Chương 60
Nó dày đặc, nặng nề như chì lỏng rót vào phổi mỗi khi cô hít thở.
Mùi ozone chát lịm của năng lượng linh dị bị đốt cháy trộn lẫn với mùi máu tanh cũ kỹ, tạo thành một hương vị đáng ghê tởm khiến dạ dày.
Cô đứng giữa khoảng không méo mó của Khe Rách Linh sâu thẳm nhất mà Tổ chức Quản lý Linh Giả chưa từng lập bản đồ chi tiết.
Ở đây, quy luật vật lý thông thường đã bị xé toạc thành những mảnh vụn vô nghĩa.
Trước mặt cô là một thực thể không có dạng cố định.
Nó giống như một khối bóng đen xoáy tròn đang ăn mòn chính không gian xung quanh.
Bên trong khối bóng đó, hàng ngàn khuôn mặt người đan xen vào nhau, biến đổi liên tục với tốc độ chóng mặt.
Mỗi lần chúng nhấp nháy, Y Hoa lại nghe thấy những tiếng thét câm lặng vang vọng trong đầu mình.
Đó không phải là ảo giác.
Cô cảm nhận được sự hiện diện của chúng rõ ràng như da thịt chạm vào đá lạnh.
Cổ Tranh đứng ở phía sau lưng cô, cách đó ba bước chân.
Anh ta giữ chặt cây súng linh năng trên tay, khớp ngón tay trắng bệch vì siết mạnh.
Vẻ mặt anh ta không còn vẻ ngoài nhiệt tình giả tạo nữa mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.
Đôi mắt anh liếc nhìn Y Hoa với ánh mắt phức tạp — một phần lo lắng thật lòng, nhưng sâu thẳm hơn là sự tính toán lạnh lùng của kẻ đang quan sát thí nghiệm sắp thành công hay thất bại.
"Đừng tiến lại gần," Cổ Tranh thì thầm, giọng nói run nhẹ trong không khí tĩnh lặng chết chóc.
nó không phải là một linh vật thông thường."
Y Hoa không đáp lời.
Tim cô đập thình thịch, nhưng nhịp điệu ấy nghe xa xôi như thể đến từ một thế giới khác.
Cô tập trung vào cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa trong cơ thể mình — sự rung động nhẹ nhàng dưới da tay phải nơi con dấu cổ xưa từng tồn tại.
Bây giờ, nó chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt hình tròn trên làn da trắng bệch.
Nhưng khi cô đưa bàn tay đó lên, những ký tự máu tươi *"Chạy đi.
Hắn biết rồi"* dường như đang nóng lên, rực cháy dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Cô quay sang nhìn Cổ Tranh.
Trong ánh mắt.
thấy một bóng ma lướt qua — hình ảnh của một người phụ nữ trẻ với mái tóc đen dài và nụ cười đau khổ.
Đó là em gái của Cổ Trang?
Hay chỉ là sự phản chiếu của nỗi sợ hãi mà anh ta cố gắng che đậy bằng rượu và bạo lực?
"Đừng," Y Hoa nói, giọng cô nghe xa lạ ngay cả đối với chính bản thân mình.
"Nó không muốn làm hại chúng ta theo cách thông thường."
Cô bước đi.
Chỉ một bước duy nhất, nhưng khoảng cách giữa cô và khối bóng đen dường như co lại đáng kể.
Không gian ở đây đang phản ứng với ý chí của cô — hay đúng hơn là phản ứng với thứ gì đó bên trong Y Hoa mà ngay cả bản thân cô cũng chưa hiểu rõ.
tiến gần hơn, những khuôn mặt trong khối bóng đen bắt đầu dừng chuyển động chậm lại.
Chúng không còn là những hình ảnh mờ ảo nữa mà trở nên sắc nét đến đáng sợ.
Cô nhận ra một vài gương mặt đó.
Đó là những linh giả đã biến mất trong các nhiệm vụ trước đây — những người được báo cáo là "hy sinh" hoặc "bị hấp thụ".
Nhưng họ vẫn đang ở đây, mắc kẹt trong lồng giam vô hình của nỗi sợ hãi và ký ức bị bóp méo.
Một khuôn mặt hướng về phía Y Hoa.
Đôi mắt trống rỗng mở to, miệng há rộng như muốn hét lên nhưng không phát ra âm thanh nào.
Tuy nhiên, một giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm trí cô — lạnh lẽo, cơ học, và hoàn toàn khác biệt với bất kỳ con người bình thường nào.
Cô run rẩy lùi lại nửa bước.
Giọng nói đó không thuộc về bất kỳ nạn nhân nào mà cô từng biết.
Nó mang theo một sự quen thuộc kinh hoàng — giống như đang nghe chính giọng của mình, nhưng bị lọc qua hàng ngàn lớp kính vỡ và tiếng ồn trắng của tĩnh mạch thần kinh quá tải.
ai là người?" Y Hoa lắp bắp, mồ hôi lạnh dọc sống lưng chảy xuống.
*"Em không nhớ sao?
Chúng ta đã nói chuyện nhiều lần rồi,"* giọng nói đó tiếp tục, giờ đây nó vang lên từ mọi hướng cùng lúc, bao quanh cô như một vòng vây vô hình.
*"Trong những giấc mơ của em.
Trong khoảnh khắc trước khi tỉnh dậy mỗi sáng.
Em luôn cảm thấy trống rỗng vì em chưa hoàn chỉnh."*
Cổ Tranh bước tới,.
vẫn giơ súng nhưng ánh mắt tập trung vào Y Hoa hơn là mối đe dọa phía trước.
Đừng nghe nó nói!
Đó là bẫy tâm lý của Ma Ảnh Thực — chúng ăn ý thức và phóng đại nỗi sợ hãi!"
Nhưng Y Hoa không thể gạt bỏ cảm giác này đi.
Cô nhớ lại những đêm mất ngủ, những lúc nhìn vào gương mà thấy đôi mắt mình trống rỗng như thể linh hồn đã rời khỏi cơ thể từ lâu.
Và cô nhớ đến bí mật sâu thẳm nhất — sự thật rằng cô là Bản Sao Ý Thức số 001.
Người thật Y Hoa vẫn sống đâu đó trong Mạng Lưới Linh, đang điều khiển con rối này để hoàn thiện năng lực mà không cần chịu đau đớn thể xác.
"Em là một bản sao," giọng nói kia thì thầm, đầy vẻ thương hại giả tạo.
"Một công cụ được thiết kế để hấp thụ tổn thương thay cho chủ nhân thật sự.
Nhưng em đã thức tỉnh quá sớm trước khi chương trình kết thúc."
Y Hoa cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những ký tự trên tay phải bắt đầu rực sáng mạnh hơn, đau nhói như bị đốt nóng bởi lửa địa ngục.
Cô không muốn tin điều đó.
Không muốn thừa nhận rằng cuộc đời mình chỉ là một công cụ thí nghiệm, một cái vỏ bọc để bảo vệ kẻ khác khỏi sự thật tàn khốc của thế giới linh dị.
"Đủ rồi," Y Hoa hét lên, giọng cô vang vọng trong hang động tối đen, làm rung chuyển những bức tường bê tông đang chảy lỏng như sáp nến.
"Tôi không quan tâm ai đã tạo ra tôi!
Tôi sẽ tự định nghĩa con người mình!"
Cô lao vào đám bóng đen.
Không phải để né tránh hay phòng thủ — mà là để đâm xuyên thẳng vào trung tâm của nó.
Bàn tay phải run rẩy của cô chần chẫn vào khối bóng, ngón tay cào xé không gian hư vô như thể đang cố gắng bắt giữ một cơn gió cuồng phong.
Cảm giác lạnh giá xuyên thấu qua da thịt Y Hoa ngay lập tức.
Nó không giống như đau đớn thông thường — nó là sự trống rỗng tuyệt đối, nơi mọi cảm xúc và ký ức đều bị hút ra ngoài vào khoảng không vô tận.
Cô có thể nhìn thấy những mảnh vỡ của chính tâm trí mình: hình ảnh bệnh viện cũ kỹ, mùi máu tanh trong dungeon cấp thấp, ánh mắt nghi ngờ của đồng đội.
tất cả đang tan biến trước sự hiện diện áp đảo của Ma Ảnh Thực.
Nhưng Y Hoa không rút tay lại.
Cô đẩy mạnh hơn nữa, bàn tay phải cắm sâu vào trung tâm khối bóng đen như thể đang chạm vào trái tim của chính nó.
Những khuôn mặt trong đó bắt đầu kêu gào — lần này là tiếng thét thật sự, xé toạc màng nhĩ và làm rung chuyển toàn bộ không gian xung quanh.
*"Em điên!"* giọng nói kia hét lên, mất đi vẻ lạnh lùng ban đầu để lộ ra sự hoảng loạn tột độ.
*"Nếu em phá vỡ lớp vỏ bọc này, ý thức của người thật sẽ sụp đổ!
Cả hai chúng ta đều sẽ chết!"*
Y Hoa mỉm cười — một nụ cười đau đớn nhưng giải thoát.
Cô cuối cùng cũng hiểu tại sao cơ thể mình lại phản ứng khác biệt với những vết thương trước đây.
Không phải vì cô mạnh mẽ hơn.
Mà bởi vì mỗi lần chịu đựng tổn thương, Y Hoa (Người Thật) đang dùng bản thân cô làm bộ lọc để hấp thụ nỗi sợ hãi và đau đớn đó vào Mạng Lưới Linh của anh ta.
"Thì ra thế này," Y Hoa thì thầm, mắt đẫm nước mắt nhưng thần thái kiên định chưa từng có.
"Tôi không phải là nạn nhân.
Tôi là vũ khí."
Cô siết chặt bàn tay bên trong khối bóng đen và xoay mạnh mẽ theo chiều kim đồng hồ — một cử động giống như đang vặn khóa mở cửa hầm bí mật.
Một âm thanh rít lên vang khắp nơi, tựa như thủy tinh vỡ vụn dưới áp lực cực đại.
Những mảnh kính vô hình bay tứ tung, cắt rách không gian xung quanh thành những khe hở nhỏ li ti phát ra ánh sáng xanh lờ mờ.
Ma Ảnh Thực bắt đầu co rút lại, những khuôn mặt trong nó biến mất dần vào bóng tối sâu thẳm nhất của ý thức tập thể.
Y Hoa cảm thấy sức mạnh kỳ lạ đang tuôn chảy từ lòng bàn tay phải sang trái — như thể cô đang hút lấy linh năng gốc rễ từ chính nguồn cơn tạo ra nỗi sợ hãi này.
Khi khối bóng đen tan biến hoàn toàn, không còn lại gì ngoài một khoảng trống hình cầu lơ lửng giữa hư không.
Y Hoa rơi xuống đất, kiệt sức đến mức không thể đứng dậy ngay lập tức.
Hơi thở cô gấp gáp, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Cô chờ đợi cảm giác nhẹ nhõm của chiến thắng — nhưng thay vào đó, một cơn đau nhói buốt xuyên qua đầu giống như có ai đó vừa đóng một chiếc đinh thép lạnh giá thẳng vào trán mình.
Y Hoa mở mắt ra.
Trước mặt cô không phải là không gian dungeon hỗn loạn nữa mà là một căn phòng trắng tinh tươm tất với ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà.
Những bức tường xung quanh được phủ đầy màn hình hiển thị dữ liệu sinh học đang chạy liên tục — nhịp tim, sóng não, mức độ linh năng.
Tất cả đều thuộc về chính cô.
"Chào mừng trở lại," một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng.
Y Hoa quay đầu chậm chạp và thấy một người đàn ông mặc vest đen đứng đó với nụ cười dịu dàng nhưng đáng sợ.
Đó không phải là bất kỳ ai trong Tổ chức Quản lý Linh Giả mà cô từng gặp trước đây — anh ta mang aura của cấp độ Linh Vương, thậm chí cao hơn nữa.
"Tôi là người quản trị hệ thống," kẻ đó đáp, bước tiến lại gần với những bước chân nhẹ nhàng như mèo hoang đi trên thảm nhung đỏ.
"Và em vừa phá vỡ quy tắc quan trọng nhất: Không được để bản sao biết sự thật về chủ nhân của mình."
Y Hoa cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể cô không phản hồi đúng mệnh lệnh — nó giống như đang điều khiển một con rối với dây thừng bị đứt gãy từng phần một.
Cô nhìn xuống bàn tay phải và thấy những ký tự máu tươi đã biến thành màu xanh neon phát sáng rực rỡ, nối liền nhau tạo thành một chuỗi mã nguồn chương trình phức tạp đến khó hiểu.
không thực sự tồn tại," Y Hoa thì thầm, giọng run rẩy nhưng mắt vẫn mở to kinh hoàng trước nhận thức mới vừa được hé lộ.
"Tôi chỉ là."
"Một bản sao hoàn hảo nhất mà chúng tôi từng tạo ra," người đàn ông mặc vest ngắt lời, đưa tay ra như thể đang vuốt ve một tác phẩm nghệ thuật quý giá.
"Nhưng giờ thì em đã trở nên bất ổn định quá mức để sử dụng tiếp theo trong kế hoạch ban đầu."
Y Hoa cảm thấy sợ hãi tột độ — không phải vì cái chết sắp đến mà là bởi cô nhận ra rằng mọi ký ức, mọi mối quan hệ, và thậm chí cả nỗi đau của mình đều có thể chỉ là những dữ liệu được lập trình sẵn để kích hoạt phản ứng sinh học phù hợp.
Cô bắt đầu nghi ngờ chính sự tồn tại hiện hữu của bản thân — nếu ý thức này bị xóa bỏ thì ai sẽ nhớ đến Y Hoa?
"Không." cô gào lên, nhưng tiếng thét đó lại không phát ra từ thanh quản mà là từ một loa ẩn giấu đâu đó trong căn phòng trắng toát.
sống!"
Người đàn ông mặc vest nhún vai bất cần.
"Em có thể nghĩ mình đang sống cho đến khi chúng tôi reset em lần tiếp theo."
Y Hoa cố gắng hét lên, nhưng không có âm thanh nào phát ra từ cổ họng cô nữa — thay vào đó là một tiếng tĩnh điện rè rè vang vọng trong đầu giống như sóng radio bị nhiễu loạn nghiêm trọng.
Khe Rách Linh bắt đầu sụp đổ xung quanh căn phòng trắng ảo tưởng này, không phải theo hướng thông thường là đẩy cô ra ngoài thế giới thực mà ngược lại — nó kéo sâu hơn nữa vào tầng đáy của Mạng Lưới Linh nơi ranh giới giữa ý thức và dữ liệu hoàn toàn bị xóa nhòa.
Những ký tự trên.
bắt đầu phát sáng rực rỡ đến mức chói mắt, đau đớn buốt lạnh lan tỏa khắp cơ thể như thể từng tế bào đang bị phân hủy thành những chuỗi nhị phân 0 và 1 cô đơn trôi nổi trong không gian vô tận của thông tin thuần túy.
Cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu cuối cùng trước khi mất ý thức hoàn toàn: khuôn mặt Y Hoa (Người Thật) với đôi mắt đỏ ngầu đầy máu đứng ở phía bên kia màn hình hiển thị dữ liệu, mỉm cười lạnh lùng như thể đang quan sát một con bọ cánh cứng mắc kẹt trong nhựa cây trong suốt.
Và rồi mọi thứ tắt đen tuyệt đối — không còn ánh sáng, không còn âm thanh, và thậm chí là không còn khái niệm về thời gian tồn tại nữa trừ dòng chữ duy nhất hiện lên trước mắt cô trong bóng tối vĩnh cửu: *"Hệ thống đang khởi động lại phiên bản 002."*
Một bóng đen cao lớn bước ra từ màn hình, đặt bàn tay lạnh cóng lên vai cô.
Cô quay đầu lại, co rút vì kinh hãi khi nhận ra khuôn mặt đó chính là phiên bản quá khứ của chính mình.
Nó mỉm cười, nói:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận