanh kiếm và đâm thẳng vào lòng bàn tay trái của chính mình.

Không phải để tự hại, mà là để lấy máu — thứ chất lỏng duy nhất còn mang tính vật lý trong thế giới ảo này.

Máu đỏ tươi nhỏ ra từ vết thương trên ngón trỏ, rơi xuống những ký tự đang phát sáng dưới da cổ tay cô.

Ngay khi giọt máu chạm vào bề mặt tường lửa trắng xóa, một tiếng vang lớn nổ lên khắp không gian.

Những mảnh vỡ ký ức xung quanh bắt đầu quay cuồng, hút về phía điểm tiếp xúc đó như thể bị lực hấp dẫn của một hố đen thu hút.

Tường lửa nứt ra những đường vân đỏ sẫm, giống như mạng nhện máu đang lan tỏa trên mặt kính vỡ.

Y Hoa cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.

Không phải vì nhiệt độ giảm đi, mà là bởi cô đang chứng kiến sự thật phũ phàng nhất: Cơ thể này không thuộc về cô.

Nó chỉ là một chiếc áo khoác bằng thịt và máu được may đo cẩn thận để che giấu sự trống rỗng bên trong.

Nhưng thay vì sụp đổ dưới gánh nặng của bi kịch đó, Y Hoa cảm thấy một luồng năng lượng mới chực chờ bùng nổ từ sâu thẳm trong tâm trí cô.

Nó không phải là linh năng thông thường.

Nó mang mùi vị của sắt gỉ và ozone cháy — hương vị của sự phản bội.

Cổ Tranh hét lên khi những bóng đen bắt đầu tụ tập lại xung quanh vết nứt trên tường lửa.

Chúng không còn là hình dạng con người nữa mà đã biến đổi thành những sinh vật kỳ dị, với đôi mắt đỏ ngầu giống hệt Y Hoa (Người Thật) đang quan sát từ phía bên kia màn hình dữ liệu trong chương trước.

"Chạy đi!" Cổ Tranh hét lên, lao vào giữa để che chắn cho cô.

"Đừng để chúng chạm vào ý thức của cô!"

Y Hoa không di chuyển.

Cô đứng im như một bức tượng băng giá, nhìn những sinh vật đó tiến lại gần với vẻ tò mò lạnh lùng.

Chúng không tấn công ngay lập tức.

Thay vì vậy, chúng mở miệng ra và phát ra hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau — tất cả đều là tiếng của chính Y Hoa trong các phiên bản khác nhau: 001, 003, thậm chí cả những phiên bản chưa được kích hoạt.

*"Em đã đến đây rồi,"* một giọng nói thì thầm bên tai cô, ngọt ngào và đầy sự nguy hiểm.

*"Bây giờ hãy nhìn xem ai mới là chủ nhân thực sự của cơ thể này."*

Y Hoa nhếch mép cười.

Cô không sợ những lời thì thào đó.

Thực tế, cô cảm thấy chúng rất quen thuộc — giống như nghe chính mình nói chuyện trong gương vào những đêm mất ngủ dài đằng đẵng trước khi thức tỉnh linh năng.

"Ta biết rồi," Y Hoa đáp lại, giọng nói của cô vang lên rõ ràng hơn bất kỳ ai khác trong không gian hỗn loạn này.

"Và ta cũng biết rằng em đã sai lầm từ đầu."

Cô nâng thanh kiếm cao hơn nữa, nhắm thẳng vào trung tâm của vết nứt đang mở rộng trên tường lửa — nơi mà ánh sáng trắng và bóng tối đỏ sẫm giao thoa thành một màu xám xịt chết chóc.

Cô không định phá vỡ bức tường để thoát ra ngoài.

Cô muốn đi xuyên qua nó để đối mặt trực tiếp với nguồn gốc của sự dối trá này.

Khi lưỡi kiếm cắt vào khoảng không gian méo mó đó, thế giới xung quanh Y Hoa bỗng nhiên im lặng tuyệt đối.

Tất cả những giọng nói thì thào đều tắt nghẹn lại ngay lập tức.

Những sinh vật kỳ dị dừng chân, đôi mắt đỏ ngầu của chúng mở to kinh hoàng khi nhìn thấy hành động tự sát điên cuồng này..

vào vết nứt đó như một viên đạn xuyên thấu tấm kính cường lực.

Cô cảm nhận được sự xé rách dữ dội trên toàn bộ cơ thể ảo — không phải đau đớn về mặt vật lý, mà là nỗi sợ hãi tột độ khi ý thức bị kéo giãn ra đến giới hạn chịu đựng của nó.

Và rồi, cô rơi vào một căn phòng nhỏ hẹp tối đen như mực ở trung tâm của mê cung dữ liệu này.

Ở giữa căn phòng đó có một chiếc ghế bành cũ kỹ phủ đầy bụi vải xám xịt — và ngồi trên đó là Y Hoa (Người Thật), đang mỉm cười chờ đợi cô với vẻ mặt thỏa mãn đến đáng ghét nhất mà con người có thể mang lại cho chính mình trong khoảnh khắc chiến thắng áp đảo trước kẻ thù yếu đuối hơn mình rất nhiều lần nhưng vẫn đủ thông minh để hiểu rằng thất bại chỉ là tạm thời thôi!

Thế nhưng nụ cười kia bỗng cứng đờ khi một mũi kim huyết sắc xuyên thẳng qua lồng ngực Y Hoa.

Cô gái lùi bước, co lại thành khe nhỏ, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập