Mạc Vô Song đi qua rừng cây khô héo của Ma Giới, nơi mà những cành cây khẳng khiu như những bàn tay
Mạc Vô Song đi qua rừng cây khô héo của Ma Giới, nơi mà những cành cây khẳng khiu như những bàn tay chết vươn ra từ bóng tối, tạo thành những hình dạng quái dị đáng sợ. Những chiếc lá đen kịt rơi xuống như những cánh tay của người chết, và không có bất kỳ sinh vật sống nào có thể tồn tại trong vùng đất nguyền rủa này.
Hắn đã đi được ba ngày trong Ma Giới mà không gặp bất kỳ sinh vật nào. Có vẻ như nơi này đã hoàn toàn chết sau cái chết của Ma Vương Chiến Thiên, và không còn gì có thể sống sót ở đây ngoại trừ những linh hồn bị nguyền.
Nhưng Mạc Vô Song không cô đơn. Trong đầu hắn, hệ thống Ma Vương vẫn đang hoạt động, cung cấp cho hắn thông tin về Ma Giới và con đường tu luyện.
"Hệ Thống Ma Vương đã kích hoạt. Chào mừng người kế thừa."
Một bảng thông tin chi tiết hiện ra trước mắt hắn, hiển thị tất cả các chỉ số và khả năng của hắn:
```
╔════════════════════════════════════════════════════════╗
║ HỆ THỐNG MA VƯƠNG - KẾ THỪA CHIẾN THIÊN ║
╠════════════════════════════════════════════════════════╣
║ CHỦ NHÂN: Mạc Vô Song ║
║ TU VI: Nguyên Anh (Sơ kỳ) ║
║ MA KHÍ: 0/10000 ║
║ THỌ LƯỢNG: 100 năm ║
╠════════════════════════════════════════════════════════╣
║ MA PHÁP ĐÃ MỞ KHÓA: ║
║ - Ma Đạo Căn Bản (cấp 1): 0/1000 XP ║
║ - Ma Khí Thuật (chưa mở): Cần 5000 Ma Khí ║
║ - Ma Thể Biến (chưa mở): Cần Nguyên Anh trung kỳ ║
╠════════════════════════════════════════════════════════╣
║ NHIỆM VỤ HIỆN TẠI: ║
║ 1. Rời Ma Giới (0/1): Tìm lối ra khỏi Ma Giới ║
║ 2. Đạt Luyện Nguyên Anh tầng 3 (0/1): ║
║ Tăng tu vi để có thể đối đầu với kẻ thù ║
║ 3. Tìm Bí Cung Ma Vương (0/1): ║
║ Thu thập pháp thuật và tài liệu tu luyện ║
╚════════════════════════════════════════════════════════╝
```
"Thú vị." Mạc Vô Song mỉm cười, nụ cười đầy tà dị. Hắn đã có một hệ thống để theo dõi tiến độ tu luyện - điều mà không có tu sĩ nào khác có được.
Bỗng nhiên, hắn cảm nhận được một sự hiện diện đáng lo ngại. Từ phía trước, một luồng khí âm lạnh đang đến gần - đây là khí của một con ma thú, và nó không hề yếu.
"Ma thú cấp cao!" hệ thống cảnh báo. "Cảnh giới: Luyện Nguyên Anh. Đề xuất: Tránh hoặc chiến đấu để tích lũy kinh nghiệm."
Mạc Vô Song dừng lại, quan sát. Một con quái thú màu đen bước ra từ bóng tối - nó có hình dạng như một con sói khổng lồ, toàn thân được bao phủ bởi lửa đen rực cháy, và đôi mắt nó rực đỏ như hai ngọn đuốc của地狱.
"Ma Lang..." Mạc Vô Song nhận ra. Đây là loài ma thú mạnh nhất trong Ma Giới, được hình thành từ ý chí và oán niệm của những kẻ đã chết ở đây. Chúng không có thể xác vật lý thực sự, mà tồn tại như những linh hồn bị nguyền được củng cố bởi Ma Khí.
Ma Lang gầm rống, tiếng gầm vang vọng khắp thung lũng khiến đất đá rung chuyển. Nó nhảy về phía Mạc Vô Song với tốc độ kinh hoàng, nanh vuốt sắc bén xé gió tạo ra những tiếng rít đáng sợ.
Mạc Vô Song không né tránh. Hắn vung tay, một đạo ma khí màu đen từ lòng bàn tay phóng ra như một con rắn đen.
"Răng!"
Ma khí va chạm với Ma Lang, tạo ra một vụ nổ lớn khiến đất đá bay tứ phía. Con quái thú bị đẩy lùi về sau, nhưng không chết - ma thú không có thể xác vật lý nên không thể bị giết bằng cách thông thường.
"Ma Đạo Căn Bản, chiêu Ma Khí Đả!" Mạc Vô Song niệm, tiếp tục tấn công bằng những đạo ma khí liên tiếp.
Mỗi lần hắn đánh, tu vi Ma khí của hắn tăng thêm một ít. Hệ thống Ma Vương ghi nhận và cộng dồn kinh nghiệm cho hắn.
Sau mười phút chiến đấu, Ma Lang cuối cùng cũng bắt đầu suy yếu. Mặc dù không thể bị giết, nhưng ma thú có thể bị suy yếu bằng cách tiêu hao Ma Khí của nó.
Mạc Vô Song bước đến, thu lấy một viên Ma hạch màu đen từ trán của Ma Lang - đây là nơi tập trung năng lượng của ma thú.
"Chiến đấu với ma thú là cách tốt nhất để tăng tu vi." hệ thống nhận xét. "Chúc mừng! Ngươi nhận được 500 điểm Ma khí và 100 XP Ma Đạo Căn Bản."
Mạc Vô Song tiếp tục cuộc hành trình. Hắn càng đi sâu vào Ma Giới, gặp càng nhiều ma thú. Mỗi lần chiến đấu, hắn lại mạnh thêm một ít, và hệ thống liên tục cập nhật các chỉ số của hắn.
Sau một tuần, hắn đã đạt đến Luyện Nguyên Anh tầng hai - một bước tiến đáng kể chỉ trong bảy ngày. Điều này là không tưởng đối với tu sĩ bình thường, nhưng nhờ hệ thống Ma Vương và thiên phú Ma Chi Thể, Mạc Vô Song có thể tiến bộ với tốc độ phi thường.
Nhưng quan trọng hơn, hắn đã tìm thấy lối ra khỏi Ma Giới - một cánh cửa ma khí dẫn đến thế giới bên ngoài, nơi mà ánh sáng mặt trời vẫn còn tồn tại.
"Thời điểm đã đến." Mạc Vô Song nhìn cánh cửa ma khí đang lơ lửng trước mặt hắn, trong mắt lóe lên tia sáng quyết tâm. "Lâm Thần, Vương Lê... các ngươi hãy chờ đấy. Ta sẽ trở lại, và khi đó, không ai có thể cản ta."
Hắn bước qua cánh cửa, trở về thế giới tu chân.
Khi hắn xuất hiện, đang đứng trên một ngọn núi hoang vu. Xung quanh là rừng rậm không có dấu hiệu của con người, và không khí trong lành mang theo mùi của lá cây và đất ẩm.
"Nơi này là..." hắn quan sát, nhận ra đây là vùng ngoại ô của Đại Triệu, cách kinh đô không xa. "Ta đã trở lại."
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng ngựa phi. Một đoàn người đang đi qua gần đó - năm người mặc áo bào trắng của Thiên Kiếm Tông, đang vây bắt một thiếu nữ. Cô gái mặc bào hồng, dáng vẻ yếu ớt nhưng ánh mắt đầy kiên cường không chịu khuất phục.
"Ngươi không thể chạy được!" một tên cầm đầu cười nhạo. "Giao Đan Đỉnh ra, bọn ta sẽ tha cho ngươi!"
Thiếu nữ cắn răng: "Ta không biết các ngươi đang nói gì! Đan Đỉnh đã bị mất rồi!"
Mạc Vô Song quan sát. Hắn nhận ra bộ áo bào trắng - đây là đệ tử của Thiên Kiếm Tông, tông môn mà hắn từng thuộc về. Những kẻ đã đứng nhìn khi Lâm Thần hãm hại hắn, những kẻ đã im lặng khi hắn bị đẩy xuống vực.
Còn thiếu nữ...
Hắn nhìn kỹ hơn, và nhận ra đó là Tiểu Linh - tiểu sư muội từng quan tâm đến hắn trước khi hắn bị phản bội. Cô là người duy nhất ở Thiên Kiếm Tông từng đối xử tốt với hắn, người đã mang cơm cho hắn mỗi ngày dù hắn luôn thờ ơ.
Mạc Vô Song lửa giận bùng lên trong lòng. Không chỉ bị phản bội, mà bây giờ những kẻ đó còn đuổi theo những người thân thiết với hắn.
"Tên kia! Buông Tiểu Linh ra!" hắn bước ra từ bụi rậm, giọng lạnh như băng.
Năm tên đệ tử quay lại, nhìn Mạc Vô Song với vẻ khinh thường.
"Cái gì? Lại một tên không biết sống chết?" tên cầm đầu cười nhạo. "Ngươi là ai mà dám ra lệnh cho bọn ta?"
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào Mạc Vô Song, nụ cười đông cứng trên môi. Đôi mắt đỏ thẫm như máu, khí thế áp bức khiến người khác phải run sợ...
"Đôi mắt đỏ... Ma Vương?" tên cầm đầu lẩm bẩm, mặt tái đi. "Không thể nào! Ngươi đã chết rồi!"
Mạc Vô Song mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo đến rùng mình.
"Ta là Mạc Vô Song. Các ngươi nhớ ta chứ?" hắn nói, giọng vang vọng như tiếng vọng từ địa ngục. "Và bây giờ, đã đến lúc các ngươi phải trả giá."
Và hắn bắt đầu hành động - không phải để giết năm tên đệ tử nhỏ bé này, mà để cho họ thấy rằng Mạc Vô Song đã trở lại, và sẽ không có gì có thể ngăn cản hắn.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn