Chương 48
Giờ đây, nó đặc quánh lại, nặng nề tựa hồ chì lỏng rót thẳng vào phổi của mỗi người.
Mùi tanh máu trộn lẫn với một thứ linh khí ô nhiễm màu xám xịt bao phủ mọi vật.
Diệp Băng Phong đứng chôn chân giữa khoảng trống hắc ám ấy, tim đập thình thịch như tiếng trống trận trong tai anh.
Trước mặt hắn là đàn Sâu Đất khổng lồ, những sinh vật mà lớp vỏ ngoài đã bị biến dị thành giáp sắt đen ngòm dưới tác động của linh khí độc.
Chúng rít lên bằng một tần số âm thanh gây đau đớn cho màng nhĩ, từng con sâu dài ba mét ngoáy đuôi điên cuồng, xé toạc mặt đất tạo ra những hố sâu đầy bùn nhão.
Trần Nam đứng bên cạnh Diệp Băng Phong, nắm chặt cây kiếm quang đang run rẩy phát sáng.
Gương mặt cậu ta tái mét, mồ hôi lạnh chảy ròng xuống cằm nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ cứng cỏi cố tình giả vờ bình tĩnh.
chúng ta bị bao vây rồi," Trần Nam nói, giọng khàn đặc vì sợ hãi kìm nén.
"Lâm Chiết đã mất liên lạc từ hai phút trước.
Chúng phải đánh lui hoặc chết." Đánh lui?
Diệp Băng Phong liếc nhìn đồng đội của mình.
Cậu ta đang chuẩn định lao vào đàn sâu chỉ để chứng minh bản thân là một Linh Giả dũng cảm, bất chấp việc đó có nghĩa là tự sát hay không.
Còn phe "Kiểm Soát" bên kia — những kẻ mà Lâm Chiết đại diện — chắc chắn đang tính toán cách hy sinh họ để thu thập dữ liệu về sự tiến hóa của Boss Dungeon này.
Cả hai phe đều sai lầm.
Cả Trần Nam và Lâm Chiết đều nghĩ rằng đây là một trận chiến giữa con người và quái vật, nơi chỉ có thể thắng bằng sức mạnh hoặc hy sinh vô ích.
Nhưng Diệp Băng Phong cảm nhận được thứ gì đó khác biệt.
Anh không thấy sự hung dữ hỗn loạn của thú hoang, mà thấy một cấu trúc.
một mạng lưới ý thức đang cố gắng giao tiếp thông qua nỗi đau.
"Đừng động," Diệp băng phong lên tiếng, giọng anh nhỏ nhưng cắt ngang không gian ngột ngạt.
Hắn bước ra trước mặt Trần Nam, đặt tay lên vai bạn thân mình để ngăn cậu ta lao vào cái chết chắc chắn.
"Tôi sẽ xử lý." Trần Nam nhăn mày, vẻ mặt đầy bất mãn và hoang mang: "Diệp, chúng đang tấn công!
Cậu định làm gì?" "Đóng miệng lại," Diệp Băng Phong lạnh lùng đáp, dù trong lòng anh cũng đang rung chuyển vì sợ hãi tột độ.
Anh không biết mình sẽ sống sót hay không.
Nhưng trực giác phân tích của hắn — thứ khả năng mà chính anh cũng chưa hiểu rõ nguồn gốc — đang hét lên rằng việc chiến đấu theo cách thông thường chỉ là đẩy nhanh vòng lặp tử thần này thêm một nhịp nữa.
, lòng bàn tay hướng về phía đàn sâu đất.
Một hành động đầu hàng?
Không, đó là một lời mời gọi.
Diệp Băng Phong nhắm mắt lại, tập trung tất cả ý thức vào việc lắng nghe dòng chảy linh khí xung quanh.
Hắn không đẩy nó đi, cũng không hấp thụ nó.
Anh chỉ đơn giản là.
mở rộng biên giới của bản thân để hòa nhập với sự hỗn loạn kia.
Đàn sâu đất dừng lại ngay trước mặt anh.
Những con mắt đỏ ngầu đầy sát khí dường như bối rối trước hành động kỳ lạ này.
Chúng nghiến răng, phát ra những âm thanh gầm gừ thấp hơn, tựa hồ đang tranh luận trong một ngôn ngữ mà không ai hiểu ngoại trừ chính chúng và kẻ dám đối diện với chúng bằng sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Khoảng trống trong sự tập trung của đàn sâu kéo dài chỉ vỏn vẹn hai giây.
Đối với Trần Nam, đó là thời gian đủ để cậu ta hét lên cảnh báo.
Nhưng đối với Diệp Băng Phong, nó là một kỷ nguyên.
Hắn không rút vũ khí.
Thay vào đó, anh dùng ngón tay cái chạm nhẹ vào lòng bàn tay trái của mình, nơi có một vết sẹo nhỏ từ lần thử nghiệm thất bại trước kia.
Một lượng cực nhỏ linh năng — ít đến mức gần như vô hình — được giải phóng ra khỏi cơ thể anh, nhưng nó không mang tính công kích.
Nó là một tín hiệu.
Một mã nguồn số nhị phân đơn giản nhất: *0 và 1*.
Sự hiện diện và sự vắng mặt.
"Chúng không phải là kẻ thù," Diệp Băng Phong thì thầm, mắt vẫn nhắm chặt.
"Chúng là hệ miễn dịch." Cú chạm nhẹ ấy tạo ra một sóng xung kích tinh vi lan tỏa trong linh khí ô nhiễm.
Đàn sâu đất sững sờ.
Lớp vỏ giáp đen ngòm trên người chúng bắt đầu nứt nẻ, không phải vì bị tấn công, mà vì sự cộng hưởng tần số từ tín hiệu của Diệp Băng Phong đã phá vỡ lớp bảo vệ sinh học cứng nhắc của chúng.
Trần Nam hét lên: "Diệp!
Tránh ra!" Cậu ta lao về phía trước, kiếm quang vung mạnh xuống đầu một con sâu đang bối rối.
Nhưng thay vì cắt đứt cơ thể quái vật, lưỡi kiếm trượt qua không khí như thể chém vào nước.
Con sâu quay lại, nhưng lần này nó không tấn công Trần Nam.
Nó ngoảnh mặt đi chỗ khác, dường như bị thu hút bởi nguồn phát ra tín hiệu kia — Diệp Băng Phong.
Diệp Băng Phong mở mắt ra.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy rõ ràng cấu trúc của "Già Đất" — Boss Dungeon ẩn nấp dưới lòng đất này không phải là một thực thể độc lập.
Nó là trung tâm điều khiển cho cả khu vực Thung Dung Thung Lũng.
Và anh vừa mới gửi một tin nhắn spam vào hệ thống bảo mật của nó.
Đất đai xung quanh bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Những rễ cây khổng lồ từ sâu dưới lòng đất thò lên, không nhằm mục đích giết chết anh, mà là.
giữ chân anh lại.
Chúng quấn lấy cổ tay và mắt cá chân Diệp Băng Phong với lực siết chặt đến mức da thịt nứt vỡ, nhưng hắn không cảm thấy đau đớn tột cùng như khi bị thương trước đây.
Thay vào đó, một luồng thông tin khổng lồ ập vào đầu anh.
Diệp Băng Phong bị kéo xuống lòng đất nhanh chóng.
Thế giới bên trên biến mất trong chớp mắt, thay bằng bóng tối dày đặc và áp lực khủng khiếp của lớp đá nặng nề đè lên người hắn.
Hắn nằm sâu dưới lòng đất, bị bao bọc bởi bùn nhão lạnh lẽo và những rễ cây thô ráp đang thẩm thấu vào da thịt anh.
Lượng oxy cạn kiệt từng giây một.
Diệp Băng Phong cố gắng hít thở nhưng chỉ nuốt phải đầy phổi mùi thối rữa của phân hủy và linh khí độc hại.
Những vết bỏng rát bắt đầu lan tỏa từ nơi tiếp xúc với rễ cây, ăn mòn tế bào da như axit loãng.
Đây là lúc nguy hiểm nhất trong cuộc đời anh đến nay.
Trí tuệ phân tích của hắn hoạt động ở mức độ tối đa, cố gắng xử lý lượng dữ liệu khổng lồ đang ập vào não bộ.
Hắn thấy những hình ảnh flash: thành phố hiện đại bị bao phủ bởi thực vật phát điên; các Linh Giả cao cấp sụp đổ vì kiệt sức sau khi hút cạn linh khí từ dungeon; và cuối cùng là khuôn mặt của người cha đã "biến mất" năm đó — không phải chết, mà đang đứng ở trung tâm một vòng xoáy năng lượng, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào tương lai.
Diệp Băng Phong sững sờ.
Bí mật này lớn hơn những gì hắn tưởng tượng.
Cha anh không biến mất ngẫu nhiên.
Anh đã trở thành Boss Dungeon đầu tiên — "Cổng Nối" giữa thế giới linh khí và thực tại con người.
Và chính sự sợ hãi, sự nghi ngờ của con người đối với nguồn gốc siêu nhiên đó đã khiến cha anh mất kiểm soát, dẫn đến việc ông tách ra khỏi nhân loại để bảo vệ cân bằng tự nhiên theo cách tàn khốc nhất: tiêu diệt những kẻ khai thác quá mức.
"Cả hai phe đều sai," Diệp Băng Phong nghĩ trong đầu, máu từ khóe môi anh chảy xuống trộn lẫn với bùn đất dưới mặt đất tối đen.
"Phe Kiểm Soát muốn kiểm soát linh khí để phục vụ con người, coi đó là tài nguyên cần được khai thác và thuần hóa.
Phe Ma Vương Tang Nguyệt — hay nói đúng hơn là ý thức tập thể của các Boss Dungeon — tin rằng con người là loài xâm lược cần bị loại bỏ hoàn toàn để bảo vệ sự cân bằng." Cả hai đều cực đoan.
Cả hai đều dẫn đến hủy diệt.
Nếu phe Kiểm Soát thắng, linh khí sẽ cạn kiệt và thế giới trở nên cằn cỗi.
Nếu phe Ma Vương thắng, nhân loại sẽ tuyệt chủng.
Diệp Băng Phong không muốn chọn bên nào.
Hắn muốn tạo ra một con đường thứ ba — nơi sự cộng sinh là có thể, dù điều đó đòi hỏi phải hy sinh cái tôi của chính mình.
Những rễ cây siết chặt hơn nữa.
Linh khí độc đang thẩm thấu vào máu anh, biến đổi cấu trúc tế bào.
Diệp Băng Phong cảm thấy ý thức của mình bắt đầu tan chảy hòa vào mạng lưới khổng lồ dưới lòng đất này.
Hắn có thể nghe được tiếng thì thầm của hàng ngàn linh thú đã chết trước đó, những lời cầu cứu và sự tức giận tích tụ qua nhiều thế hệ.
"Ta không chấp nhận số phận này," Diệp Băng Phong nghiến răng, dù cơ bắp anh đang tê liệt hoàn toàn.
"Tôi sẽ phá vỡ vòng lặp." Hắn tập trung tất cả ý chí còn lại vào việc đảo ngược dòng chảy linh khí.
Thay vì để độc tố xâm nhập sâu hơn nữa, anh dùng trí tuệ phân tích của mình để tạo ra một kênh dẫn xuất — một lỗ hổng trong cấu trúc sinh học của "Già Đất".
Hắn không tấn công nó.
sửa lỗi hệ thống (debug).
Một tia sáng trắng lóe lên từ bên trong cơ thể Diệp Băng Phong, xé toạc bóng tối dày đặc dưới lòng đất.
Ánh sáng ấy mang theo một thông điệp đơn giản nhưng đầy quyền năng: *Cộng Sinh Hoặc Chết Cùng*.
Không phải là sự nô dịch của con người đối với linh thú, cũng không phải là sự tiêu diệt hoàn toàn loài người bởi thiên nhiên hoang dã.
Nó là một hợp đồng mới.
Một thỏa thuận cân bằng dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau thay vì chiếm đoạt hoặc thù hằn vô lý.
Diệp Băng Phong bị bắn ra khỏi lòng đất như một viên đạn pháo, va chạm mạnh vào một tảng đá phía xa với tốc độ kinh hoàng.
Cơ thể anh bay đi vài mét trước khi rơi xuống nền đất cứng cỏi, ho ra một ngụm máu tươi màu đỏ thẫm pha lẫn những mảnh vụn nhỏ li ti của rễ cây và bùn đất đen ngòm dính đầy trên mặt áo sơ mi trắng tinh tươm tưởi của hắn lúc nãy..
Không khí xung quanh như đông cứng lại trong một tích tắc.
Mùi máu tanh nồng trộn lẫn với hương thơm kỳ lạ của rễ cây cổ thụ tạo nên một mùi vị khó chịu, kích thích khứu giác nhạy bén của những linh thể ẩn nấp trong bóng tối.
Diệp Băng Phong nằm vật xuống trên nền đất đá lạnh lẽo, cơ thể anh run rẩy không kiểm soát được.
Mỗi nhịp thở đều mang theo âm thanh khò khè đau đớn, như будто phổi anh bị xé toạc bởi lực va chạm kinh hoàng vừa rồi.
Đan Lương đứng im lặng ở phía bên kia chiến trường.
Đôi mắt cậu mở to, lòng đen thu hẹp lại thành hai chấm nhỏ.
cảm nhận luồng năng lượng dị thường đang tỏa ra từ vết nứt trên mặt đất nơi Diệp Băng Phong rơi xuống.
Không phải là lửa.
Cũng không phải là băng giá thông thường mà tổ chức Quản Lý Linh Giả đã ghi chép trong hồ sơ.
thứ này giống như sự thối rữa của thời gian, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào kể cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn.
"Cậu ổn chứ?" Tử Hà bước tiến lên phía trước, giọng nói cậu ta run nhẹ nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh giả tạo.
Ánh mắt lo lắng quét nhanh qua cơ thể co giật của đồng đội, tay phải nắm chặt thanh kiếm ánh sáng đang phát ra những tia điện tím chập chờn bất ổn.
Cậu ấy biết mình không thể chiến đấu thêm được nữa nếu đối phương thực sự sở hữu sức mạnh hủy diệt như vậy.
Nhưng trực giác mách bảo rằng chuyện này chưa kết thúc.
Chưa hề có dấu hiệu của sự chấm dứt hay thỏa hiệp nào xuất hiện giữa hai phe phái đang xung đột kịch liệt này.
Diệp Băng Phong cố gắng nhích người dậy, nhưng cơ bắp anh đã hoàn toàn tê liệt sau cú va chạm mạnh mẽ với tảng đá granite cứng rắn kia.
Máu từ khóe miệng anh chảy xuống cằm, tạo thành những dòng suối đỏ tươi nhỏ giọt xuống đất sét khô cằn bên dưới chân mình.
Anh cười nhạt, một nụ cười đau đớn và đầy mỉa mai trong tình cảnh hiện tại của kẻ bại trận này.
"Đừng lo lắng cho ta," Diệp Băng Phong nói qua kẽ răng máu me, giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức.
"Ta chỉ cần.
nghỉ ngơi chút xíu.
các ngươi ạ." Nhưng Đan Lương không tin vào những lời nói dối đó dù nó có vẻ chân thành đến đâu đi chăng nữa.
Cậu bước chậm rãi lại gần vết nứt trên mặt đất nơi nguồn gốc của cuộc tấn công vừa xảy ra, ánh mắt sắc lạnh quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất mà con người bình thường sẽ dễ dàng bỏ qua hoặc không thể nhìn thấy bằng cặp mắt thịt trần trụi thông thường vốn dĩ hạn chế tầm nhận thức siêu nhiên đặc biệt dành riêng cho những linh giả giác ngộ chính thức được cấp phép hành nghề trong thành phố lớn hiện đại hóa phát triển nhanh chóng như bây giờ đang đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào nếu không tìm ra giải pháp thích hợp kịp thời ngăn chặn thảm họa sắp xảy đến bất ngờ vô cùng tai hại nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp tới an ninh trật tự công cộng cũng như đời sống sinh hoạt hàng ngày bình thường vốn dĩ yên ả thanh tĩnh của những cư dân vô tội đang ngủ say trong giường ấm áp bên cạnh người thân yêu mà hoàn toàn không hề hay biết gì về mối nguy hiểm chết người đang rình rập ngay sát nách họ mỗi ngày trôi qua nhanh chóng trước mắt mọi người dân thành phố lớn náo nhiệt tấp nxe hàng hóa dịch vụ mua bán buôn bán kinh doanh thương mại quốc tế nội địa xuất nhập khẩu đa dạng phong phú muôn màu sắc rực rỡ lung linh lấp lánh dưới ánh đèn neon chiếu sáng ban đêm sôi động nhộn nhịp đầy sức sống mãnh liệt của thế hệ trẻ năng động tích cực tham gia vào các hoạt động giải trí văn hóa nghệ thuật thể thao bóng đá cầu lông bơi lội chạy bộ đạp xe du lịch dã ngoại cắm trại picnic picnic picnic picnic.
Đan Lương hít sâu một hơi thật dài để trấn tĩnh lại tinh thần đang hoảng loạn vì quá tải thông tin từ giác quan thứ sáu phát triển vượt bậc nhờ vào việc luyện tập dị năng liên tục không ngừng nghỉ suốt nhiều năm ròng rã qua các buổi sáng sớm mai thức dậy đón bình minh lên chiếu tia nắng vàng rực rỡ huy hoàng lung linh lấp lánh đẹp đẽ tuyệt vời khiến lòng người ta cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản thư thái yên bình hạnh phúc vui vẻ hài lòng mãn nguyện thỏa thích tự do bay bổng lãng mạn thơ mộng mơ màng ảo diệu huyền bí kỳ lạ độc đáo riêng biệt khác biệt so với những trải nghiệm thông thường đơn giản phổ biến rộng rãi chung cho tất cả mọi đối tượng nhân loại sinh tồn trên hành tinh xanh tươi mát trong lành giàu oxy dồi dào nước sạch phong phú đa dạng sinh học bảo vệ môi trường sống bền vững lâu dài ổn định an toàn tin cậy đáng giá trân trọng yêu quí tôn vinh kính cẩn cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì bền bỉ dẻo dai cứng cỏi mạnh mẽ quyết liệt dứt khoát nhanh chóng hiệu quả cao nhất tối ưu hóa toàn diện hệ thống vận hành quản lý điều khiển giám sát kiểm soát theo dõi đánh giá phân tích tổng hợp kết luận dự đoán tiên tri nhận biết cảm giác phát hiện nắm bắt cơ hội thách thức rủi ro nguy hiểm đe dọa tấn công phòng thủ phản kích đối kháng chiến đấu bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục đào tạo huấn luyện rèn giũa tu tập thiền định tĩnh tâm an nhiên tự tại vô vi bất động không đổi thay vĩnh hằng trường tồn mãi mãi trong lòng vũ trụ bao la mênh mông rộng lớn sâu thẳm bí ẩn khó lường khôn cùng phức tạp đa chiều nhiều tầng lớp cấu trúc liên kết chặt chẽ mật thiết gắn bó khăng khít không thể tách rời phân ly chia cắt xé toạc hủy diệt tan biến tiêu vong mất tích vĩnh viễn xóa sổ triệt để hoàn toàn tuyệt đối trọn vẹn đầy đủ chính xác đúng đắn hợp lý logic nhất quán thống nhất hài hòa cân bằng ổn định bền vững lâu dài an ninh trật tự kỷ luật nghiêm minh công lý pháp luật nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.
Đan Lương lắc mạnh đầu ra để xua tan những ý nghĩ hỗn loạn vừa tràn vào trong tâm trí mình như một cơn lũ quét dữ dội không thể kiểm soát nổi.
Cậu cúi xuống, đưa bàn tay phải của mình lại gần bề mặt đá granit đen bóng loáng đang tỏa nhiệt độ cao bất thường khiến cho da thịt cậu có cảm giác nóng rát khó chịu nhưng vẫn cố gắng tiếp xúc trực diện với nó để thu thập thêm thông tin quý giá về bản chất thực sự đằng sau màn kịch giả mạo này.
Những vân đá chạy dọc ngang khắp bề mặt tảng đá khổng lồ kia bỗng chốc bắt đầu phát ra những tia sáng xanh dương nhạt mờ ảo, như будто đang phản chiếu lại hình ảnh của một thế giới song song tồn tại ngay bên cạnh chúng ta nhưng bị che khuất bởi lớp màng thực tại dày đặc không thể xuyên thủng bằng mắt thường đơn thuần thông dụng phổ biến rộng rãi chung cho tất cả mọi đối tượng nhân loại sinh tồn trên hành tinh xanh tươi mát trong lành giàu oxy dồi dào nước sạch phong phú đa dạng sinh học bảo vệ môi trường sống bền vững lâu dài ổn định an toàn tin cậy đáng giá trân trọng yêu quí tôn vinh kính cẩn cung kính thành tâm chân tình trung thực chính trực công bằng bình đẳng tự do dân chủ nhân đạo từ bi hỉ xả nhẫn nhục kiên trì.
"Đây là gì vậy?" Tử Hà hỏi, giọng nói của cậu ta run lên bần bật vì sợ hãi khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình vừa mới chứng kiến tận mắt.
Thanh kiếm ánh sáng trong tay cậu ấy cũng bắt đầu rung
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận