← Quay lại

Võ Thuần Thần - Chương 2: Người Phụ Nữ Tên Họa

Võ Thuận Thần | Chương 2

# Võ Thuần Thần - Chương 2: Người Phụ Nữ Tên Họa

"Ngươi là ai?" cô hỏi.

Tôi đáp: "Võ."

Cô nhìn tôi, ánh mắt đầy tò mò. "Ngươi không biết gì khác?"

"Không."

"Ngươi không biết... yêu?"

Tôi lắc đầu. "Không."

Cô mỉm cười - một nụ cười mà tôi không hiểu. "Ta sẽ dạy ngươi."

"Dạy ta?" tôi hỏi. "Dạy ta cái gì?"

"Yêu." cô đáp.

Tôi không hiểu. Tôi chỉ biết võ - võ là tất cả những gì tôi có.

Nhưng cô... cô thay đổi mọi thứ.

Mỗi ngày, cô đến tìm tôi. Cô nói chuyện với tôi về những thứ tôi không biết - về tình yêu, về cuộc sống, về những điều đẹp đẽ trên đời.

Và tôi... tôi bắt đầu cảm nhận được điều gì đó mà trước đây tôi không bao giờ biết.

"Muốn học không?" cô hỏi một ngày.

Tôi gật đầu. "Muốn."

Cô nắm tay tôi, dẫn tôi đi. Chúng tôi đến một cánh đồng hoa, nơi những bông hoa đang nở rộ dưới ánh mặt trời.

"Đẹp không?" cô hỏi.

Tôi nhìn những bông hoa, và tôi gật đầu. "Đẹp."

"Nhưng không đẹp bằng ngươi." cô nói, mỉm cười.

Tôi không hiểu. "Ta không đẹp."

"Ngươi đẹp theo cách của ngươi." cô nói. "Ngươi mạnh mẽ, ngươi chân thành, ngươi không biết nói dối. Đó là vẻ đẹp của ngươi."

Tôi nhìn cô, và tôi cảm thấy một điều kỳ lạ trong lồng ngực.

"Đó là gì?" tôi hỏi.

Cô cười. "Đó là yêu."

Tôi lắc đầu. "Ta không hiểu."

"Ngươi sẽ hiểu." cô nói. "Một ngày nào đó."

Nhưng ngày đó không bao giờ đến.

Bởi vì một ngày, cô biến mất.

Tôi tìm kiếm khắp nơi - trong làng, trên núi, bên sông - nhưng không tìm thấy cô ở bất kỳ đâu.

"Đã đi rồi." một người già nói với tôi. "Cô ấy về với gia đình."

"Gia đình?" tôi hỏi.

"Ừ." ông gật đầu. "Cô ấy là con gái của một gia đình quý tộc. Ngươi không xứng với cô ấy."

Tôi im lặng.

Tôi không biết nói gì. Tôi chỉ biết võ - và võ không thể giữ cô lại.

Nhưng rồi, tôi hiểu ra.

Võ là tất cả những gì tôi có - nhưng võ không phải là tất cả những gì tôi cần.

Tôi cần trở nên mạnh hơn. Mạnh đến mức không ai có thể cướp cô đi.

"Muốn học không?" một giọng nói vang lên từ phía sau tôi.

Tôi quay lại, thấy một lão già đang đứng đó.

"Làm sao để mạnh hơn?" tôi hỏi.

"Muốn trở nên mạnh thật sao?" lão hỏi lại.

Tôi gật đầu.

"Được." lão mỉm cười. "Ta sẽ dạy ngươi Võ Thuật Thuần Đạo."

"Võ Thuật Thuần Đạo?"

"Đúng." lão gật đầu. "Đây là con đường võ thuật thuần túy nhất - không dùng phép thuật, không dùng ngoại lực, chỉ dùng chính cơ thể và ý chí của mình."

Tôi nhìn lão, và tôi biết - đây là con đường của tôi.

"Từ nay, ngươi là đệ tử của ta." lão nói. "Và ta sẽ dạy ngươi mọi thứ ta biết."

Tôi quỳ xuống, dập đầu. "Sư phụ."

Lão nâng tôi dậy. "Được rồi, đứng lên. Bây giờ, bắt đầu buổi tập đầu tiên."

Tôi đứng lên, sẵn sàng.

Tôi không biết yêu - nhưng tôi biết võ.

Và với võ, tôi sẽ trở nên mạnh đến mức không ai có thể ngăn cản tôi.

Kể cả số phận.

Võ Thuần Thần - người chỉ biết võ - bắt đầu con đường trở thành Võ Thần thật sự.

Và một ngày nào đó, hắn sẽ tìm lại cô gái đã mất.

Dù có phải đi đến chân trời gốc bể.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (5.0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc