Chương 71

Đinh Vô Ảnh đứng giữa khoảng không trống trải, nơi từng là trung tâm của thành phố Long Vân.

Không phải là đống đổ nát hay tro tàn, mà là sự trống rỗng tuyệt đối.

Dưới chân cô, mặt đất không còn tồn tại, thay vào đó là một vực thẳm sâu thăm thẳm, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.

Không khí ở đây loãng đến mức khó thở.

Mỗi hơi hít vào đều mang theo vị kim loại gỉ sét và mùi của ozone bị đốt cháy trong chân không.

Cô cảm nhận được sự lạnh lẽo len lỏi từng tế bào da thịt, một cái rét khác hoàn toàn với nhiệt độ môi trường bên ngoài.

Đó là nỗi sợ nguyên thủy của vũ trụ khi đối diện với hư vô.

Lý Thanh Tâm đứng cách cô ba bước chân, đôi tay run rẩy siết chặt lấy cán kiếm bạc.

Linh lực trong kinh mạch của thư ký trẻ đang hỗn loạn, tạo thành những luồng khí xanh lét bập bùng như ngọn nến giữa cơn bão tố.

Cô không dám nhìn xuống vực thẳm kia.

Chỉ cần một tia tò mò cũng đủ khiến tâm trí bị cuốn vào bóng tối vĩnh hằng.

"Cô thấy gì ở đó?" Lý Thanh Tâm hỏi, giọng nói vỡ vụn vì sợ hãi tột độ.

Đinh Vô Ảnh không trả lời ngay.

Mí mắt cô nhắm lại trong tích tắc để tập trung vào giác quan thứ sáu.

Cô đang lắng nghe nhịp đập của thế giới này — hoặc точнее là sự im lặng chết chóc khi nhịp đập đó ngừng hoạt động.

Những mảnh ký ức từ những lần tái sinh trước kia hiện lên mờ ảo, chồng chéo lên nhau như những lớp giấy dán tường cũ kỹ bị bong tróc.

Thế giới không tự nhiên biến mất.

Nó bị xé ra khỏi bức tranh thực tại bởi một lực lượng có chủ đích.

Và nơi đây, giữa lòng vực thẳm này, là vết nứt lớn nhất mà cô từng chứng kiến.

"Có thứ gì đó đang chờ đợi," Đinh Vô Ảnh nói khẽ, giọng điệu bình tĩnh đến kinh người.

"Nó không phải là sự hủy diệt ngẫu nhiên.

Đây là một cánh cửa." Lý Thanh Tâm nhíu chặt đôi mày thanh tú.

Ánh mắt nghi hoặc quét qua khuôn mặt lạnh lùng của Đinh Vô Ảnh.

Cô biết phụ nữ này đã trải qua những gì mà không ai khác có thể tưởng tượng nổi.

Nhưng ngay cả vậy, sự bình tĩnh hiện tại vẫn khiến cô cảm thấy rùng rợn.

"Một cánh cửa dẫn đến đâu?" Lý Thanh Tâm hỏi thêm, tay cầm kiếm hơi run lên.

"Đến nơi bắt đầu của mọi sai lầm," Đinh Vô Ảnh mở mắt ra.

Trong đôi đồng tử đen thăm thẳm kia không còn sự mệt mỏi hay lo lắng nào cả.

Chỉ có một quyết tâm sắt đá, lạnh lẽo như băng giá giữa mùa đông.

"Và chúng ta sẽ phải đi qua nó để tìm câu trả lời." Cô bước về phía trước.

Một bước chân duy nhất trên biên giới của hư vô khiến mặt đất dưới chân Lý Thanh Tâm rung lên dữ dội.

Bụi tro bay tung lên không trung, tạo thành những cột khói xám xịt che khuất tầm nhìn trong vài giây ngắn ngủi đó luôn!

Bóng đen từ chân trời lao xuống với tốc độ kinh hoàng, va chạm với mặt đất trống vắng tạo ra một tiếng nổ.

Đó là một gã đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ bằng xương trắng ngà.

Hắn không nói lời nào, chỉ đưa tay lên vẫy nhẹ như xua đuổi con ruồi phiền toái trước khi biến mất vào bóng tối dày đặc phía sau lưng Đinh Vô Ảnh đó luôn!

Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề hơn gấp bội phần.

Trọng lực tăng đột biến khiến Lý Thanh Tâm suýt nữa quỵ ngã, đầu gối cô chạm đất với một tiếng động khô khốc.

Cô cố gắng đứng dậy nhưng sức ép từ áp suất không khí đã bóp nghẹt phổi của mình gần như hoàn toàn đây luôn!

Đinh Vô Ảnh vẫn đứng vững.

Cơ thể cô dường như hòa làm một với dòng chảy hỗn loạn này.

Những đường gân nổi rõ trên cổ tay cô căng thẳng đến mức sắp nổ tung ra bất cứ lúc nào nhưng linh lực lại tuần hoàn cực kỳ ổn định không hề bị rối loạn chút nào cả đây luôn!

Hắn ta đang thử thách giới hạn chịu đựng của họ trước khi thực sự tấn công trực diện vào thân thể mỏng manh kia ngay bây giờ này sao?

Hay là muốn ép buộc hai người phải chấp nhận đầu hàng mà không cần tốn một giọt mồ hôi hay máu rơi xuống nơi đây nữa.

Lý Thanh Tâm nghiến răng ken két, cố gắng duy trì tư thế chiến đấu dù cơ bắp đang tê dại vì áp lực vô hình đè nặng lên vai mình.

Mồ hôi lạnh trán chảy ròng ròng làm ướt mái tóc đen dài buộc gọn gàng phía sau gáy của cô ấy luôn!

"Mày là ai?" Lý Thanh Tâm hét lên qua kẽ răng, giọng đầy căm phẫn và bất an tột độ khi đối diện với kẻ thù bí ẩn này đây luôn!

Gã đàn ông mặt nạ không đáp lời.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa bàn tay phải ra phía trước lòng bàn tay hướng về phía hai người phụ nữ đang run rẩy kia đó là tín hiệu mời gọi cuối cùng trước khi chiến tranh bùng nổ hoàn toàn trong khoảnh khắc tiếp theo sắp diễn ra ngay tại chỗ này đây luôn!

Một làn sóng năng lượng đen sẫm lan tỏa từ lòng bàn tay của gã đàn ông mặt nạ xương.

Nó không mang tính chất phá hủy mà giống như một màng lưới vô hình bao phủ lấy cả khu vực rộng lớn xung quanh họ đang đứng đó chính là trung tâm của trận chiến sắp tới đây luôn!

Đinh Vô Ảnh cảm nhận được sự thay đổi trong cấu trúc phân tử của không khí xung quanh mình.

Những hạt bụi li ti lơ lửng bỗng nhiên ngừng chuyển động hoàn toàn, đóng băng tại chỗ như thể thời gian cũng bị kiểm soát bởi ý chí tàn bạo của kẻ trước mặt kia đó là điều mà cô chưa từng gặp phải bao giờ trong quá khứ xa xôi nào cả đây luôn!

"Thanh Tâm," Đinh Vô Ảnh gọi tên đồng đội của mình bằng giọng trầm lắng đầy vẻ uy nghiêm khiến cho người nghe không khỏi cảm thấy kính trọng sâu sắc từ đáy lòng chính mình ngay lập tức này sao?

"Đừng cố gắng chiến đấu lại với nó.

Hãy quan sát." Lý Thanh Tâm sững sờ nhìn về phía Đinh Vô Ảnh.

Sự bình tĩnh tuyệt đối trong giọng nói của nữ thủ lĩnh khiến cô nhận ra rằng đây không phải là lúc để hoảng loạn hay liều mạng vô nghĩa nữa đâu cả!

Thay vào đó, họ cần sự tỉnh táo và trí tuệ siêu việt mới có thể vượt qua được thử thách khắc nghiệt này mà thôi.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định lại nhịp thở hỗn loạn của mình.

Linh lực xanh lét trong kinh mạch dần lắng xuống, chuyển sang trạng thái phòng thủ thụ động thay vì tấn công chủ động như trước kia đó là sự hy sinh cần thiết để bảo toàn sức mạnh cho những pha quyết đấu sau này sắp tới đây luôn!

Đinh Vô Ảnh mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo như băng.

Cô không còn né tránh nữa.

Cô lao thẳng vào trung tâm của trường trọng lực.

Gã đàn ông mặt nạ cười khẽ, một âm thanh khô khan phát ra từ sau chiếc mặt nạ xương.

Hắn giơ tay lên, và những sợi dây bóng tối xuất hiện từ hư không, quấn lấy cổ chân Đinh Vô Ảnh như rắn độc săn mồi.

Nhưng cô không hề run sợ.

Ngược lại, nụ cười nhếch mép thoáng qua khóe môi của cô càng thêm phần nguy hiểm chết người hơn bao giờ hết trong tình thế hiện tại đầy bế tắc này đây luôn!

Cô rút kiếm ra khỏi vỏ với một tiếng vang lanh lảnh vang vọng khắp nơi khiến mọi sinh vật xung quanh đều phải rùng mình sợ hãi tột độ ngay lập tức đó là biểu tượng của sự phản kháng mạnh mẽ nhất mà hắn chưa từng chứng kiến bao giờ trong cuộc đời tàn khốc này sao?

Lưỡi kiếm bạc lóe sáng, xoáy vào không khí tạo thành một hố đen mini đang nuốt chửng ánh sáng xung quanh nó giống hệt như hình ảnh mà Đinh Vô Ảnh đã thấy trong ký ức mờ ảo kia luôn!

Lực cắt từ lưỡi blade mạnh đến mức làm rách cả màng năng lượng vô hình bao phủ lấy cơ thể của gã đàn ông mặt nạ đó là chiến thuật bất ngờ nhất mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi bước vào trận đấu sinh tử này đây luôn!

Lý Thanh Tâm há miệng muốn hét nhưng cổ họng bị vô hình siết chặt, linh lực trong kinh mạch nổ tung thành những tia lửa xanh lét bắn ra tứ phía như pháo hoa rực rỡ dưới bầu trời đêm đen tối u ám kia luôn!

Cô gái trẻ bước tới, bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sức nặng của cả một thế giới đang sụp đổ dần trước mắt họ đây luôn!

Gã đàn ông mặt nạ ngạc nhiên.

Hắn không ngờ rằng một đối thủ lại có thể chấp nhận sự hủy diệt để đạt được mục đích cao cả hơn đó là lý do tại sao hắn đã chọn nhầm người để thử thách lần này.

Sự hy sinh bản thân vì lợi ích tập thể luôn là yếu tố quan trọng nhất trong võ đạo chân chính mà Lạc Hồn đang cố gắng gìn giữ cho dù phải trả giá đắt đến nhường nào đi chăng nữa kia luôn!

Đinh Vô Ảnh quay lại nhìn Lý Thanh Tâm với ánh mắt trìu mến đầy thương cảm sâu sắc nào đó khiến thư ký trẻ không khỏi cảm thấy ấm áp lạ thường giữa cảnh chiến tranh khốc liệt này đây luôn!

"Em đã đợi chị rất lâu rồi," cô gái trẻ nói bằng giọng điệu ngọt ngào nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng khó hiểu khiến mọi người xung quanh đều phải rùng mình sợ hãi tột độ ngay lập tức đó là lời chào cuối cùng trước khi chia ly vĩnh viễn với thế giới thực tại này sao?

Lưỡi kiếm bạc tiếp tục xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ nuốt chửng tất cả ánh sáng và âm thanh xung quanh nó giống như một con quái vật đói khát đang tìm kiếm thức ăn mới để no bụng đây luôn!

Đinh Vô Ảnh đứng giữa trung tâm của cơn bão tố đó, thần thái ung dung tự tại như thể mình là nữ hoàng cai trị cả vũ trụ bao la rộng lớn kia luôn!

Lý Thanh Tâm cố gắng nhìn rõ hơn vào hình ảnh phản chiếu ấy.

Thứ nằm giữa hai bóng người khiến cô quên cả thở.

Đôi mắt của phiên bản tương lai đang chảy máu đen tuyền, và trên tay nó cầm một cuốn sách da cũ kỹ có khắc dòng chữ "Phả Hệ Võ Thiên" bằng vàng ròng lấp lánh dưới ánh sáng trắng xóa thuần khiết đến mức đau mắt khi nhìn thẳng vào trung tâm của nó dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai phải nhắm nghiền lại để bảo vệ võng mạc khỏi bị thiêu đốt bởi cường độ mạnh mẽ khủng khiếp chưa từng thấy ở bất kỳ đâu trên thế giới thực tại nữa cả!

Bóng đen từ tâm điểm ánh sáng bỗng xoáy mạnh, nuốt chửng toàn bộ hào quang thuần khiết.

Hắn sững sờ, co lại khi nhận ra khuôn mặt trên lớp bóng tối kia chính là của hắn trong tương lai xa xôi nào đó mà anh ta chưa từng biết đến trước đây bao giờ.

"Ngươi đã đến," giọng nói trầm thấp vang lên từ khắp nơi xung quanh như thể nó xuất phát trực tiếp từ bên trong đầu óc của Đinh Vô Ảnh vậy đó là cảm giác kỳ lạ nhất mà cô phải trải qua kể từ khi thức tỉnh năng lực bí ẩn này sao?

Đinh Vô Ảnh không cố gắng chống cự lại lực hút của xoáy đen.

Thay vào đó, cô thả lỏng cơ thể, để mặc cho mình bị kéo vào trung tâm của xoáy.

Gã đàn ông mặt nạ ngạc nhiên.

Hắn không ngờ rằng một đối thủ lại có thể chấp nhận sự hủy diệt bản thân như thế này mà vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối đến nhường nào đây luôn!

Khi cô rơi vào bóng tối, cảm giác đầu tiên là lạnh.

Một cái rét xé toạc da thịt, ăn sâu vào và đốt cháy linh hồn.

Nhưng sau đó, nó chuyển thành một thứ gì đó khác — nóng bỏng, dữ dội, như thể cô đang bị ném vào lò lửa địa ngục mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào trước kia luôn!

Những mảnh ký ức từ các kiếp sống trước đây của Đinh Vô Ảnh bắt đầu hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cô thấy mình đứng giữa những tòa thành phố rực cháy, nghe tiếng khóc than của trẻ con và tiếng gào thét đau đớn của những người đang hấp hối dưới lòng đất sâu thẳm kia luôn!

Cô thấy Lý Thanh Tâm — không phải phiên bản hiện tại này, mà là một cô gái khác, trong một thời gian khác, với cùng khuôn mặt nhưng mang nét buồn bã vô tận trong ánh mắt nhìn về phía trước tương lai mờ mịt kia luôn!

Và cuối cùng, cô thấy chính mình.

Không phải Đinh Vô Ảnh của bây giờ, hay Đinh Vô Ảnh từ quá khứ xa xôi nào đó mà là phiên bản tương lai đã chết đi và được tái sinh lại nhiều lần đến mức không thể đếm xuể nữa đây luôn!

Phiên bản ấy đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn trắng xóa, không màu sắc, không âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lên tất cả mọi thứ xung quanh nó giống như một tờ giấy chưa từng được viết chữ gì vào đó bao giờ.

Trên tay cô là cuốn sách "Phả Hệ Võ Thiên".

Nhưng thay vì mở ra để đọc nội dung bên trong thì lại đóng chặt lại với nhau bằng những lớp da bò cũ kỹ đã mục nát theo thời gian trôi qua kia luôn!

Đinh Vô Ảnh nhận ra rằng mình không phải là người xuyên không từ một thế giới khác như cô tin tưởng cho đến tận bây giờ này sao?

Cô là một phần của chính vòng luẩn quẩn mà Lạc Hồn đang cố gắng phá vỡ bằng mọi giá bất chấp cái gì xảy ra sau đó đi chăng nữa đây luôn!

Thế giới "Võ Thiên" không bị lỗi.

Nó đang được sửa chữa.

Và Đinh Vô Ảnh — cùng với tất cả những ai đã chết và tái sinh như cô ấy — là công cụ để thực hiện quá trình này mà thôi.

Khi cô chạm vào cuốn sách trong tầm tay của phiên bản tương lai kia, một dòng thông tin khổng lồ tràn vào đầu óc cô.

Không phải bằng ngôn ngữ con người hiểu được, mà là những hình ảnh nguyên thủy, cảm xúc thuần túy và ký ức tập thể của cả nhân loại Võ Thiên từ thuở khai thiên lập địa đến nay đây luôn!

Cô thấy sự ra đời của võ đạo.

Cô thấy cách nó bị lạm dụng để gây chiến tranh và diệt chủng hàng loạt sinh mạng vô tội kia luôn!

Và cô thấy lý do tại sao Lạc Hồn lại tin rằng thế giới cần được "dập tắt" để xây dựng lại từ đầu giống như một nghệ sĩ sửa lại bức tranh bị hỏng mà không cần biết đến hậu quả tai hại sẽ xảy ra sau này nữa.

Nhưng có một điều mà anh ta chưa hiểu rõ — hoặc cố tình bỏ qua.

Sự tái sinh không phải là sự xóa sạch hoàn toàn quá khứ đi khỏi ký ức của nhân loại đó là sai lầm lớn nhất trong suy nghĩ sai lệch của hắn kia luôn!

Nó chỉ là cách để thế giới ghi nhớ những bài học đau đớn nhất một lần nữa trước khi bước sang trang mới tươi sáng hơn cho tương lai gần sắp tới đây luôn!

Đinh Vô Ảnh mở mắt ra.

Cô không còn đứng giữa vực thẳm trống rỗng ấy nữa mà đã trở lại mặt đất vững chãi dưới chân mình đó là cảm giác tuyệt vời nhất mà cô phải trải qua kể từ khi bắt đầu cuộc hành trình đầy gian nan này sao?

Lý Thanh Tâm vẫn đang nằm trên nền đá granite lạnh giá, thở hồng hộc vì kiệt sức sau trận chiến khốc liệt vừa rồi kia luôn!

Nhưng ánh mắt của thư ký trẻ không còn sợ hãi hay hoang mang nữa mà thay vào đó là sự hiểu biết sâu sắc về những gì xảy ra trước mắt họ đây luôn!

"Cô đã thấy," Lý Thanh Tâm nói, giọng lạc đi vì mệt mỏi tột độ nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ nghiêm nghị cần thiết trong tình huống hiện tại đầy bế tắc này sao?

"Và bây giờ cô biết sự thật rồi." Đinh Vô Ảnh gật đầu nhẹ.

Cô không nói gì thêm.

Sự im lặng của họ nặng nề hơn bất kỳ lời giải thích nào có thể đưa ra được ngay lúc này đây luôn!

Đinh Vô Ảnh bỏ viên đá quý vào túi áo dài màu xám xịt của mình.

Viên ngọc nhỏ bé tỏa sáng yếu ớt trong bóng tối dày đặc bao phủ khắp nơi xung quanh họ đang đứng đó chính là trung tâm của sự thật mà cô vừa khám phá ra kia luôn!

Cô quay lại nhìn về phía chân trời, nơi bóng đen từng xuất hiện trước khi biến mất vào hư không vĩnh viễn kia luôn!

Bây giờ, bầu trời vẫn còn xám xịt u ám như cũ nhưng cô cảm thấy một sự thay đổi tinh vi trong cấu trúc năng lượng của không khí xung quanh mình đó là dấu hiệu cho thấy thế giới đang bắt đầu "lắng nghe" những gì mà Đinh Vô Ảnh đã chứng kiến và hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của nó sao?

Những luồng năng lượng yếu ớt từ các chiều khác nhau bắt đầu hội tụ lại tại một điểm duy nhất — chính xác nơi mà cô vừa đứng trước đây vài phút ngắn ngủi kia luôn!

Không khí rung lên những âm thanh trầm bổng khó chịu giống như tiếng đàn cello bị kéo dây sai cách vậy đó là dấu hiệu báo động nguy hiểm sắp xảy ra bất cứ lúc nào.

Lý Thanh Tâm bước tới bên cạnh Đinh Vô Ảnh, nắm chặt lấy cánh tay của nữ thủ lĩnh với vẻ mặt lo lắng tột độ khi đối diện với tình thế hiện tại đầy bế tắc này sao?

"Chúng ta phải đi ngay," cô nói nhỏ qua kẽ răng run rẩy vì sợ hãi tột độ đang dâng lên trong lòng mình kia luôn!

Đinh Vô Ảnh gật đầu.

Nhưng trước khi họ kịp bước chân ra khỏi khu vực nguy hiểm đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía dưới lòng đất sâu thẳm mà họ vừa rời bỏ cách đây không lâu kia luôn!

Mảnh đá granite dưới chân Lý Thanh Tâm nứt vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.

tung lên khắp nơi giống như pháo hoa rực rỡ trong đêm đen tối u ám này sao?

Và rồi, từ giữa đống đổ nát đó, một cánh cửa bằng vàng ròng khổng lồ hiện ra trước mắt họ.

Bên trong cánh cửa vàng, bóng dáng một người quen đang chờ sẵn với nụ cười lạnh lẽo.

Thanh kiếm trong tay hắn run lên dữ dội, rung động báo hiệu cái chết sắp đến.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập