Chương 54

Không khí trong hang động sâu thẳm của Rừng Shenmu trở nên nặng nề và ngột ngạt một cách dị thường.

Áp lực từ ba tên Đấu Giả cấp tám bao trùm lấy Lâm Phong như những tấm ván sắt vô hình, ép chặt vào lồng ngực hắn.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, nhưng thần thái trên khuôn mặt anh vẫn giữ sự tĩnh lặng đáng sợ.

Anh không lùi bước dù chỉ một milimet.

Trước mặt anh là Hắc Lang, kẻ dẫn đầu nhóm truy sát này.

Đôi mắt Hắc Lang đỏ ngầu, chứa đựng sự thù hận và tham vọng tột độ.

Hắn giơ cao thanh đao đen nhánh, đấu khí màu tím sẫm cuộn xoáy quanh lưỡi kiếm như những con rắn độc đang háu đói chờ máu tươi.

"Đủ rồi!" Hắc Lang gầm lên, giọng nói vang dội trong không gian kín mít của hang động.

"Lâm Phong, ngươi đã trốn đủ lâu rồi.

Ngày hôm nay, linh hồn và xác thịt của ngươi sẽ thuộc về ta."

Hai tên Đấu Giả còn lại, Tử Vi và Bạch Ngạn, đứng hai bên sườn.

Họ nhận ra sự nguy hiểm ngay lập tức khi đấu khí của Lâm Phong bắt đầu biến đổi màu sắc từ xanh nhạt sang một tông màu xám xịt lạ lùng.Đó không phải là đơn thuần là phòng thủ mà là sự hấp thụ năng lượng xung quanh.

Tử Vi, chuyên về pháp thuật hỗ trợ, bắt đầu hát một đoạn giai điệu kỳ lạ.

Những nốt nhạc hữu hình lan tỏa trong không khí như những vòng sóng tím mờ ảo.

Mỗi lần các vòng sóng này chạm vào cơ thể Lâm Phong, chúng đều cố gắng xé toạc lớp bảo vệ đấu khí mỏng manh của anh.

Bạch Ngạn thì lặng lẽ rút ra hai cây đinh tán bằng sắt đen, đầu nhọn sáng lên ánh kim loại lạnh lùng.

Hắn không nói lời nào, chỉ tập trung hoàn toàn vào việc tìm kiếm sơ hở trong tư thế phòng thủ của đối phương.

Lâm Phong nhắm mắt lại một thoáng.

Trong khoảnh khắc im lặng đó, anh cảm nhận được sự rung động lạ lùng từ sâu thẳm bên trong linh hồn mình.

Không phải là nỗi sợ hãi.

Mà là ký ức.

Ký ức về chín cái chết trước đây.

Mỗi lần chết đi, anh đều mang theo một phần mảnh vỡ của chính mình sang thế giới mới.

Và giờ, những mảnh vỡ đó đang kêu gọi sự thống nhất.

"Hắc Lang," Lâm Phong mở mắt ra, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến từng chữ.

"Ngươi thực sự nghĩ rằng ngươi có thể giết được ta bằng cách này sao?"

Hắc Lang cười khẩy, một nụ cười đầy (khinh miệt).

"Ta không cần phải chứng minh điều gì cả.

Ngươi đang yếu đi mỗi giây trôi qua.

Cảm giác đó.

cảm giác mất dần kết nối với thế giới thực tại chính là dấu hiệu của sự sụp đổ."

Lâm Phong mỉm cười buồn bã.

Anh đưa tay lên chạm vào vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay trái – nơi anh đã khắc tên của Hoàng Thiên Tâm trong một đời trước.

Vết đau nhói lên, nhưng nó cũng mang lại cho anh một cảm giác thực tại hiếm hoi.

"Đúng vậy," anh thừa nhận dễ dàng.

"Ta đang mất dần kết nối.

Nhưng ngươi có biết điều gì xảy ra khi một người ngừng sợ hãi sự tan rã không?"

Trước khi Hắc Lang kịp phản ứng, Lâm Phong đột ngột lao về phía trước.

Không phải để tấn công mà là để né tránh đòn chí mạng của Bạch Ngạn.

Hai cây đinh tán xé toạc lớp áo bào của anh, xuyên qua vai trái nhưng dừng lại ngay sát xương sườn nhờ vào lực đẩy cuối cùng của đấu khí xám xịt đó.

Máu chảy ra không đỏ tươi như bình thường mà có màu đen ngòm, giống như mực tàu pha loãng trong nước lạnh.

Lâm Phong nghiến răng chịu đựng nỗi đau dữ dội.

Anh biết rằng mỗi giọt máu mất đi đều làm cho linh hồn anh trở nên nhẹ nhàng hơn – và nguy hiểm hơn theo cách riêng của nó.

"Ngươi đang tự hủy hoại bản thân!" Hắc Lang la hét, giọng nói vang lên với sự kinh ngạc pha lẫn sợ hãi mà hắn cố che giấu bằng vẻ mặt hung hãn.

"Đấu khí màu xám.

đó là dấu hiệu của sự phân rã!

Ngươi đang trở thành 'Vô Hình' trước khi đạt đến cảnh giới Đấu Vương!"

Lâm Phong quay người lại, tránh né vòng sóng tím thứ hai của Tử Vi.

Những nốt nhạc này không chỉ gây tổn thương thể xác mà còn tác động trực tiếp lên tinh thần.

Chúng cố gắng xâm nhập vào ký ức của anh, làm xáo trộn những hình ảnh quý giá được khắc trên da thịt và tâm trí.

"Không," Lâm Phong trả lời ngắn gọn trong khi vẫn di chuyển linh hoạt giữa các đòn tấn công phối hợp của ba kẻ thù.

"Ta không đang phân rã.

giải phóng."

Anh giơ tay phải lên, những ngón tay khẽ khoanh lại như thể nắm giữ một vật gì đó vô hình.

Đấu khí xám xịt bắt đầu xoáy tròn quanh lòng bàn tay anh, tạo thành một vortex nhỏ bé nhưng cực kỳ mạnh mẽ.

Không gian xung quanh bắt đầu cong vênh, ánh sáng trong hang động bị bẻ cong theo những đường nét bất thường.

Hắc Lang nhận ra sự nguy hiểm ngay lập tức.

Hắn lùi lại hai bước, đưa thanh đao về phía trước để chặn đứng mối đe dọa tiềm tàng.

"Ngươi định làm gì?

Ngươi không thể kiểm soát được năng lượng đó!

Nó sẽ nuốt chửng chính linh hồn của ngươi!"

Lâm Phong nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của đối thủ.

Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy sự phản chiếu của chính mình trong ánh mắt kia – một bóng ma đang dần tan biến giữa hư vô.

Nhưng thay vì sợ hãi, anh cảm thấy một sự bình thản lạ thường lan tỏa khắp cơ thể.

"Ta không cần kiểm soát nó," Lâm Phong nói chậm rãi, giọng điệu đầy vẻ tĩnh tại đáng sợ.

"Ta chỉ cần để cho nó làm điều mà nó muốn nhất."

Vortex đấu khí bùng nổ.

Không phải là vụ nổ vật lý thông thường mà là một sóng xung kích tinh thần thuần túy.

Ba tên Đấu Giả cấp tám bị hất văng ra xa, đập mạnh vào vách đá hang động.

Hắc Lang cố gắng đứng dậy nhưng chân.

rẩy không kiểm soát được.

Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt đá nơi hắn ngã xuống – không phải do lực tác động từ bên ngoài mà là do sự cộng hưởng tần số giữa đấu khí của Lâm Phong và cấu trúc địa chất xung quanh.

Trong khi ba tên Đấu Giả chuẩn bị cho đòn tấn công cuối cùng nhằm kết liễu mục tiêu, không khí đột ngột trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Những vòng sóng tím của Tử Vi không còn lan tỏa nữa mà dừng lại, như thể bị hút vào một lỗ đen vô hình nằm ngay giữa trung tâm phòng chiến đấu.

Bạch Ngạn cũng ngừng cử động, hai cây đinh tán trong.

rung lên những âm thanh chói tai trước khi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti rơi xuống đất.

Hắc Lang quỳ xuống, hai tay ôm đầu, khóc than không thành tiếng.

Hắn không bị thương nghiêm trọng về mặt thể xác, nhưng tâm trí của hắn đã bị "xóa" đi một phần ký ức quan trọng nhất – cách sử dụng đấu khí cơ bản mà anh ta đã luyện tập suốt nhiều năm trời.

Sự sợ hãi nguyên thủy đã ăn sâu vào tiềm thức, khiến hắn không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong nữa.

Lâm Phong đứng yên giữa đống đổ nát của những ảo tưởng chiến tranh.

Anh thở dài nhẹ nhàng, cảm nhận được sự trống rỗng lớn lao bao trùm lấy tâm trí mình.

Không phải vì chiến thắng mà là vì nhận thức rằng chính anh cũng đang dần trở thành nạn nhân của quy luật Cân Bằng Tồn Tại này.

Những ký ức khắc trên da thịt bắt đầu mờ nhạt đi từng chút một dưới ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần hang động chiếu xuống.

Và nếu tiếp tục như vậy, sooner or later, hắn sẽ quên mất lý do sống còn lại duy nhất để tồn tại trong thế giới đầy rẫy những bí ẩn đáng sợ chết người nguy hiểm tột độ này đây rồi.

Đột nhiên, bóng đen từ lưng đối thủ lao thẳng vào yết hầu anh.

Anh cứng đờ, máu lạnh ran tía da thịt.

Không gian trong Hầm Mộ Cổ Thác bị bóp méo bởi áp lực khí thế của Đấu Vương ẩn danh nào đó đang quan sát từ xa.

Không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều giống như việc hít phải thủy ngân lạnh lẽo.

Lâm Phong không thể di chuyển được nữa.

Hắn cảm thấy có một bàn tay vô hình đặt lên vai mình – lạnh giá và cứng đờ như đá tảng cổ xưa.

Kael không còn thở nữa, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên biểu cảm đau đớn và kinh hoàng cuối cùng trước khi linh hồn bị cuốn đi vĩnh viễn vào vòng xoáy xám xịt của Lâm Phong.

Và rồi, từ bên trong lồng ngực đang co giật của Kael – một thực thể đã chết từ lâu mà anh vô tình giải phóng khỏi sự kiểm soát – một âm thanh lạ lùng vang lên – giống như tiếng lật trang sách giấy cũ kỹ *xào xạc* liên tục.

Lâm Phong tiến lại gần hơn, cúi xuống nhìn chăm chú vào vết rách trên áo bào của đối thủ nơi tim hắn nằm.

Không có máu chảy ra từ lỗ thủng đó.

Thay vào đó, một cuốn sổ nhỏ bằng xương trắng ngà đang lơ lửng giữa không trung bên trong lồng ngực mở rộng của Kael, tự động lật từng trang giấy nhanh chóng như thể nó muốn thoát khỏi xác chủ nhân đã chết này để tìm kiếm sự giải cứu cho chính mình.

Trên mỗi trang giấy viết đầy những ký hiệu cổ xưa mà Lâm Phong nhận ra ngay lập tức – đó là cùng loại văn tự khắc trên da thịt anh từ mười đời trước.

Nhưng điều khiến máu trong người anh lạnh toát đi không phải là nội dung, mà là dòng chữ cuối cùng hiện lên trên trang giấy đang được lật mở: Tên kia không phải kẻ thù, mà là bản sao chính của Lâm Phong đang cầm đao lao tới với ý định kết liễu anh một lần nữa.

Anh đứng chết lặng, linh khí trong người tự động bùng nổ phòng thủ theo phản xạ sinh tồn cơ bản nhất còn sót lại trong tiềm thức mơ hồ.

Bức tượng đá khổng lồ sau lưng hắn bỗng nứt vỡ dưới áp lực nội tại quá lớn, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào anh với vẻ mặt đầy sự thương cảm pha lẫn tuyệt vọng sâu thẳm không thể diễn tả thành lời được dù chỉ bằng một câu nói ngắn gọn nhất cũng đủ khiến người ta chùng lòng trước bi kịch tất yếu đang chờ đợi phía trước kia rồi.

Lâm Phong đứng trên đỉnh đồi, nhìn xuống thung lũng nơi những người thân của hắn đang sinh sống trong hòa bình tạm thời mà anh không thể chia sẻ cùng họ nữa vì khoảng cách vô hình ngày càng gia tăng giữa hai thế giới song hành này.

Gió thổi qua, mang theo mùi hương của hoa cỏ mùa xuân tươi đẹp nhưng xa vời vợi đối với giác quan tê liệt dần dần của anh.

Hắn cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Hoàng Thiên Tâm – người phụ nữ lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự ấm áp sâu sắc mà anh từng hứa sẽ bảo vệ bằng mọi giá dù phải trả cái giá nào đi nữa thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì khi linh hồn đang tan rã trước mắt như bọt nước dưới nắng mặt trời gay gắt của thực tại phũ phàng này đây rồi.

"Ta đã tìm ra," Lâm Phong nói với chính mình trong thinh lặng chết chóc bao trùm lấy khu vực xung quanh rộng lớn đến mức không ai khác có thể nghe thấy ngoại trừ những linh hồn lang thang đang trôi nổi vô định giữa các chiều kích tồn tại đa dạng phức tạp kia thôi, "lý do vì sao ta luôn quay trở lại."

Gió dừng thổi đột ngột.

Cả thế giới như ngừng vận động trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để anh nhận ra sự thật kinh hoàng: cuốn sổ xương đang bay thẳng về phía tim anh, xuyên qua lớp bảo vệ đấu khí xám xịt yếu ớt cuối cùng còn sót lại trên cơ thể tàn tạ này của chính hắn ta vậy đó đây rồi!
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập