Chương 53

Không gian trong Hầm Mộ Cổ Thác bị bóp méo bởi áp lực khí thế của Đấu Vương.

Không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều giống như việc hít phải thủy ngân lạnh lẽo.

Lâm Phong đứng giữa những tảng đá vỡ vụn, cơ thể anh run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự cố gắng duy trì sự tỉnh táo đang tan biến từng giây một.

Anh vừa chứng kiến cảnh một Đấu Giả cấp tám bị xé ra chỉ bằng một cái liếc mắt vô hình.

Máu bắn lên mặt anh ấm nóng nhưng ngay lập tức đóng băng thành những hạt sương nhỏ, rơi xuống đất với âm thanh *tách, tách* đều đặn như nhịp đếm của tử thần.

Đó là Kael.

Kẻ thù này không còn chiến đấu theo quy luật vật lý thông thường nữa.

Hắn đã bước qua ngưỡng cửa nguy hiểm nhất trong thế giới Shenmu: sự phân ly giữa linh hồn và thể xác phàm tục.

Khi một thực thể đạt đến cảnh giới Đấu Vương, họ bắt đầu tách khỏi tần số cảm nhận của thế giới.

Và Hầm Mộ Cổ Thác là nơi mà quy luật "Cân Bằng Tồn Tại" bị bẻ cong mạnh nhất.

Lâm Phong đưa tay lên ngực, ngón tay run rẩy chạm vào vết sẹo hình xoắn ốc khắc trên da thịt bên trái tim mình.

Đó không phải là thương tích từ kiếm hay thú họa.

Đó là dấu hiệu của lần thứ mười anh tái sinh.

Nine phiên bản trước đã chết vì quên mất lý do sống.

Phiên bản này cũng đang tiến tới cái kết tương tự, nhưng nhanh hơn gấp bội.

"Cậu còn nhớ tên tôi không?" Giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, trầm thấp và đầy tiếng vọng, như thể nó được phát ra bởi chính những bức tường đá xung quanh.

Lâm Phong nghiến chặt răng.

Anh không quay lại.

Quay lưng với một Đấu Vương trong trạng thái vô hình là tự sát.

Thay vào đó, anh nhắm mắt lại, tập trung hoàn toàn vào giác quan thứ sáu mà hắn đã nuôi dưỡng qua mười đời chết chóc.

Hắn cảm nhận được luồng gió lạnh buốt đang di chuyển theo quỹ đạo xoáy tròn quanh mình.

"Mộc Vân," Lâm Phong thì thầm, giọng khàn khản vì mất máu và kiệt sức.

"Mày không thể nghe thấy ta nói chuyện bây giờ."

Không có câu trả lời.

Nhưng áp lực từ phía sau tăng lên đáng kể.

Một khối đá lớn bên cạnh anh bỗng nổ tung thành bụi mịn, chỉ còn lại một phần nhỏ bị cắt ngang phẳng lì như dao mổ vừa lướt qua.

Kael đang thử nghiệm độ chính xác của sự "vô hình".

Đối với một Đấu Vương mới lên cảnh giới, cảm giác được tách biệt khỏi thế giới phàm tục là cả một mê cung nguy hiểm.

Hắn không thể nhìn thấy đối phương bằng mắt thường, nên hắn phải dựa vào sự rung động của đấu khí để định vị.

Và Lâm Phong đang cố gắng trở thành một điểm tĩnh trong dòng chảy hỗn loạn đó.

Lâm Phong di chuyển theo hướng ngược lại với luồng gió vô hình mà anh cảm nhận được.

Mỗi bước chân đặt xuống đều nhẹ nhàng đến mức không gây ra tiếng động nào, dù đôi bàn chân trần của anh đã bị cắt rách bởi đá nhọn trước đó.

Anh biết rằng Kael đang thử nghiệm sự "vô hình" của mình.

Đối thủ này hung hãn và thiếu kiên nhẫn, đặc trưng của một kẻ mới đạt được sức mạnh mà chưa thấu hiểu bản chất của nó.

"Mày chạy để làm gì?" Giọng nói lại vang lên, lần này gần hơn hẳn, chỉ cách vai anh chưa đầy hai mét.

"Trong hầm mộ này, không có nơi nào là an toàn cho một con kiến như cậu."

Lâm Phong dừng bước trong tích tắc.

Anh quay đầu sang trái, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào khoảng không trống rỗng trước mặt.

Hắn biết Kael đang đứng ở đó, dựa vào cảm giác da thịt sần sùi khi đấu khí của đối phương chạm nhẹ vào cổ tay mình.

"Ta không chạy," Lâm Phong đáp lại, giọng đều đều như nước chảy dưới đá.

"Ta đang vẽ bản đồ cho cậu."

Kael cười to, tiếng cười giòn giã nhưng mang theo sát ý xé gió.

Cho ai?"

"Cho những người sẽ đến sau ta," Lâm Phong nói, đồng thời nhẹ nhàng đưa tay phải vào trong áo bào cũ kỹ.

Anh rút ra một mảnh giấy da đã được tẩm máu và đấu khí từ trước đó.

Không phải để phòng thủ, mà là để ghi lại.

"Cậu đang nghĩ rằng mình là vô hình?

Cậu chỉ đang trở nên.

mờ nhạt."

Đó không phải là lời nói khích.

Đó là sự thật tàn khốc của thế giới Shenmu.

Khi một Đấu Vương cố gắng duy trì trạng thái vô hình trong thời gian dài mà không có khả năng kiểm soát tuyệt đối, linh hồn họ sẽ bắt đầu tan rã vào hư không.

Họ trở thành những bóng ma giữa hai thế giới, vĩnh viễn không thể quay lại làm người thường, cũng không thể tiến lên cảnh giới Đấu Hoàng.

Lâm Phong ném mảnh giấy da về phía sau lưng mình, đúng hướng mà hắn cảm nhận được sự hiện diện của Kael.

Mảnh giấy bay trong không trung, nhưng thay vì chạm vào đối thủ, nó đi xuyên qua khoảng không như thể đó là một ảo ảnh.

Kael gầm lên giận dữ.

Cơn thịnh nộ này làm rung chuyển toàn bộ hầm mộ.

Những tảng đá từ trần nhà bắt đầu rơi xuống, tạo thành một cơn mưa đá chết người.

Nhưng Lâm Phong đã dự đoán được điều đó.

Anh cúi thấp người, né tránh những viên đá lớn lao tới với tốc độ kinh hoàng.

"Mày dám đùa giỡn ta?" Kael hét lên.

Lần này, giọng nói không còn vang vọng khắp nơi mà tập trung vào một điểm duy nhất: phía sau lưng Lâm Phong.

Lâm Phong biết hắn đã phạm sai lầm.

Việc ném mảnh giấy qua người đối thủ đã tiết lộ vị trí chính xác của Kael dựa trên nguyên tắc phản xạ đấu khí.

Nhưng đó là cái bẫy anh cần.

Anh cần Kael tập trung vào một điểm để tạo ra khoảng trống ở những nơi khác.

Lâm Phong dừng chân giữa một khoảng trống rộng lớn trong hầm mộ, nơi ánh sáng từ khe hở trần nhà chiếu xuống tạo thành một cột bụi vàng lơ lửng.

Anh ngừng tạo ra xung sóng Đấu Khí hoàn toàn.

Anh đứng yên như một pho tượng đá cổ xưa, (hơi thở) giảm dần đến mức gần bằng không.

Đây là rủi ro lớn nhất trong cuộc đời mười lần chết sống của anh.

Nếu Kael tấn công ngay bây giờ, Lâm Phong có thể chết vì hắn đã mất khả năng cảm nhận đối thủ qua đấu khí.

Nhưng nếu anh tiếp tục chạy, sự tiêu hao tinh thần sẽ khiến anh kiệt sức trước khi tìm được lối thoát.

Giây phút im lặng kéo dài đến nghẹt thở.

Bụi đất rơi xuống vai anh phủ một lớp trắng xóa lên áo bào đen tuyền.

Trong bóng tối của hầm mộ, Lâm Phong nhắm mắt lại và nhớ về những ký ức khắc trên da thịt mình.

Ký ức về Mộc Vân – người bạn thân luôn sợ bị bỏ lại phía sau vì cha mình đã trở thành Vô Hình từ khi cậu ấy còn nhỏ.

Ký ức về Hoàng Thiên Tâm – sư tỷ lạnh lùng nhưng từng đêm thức trắng để nghiên cứu cách giữ chân anh ở thực tại.

Họ là lý do anh phải sống.

Và cũng là lý do Kael không thể giết anh dễ dàng như vậy.

Vì nếu Lâm Phong chết, tất cả những ký ức mà hắn đã khắc ghi sẽ biến mất cùng với xác thối, và thế giới này sẽ lại tiếp tục quay vòng trong sự vô nghĩa của nó.

"Ta thấy cậu," một giọng nói khác vang lên từ phía trước.

Không phải Kael.

Giọng nữ lạnh lùng, thanh thoát như tiếng chuông đồng hồ cổ.

Lâm Phong mở mắt ra.

Hoàng Thiên Tâm đứng ở mép vực đá cách anh mười bước chân, tay cầm cây quạt lông phượng đã gãy đôi nhưng vẫn tỏa sáng lấp lánh.

Đấu khí của cô không nồng nặc sát ý mà mang màu sắc trong veo của nước đóng băng.

"Thiên Tâm." Lâm Phong thở hắt ra, sự căng thẳng trên khuôn mặt giảm đi một chút nhưng cảnh giác không hề giảm bớt.

"Cô đến làm gì ở đây?

Nơi này là khu vực cấm địa cho Đấu Giả."

"Cô gái ngốc nghếch," Hoàng Thiên Tâm bước xuống mép vực, ánh mắt sắc lạnh quét qua khoảng không nơi Kael đang ẩn nấp.

"Ta đã nói với Lâm Phong rằng đừng bao giờ tự đi vào cạm bẫy của kẻ mạnh hơn mà không có sự chuẩn bị.

Nhưng hắn luôn như vậy – kiên nhẫn đến mức ngốc nghếch."

Kael gầm lên một lần nữa, nhưng lần này giọng điệu có chút dao động.

Sự xuất hiện của Hoàng Thiên Tâm đã phá vỡ sự tập trung tuyệt đối cần thiết để duy trì trạng thái vô hình hoàn toàn.

Đấu khí cấp cao của cô tạo ra những nhiễu loạn trong trường cảm nhận của hắn.

"Một con kiến khác," Kael cười khẩy, giọng nói giờ đây nghe xa hơn một chút, như thể hắn đang lùi lại hoặc mất kiểm soát.

"Cậu nghĩ sức mạnh băng giá kia có thể chạm vào ta sao?"

"Không cần phải chạm vào xác thối," Hoàng Thiên Tâm đáp lại lạnh lùng.

Cô giơ tay lên, những cánh hoa băng nhỏ xíu bắt đầu hình thành giữa không trung.

"Ta chỉ cần giữ chân cậu đủ lâu để Lâm Phong hoàn tất nghi thức."

Lâm Phong hiểu ra ngay ý định của cô.

Nghi thức mà anh đã chuẩn bị từ trước khi vào hầm mộ – không phải là một chiêu thức tấn công, mà là một trận địa Đấu Khí dựa trên sự cộng hưởng tần số.

Anh cần Kael ổn định vị trí trong phạm vi ba mét để kích hoạt nó.

Và giờ đây, với Hoàng Thiên Tâm làm mồi nhử và gây nhiễu loạn cảm giác vô hình của đối thủ, khoảng cách đó đang thu hẹp lại từng giây một.

Lâm Phong bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía trước, không phải chạy trốn mà là tiến tới điểm giao thoa giữa hai luồng đấu khí – nơi sức mạnh của Hoàng Thiên Tâm gặp sự trống rỗng của Kael.

Anh biết rằng nếu mình sai lầm dù chỉ một milimet, cả ba người sẽ cùng chết trong vụ nổ năng lượng kinh hoàng này.

Nhưng anh không sợ hãi nữa.

Sự cô độc mười đời đã dạy cho anh bài học quan trọng nhất: cái chết là chắc chắn, nhưng cách ta chọn đối mặt với nó mới định nghĩa con người thật sự của chúng ta.

Cú chém của Lâm Phong không nhằm vào Kael, mà nhắm thẳng vào cấu trúc yếu kém nhất của hầm mộ – một cột đá cổ đại đang rung động cùng tần số với đấu khí của hắn.

Tảng đá khổng lồ phía sau vị trí ước tính của Kael vỡ ra, không phải vì lực vật lý của kiếm trong tay anh (vì anh đã đánh rơi nó từ lâu), mà vì Lâm Phong đã kích hoạt một trận địa Đấu Khí ẩn giấu dưới lớp bụi tích tụ hàng ngàn năm.

Những đường vân ánh sáng màu xanh lam loé lên từ lòng đất, xoáy tròn và hút lấy đấu khí dư thừa của Kael đang cố gắng duy trì trạng thái vô hình.

Sự cân bằng mong manh bị phá vỡ hoàn toàn.

Quy luật "Cân Bằng Tồn Tại" bắt đầu trừng phạt kẻ đã can thiệp quá sâu vào nó mà không đủ sức chịu đựng.

Kael hét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng, âm thanh vang vọng khắp hầm mộ làm nhiều người khác trong khu vực xung quanh cũng phải che tai lại.

Những hạt bụi vô hình bao phủ cơ thể hắn bắt đầu ngưng tụ lại thành chất lỏng đen ngòm – đó là dấu hiệu của sự sụp đổ cảnh giới.

Đấu khí không còn được kiểm soát mà tràn ngược vào kinh mạch, xé toạc từ bên trong ra ngoài.

Ánh sáng màu tím nhạt trên người Kael tắt ngấm từng mảng một, giống như ngọn nến bị gió thổi tắt trong bóng tối dày đặc.

Hắn ngã quỵ xuống đất, cơ thể co giật dữ dội trước khi bất động hoàn toàn.

Không phải vì bị thương nặng ở bề mặt da thịt, mà vì sự sụp đổ của cảnh giới bên trong linh hồn anh ta.

Lâm Phong thở dài một hơi thật sâu, cảm giác kiệt sức ập đến mạnh mẽ hơn cả những vết thương trên cơ thể.

Hắn nhìn về phía Hoàng Thiên Tâm đang đứng cách đó vài bước chân, gương mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt thì đầy lo lắng giấu kín.

"Đã xong chưa?" Hoàng Thiên Tâm hỏi, giọng vẫn giữ sự cứng rắn thường ngày dù tay cô đang run nhẹ khi thu quạt lại.

"Còn một chuyện," Lâm Phong đáp, giọng trầm xuống thấp hơn hẳn.

Anh quay sang nhìn xác Kael nằm bất động trên nền đá lạnh lẽo.

Nhưng thứ khiến anh dừng bước không phải là nỗi sợ hãi hay niềm vui chiến thắng.

Đó là sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy thi thể đối thủ.

Kael không còn thở nữa, nhưng khuôn mặt hắn vẫn giữ nguyên biểu cảm đau đớn và kinh hoàng cuối cùng.

Và rồi, từ bên trong lồng ngực đang co giật của Kael, một âm thanh lạ lùng vang lên – giống như tiếng lật trang sách giấy cũ kỹ *xào xạc* liên tục.

Lâm Phong tiến lại gần hơn, cúi xuống nhìn chăm chú vào vết rách trên áo bào của đối thủ nơi tim hắn nằm.

Không có máu chảy ra từ lỗ thủng đó.

Thay vào đó, một cuốn sổ nhỏ bằng xương trắng ngà đang lơ lửng giữa không trung bên trong lồng ngực mở rộng của Kael, tự động lật từng trang giấy nhanh chóng như thể nó muốn thoát khỏi xác chủ nhân đã chết này.

Trên mỗi trang giấy viết đầy những ký hiệu cổ xưa mà Lâm Phong nhận ra ngay lập tức – đó là cùng loại văn tự khắc trên da thịt anh từ mười đời trước.

Nhưng điều khiến máu trong người anh lạnh toát đi không phải là nội dung, mà là dòng chữ cuối cùng hiện lên trên trang giấy đang được lật mở:

Tên kia không phải kẻ thù, mà là bản sao chính của Lâm Phong đang cầm đao lao tới.

Anh đứng chết lặng, linh khí trong người tự động bùng nổ phòng thủ.

Bức tượng đá khổng lồ sau lưng hắn bỗng nứt vỡ, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập