Trùng Sinh Đại Chúa - Chương 2: Người Em Gái
Tôi nhìn đôi tay trẻ trung của mình - năm 20 tuổi, trẻ trung và đầy sức sống.
Nhưng trong tôi là một linh hồn già nua, đã sống hơn tám mươi năm.
"Tên ngươi là gì?" một giọng nói hỏi.
Tôi quay lại, thấy một cô bé khoảng mười tuổi đang đứng đó.
"Cô... cô là ai?" tôi hỏi.
"Ta là em gái ngươi." cô bé đáp. "Không nhớ ta sao?"
Tôi lắc đầu. Tôi không nhớ gì - hoàn toàn không nhớ gì về kiếp này.
"Tên ngươi là Đỗ Phú." cô bé nói. "Con của một gia đình nông dân nghèo. Mẹ chết khi ngươi sinh ra. Cha cưới vợ mới và... bà ta không thích ngươi."
Tôi nhìn cô bé, và tôi thấy trong mắt cô - một sự cô đơn mà tôi quen thuộc.
"Tên ngươi là gì?" tôi hỏi.
"Đỗ An." cô đáp. "Em gái ngươi."
Tôi gật đầu. "Đỗ An."
Ngay lúc đó, một người phụ nữ bước vào - mẹ kế của Đỗ Phú.
"Còn sống à?" bà nhìn tôi, giọng khinh thường. "Ta tưởng ngươi đã chết khi ngã xuống sông."
Tôi im lặng.
"Đi nấu cơm đi." bà nói. "Đừng có ngồi đó mà hưởng thụ."
Đỗ An nắm tay tôi. "Để em giúp anh."
Tôi nhìn cô bé, và tôi biết - đây là người duy nhất trong ngôi nhà này thực sự quan tâm đến tôi.
"Được." tôi đứng dậy. "Chúng ta đi nấu cơm."
Tối hôm đó, sau bữa ăn, tôi ngồi một mình trong phòng.
Tôi đã là một doanh nhân giàu nhất Việt Nam - từng sở hữu cả đế chế tài chính. Nhưng tất cả đã mất khi tôi chết.
Giờ tôi lại ở đây - năm 20 tuổi, không có gì, trong một gia đình nông dân nghèo.
"Nhưng lần này..." tôi tự nhủ. "Lần này sẽ khác."
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra.
Tôi chết vì... vì một vụ lừa đảo. Đối tác của tôi đã phản bội tôi, lấy hết tiền và bỏ trốn.
Khi tôi phát hiện ra, đã quá muộn. Tôi ngã gục - một cơn đau tim.
"Đỗ Phú." tôi tự nhủ. "Người đàn ông đã chết vì quá tham lam."
Nhưng tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó.
Tôi sẽ không tham lam.
Tôi sẽ sử dụng kiến thức từ kiếp trước để xây dựng một đế chế - nhưng lần này, một đế chế mà không ai có thể phá hủy.
"Anh ơi." Đỗ An gọi từ cửa.
Tôi mở mắt. "Sao?"
"Cha muốn gặp anh." cô nói.
Tôi đứng dậy, đi ra phòng khách.
Đỗ lão đang ngồi đó, mặt nghiêm túc.
"Con đã hai mươi tuổi." ông nói. "Con cần đi làm."
"Làm gì?" tôi hỏi.
"Nhà hàng X." ông đáp. "Họ cần người phụ bếp. Tao đã xin cho con."
Tôi nhìn ông, và tôi biết - đây là cơ hội của tôi.
"Được." tôi đáp. "Con sẽ đi."
Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch đang hình thành.
Nhà hàng X - tôi biết nơi đó. Trong kiếp trước, tôi đã từng ăn ở đó. Và tôi biết - nó sẽ phá sản trong ba năm nữa.
Nhưng tôi cũng biết làm sao để cứu nó.
"Và em cũng đi theo." tôi nói với Đỗ An.
Cô bé nhìn tôi, đầy ngạc nhiên. "Em... em cũng đi?"
Tôi gật đầu. "Em sẽ là người giúp anh."
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng tôi biết một điều - lần này, tôi sẽ không cô đơn.
Lần này, tôi sẽ có gia đình.
Và lần này, tôi sẽ xây dựng một đế chế thật sự - không phải bằng tiền, mà bằng tình yêu.
Trùng Sinh Đại Chúa - người đàn ông đã chết vì tiền - bắt đầu con đường trở thành một doanh nhân... với trái tim khác.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn