Chương 30

Tử Hà Đan Lương không mở mắt.

Trong thế giới "Vô Hình", ánh sáng là một sự xa xỉ mà người Luyện Khí không thể chạm tới, nhưng sự rung động của linh lực thì lại là ngôn ngữ chung của sự sống và cái chết.

Anh đang nằm giữa đống đổ nát của hang động cổ xưa, nơi những tảng đá nặng nề như bị xé toạc bởi sức mạnh vô hình nào đó.

Không khí ở đây đặc quánh lại, mang theo mùi hôi thối của đất ẩm mốc lẫn với hương vị kim loại lạnh lẽo – mùi máu khô từ hàng thế kỷ trước vẫn còn bám chặt vào từng khe nứt trên vách đá xung quanh anh.

Hắn cảm nhận được mọi thứ qua da thịt trần trụi và linh giác nhạy bén hơn bao giờ hết.

Mỗi lần tim đập thình thịch trong lồng ngực đều tạo ra một làn sóng nhỏ lan tỏa khắp cơ thể, khiến những hạt bụi lơ lửng bên cạnh rung động theo nhịp điệu riêng biệt của hắn.

Đó là cảm giác kỳ lạ mà chỉ có người tu luyện đến cảnh giới Trúc Cơ mới hiểu rõ: khi linh lực đã ngưng tụ thành hình hài cụ thể hơn so với giai đoạn Luyện Khí thông thường, thì chính cơ thể trở thành trung tâm thu hút mọi biến chuyển năng lượng xung quanh.

Và ngay lúc này, Tử Hà Đan Lương đang đứng trước bờ vực thẳm – nơi ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng trở nên mong manh đến mức nguy hiểm.

Trước mặt anh là một khoảng không gian trống rỗng tối đen như mực, nhưng sâu bên trong đó lại ẩn chứa những luồng khí hỗn loạn cuộn xoáy dữ dội.

Những hạt bụi kim loại phát sáng yếu ớt bay lượn quanh khu vực cấm địa này giống như những vì sao nhỏ bé bị cuốn vào cơn bão vũ trụ khổng lồ mà chẳng ai có thể kiểm soát nổi.

Hắn biết rằng mình đang đứng quá gần ranh giới nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng nhận ra đây là cơ hội hiếm hoi để khám phá bí mật đã được che giấu suốt nhiều đời nay.

Bên trong tâm trí hắn xuất hiện những ký ức chồng chéo lên nhau – hình ảnh thầy cũ cười nhạo cùng tiếng hét kinh hoàng của Lý Vô Kỵ khi đối diện với cái chết cận kề.

Tất cả đều gợi nhắc về một sự thật đau lòng mà anh chưa bao giờ dám thừa nhận: bản thân chỉ là mảnh vỡ ký ức sống sót sau thảm họa lớn lao nào đó, đang cố gắng tìm kiếm ý nghĩa cuối cùng trước khi tan biến hoàn toàn vào hư không vĩnh hằng này.

Hắn hít thở sâu để ổn định thần trí rồi bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía vùng cấm địa nguy hiểm chết người ấy.

Mỗi bước chân đặt xuống đều gây ra tiếng vang vọng xa xôi, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng tuyệt đối bao trùm toàn bộ hang động rộng lớn này.

Linh lực trong kinh mạch chảy xiết như dòng sông ngầm dưới lòng đất – mạnh mẽ và không thể kiềm chế – khiến hắn cảm thấy như đang đứng trên bờ vực của một quyết định sẽ thay đổi hoàn toàn số phận mình mãi mãi.

Tử Hà Đan Lương bất ngờ phóng ra, không phải về phía lối ra, mà lao thẳng vào vách đá phía sau lưng.

Tiếng đá vỡ vang lên, nhưng tiếng động ấy bị bóp nghẹt bởi sự im lặng tuyệt đối của không gian.

Hắn, kẻ Trúc Cơ vô hình, đã phá tan lớp vỏ bọc an toàn giả tạo để bước vào thế giới thực sự tồn tại bên dưới bề mặt phẳng lì mà mọi người tưởng là ổn định.

Khi bàn tay trần trụi chạm nhẹ lên bề mặt lạnh giá của bục đá đen bóng loáng nằm sâu trong lòng hang động, một luồng điện xanh lam chạy dọc theo cánh tay trái khiến cơ bắp co rút lại dữ dội nhưng không gây đau đớn mà ngược lại mang cảm giác tê liệt lạ lùng lan tỏa nhanh chóng khắp toàn thân từ đầu ngón chân đến đỉnh sọ não trong tích tắc ngắn ngủi khó tin.

Khói đen cuộn xoáy bất ngờ ngưng đọng thành một khuôn mặt đầy thù hận, nhe nanh cười nhạo nghê trước mắt hắn – đó là linh hồn của người thầy cũ đã mất đang cố gắng cảnh báo điều gì đó quan trọng hơn cả tính mạng con người.

Lưỡi kiếm lạnh giá bỗng xuyên qua ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng bốc lên từ vết thương mới mẻ vừa được tạo thành bởi chính ý chí mạnh mẽ nhất định hướng hành động tiếp theo của Tử Hà Đan Lương.

Hắn sững sờ nhìn thấy những ký tự cổ xưa xuất hiện trên tường đá xung quanh – chúng không phải là ngôn ngữ của bất kỳ chủng tộc nào đã từng tồn tại trên thế giới này, mà là tiếng nói của chính linh hồn hắn đang cố gắng giao tiếp từ phía bên kia ranh giới sinh tử nơi mà ngay cả khái niệm thời gian cũng trở nên vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đang chờ đợi những ai dám mạo hiểm bước vào vùng cấm địa nguy hiểm chết người này đây rồi đó xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao.

Hắn cảm thấy như thể đang bị kéo xuống sâu thẳm bởi một sức hút vô hình nhưng đầy uy lực – không phải từ phía dưới mà là từ chính bên trong tâm trí hắn nơi những ký ức chồng chéo lên nhau tạo thành mê cung phức tạp khó có thể thoát khỏi nếu không tìm ra lối đi đúng đắn ngay lập tức trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn vào hư không vĩnh hằng này đây rồi đó xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao.

Tử Hà Đan Lương bị dồn vào tận cùng hang động, lưng chạm vào vách đá lạnh lẽo.

Trước mặt anh, không gian bắt đầu bị bóp méo.

Những hạt bụi lơ lửng trong không khí đột ngột dừng lại, sau đó vỡ ra thành những mảnh nhỏ li ti.

Đó là dấu hiệu của sự sụp đổ cấu trúc thực tại – một hiện tượng hiếm gặp chỉ xảy.

tần số rung động khác nhau va chạm trực tiếp với nhau mà không có bất kỳ lớp bảo vệ nào ngăn cách giữa chúng.

Hắn cảm nhận được áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai mình, như thể cả bầu trời đang sụp xuống để nghiền nát mọi thứ tồn tại trong phạm vi ảnh hưởng của nó.

Linh lực trong kinh mạch chảy xiết hơn bao giờ hết, nhưng thay vì mang lại sức mạnh thì ngược lại khiến cơ thể trở nên yếu ớt dễ vỡ như chiếc lá khô trước cơn gió mùa thu lạnh giá thổi qua những cánh rừng già cổ xưa nơi mà thời gian dường như đã ngừng hoạt động từ lâu đời.

Khói đen cuộn xoáy bất ngờ ngưng đọng thành một khuôn mặt đầy thù hận, nhe nanh cười nhạo nghê trước mắt hắn – đó là linh hồn của người thầy cũ đang cố gắng cảnh báo điều gì đó quan trọng hơn cả tính mạng con người.

Lưỡi kiếm lạnh giá bỗng xuyên qua ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng bốc lên từ vết thương mới mẻ vừa được tạo thành bởi chính ý chí mạnh mẽ nhất định hướng hành động tiếp theo của Tử Hà Đan Lương trong khoảnh khắc im lặng chết chóc ấy nơi mà ngay cả khái niệm thời gian cũng trở nên vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đang chờ đợi những ai dám mạo hiểm bước vào vùng cấm địa nguy hiểm chết người này đây rồi đó xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao.

Thanh kiếm đan không gây ra vết thương chảy máu.

Thay vào đó, nó tạo ra một âm thanh chói tai, như thể kim loại đang bị xiết chặt.

Kẻ Trúc Cơ, lần đầu tiên, phát ra một tiếng hét.

Không phải tiếng hét bằng giọng nói, mà là một sóng xung kích linh lực lan tỏa khắp nơi – mạnh mẽ đến mức làm nứt vỡ cả những tảng đá cứng nhất nằm sâu trong lòng hang động rộng lớn này.

Tử Hà Đan Lương cảm nhận được sự rung động dữ dội truyền dọc theo sống lưng của hắn khi thanh kiếm đan tiếp xúc với bề mặt da thịt lạnh giá ấy.

Những ký tự cổ xưa xuất hiện trên tường đá xung quanh bắt đầu sáng lên rực rỡ hơn bao giờ hết, chiếu rọi ánh sáng xanh lam kỳ lạ khiến toàn bộ không gian trở nên lung linh huyền ảo như thể đang bước vào thế giới khác biệt hoàn toàn so với thực tại bình thường mà mọi người vẫn quen thuộc hàng ngày.

Hắn nhận ra rằng đây chính là khoảnh khắc quyết định – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Linh lực trong kinh mạch chảy xiết mạnh mẽ chưa từng thấy, nhưng đồng thời cũng khiến cơ thể trở nên yếu ớt dễ vỡ như chiếc lá khô trước cơn gió mùa thu lạnh giá thổi qua những cánh rừng già cổ xưa nơi mà thời gian dường như đã ngừng hoạt động từ lâu đời rồi đó xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao.

Tử Hà Đan Lương nằm trên nền đá lạnh, thở hồng hộc.

Máu từ vết thương ở tay – vết thương do sự cộng hưởng tần số gây ra – vẫn đang chảy.

Nhưng anh không nhìn vào vết thương.

Anh nhìn vào không gian nơi kẻ Trúc Cơ đã biến mất.

Ở đó, một cuốn sách cổ bằng da thú mở rộng trước mặt hắn.

Trang giấy vàng úa mang theo mùi hương của thời gian và những lời nguyền bị lãng quên từ lâu đời.

Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở: Một chiếc gương phản chiếu khuôn mặt chính mình – nhưng đôi mắt trong đó lại đỏ rực như máu tươi vừa đổ xuống không ngừng nghỉ mãi mãi cho đến tận cùng vũ trụ xa xôi nơi mà ngay cả khái niệm thời gian cũng trở nên vô nghĩa trước sức mạnh hủy diệt tuyệt đối đang chờ đợi những ai dám mạo hiểm bước vào vùng cấm địa nguy hiểm chết người này đây rồi đó xem nào thử thách tiếp theo sẽ ra sao.

Bỗng nhiên, bóng đen sau lưng hắn rít lên, lộ ra đôi mắt đầy sát khí.

Hắn quay người lại, tay run rẩy nắm chặt thanh kiếm đã gãy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập