Tử Thần Cửu Than - Chương 2: Rời Khỏi Vực Sâu
Lâm Phong leo được lên đến miệng vực sau gần một giờ đồng hồ.
Hắn nằm phịch xuống đất, thở hổn hển. Toàn thân đau nhức, xương sườn gãy cọc cạnh vào phổi mỗi lần hắn hít thở.
"Nhưng ta đã thoát rồi..." hắn lẩm bẩm, mỉm cười yếu ớt.
Hệ thống xuất hiện:
```
╔════════════════════════════════════════╗
║ NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH! ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ 1. Rời khỏi vực sâu (1/1) ✓ ║
║ 2. Tìm nơi ẩn náu an toàn (0/1) ║
║ 3. Hồi phục thương thân (0/1) ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ THƯỞNG: ║
║ +100 điểm kinh nghiệm ║
║ +1 điểm Thể Lực ║
║ Luyện Khí Công sơ cấp: ĐÃ MỞ ║
╚════════════════════════════════════════╝
```
"Hệ thống Cửu Than..." Lâm Phong tự nhủ. "Có vẻ tiện lợi đấy."
Hắn cố gắng ngồi dậy, quan sát xung quanh. Hắn đang ở một khu rừng rậm rạp, với những cây cổ thụ cao lớn và ánh sáng yếu ớt lọt qua tán lá.
"Đây là... Rừng Ma?" hắn nhớ lại ký ức của Lý Hoa.
Rừng Ma - một trong những nơi nguy hiểm nhất gần Tử Vi Sơn. Có rất nhiều hung thú và ma thực sinh sống ở đây.
"Chết tiệt..." hắn lẩm bẩm.
Nhưng hắn không có lựa chọn. Hắn không thể quay lại Võ Đan Sơn - nơi mà bọn đệ tử kia sẽ tìm hắn nếu biết hắn còn sống.
"Được rồi." hắn tự nhủ. "Ta cần tìm một nơi ẩn náu."
Hắn lết qua những bụi cây, tìm kiếm một nơi trú ẩn. Và rồi, hắn thấy nó - một cái hang nhỏ ẩn sau một bụi cây to.
Hắn bò vào trong, thấy hang khá sâu và khô ráo. Đây có thể là nơi tạm thời.
Hệ thống xuất hiện:
```
╔════════════════════════════════════════╗
║ NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH! ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ 1. Rời khỏi vực sâu (1/1) ✓ ║
║ 2. Tìm nơi ẩn náu an toàn (1/1) ✓ ║
╠════════════════════════════════════════╣
║ THƯỞNG: ║
║ +50 điểm kinh nghiệm ║
║ +1 điểm Thể Lực ║
╚════════════════════════════════════════╝
```
Lâm Phong mỉm cười yếu ớt. Hai nhiệm vụ đã hoàn thành. Còn nhiệm vụ thứ ba - hồi phục thương thân.
"Để xem ta có thể làm gì..." hắn tự nhủ.
Hắn ngồi xuống, bắt đầu vận dụng Luyện Khí Công sơ cấp mà hệ thống đã ban cho. Hắn hít thở đều đặn, cố gắng dẫn dắt Linh Khí trong cơ thể.
Ngay lập tức, một luồng khí mát lạnh chảy trong người hắn. Vết thương bắt đầu lành dần, tuy chậm nhưng chắc chắn.
"Thiên Tà..." hắn gọi.
"Ta đây." giọng nói vang lên.
"Ngươi là Thiên Tà - một trong Cửu Than của Thượng Giới?" Lâm Phong hỏi. "Sao ngươi lại chọn ta?"
Thiên Tà im lặng một lúc trước khi đáp.
"Ta đã chết." lão nói. "Nhưng linh hồn của ta không thể siêu thoát vì còn một sợi duyên chưa trả xong. Và ta đã tìm thấy ngươi - một kẻ có ý chí mạnh mẽ dù bị đánh giá là kém."
Lâm Phong cười nhạt. "Ý chí mạnh? Ta chỉ là một thằng nông dân mà thôi."
"Không." Thiên Tà phủ định. "Ý chí mạnh mẽ không đến từ xuất thân. Mà đến từ sự kiên trì và không bao giờ từ bỏ. Ngươi đã trải qua bao nhiêu khổ sở, nhưng ngươi vẫn sống sót. Đó mới là ý chí thật sự."
Lâm Phong nghe lời, trong lòng ấm áp. Hắn không có ai - không cha mẹ, không bạn bè, chỉ có địch thủ và sự cô đơn.
Nhưng có lẽ... hắn không hoàn toàn cô đơn.
"Được rồi." hắn nói. "Ta sẽ trở nên mạnh mẽ. Không phải vì ta muốn, mà vì ta cần."
"Đúng vậy." Thiên Tà đồng ý. "Trong thế giới này, kẻ mạnh là kẻ có quyền. Và ngươi - ngươi sẽ trở thành kẻ mạnh nhất."
Lâm Phong mỉm cười. "Ta sẽ cho bọn chúng thấy - kẻ mà bọn họ gọi là 'vô dụng' sẽ trở thành người mà bọn họ không bao giờ với tới."
Hắn tiếp tục tu luyện, vận dụng Luyện Khí Công để chữa lành vết thương. Dần dần, hắn cảm thấy khỏe hơn.
Và rồi, hắn nhìn thấy trong tâm trí hình ảnh của một cô gái - một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc đen dài.
"Người này..." hắn lẩm bẩm.
"Đó là Nhiếp Vân." Thiên Tà giải thích. "Con gái của Sư tổ Võ Đan Sơn. Nàng là thiên tài tu luyện, và cũng là người duy nhất không hãm hại ngươi."
Lâm Phong nhớ lại - trong ký ức của Lý Hoa, Nhiếp Vân là một đệ tử xinh đẹp và tài giỏi. Nàng không bao giờ kỳ thị hay hành hạ hắn như những người khác.
"Có lẽ..." hắn tự nhủ. "Có lẽ nàng chính là lý do khiến ta không từ bỏ."
Hắn tiếp tục tu luyện, quyết tâm trở nên mạnh mẽ. Không phải vì hắn muốn trả thù, mà vì hắn muốn bảo vệ những gì hắn yêu thương.
Và hắn sẽ không để bất kỳ ai cướp đi điều đó.
"Chờ đấy xem..." hắn thì thầm, nhìn về phía Võ Đan Sơn nơi xa. "Ta sẽ quay lại."
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn