Trùng Sinh Võ Thú - Chương 2: Thoát Khỏi Chuồng
Lưu Việt - giờ là Hoàng Lang - nằm trong chuồng, suy nghĩ.
Hắn đã hiểu tình hình. Hắn đang ở trong thân xác của một con cọp già yếu, bị nhốt trong chuồng của Hạng Sơn - một thợ săn đã bắt hắn ba năm trước.
"Hoàng Lang." hắn gọi.
"Ta đây." giọng nói yếu ớt vang lên.
"Tại sao ngươi lại để ta nhập vào thân xác ngươi?"
Hoàng Lang im lặng một lúc trước khi đáp. "Vì ta sắp chết. Ta biết."
Lưu Việt ngẩn ra. "Ngươi... ngươi biết?"
"Ta đã sống đủ lâu." Hoàng Lang thở dài. "Và ta không muốn chết khi chưa trả thù Hạng Sơn."
Lưu Việt hiểu ra. Hoàng Lang đã chờ đợi một cơ hội - và hắn chính là cơ hội đó.
"Được." hắn nói. "Ta sẽ trả thù cho ngươi."
"Thật sao?" Hoàng Lang hỏi, giọng đầy ngạc nhiên.
"Thật." Lưu Việt khẳng định. "Ta là Lưu Việt - một võ sĩ Cổ Mặc. Và ta sẽ không để bất kỳ ai khuất phục ta được."
Hắn cố gắng đứng dậy. Cơ thể mới nặng nề và yếu đuối, nhưng hắn đã quen với việc chiến đấu trong thân xác khác nhau.
"Để xem..." hắn lẩm bẩm, quan sát xung quanh.
Chuồng được làm bằng sắt, có một cánh cửa nhỏ ở phía trước. Bên ngoài là một khoảng sân nhỏ, và xa hơn là một căn nhà gỗ.
"Hạng Sơn..." Lưu Việt gầm nhẹ.
Hắn nhớ lại ký ức của Hoàng Lang - Hạng Sơn là một thợ săn tàn bạo, thường săn linh thú để bán lấy tiền. Hắn đã bắt Hoàng Lang vì linh hạch trong cơ thể hắn.
"Ta cần phải thoát ra." Lưu Việt tự nhủ.
Hắn quan sát cánh cửa - nó có một cái khóa đơn giản. Nếu hắn có đủ sức, hắn có thể bẻ gãy nó.
Nhưng trước tiên, hắn cần phải khôi phục sức lực.
"Hoàng Lang." hắn gọi. "Ngươi có cách nào để hấp thụ linh khí không?"
"Có." Hoàng Lang đáp. "Ta có đặc tính [Nguyên Linh]. Ta có thể hấp thụ thiên địa linh khí qua làn da."
Lưu Việt mỉm cười. "Tốt. Vậy ta bắt đầu tu luyện."
Hắn nằm xuống, bắt đầu hít thở theo phương pháp Cổ Mặc mà hắn đã học được trong kiếp trước. Nhưng lần này, hắn kết hợp với đặc tính [Nguyên Linh] của Hoàng Lang.
Ngay lập tức, một luồng khí mát lạnh chảy vào cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được sự khác biệt - linh khí trong thế giới này đậm đặc hơn so với Trái Đất.
"Thiên địa linh khí..." hắn lẩm bẩm. "Đây là thế giới tu luyện."
Hắn tiếp tục tu luyện, hấp thụ linh khí vào cơ thể. Dần dần, hắn cảm thấy khỏe hơn.
Và rồi, hắn nghe thấy tiếng bước chân.
"Cọp già, ngươi còn sống không?" một giọng nói vang lên.
Lưu Việt mở mắt, nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang đứng trước chuồng. Đó là Hạng Sơn.
"Gá..." Hạng Sơn cười nhạt. "Còn sống thì tốt. Ta sắp bán ngươi cho một gã buôn linh thú. Hắn sẽ lấy linh hạch của ngươi."
Lưu Việt gầm nhẹ, ánh mắt lạnh như băng.
"Ngươi nhìn ta làm gì?" Hạng Sơn nhướn mày. "Đừng có giẫy giụa. Ngươi sắp chết rồi, biết không?"
Lưu Việt không đáp. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Hạng Sơn, ghi nhớ khuôn mặt của kẻ thù.
"Được rồi, được rồi." Hạng Sơn vẫy tay. "Ta sẽ cho ngươi thêm vài ngày. Nhưng đừng có hy vọng - không ai cứu ngươi đâu."
Hắn bỏ đi.
Lưu Việt tiếp tục tu luyện. Hắn biết - hắn cần thời gian để khôi phục sức mạnh. Và khi hắn đủ mạnh, hắn sẽ trả thù.
"Chờ đấy xem..." hắn thì thầm, nhìn theo bóng Hạng Sơn.
Hắn nhắm mắt lại, tiếp tục tu luyện. Với phương pháp Cổ Mặc và đặc tính Nguyên Linh, hắn có thể hấp thụ linh khí nhanh hơn bất kỳ ai khác.
Và rồi, trong tâm trí hắn, hệ thống xuất hiện:
```
╔════════════════════════════════════════════════════╗
║ TU LYNH THANH CONG! ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ Cảnh giới: Linh Thú (Sơ kỳ) → (Trung kỳ) ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ CHI SO MỚI: ║
║ - Sức Tấn Công: 15 → 25 ║
║ - Phòng Thủ: 20 → 30 ║
║ - Thể Lực: 30/50 → 50/50 ║
║ - Linh Lực: 5/100 → 30/100 ║
╠════════════════════════════════════════════════════╣
║ NHIỆM VỤ MỞ KHÓA: ║
║ 1. Thoát khỏi chuồng giam (0/1) ║
║ 2. Sống sót trong rừng (0/1) ║
║ 3. Trả thù Hạng Sơn (0/1) ║
╚════════════════════════════════════════════════════╝
```
Lưu Việt mỉm cười. Hắn đã lên một cấp nhờ tu luyện. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
"Ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn." hắn thề. "Và ta sẽ trả thù cho cả ngươi và cho ta."
Hoàng Lang im lặng, nhưng Lưu Việt có thể cảm nhận được - lão đang mỉm cười trong tâm trí.
"Được rồi." Lưu Việt đứng dậy, cảm thấy sức mạnh mới chảy trong cơ thể. "Bây giờ, ta cần thoát khỏi đây."
Hắn nhìn cánh cửa sắt, tính toán khoảng cách và sức mạnh cần thiết.
"Với sức mạnh hiện tại..." hắn lẩm bẩm. "Ta có thể làm được."
Hắn tấn công!
Một tiếng rít vang lên khi sắt bị bẻ gãy! Cánh cửa bung ra!
Lưu Việt nhảy ra ngoài, hít thở không khí tự do.
"Ta đã thoát!" hắn gầm lên một tiếng đầy chiến thắng.
Nhưng rồi, hắn nhìn về phía căn nhà của Hạng Sơn. Hắn không thể để hắn thoát khỏi sự trừng phạt.
"Chờ đấy, Hạng Sơn." hắn thì thầm. "Ta sẽ quay lại."
Và con cọp già này - với linh hồn của một võ sĩ Cổ Mặc - bắt đầu hành trình trả thù.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn