Chương 34

Đất đá vẫn còn đang rung lắc dữ dội, những mảnh vỡ của thực tại va đập vào nhau tạo thành một âm thanh rít lên khó chịu.

Tử Hà Đan Lương nằm chỏng trơ giữa hố sụp, mùi máu tanh tưởi hòa quyện với hương vị kim loại lạnh lẽo của linh lực bị nhiễu loạn.

Hắn không có thời gian để thở.

Không khí xung quanh trở nên loãng đi từng giây, áp lực từ trên cao đè nặng lên lồng ngực như một tảng đá ngàn cân đang chậm rãi rơi xuống.

Mỗi nhịp tim đều là một trận đấu sinh tử với cái chết đang chờ đợi ở cuối cùng của hơi thở.

Lý Vô Kỵ đã biến mất.

Hoặc ít nhất là hình ảnh của hắn, hay đúng hơn là sự hiện diện vật lý của gã đó trong tầm nhìn bình thường.

Nhưng Tử Hà Đan Lương cảm nhận được nó.

Một bóng tối tím than, u ám và đầy ác ý, đang lơ lửng phía trước, nơi ranh giới giữa thế gian này và vực thẳm kia giao thoa.

Đó không phải là một con người thông thường.

Đó là sự hiện diện của Thiên Mệnh Trưởng Lão, hoặc ít nhất là một phần avatar do hắn điều khiển để duy trì trật tự hỗn loạn này.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể tê liệt hoàn toàn.

Những ngón tay gót từ chương trước đã chạm vào tim hắn, và mặc dù không thấy vết thương vật lý nào trên ngực áo rách nát, cảm giác lạnh cóng ấy vẫn còn đó.

Nó lan tỏa qua các kinh mạch, đóng băng linh lực đang lưu thông yếu ớt trong người một tu giả Trúc Cơ sơ kỳ như hắn.

“Ngươi đã thấy chúng chưa?” Giọng nói của Lý Vô Kỵ vang lên lần nữa, nhưng lần này nó không đến từ phía sau lưng mà vọng ra trực tiếp từ bên trong sọ não Tử Hà Đan Lương.

Giọng điệu run rẩy, tràn đầy một loại hy vọng cuồng tín đáng sợ hơn bất kỳ nỗi kinh hãi tột cùng nào từng tồn tại trong tâm trí con người thông thường nữa.

Tử Hà Đan Lương nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng.

Hắn không trả lời.

Trong trạng thái này, mọi suy nghĩ đều trở nên sắc bén và nguy hiểm.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật mà ngay cả những lão quái vật trong tông môn cũng phải tránh né.

Vùng cấm địa này không chỉ là nơi chôn cất thi thể, nó là một phòng thí nghiệm lớn nhất cho việc kiểm soát số phận.

Áp lực tăng lên gấp bội.

Những hạt bụi linh khí lơ lửng trong không trung bắt đầu quay cuồng, tạo thành những xoáy nhỏ li ti xung quanh bóng người tím than.

Bóng đó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một sự biến dạng của ánh sáng và bóng tối, giống như khi nước bị đun sôi đến mức bốc hơi nhưng lại ngưng tụ ngược trở lại dưới áp suất cực lớn.

Hắn nhớ lại lời nói cuối cùng của Thiên Mệnh Trưởng Lão trước khi hắn trốn thoát khỏi điện thờ: *“Trật tự không phải là ân huệ, mà là sự cần thiết tuyệt đối cho sự tồn tại.”* Và giờ đây, đứng giữa cái hỗn loạn này, Tử Hà Đan Lương bắt đầu hiểu ý nghĩa thực sự của câu đó.

Nhưng hiểu biết thì chẳng giúp ích gì nếu hắn sắp bị nghiền nát thành bột tan bởi chính sức mạnh vũ trụ ấy.

Hắn huy động toàn bộ linh lực còn lại trong kinh mạch Luyện Khí tầng 7 của mình.

Đây là một hành động liều lĩnh, gần như tự sát.

Thông thường, tu giả không bao giờ được phép cưỡng ép nguyên khí vượt quá giới hạn cảnh giới mà chưa có cơ duyên đột phá.

Nhưng lúc này, sự sống hay cái chết chỉ cách nhau bởi một sợi tóc mỏng manh.

Tử Hà Đan Lương biết rằng nếu không thoát khỏi vùng ảnh hưởng của áp lực linh lực này ngay lập tức, nội tạng của anh sẽ vỡ ra do sự chênh lệch tần số rung động giữa hai cảnh giới khác biệt.

Hắn cảm nhận được từng tấc xương cốt trong người mình đang kêu gào phản đối, như thể chúng muốn rời bỏ thân xác yếu đuối này để tìm kiếm một nơi an toàn hơn.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào điểm sáng nhỏ bé nhất bên trong đan điền của mình.

Đó là hạt nhân linh lực cuối cùng còn sót lại sau trận chiến khốc liệt với Lý Vô Kỵ và sự can thiệp từ trên cao.

Hắn tưởng tượng nó như một ngọn nến giữa bão tố, nhỏ bé nhưng kiên cường.

Ánh sáng ấy không cần phải rực rỡ chói lòa, mà chỉ cần đủ để chiếu rọi vào bóng tối dày đặc bao quanh hắn.

Cơn đau xé toạc cơ thể khi linh lực được ép buộc di chuyển ngược lại dòng chảy tự nhiên của các huyệt đạo.

Máu từ khóe miệng rỉ ra, nóng hổi và mặn chát trên môi khô khốc.

Nhưng thay vì buông xuôi, Tử Hà Đan Lương cười nhạt trong tâm trí mình.

Hắn đã sống một cuộc đời bị kiểm soát bởi những định mệnh vô hình.

Giờ đây, hắn sẽ tự tay viết nên kết cục của riêng mình, dù đó có là sự hủy diệt hoàn toàn hay không.

Hắn mở mắt ra.

Đôi tròng đen vốn dĩ lạnh lùng giờ trở nên đỏ ngầu vì giận dữ và quyết tâm tuyệt vọng.

Bóng người tím than vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá cổ xưa được tạc từ bóng tối thuần túy.

Nó đang chờ đợi hắn kiệt sức, chờ đợi linh lực cạn khô để rồi nhẹ nhàng xóa bỏ sự tồn tại của kẻ dám thách thức trật tự vũ trụ này.

Nhưng Tử Hà Đan Lương không chạy.

Thay vào đó, anh lao thẳng vào hướng di chuyển của bóng người tím than.

Đây là một quyết định điên rồ, nhưng đó cũng chính là cơ hội duy nhất còn lại cho hắn trong tình thế tuyệt vọng này.

Khi anh đến gần hơn nữa, áp lực linh lực trở nên dữ dội hơn bao giờ hết, như thể một bức tường vô hình đang cố gắng đẩy lùi bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh địa cấm kỵ của Thiên Mệnh Trưởng Lão.

Mỗi bước chân dậm xuống đất đá vỡ vụn đều khiến toàn bộ cơ thể rung lên bần bật.

Những tia sét màu tím sẫm bắn ra từ các khe nứt trên mặt đất, chui vào da thịt hắn và thiêu đốt kinh mạch.

Nhưng Tử Hà Đan Lương không hề dừng lại.

Hắn đã quen với nỗi đau rồi.

Nỗi đau là người bạn đồng hành trung thành nhất của những kẻ sống ngược vận mệnh như hắn.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần: mười bước, năm bước, ba bước.

Tử Hà Đan Lương có thể nhìn thấy rõ hơn cấu trúc bên trong bóng hình đó.

Nó không phải là một sinh vật hữu cơ thông thường, mà là sự kết hợp của vô số mảnh ký ức vỡ vụn và linh lực bị ô nhiễm bởi ý chí thống trị tàn bạo.

Những khuôn mặt mơ hồ hiện lên rồi biến mất trên bề mặt tím than kia – những nạn nhân trước đây đã từng bước vào nơi này và thất bại trong việc tìm ra chân lý về cái chết giả tạo của chính mình.

Hắn hét lên, một tiếng gào thét không phải vì sợ hãi mà là để giải phóng tất cả áp lực tích tụ lâu ngày trong lòng.

Linh lực từ đan điền bùng nổ mạnh mẽ, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn như một lớp giáp sáng rực rỡ giữa bóng tối u ám.

Ánh sáng trắng xóa ấy va chạm trực diện với bức tường áp lực vô hình của kẻ địch.

Không có âm thanh vang lên khi hai luồng năng lượng đối kháng này tiếp xúc.

Chỉ có sự im lặng đáng sợ, loại im lặng mà ngay cả tiếng động cũng bị nuốt chửng bởi cường độ xung đột quá lớn giữa chúng.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, cong vọt lại thành những đường xoắn ốc kỳ lạ khiến mắt người ta hoa lên chỉ khi nhìn vào nó một cách lâu dài liên tục không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại được nữa đâu cả thảy mọi thứ đều quay cuồng hỗn loạn tột cùng đến mức điên rồ tuyệt đỉnh cao trào của sự hủy diệt đang chờ đợi phía trước ngay chính tại khoảnh khắc hiện tại này đây.

thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa.

Không gian méo mó chưa kịp ổn định thì một âm thanh xé rách tai trống vang lên.Đó không phải là tiếng sét của trời cao mà là tiếng vỡ vụn của luật lệ thế giới này.

Những đường xoắn ốc đen kịt như những con rắn khổng lồ ngoạm lấy không khí, nhai nát mọi thứ trong tầm mắt của Đan Lương.

Hắn cảm thấy linh lực trong kinh mạch đang bị hút ra ngoài một cách tàn nhẫn.

Không phải là mất đi mà là biến đổi, chuyển hóa thành dạng năng lượng nguyên thủy chưa từng được ghi chép trong bất kỳ cổ văn nào.

Cảm giác đó giống như thể xương cốt hắn đang tan chảy vào máu thịt, hòa quyện với khí tức hỗn mang xung quanh.

Đan Lương nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo tu luyện của mình.

Hắn không dám nhắm mắt dù chỉ một giây.

Trong thế giới Tu Tiên này, sự lơ là nhất thời đồng nghĩa với cái chết vĩnh hằng hoặc biến thành đồ vô tri phục vụ cho những sức mạnh tối thượng mà con người không thể thấu hiểu.

Trước mặt hắn, bức tường đá cổ xưa đang tan rã từng mảnh nhỏ.

Nhưng thay vì rơi xuống đất dưới tác dụng của trọng lực, những viên đá đó lại bay lên cao, xoay tròn quanh một điểm trung tâm vô hình.

Điểm đó phát ra ánh sáng màu tím sẫm, u tối và đầy uy áp.

"Huyền Không Chi Tâm." Đan Lương thì thầm, hai chữ này thoát khỏi môi hắn mang theo vẻ kinh hãi tột độ.

Hắn đã nghe nhắc đến nó trong những truyền thuyết cấm địa của tông môn mình.

Đó không phải là một bảo vật mà là vết thương của thế giới, nơi các cảnh giới sụp đổ và tái sinh hỗn loạn.

Hắn cố gắng điều chuyển nguyên lực để ổn định thân thể nhưng thất bại hoàn toàn.

Linh lực của hắn như nước chảy vào biển lớn, biến mất không chút dấu vết.

Sự chênh lệch về cấp độ năng lượng ở đây quá khủng khiếp, vượt xa khỏi khả năng chịu đựng của một người tu giả cảnh giới Nguyên Anh mới thành hình.

Bỗng nhiên, từ trong khối hỗn loạn ánh sáng tím sẫm ấy, một bàn tay bằng xương cốt cổ xưa vươn ra.

Bàn tay đó không thuộc về bất kỳ sinh vật nào mà Đan Lương từng biết.

Các ngón tay dài ngoằn ngoặc, mỗi đốt ngón đều khắc đầy những (phù văn) phát sáng đỏ ngầu như máu tươi vừa chảy ra.

Bàn tay hướng thẳng về phía hắn.

Không cần cử động, chỉ bằng ý chí thuần túy, nó đã khóa chặt toàn bộ không gian xung quanh Đan Lương.

Hắn cố gắng lùi lại nhưng chân bước đi lại thấy mình đang tiến tới gần hơn.

Đó là ảo giác do trọng lực bị bóp méo gây ra, hay đây mới thực sự là quy luật của nơi này?

"Ngươi đến để gì?" Giọng nói vang lên trong đầu Đan Lương, lạnh lẽo và xa xăm như thể phát ra từ đáy vực thẳm nghìn năm băng giá.

Không phải giọng người mà là tiếng vọng của vạn vật khi chúng chết đi và tái sinh.

Đan Lương cắn chặt môi cho đến khi máu chảy ra, dùng sự đau đớn để giữ lấy ý thức tỉnh táo cuối cùng.

Hắn không đáp lời vì biết rằng bất kỳ phản ứng nào cũng có thể khiến linh hồn hắn bị thiêu đốt ngay lập tức.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức về lời cảnh báo của sư phụ trước khi rời đi hiện lên rõ mồn một trong tâm trí.

*“Đan Lương, nếu ngươi bước vào vùng đất nơi thời gian ngừng chảy thì đừng cố gắng hiểu nó.

Hãy để bản năng dẫn đường và sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì ngươi cho là đúng.”*

Bản năng?

Ở đây còn gọi là bản năng sao khi mọi giác quan đều bị đánh lừa?

Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay xương cốt đang vươn đến trước mặt mình chỉ cách có vài tấc.

Những trên ngón tay bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti hút lấy ánh sáng xung quanh.

Đột nhiên, một luồng khí nóng rực bùng nổ từ lòng bàn tay đó.

Không phải là lửa mà là nhiệt độ của sự hủy diệt thuần khiết.

Nó quét qua người Đan Lương nhưng thay vì thiêu cháy da thịt thì nó đi thẳng vào trong đan điền của hắn.

Cảm giác tê tái lan tỏa khắp tứ chi, khiến cơ thể hắn cứng đờ như một pho tượng đá cổ đại bị gió hóa ngàn năm.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc ấy, hình ảnh hiện ra trước mắt Đan Lương không phải là cảnh chiến đấu hay thiên đường địa ngục mà là những ký ức xa xưa của chính mình nhưng lại hoàn toàn sai lệch.

Hắn thấy mình đang ngồi trong phòng luyện kiếm ngày nào đó, nhưng người cầm giáo bên cạnh hắn lại có khuôn mặt của kẻ thù số một tông môn hiện nay - Tử Hà.

Hai người họ cùng uống rượu dưới mưa, cười nói vui vẻ như thể không hề tồn tại khái niệm sinh tử hay chính nghĩa tà đạo giữa thế giới này.

Cánh tay Tử Hà đặt lên vai Đan Lương với ánh mắt đầy thương cảm và.

"Ngươi đã chọn sai con đường rồi," giọng của Tử Hà vang lên trong ảo ảnh, khác hẳn với sự lạnh lùng khinh thường mà hắn luôn thể hiện trước mặt mọi người.

"Sự thật không nằm ở đỉnh cao tu luyện mà nằm sâu dưới đáy bùn nhơ nơi những kẻ bị bỏ rơi chôn vùi."

Ảo cảnh tan vỡ nhanh chóng như bong bóng xà phòng bị kim đâm thủng.

Đan Lương sững sờ đứng tại chỗ, tim đập mạnh đến mức muốn nổ tung trong lồng ngực.

Tại sao ký ức lại xuất hiện ở đây?

Và tại sao nó lại mâu thuẫn hoàn toàn với những gì hắn đã trải qua thực tế?

Bàn tay xương cốt thu trở về bên trong khối hỗn loạn ánh sáng tím sẫm.

Nhưng lần này, cùng với sự rút lui của nó là một cuốn sách cổ bằng da thú màu đen bị ném ra ngoài không trung rơi xuống trước mặt Đan Lương.

Cuốn sách đó tỏa ra khí tức uế tạp nhưng lại khiến linh lực trong người Đan Lương run rẩy như muốn chào đón chủ nhân mới.

Hắn cúi đầu nhìn xuống vật thể nằm dưới chân mình.

Bìa cuốn sách khắc dòng chữ bằng mực máu đã khô đen: *“Lịch Sử Bị Lãng Quên Của Những Kẻ Phản Bội”*.

Tên gọi này khiến hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi vào tủy xương, không phải vì sự nguy hiểm mà bởi cái cảm giác quen thuộc ghê rợn đến lạ thường.

Không gian xung quanh bắt đầu ổn định lại nhưng theo cách ngược đời hơn trước kia.

Những tảng đá bay lơ lửng giờ đây xếp thành một vòng tròn hoàn hảo bao bọc lấy Đan Lương và cuốn sách.

Ánh sáng tím sẫm nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ trong tầm nhìn hạn hẹp của hắn.

Hắn biết rằng mình không thể rời đi ngay lập tức dù muốn hay không.

Lực hấp dẫn kỳ lạ từ cuốn sách đang kéo chân hắn lại như thể nó là gốc rễ duy nhất còn sót lại trong thế giới ảo tưởng này.

Nếu bước ra ngoài vòng tròn đá mà chưa chạm vào cuốn sách, linh hồn hắn sẽ bị xé làm đôi giữa hai chiều không gian song song tồn tại chồng lên nhau tại điểm giao thoa bí ẩn này.

Đan Lương chậm rãi quỳ xuống bên cạnh cuốn sách cổ xưa đó.

Ngón tay run rẩy của hắn khẽ lướt qua bề mặt da thú lạnh giá và thô ráp.

Một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu óc hắn không hề thông qua mắt hay tai mà trực tiếp xâm nhập vào ý thức sâu thẳm nhất nơi tiềm ẩn ký ức tiền kiếp chưa được khai phá bao giờ trong đời sống bình thường hàng ngày của những người tu giả tầm thường như hắn ta thời điểm bấy giờ hiện tại ngay lúc này đây thôi rồi xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao chứ còn gì nữa các bạn ?.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập