← Quay lại

Khế Ước Với Trời

Tu Kien Hoa Than | Chương 1

Chương 2: Sự Kiện Mầu Nhiệm

Mặt trời đã lên cao, rọi thẳng vào đỉnh núi làm bầu trời xanh trong bừng sáng. Từ Nhạc đứng giữa khung cảnh bình yên ấy, lòng tràn đầy cảm xúc phức tạp. Tiếng hét mắng của người đàn ông chăn bò từ xa vẫn vang vọng, nhưng giờ đây anh không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Anh tự hỏi, liệu mình có đủ can đảm để từ bỏ tất cả, bao gồm những lời khinh thường của người đời? Liệu mình có thể đối mặt với thử thách mà vị thần đã đề ra?

Trái tim anh đập mạnh trong lồng ngực, như muốn thoát ra khỏi sự kiểm soát. Anh nhớ lại những ngày tháng bị coi thường và lạnh nhạt bởi mọi người xung quanh từ nhỏ đến giờ. Đôi khi, anh tự hỏi liệu mình có đủ kiên cường để thay đổi.

Người đàn ông chăn bò ở xa vẫn hét lên, nhưng trong đầu Từ Nhạc chỉ còn những hình ảnh của vị thần trong bóng tối. Ánh mắt sáng rực như hào quang, ám ảnh đến mức anh cảm thấy mình phải đối mặt với sự thật ấy: "Tôi đồng ý," giọng anh tự tin hơn so với lúc trước.

Anh bước từng bước chắc chắn xuống dốc núi, mỗi bước chân đều mang theo niềm tin mãnh liệt. Khoảng cách giữa anh và vị thần dần thu hẹp lại, nhưng trái tim vẫn đập nhanh trong lồng ngực: "Đây là gì? Đây có phải là quyết định đúng đắn hay không?"

Anh nhìn về phía người đàn ông chăn bò đang hét lên từ xa. Tiếng mắng mỏ ấy làm anh run rẩy, nhớ lại những lời coi thường mà mọi người dành cho mình. "Anh ta coi thường tôi chỉ vì tôi yếu đuối," Từ Nhạc lẩm bám với chính mình.

"Không, tôi không muốn bị coi thường nữa!" Anh tự nhủ, nhìn vào ánh sáng đang rực rỡ trên đỉnh núi. "Tôi sẽ không để người đời coi thường tôi."

Trái tim anh như bị dồn ép bởi suy nghĩ này, nhưng cũng vì quyết tâm: "Đây là lúc tôi cần quyết định. Tôi sẽ không từ bỏ."

Mặt trời càng cao lên, ánh sáng càng rực rỡ, nhưng trong lòng Từ Nhạc lại tối tăm hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy như bị cuốn vào một cơn gió mạnh mẽ, làm cho anh không thể tự kiểm soát được suy nghĩ.

"Đây là lúc tôi cần quyết định," anh lẩm bám với chính mình, đôi mắt dán chặt vào vị thần trong bóng tối. "Tôi sẽ không để người đời coi thường tôi nữa. Tôi muốn trở thành người mạnh mẽ."

Bỗng nhiên, tâm trạng của anh thay đổi hoàn toàn. Trái tim anh đập nhanh hơn bao giờ hết, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn về phía vị thần trong bóng tối với ánh mắt quyết tâm: "Tôi đồng ý! Tôi sẽ không từ bỏ."

Anh bước từng bước chắc chắn xuống dốc núi, trái tim đập mạnh trong lồng ngực, như muốn thoát ra khỏi sự kiểm soát của cơ thể. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian khổ và thử thách, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Trong lúc Từ Nhạc vẫn đang suy nghĩ về quyết định của mình, vị thần trong bóng tối bỗng mỉm cười âm u: "Ngươi có can đảm để đối đầu với ta sao?" Giọng nói lạnh lùng và uy nghiêm vang lên, làm rung động tâm hồn anh.

Từ Nhạc nhìn vào mắt vị thần, ánh sáng trong đôi mắt của anh dần trở nên rực rỡ. Anh tự tin hơn bao giờ hết: "Tôi đồng ý! Tôi sẽ không từ bỏ thân phận yếu đuối của mình để đi theo con đường vĩ đại."

Anh bước xuống dốc núi, trái tim đập mạnh trong lồng ngực, như muốn thoát ra khỏi sự kiểm soát của cơ thể. Anh biết rằng trong tương lai chờ đợi anh sẽ là những thử thách và gian khổ, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Từ Nhạc bước đi, lòng tràn đầy niềm tin và quyết tâm. Cơn gió lạnh se sắt trên đỉnh núi dường như cũng bị thu phục bởi sự can đảm của anh. Anh biết rằng hành trình phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng trái tim anh đã sẵn sàng đón nhận mọi thách thức.

Bên kia đỉnh núi, bóng tối dần nhường chỗ cho ánh sáng. Từ Nhạc nhìn về phía vị thần trong bóng tối, nụ cười tự tin trên môi: "Tôi đồng ý! Tôi sẽ không từ bỏ."

---

Chương 3: Sự Kiện Mầu Nhiệm

Từ Nhạc nằm trên chiếc giường cũ kỹ, ngắm ánh trăng vàng mờ ảo qua khung cửa sổ nhỏ, như những ngọn đèn kỳ diệu của thần tiên. Tim anh đập nhanh hơn khi nhớ đến lời hứa với vị thần. Anh không thể nào ngủ được.

Nắng mai dần ló rạng, Từ Nhạc quyết định bước ra khỏi nhà. Trên lưng anh đeo theo chiếc túi nhỏ chứa ít đồ dùng cá nhân và một quyển sách cổ được ông nội để lại - đó là di sản duy nhất của người thân trong cuộc đời anh. Anh vươn vai nhẹ nhàng, đôi chân mảnh khảnh bước qua cánh đồng xanh mướt.

Ngọn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi đất và hoa thơm từ những bụi cỏ dại. Từ Nhạc không còn cảm thấy sợ hãi như đêm hôm trước; trái tim anh đập nhanh hơn trong sự hồi hộp và quyết tâm.

Khi đến đỉnh núi, Từ Nhạc nhìn xuống cảnh vật mờ ảo dưới chân mình - cánh đồng bát ngát, những ngôi nhà nhỏ lọt thỏm giữa không gian rộng lớn. Anh cảm thấy lòng an tĩnh lạ thường, tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để bước tiếp?

Tiếng trống ngân vang từ phía xa vọng lại. Từ Nhạc giật mình nhìn về hướng âm thanh - đó là tiếng trống sấm của vị thần. Anh nhanh chóng di chuyển theo tiếng trống, đôi chân nhẹ nhàng như bay trên từng cánh đồng cỏ.

Tiếng trống vang lên mạnh mẽ hơn, dẫn dắt anh đến một khu rừng rậm hoang sơ. Ánh sáng dần biến mất, thay vào đó là màn đêm đen tối phủ kín mọi nơi. Từ Nhạc dừng lại giữa con đường mòn, lòng đầy sợ hãi và bất ngờ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng nổ lớn từ phía trước. Bức tường đá sạt xuống, chắn lối đi. Anh vội vàng lui về sau, tim đập như muốn nhảy ra khỏi ngực. Tiếng cười âm u vang lên: "Ngươi dám đối đầu với ta sao?"

Từ Nhạc hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Anh nhìn vào ánh sáng trong đôi mắt của vị thần - đó là sự tin tưởng và hy vọng. "Tôi có thể trở thành người mạnh mẽ hơn," anh tự nhủ.

Vị thần mỉm cười âm u: "Ta sẽ ban tặng cho ngươi năng lượng đặc biệt để đi theo con đường vĩ đại." Anh mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt rực rỡ lên. Từ Nhạc nhìn vào vị thần, gật đầu quyết định: "Tôi đồng ý!"

Cả hai bước vào rừng sâu, tiếng trống và tiếng cười vang vọng khắp không gian. Tiếng gió thổi qua, mang theo mùi hoa thơm từ những bông hoa rực rỡ trong đêm tối.

Từ Nhạc cảm thấy sức mạnh dâng lên từ lòng bàn tay của mình - như có một luồng điện di chuyển qua từng tế bào cơ thể. Anh nhìn về phía vị thần, ánh mắt đầy quyết tâm: "Tôi sẽ không nản lòng!"

Vị thần gật đầu, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Ta sẽ luôn ở đây, giúp đỡ ngươi. Đừng ever forget your courage!"

Từ Nhạc nắm chặt quyền, bước tiếp vào con đường mờ ảo - từ nay trở đi, anh không còn là người yếu đuối nữa. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, và lòng can đảm của mình sẽ dẫn dắt anh đến sự vĩ đại.

Đi sâu vào rừng, ánh sáng dần tắt đi, chỉ còn tiếng trống ngân nga mãi mãi trong đêm tối. Từ Nhạc cảm thấy mình như một con chim nhỏ đang bay lượn giữa bầu trời đêm, sẵn lòng đón nhận những thách thức mới mẻ và kỳ diệu chưa từng biết.

Anh vội vã ném túi sách vào bụi cỏ, quay lại nhìn vị thần - đôi mắt rực rỡ của anh giờ đây như phản chiếu sự quyết tâm: "Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi thành công!"

---

Chương 3: Sự Kiện Mầu Nhiệm

Tiếng trống vang lên mạnh mẽ hơn nữa, dẫn dắt Từ Nhạc vào một khu rừng rậm hoang sơ. Ánh sáng dần biến mất, thay vào đó là màn đêm đen tối phủ kín mọi nơi. Anh dừng lại giữa con đường mòn, lòng đầy sợ hãi và bất ngờ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng nổ lớn từ phía trước. Bức tường đá sạt xuống, chắn lối đi. Từ Nhạc vội vàng lui về sau, tim đập như muốn nhảy ra khỏi ngực. Tiếng cười âm u vang lên: "Ngươi dám đối đầu với ta sao?"

Từ Nhạc hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại. Anh nhìn vào ánh sáng trong đôi mắt của vị thần - đó là sự tin tưởng và hy vọng. "Tôi có thể trở thành người mạnh mẽ hơn," anh tự nhủ.

Vị thần mỉm cười âm u: "Ta sẽ ban tặng cho ngươi năng lượng đặc biệt để đi theo con đường vĩ đại." Anh mở mắt, ánh sáng trong đôi mắt rực rỡ lên. Từ Nhạc nhìn vào vị thần, gật đầu quyết định: "Tôi đồng ý!"

Cả hai bước vào rừng sâu, tiếng trống và tiếng cười vang vọng khắp không gian. Tiếng gió thổi qua, mang theo mùi hoa thơm từ những bông hoa rực rỡ trong đêm tối.

Từ Nhạc cảm thấy sức mạnh dâng lên từ lòng bàn tay của mình - như có một luồng điện di chuyển qua từng tế bào cơ thể. Anh nhìn về phía vị thần, ánh mắt đầy quyết tâm: "Tôi sẽ không nản lòng!"

Vị thần gật đầu, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Ta sẽ luôn ở đây, giúp đỡ ngươi. Đừng ever forget your courage!"

Từ Nhạc nắm chặt quyền, bước tiếp vào con đường mờ ảo - từ nay trở đi, anh không còn là người yếu đuối nữa. Anh đã sẵn sàng cho những thử thách sắp tới, và lòng can đảm của mình sẽ dẫn dắt anh đến sự vĩ đại.

Đi sâu vào rừng, ánh sáng dần tắt đi, chỉ còn tiếng trống ngân nga mãi mãi trong đêm tối. Từ Nhạc cảm thấy mình như một con chim nhỏ đang bay lượn giữa bầu trời đêm, sẵn lòng đón nhận những thách thức mới mẻ và kỳ diệu chưa từng biết.

Anh vội vã ném túi sách vào bụi cỏ, quay lại nhìn vị thần - đôi mắt rực rỡ của anh giờ đây như phản chiếu sự quyết tâm: "Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi thành công!"
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc