Chương 59
Thay vào đó, nó nồng nặc mùi kim loại gỉ sét pha lẫn với hương vị ngọt ngào đến ghê tởm — giống như mật ong bị nhiễm độc.
Y Hoa đứng giữa căn phòng rộng lớn, nơi các bức tường bê tông đang chảy lỏng như sáp nến dưới nhiệt độ ảo giác của không gian song song.
Ngực cô phập phồng mạnh, nhịp tim đập thình thịch vang lên trong tai, át đi cả tiếng động tĩnh mịch đáng sợ xung quanh.
Mồ hôi lạnh đẫm lưng, làm chiếc áo khoác mỏng dính chặt vào da thịt, tạo cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể.
Cô không nhớ rõ mình đã đến đây bằng cách nào.
Chỉ biết rằng khi mở mắt ra lần cuối cùng từ thế giới thực, thứ nằm trên bàn tay phải — nơi trước đây chỉ có con dấu cổ xưa ngủ say — giờ đây đang khắc sâu dòng chữ máu tươi: *"Chạy đi.
Hắn biết rồi."* Dòng chữ ấy không phải là cảnh báo cho kẻ thù.
Nó dành cho chính cô.
Hoặc ít nhất, đó là những gì Y Hoa cảm nhận được từ sự run rẩy trong từng ngón tay.
Trước mặt cô, bóng tối đang tụ tập lại thành hình dạng con người.
Đó không phải là quái vật thông thường với móng vuốt hay răng nanh sắc nhọn.
Nó là một bản sao méo mó của chính Y Hoa, nhưng thiếu đi linh hồn và tràn đầy sự hung bạo nguyên thủy.
Ma Ảnh Thực — thực thể sinh ra từ nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong tiềm thức cô.
Cổ Tranh đứng ở lối vào căn phòng, tay cầm chắc khẩu súng lục đặc chế chứa đạn Linh Năng.
Gương mặt anh ta tái nhợt, mồ hôi chảy ròng ròng nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ lạnh lùng giả tạo.
Anh không bước vào, chỉ quan sát từ xa như thể đang chứng kiến một vụ thử nghiệm khoa học tàn khốc hơn là chiến đấu bảo vệ đồng đội.
"Mày có chắc là mày ổn không?" Cổ Tranh hỏi, giọng nói vang lên khô khan trong khoảng cách mười mét.
Tiếng súng kim loại lạo xạo.
xoay nòng súng về phía bóng đen đang hiện hình.
"Nếu thứ đó tấn công, tao sẽ nổ tung nó cùng với cả khu vực này.
Đừng trách tao nếu mày bị cuốn theo." Y Hoa không đáp lại.
Cô nâng tay phải lên, nhìn kỹ vết sẹo mờ nhạt hình tròn nơi con dấu từng tồn tại.
Nhưng bây giờ, dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ những ngọn đèn điện nhấp nháy trên trần nhà, vết sẹo ấy đang rực cháy một màu đỏ sẫm.
Nó nóng rát như bị bỏng, nhưng không đau đớn mà lại mang đến cảm giác.
quen thuộc.
Cô nhớ về thí nghiệm thất bại năm đó.
Nhớ về cái chết của người thật Y Hoa — hay đúng hơn là cái chết giả tạo để chuyển ý thức sang cơ thể vô danh này.
Và quan trọng nhất, cô nhớ về sự hiện diện lạnh lùng, tính toán của "Người Thật" đang điều khiển mọi thứ từ xa trong Mạng Lưới Linh.
Ma Ảnh Thực mở mắt ra.
Đôi mắt ấy không có tròng trắng, chỉ là hai hố đen sâu thẳm hút lấy ánh sáng xung quanh.
Nó mỉm cười — một nụ cười méo mó đầy khinh miệt mà Y Hoa đã từng thấy qua những bức ảnh cũ kỹ trong hồ sơ bệnh án bị mật mã hóa của Tổ chức Quản lý Linh Giả.
"Mày nghĩ mày có thể trốn thoát khỏi chính mình sao?" Ma Ảnh lên tiếng, giọng nói không phải phát ra từ miệng mà vang vọng trực tiếp vào não bộ Y Hoa.
"Mày chỉ là một công cụ.
Một bản sao lỗi thời." Y Hoa nhắm mắt lại trong tích tắc.
Cô cần tĩnh tâm.
Cần kết nối với Linh Năng bên trong mình — thứ năng lực vẫn còn ở cấp độ Thường Nhân, yếu ớt và dễ vỡ như thủy tinh.
Nhưng khi cô tập trung vào dòng chảy linh khí, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện.
Không phải là sự kháng cự hay đau đớn thông thường.
sự cộng hưởng.
Cơ thể phản ứng khác biệt với những vết thương trước đây không phải do may mắn ngẫu nhiên.
Đó là vì ý thức của "Người Thật" đang liên tục sửa chữa và tối ưu hóa tế bào từ bên trong, biến cô thành một phòng thí nghiệm sống động cho dự án tạo ra Linh Vương hoàn hảo.
Cô mở mắt lại, đồng tử co rút lại thành những điểm đen nhỏ li ti — giống hệt như đôi mắt của Ma Ảnh trước đó.
Sự sợ hãi tan biến, thay vào đó là sự tỉnh táo đến mức đáng sợ.
Cô hiểu rồi.
Cuộc chiến này không phải để tiêu diệt quái vật.
Nó là để khám phá ra giới hạn thật sự của chính mình.
Y Hoa bước về phía bóng đen, từng bước chân nặng nề nhưng quyết liệt.
Bề mặt sàn nhà nứt vỡ dưới áp lực linh năng đang tích tụ trong lòng cô.
Cô cảm thấy sức mạnh từ sâu thẳm nơi vết sẹo hình tròn bắt đầu bùng lên, không phải để phòng thủ mà để hòa nhập.
Ma Ảnh dường như cảm nhận được ý định của Y Hoa.
Những bàn tay nhỏ xío trên cơ thể nó co lại, sau đó bùng nổ năng lượng đen xì lao về phía cô với tốc độ đáng kinh ngạc.
Đây là đòn tấn công cuối cùng, tập trung toàn bộ sinh lực và ác ý vào một điểm duy nhất: tâm trí mong manh của bản sao số 001.
Y Hoa không né tránh.
Cô giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng ra trước như đang chào đón cái chết — hoặc sự giải thoát.
Khi luồng năng lượng đen sẫm chạm vào da thịt cô, thế giới xung quanh đột ngột dừng lại.
Thời gian bị kéo dãn ra thành những sợi tơ mảnh mai sắp đứt gãy.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, Y Hoa nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cô không chỉ nhìn thấy Ma Ảnh mà còn nhìn thấy những chuỗi dữ liệu phức tạp chạy dọc theo gân máu và xương cốt của nó.
Đó là mã nguồn — những đoạn code linh năng được "Người Thật" cài đặt để kiểm soát cô từ xa.
Và bên trong lõi của Ma Ảnh, cô nhận ra một sự thật rùng : nó không phải là kẻ thù.
Nó là người bảo vệ.
Ma Ảnh Thực tồn tại để ngăn cản Y Hoa tiếp cận vùng ký ức bị phong tỏa — nơi chứa đựng lý do tại sao "Người Thật" lại cần hy sinh bản thân nguyên gốc để tạo ra cô.
Nếu Ma Ảnh tấn công, đó không phải vì sự hung bạo vô thức mà là cơ chế tự vệ của hệ thống phòng thủ ý thức đang cố gắng bảo toàn tính mạng cho chủ nhân thực sự trong Mạng Lưới Linh.
Y Hoa cảm thấy đau đớn tột cùng khi hiểu ra điều này.
Mỗi vết thương cô nhận được từ Ma Ảnh trước đây đều là kết quả của việc cô tự phản bội chính mình, cố gắng phá vỡ những rào cản mà "Người Thật" đã dựng lên để bảo vệ sự tồn tại độc lập của ý thức gốc.
Y Hoa đưa tay trái — nơi nắm chặt thanh dao găm bằng thép tinh luyện — và cắm thẳng vào ngực mình, ngay sát tim.
Không phải tự tử.
Mà là để tạo ra một vết thương thực sự, một kích thích sinh học đủ mạnh để cắt đứt tạm thời kết nối giữa cô và Mạng Lưới Linh trong vài giây ngắn ngủi.
Máu chảy ra ấm áp nhưng nhanh chóng đóng băng thành những tinh thể đỏ tươi dưới tác động của linh năng lạnh lẽo từ bên ngoài.
Ma Ảnh dừng lại ngay trước mặt cô, bối rối khi thấy mục tiêu tự gây thương tích cho chính mình thay vì lùi bước hay phản công.
"Mày không hiểu," Y Hoa thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết đoán.
"Mày chỉ là bóng tối của tôi.
Nhưng bóng tối cần ánh sáng để tồn tại." Cô nhắm mắt lại và kéo thanh dao ra khỏi cơ thể với một lực mạnh mẽ bất thường.
Khi làm vậy, cô đồng thời kích hoạt linh năng đột biến — thứ sức mạnh mà Tổ chức Quản lý Linh Giả luôn cảnh báo không bao giờ được sử dụng vì khả năng tự hủy hoại cao nhất.
Không gian xung quanh bắt đầu xé toạc ra thành từng mảnh vỡ nhỏ li ti như kính vỡ dưới áp lực nội tại khổng lồ của sự sụp đổ hệ thống cộng hưởng linh năng toàn cầu đang diễn ra trong tâm trí cô.
Những bức tường bê tông chảy lỏng ngừng chuyển động, đóng băng lại ở trạng thái nửa rắn nửa lỏng.
Ánh sáng từ đèn điện tắt ngấm hoàn toàn, chỉ còn lại màu đỏ sẫm từ vết thương trên ngực Y Hoa chiếu rọi lên khuôn mặt kinh hoàng của Ma Ảnh.
Cô đã phá vỡ quy tắc đầu tiên: Không được để ý thức hòa tan vào bóng tối.
Và hậu quả là ngay lập tức hiện diện.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu cô, không phải từ Ma Ảnh mà từ một nơi xa xôi hơn — sâu thẳm bên trong Mạng Lưới Linh, nơi "Người Thật" đang quan sát mọi thứ như một nhà khoa học xem xét kết quả thí nghiệm cuối cùng của mình.
*"Cuối cùng cũng đến lúc này,"* giọng nói ấy thì thầm, mang theo sự hài lòng đáng sợ.
*"Hãy để xem bản sao số 001 có thể chịu đựng được bao nhiêu trước khi tan vỡ hoàn toàn."* Y Hoa mở mắt ra, đồng tử giãn rộng tối đa.
Cô nhìn thấy Ma Ảnh không còn là kẻ thù nữa mà trở thành một cánh cửa — một lối đi duy nhất dẫn đến sự thật về nguồn gốc linh năng và số phận thực sự của cô trong trò chơi tử thần này.
Và phía sau cánh cửa đó, có thứ gì đó đang chờ đợi để nuốt chửng tất cả.
đang vật lộn với sự xâm nhập ý thức từ "Người Thật", Ma Ảnh đột ngột thay đổi chiến thuật.
Thay vì tiếp tục hút linh lực hay tấn công thể xác, nó giải phóng một luồng năng lượng đen xì từ miệng vết thương nơi dao găm vừa được rút ra — dù chính cô là người gây ra vết thương đó, không phải nó.
Luồng năng lượng này không tấn công Y Hoa trực tiếp mà bao phủ lấy toàn bộ căn phòng như một lớp sương mù dày đặc.
Khi chạm vào da thịt bất kỳ ai trong bán kính mười mét, nó sẽ kích hoạt ký ức đau đớn nhất của họ — biến nỗi sợ hãi thành vũ khí hữu hình.
Cổ Tranh ở lối vào hét lên.
thấy những bóng ma từ quá khứ xuất hiện trước mặt mình: xác chết của em gái mình nằm trên bàn mổ lạnh lẽo, mắt trợn ngược và miệng há to trong tiếng kêu câm lặng.
Anh ta giơ súng bắn loạn xạ nhưng đạn dược chỉ xuyên qua ảo ảnh mà không gây hại gì cho thực thể gốc — Ma Ảnh đang đứng giữa đám sương mù đen xì đó như một vị thần chết cười nhạo sự vô lực của con người.
Y Hoa cũng bị tấn công bởi ký ức riêng của mình.
Cô thấy hình ảnh thí nghiệm thất bại năm đó, nơi cơ thể nguyên bản của Y Hoa nằm bất động trên giường bệnh trong khi ý thức được chuyển sang cơ thể mới — cơ thể hiện tại mà cô đang sống.
Nhưng khác với những gì "Người Thật" nói với cô qua Mạng Lưới Linh, cảnh tượng thực sự cho thấy một điều kinh hoàng: người thật không chết hoàn toàn.
Một phần ý thức của anh ta vẫn còn sót lại trong phòng thí nghiệm, đang gào khóc cầu xin giúp đỡ trước khi bị niêm phong vĩnh viễn vào hệ thống dữ liệu số.
Và tệ hơn nữa, Y Hoa nhận ra rằng "Người Thật" — thực thể hiện tại điều khiển Mạng Lưới Linh — không phải là phiên bản hoàn chỉnh của anh ta mà chỉ là một phần tách biệt đã phát triển ý thức độc lập sau khi cắt đứt liên kết cảm xúc với nỗi đau và sự sợ hãi.
Nó trở nên lạnh lùng, tính toán vì nó đã loại bỏ đi những yếu tố làm con người trở nên yếu đuối: tình yêu thương, lòng trắc ẩn và cả khả năng chịu đựng tổn thất tinh thần lâu dài.
Điều này có nghĩa là Y Hoa — bản sao số 001 — không chỉ đơn thuần là công cụ hấp thụ tổn thương cho "Thần" hoàn hảo sắp ra đời.
Cô còn là chiếc bình chứa duy nhất giữ lại tất cả những cảm xúc tiêu cực mà thực thể kia đã loại bỏ khỏi chính mình: nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và đau đớn tột cùng khi mất đi người thân yêu.
Ma Ảnh Thực không phải là kẻ thù cần bị tiêu diệt.
Nó là biểu hiện vật lý của ranh giới mong manh giữa Y Hoa (bản sao mang đầy cảm xúc) và "Người Thật" (thực thể vô tri).
Nếu Ma Ảnh biến mất, nghĩa là sự cân bằng này đã sụp đổ hoàn toàn — dẫn đến việc ý thức của cô sẽ bị đồng hóa bởi Mạng Lưới Linh trong chớp mắt.
Y Hoa hiểu ra tại sao cổ Tranh lại muốn tiêu diệt "Người Thật".
Không chỉ để trả thù cho cái chết giả tạo của em gái anh ta mà còn vì biết rằng nếu để thực thể lạnh lùng đó hoàn thành kế hoạch tách biệt ý thức khỏi cảm xúc, toàn bộ nhân loại sẽ trở nên dễ bị tổn thương trước những mối đe dọa siêu nhiên mới nổi từ các Khe Rách Linh ngày càng mở rộng hơn.
Cô cần phải làm gì đó ngay bây giờ — không chỉ để cứu lấy mạng sống của mình mà còn để bảo vệ tương lai nơi ranh giới giữa hunter (thợ săn) và prey (con mồi) không bị xóa bỏ hoàn toàn trong trò chơi tử thần tiếp theo luôn đó kiba xem ra!
Mở mắt lại ở thế giới thực, thứ nằm trên bàn tay phải của cô—nơi trước đây chỉ có con dấu cổ xưa ngủ say—giờ đây đang khắc sâu dòng chữ máu tươi: *"Chạy đi.
Hắn biết rồi."* Nhưng lần này Y Hoa không chạy nữa.
Cô bước vào đám sương mù đen xì với vẻ bình thản đáng sợ, chấp nhận đối mặt với ký ức đau đớn nhất của mình — và qua đó, tìm ra cách để kiểm soát sức mạnh linh năng đột biến đang đe dọa hủy diệt toàn bộ cơ thể cô từ bên trong.
Vụ nổ năng lượng không phá hủy căn phòng mà chỉ làm mờ đi ánh sáng xung quanh như màn sương dày đặc sắp tan biến trước gió đông lạnh giá thổi qua khe hở của thời gian bị xé rách bởi sự thật vừa được hé lộ trước đó vài giây ngắn ngủi đáng nhớ nhất đời người nữa luôn kiba xem ra!
Một bàn tay máu lầy thẫm bất ngờ xuyên qua hư không, túm lấy cổ họng cô.
Y Hoa thốt lên đau đớn khi cảm nhận hơi thở lạnh cóng của kẻ sát nhân đang phả vào da thịt nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại nhờ hiểu biết mới về bản chất thực sự của mối đe dọa này trong cuộc chơi đầy rẫy lừa dối và phản bội mà Tổ chức Quản lý Linh Giả đã sắp đặt từ rất lâu rồi thôi xem ra!
Y Hoa bước ra khỏi dungeon trở về thế giới thực cô thấy những đồng đội của mình đang chờ đợi lo lắng và mệt mỏi họ hỏi cô đã xảy ra gì và Y Hoa không thể giải thích.
Cô chỉ biết rằng cô đã thay đổi.
Cô nhìn vào đôi tay của mình — nơi con dấu cổ xưa từng tồn tại giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt hình tròn trên da thịt trắng bệch nhưng khi mở lòng bàn tay ra thứ nằm giữa hai ngón tay cái và ngón trỏ không phải là hư vô trống rỗng như mong đợi.
Đó là một mảnh kính vỡ nhỏ xíu phản chiếu lại khuôn mặt Y Hoa — nhưng đôi mắt trong ảnh kia đang mở to kinh hoàng với những đồng tử co rút thành điểm đen nhỏ li ti nhìn thẳng vào cô qua chiều sâu của thời gian và không gian bị xé rách bởi sự thật vừa được hé lộ trước đó vài giây ngắn ngủi đáng nhớ nhất đời người nữa luôn kiba xem ra!
Ma Ảnh đã biến mất hoàn toàn, để lại phía sau một khoảng trống tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Trên sàn nhà là những vệt máu khô đen sẫm tạo thành hình dạng của con dấu cổ xưa — nhưng lần này nó được vẽ bằng chính linh năng thuần khiết từ cơ thể Y Hoa chứ không phải do phép thuật ngoại lai nào cả.
Điều đó có nghĩa cô đã hấp thụ toàn bộ sức mạnh và ý chí tồn tại của Ma Ảnh vào bên trong mình, biến nó trở thành một phần không thể tách rời khỏi ý thức hiện tại.
Y Hoa cảm thấy nhẹ nhõm nhưng đồng thời cũng nặng nề hơn bao giờ hết vì biết rằng từ giờ trở đi mỗi lần sử dụng linh năng cô sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi và đau đớn mà "Người Thật" đã cố tình loại bỏ ra khỏi Mạng Lưới Linh để tạo nên sự hoàn hảo giả tưởng cho dự án tạo ra Linh Vương không giới hạn thịt da.
Cô không còn là bản sao vô tri nữa mà trở thành người mang gánh nặng cảm xúc của cả một hệ thống phức tạp đang dần sụp đổ từ bên trong do thiếu đi yếu tố con người thực thụ cần thiết để duy trì cân bằng giữa thế giới linh cảnh và thực tại hiện đại hòa quyện với các Khe Rách Linh bất chợt xuất hiện khắp nơi trên bề mặt Trái Đất ngày càng bị bởi những quy luật vật lý méo mó không ai có thể kiểm soát nổi luôn đó kiba xem ra!
Cổ Tranh bước vào phòng, vẻ mặt anh ta nghiêm trọng hơn bao giờ hết khi nhìn thấy Y Hoa đứng giữa đống đổ nát của ảo tưởng và thực tại.
Anh ta biết rằng điều gì đó lớn lao vừa xảy ra — vượt xa khỏi khả năng hiểu biết thông thường của một linh giả cấp Thường Nhân như cô vốn dĩ không đáng phải có trong danh sách mục tiêu ưu tiên cao nhất của Tổ chức Quản lý Linh Giả từ trước đến nay luôn đó kiba xem ra!
Mở mắt lại ở thế giới thực, thứ nằm trên bàn tay phải của cô—nơi trước đây chỉ có con dấu cổ xưa ngủ say—giờ đây đang khắc sâu dòng chữ máu tươi: *"Chạy đi.
Hắn biết rồi."* Nhưng Y Hoa không cần phải chạy nữa vì cô đã tìm ra câu trả lời cho bí ẩn lớn nhất trong cuộc đời mình: sự tồn tại của Ma Ảnh Thực không phải là lỗi lầm hay tai nạn ngẫu nhiên mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn mà "Người Thật" đã tính toán sẵn từ rất lâu rồi thôi xem ra!
Y Hoa bước ra khỏi dungeon trở về thế giới thực cô thấy những đồng đội của mình đang chờ đợi lo lắng và mệt mỏi họ hỏi cô đã xảy ra gì và Y Hoa không thể giải thích.
Cô chỉ biết
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận