Chương 39

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn bám chặt vào mũi của Trần Nam, một hương vị kim loại lạnh lẽo và nguy hiểm.

Hắn đứng giữa tàn tích của khu vực phong tỏa thuộc Tầng B-12 của Tòa Tháp Hư Không.

Ánh sáng từ những ngọn đèn khẩn cấp nhấp nháy yếu ớt, chiếu rọi lên bức tường bê tông đã bị xé toạc bởi sức mạnh dị năng.

Ở đó, xác của một thực thể "Echo" vừa bị tiêu diệt đang tan biến thành bụi tro đen ngòm.

Nhưng thứ khiến Trần Nam dừng bước không phải là cảnh tượng kinh hoàng ấy, mà là sự im lặng bất thường bao trùm lấy căn phòng.

Không có tiếng gào thét từ những linh hồn mắc kẹt.

Không có tiếng thì thầm điên cuồng của Hư Không.

Chỉ có một khoảng trống tĩnh mịch đáng sợ, như thể chính cái chết cũng đang nín thở trước điều gì đó vĩ đại hơn.

Lý Tiểu Phong xuất hiện bên cạnh hắn, dáng vẻ vẫn giữ nguyên sự nhẹ nhàng thường nhật, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh khác lạ.

Cậu ta cúi xuống, nhặt lấy một mảnh vỡ kim loại còn sót lại từ lớp áo giáp của Echo.

"Không giống như những con thú hoang," Lý Tiểu Phong nói, giọng điệu trầm thấp hơn bình thường.

có trật tự." Trần Nam không đáp lời.

Hắn tiến về phía trung tâm căn phòng, nơi sàn nhà bị lõm xuống sâu, tạo thành một hố xoáy nhỏ.

Năng lượng dị năng ở đây không còn lan tỏa hỗn loạn mà đang tụ tập lại, co cụm vào nhau như những con rắn độc sợ hãi.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của hai phần trong mình: Trần Nam (Sáng) với lý trí lạnh băng đang phân tích từng chi tiết, và Trần Nam (Tối) với bản năng hung bạo đang gầm gừ đòi hỏi một cuộc chiến mới.

"Chúng ta đã đến đúng nơi," Trần Nam lên tiếng, giọng anh vang lên khô khan trong không gian hẹp.

"Đây là phòng điều khiển trung tâm của hệ thống khóa Echo mà Tôn Vô Khuyết xây dựng." Lý Tiểu Phong nhún vai, nhưng bàn tay cậu vẫn nắm chặt lấy thanh kiếm năng lượng đang mờ dần.

"Nếu đó là sự thật, thì chúng ta đã xâm nhập vào lòng thung lũng của rồng.

Và con rồng này không ngủ." Trần Nam bước lên mép hố xoáy.

Hắn nhìn xuống đáy vực sâu (không thấy đáy), nơi bóng tối dường như có ý thức riêng.

Hắn nhớ lại khuôn mặt cha mình trong mảnh vỡ kính trước đó — nỗi sợ hãi tột độ nhưng cũng là sự chấp nhận tuyệt đối.

Cha anh đã tự sát để đánh thức một thực thể Hư Không.

Và bây giờ, Trần Nam đang đứng ngay trên ranh giới mà người đàn ông ấy từng hy sinh mạng sống để bảo vệ.

"Tiểu Phong," Trần Nam gọi tên bạn mình, không quay đầu lại.

"Nếu tôi nói rằng kẻ thù của chúng ta đang làm điều đúng đắn theo cách tàn nhẫn nhất có thể, cậu sẽ phản ứng thế nào?" Lý Tiểu Phong im lặng một lát.

Cậu đưa mắt nhìn quanh những bức tường đầy vết nứt tỏa sáng bằng ánh sáng xanh nhạt — dấu hiệu của sự rò rỉ năng lượng cấp độ cao.

"Tôi không quan tâm đến đạo đức học khi đang cầm kiếm," Lý Tiểu Phong đáp, nụ cười mép miệng hiện ra nhưng không chạm tới đáy mắt.

"Tôi chỉ cần biết ai là kẻ sống sót sau cùng." "Đó chính xác là vấn đề," Trần Nam nói.

Hắn giơ tay lên, những ngón tay mảnh khảnh của anh bắt đầu phát sáng nhẹ theo nhịp đập tim.

"Tôn Vô Khuyết tin rằng con người không thể kiểm soát sức mạnh này.

Anh ta khóa chúng lại để bảo vệ phần lớn khỏi thiểu số mất kiểm soát.

Nhưng cái giá phải trả là sự tự do và tiềm năng tiến hóa của chính loài người." Lý Tiểu Phong nhíu mày, vẻ vui đùa trên mặt cậu tan biến hẳn.

"Và kế hoạch của anh?

Phá vỡ hệ thống đó?" "Không," Trần Nam đáp ngắn gọn.

"Tôi sẽ chứng minh rằng kiểm soát không phải là câu trả lời.

Và để làm được điều ấy, tôi cần hiểu rõ nguồn gốc của nó." Hắn nhảy xuống hố xoáy.

Bóng tối nuốt chửng anh ngay lập tức.

Cảm giác rơi kéo dài vĩnh cửu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Khi Trần Nam chạm đất ở đáy hầm bí mật này, không khí trở nên dày đặc đến mức khó thở.

Đây không phải là không gian vật lý thông thường.

Các định luật trọng lực dường như bị bẻ cong.

Những luồng năng lượng dị năng trôi nổi lơ lửng như những dải lụa phát sáng, quấn quanh các cột trụ đá cổ xưa được giấu kín bên dưới nền bê tông hiện đại.

Trần Nam đứng dậy, chùn bước trước sự kỳ vĩ của nơi này.

Trước mặt anh là một cấu trúc khổng lồ bằng kim loại đen bóng — Trung tâm Khóa Echo mà Tôn Vô Khuyết đã nhắc đến trong những tài liệu mật.

Nó trông giống như một trái tim cơ học đang đập chậm rãi, mỗi nhịp đập phát ra một sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ khu vực.

"Đáng sợ," Lý Tiểu Phong nói khi nhảy xuống bên cạnh anh, giọng cậu vang lên với sự cộng hưởng kỳ lạ của không gian kín.

"Nó trông giống như một cỗ máy hấp thụ linh hồn." "Nó là vậy," Trần Nam xác nhận.

Ánh mắt anh quét qua những tấm kính trong suốt bao bọc lấy cấu trúc trung tâm.

Bên trong đó, hàng ngàn vệt sáng màu xanh lam đang bị giam cầm, xoay tròn hỗn loạn nhưng không thể thoát ra ngoài.

Đó là sức mạnh của vô số dị nhân đã chết hoặc từ bỏ năng lực để "được bảo vệ".

Trần Nam tiến lại gần tấm kính lớn nhất.

Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng anh.

Những ký ức không phải của hắn tràn vào đầu — tiếng khóc của những đứa trẻ khi cha mẹ chúng bị tịch thu năng lực, nỗi sợ hãi của những dị nhân bị cô lập trong các trại tập trung cải tạo dưới danh nghĩa "bảo vệ", và sự tuyệt vọng tột cùng của một xã hội sống trong bóng tối.

"Chỉ là cảm xúc," Trần Nam nghiến răng chịu đựng.

Hắn rút tay ra, thở đều đặn để kiểm soát hơi thở.

"Họ đang bị tra tấn mỗi ngày mà không ai biết.

Tôn Vô Khuyết gọi đó là sự hy sinh cần thiết cho hòa bình." "Hòa bình mua bằng nô lệ thì khác gì địa ngục?" Lý Tiểu Phong lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.

"Chính xác," Trần Nam đáp.

Hắn quay sang nhìn bạn mình với ánh mắt sắc lạnh của Trần Nam (Sáng).

"Và đó là lý do tại sao chúng ta không thể để anh ta tiếp tục.

Nhưng trước khi phá hủy thứ này, tôi cần biết một điều." Hắn bước về phía bảng điều khiển nằm ngay cạnh cấu trúc trung tâm.

Các phím bấm và màn hình hiển thị dữ liệu cổ điển vẫn còn hoạt động, dù đã bị bỏ hoang từ lâu.

Trần Nam nhanh chóng thao tác trên bàn phím ảo bằng năng lượng dị năng của mình.

Những dòng mã hóa hiện lên, phức tạp đến mức khiến anh phải tập trung tối đa.

"Có một file ẩn," Lý Tiểu Phong nhận ra sự căng thẳng trong giọng nói bạn mình.

"File gì?" "Kế hoạch Dự phòng Omega," Trần Nam đọc to tiêu đề hiện trên màn hình.

Anh cảm thấy lạnh sống lưng khi nhìn vào nội dung tóm tắt của nó.

"Nếu hệ thống khóa Echo bị phá vỡ hoặc quá tải, Trung tâm sẽ kích hoạt một cơ chế tự hủy." "Nó sẽ giải phóng toàn bộ năng lượng tích tụ trong một cú nổ lớn," Trần Nam nói chậm rãi, giọng anh run lên nhẹ vì sự kinh hãi dằn vặt bên trong.

"Đủ sức để xóa sổ cả khu trung tâm thành phố này khỏi bản đồ." Không khí giữa hai người trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Lý Tiểu Phong nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt cậu tái mét đi rõ rệt.

Cậu không còn vẻ vui đùa hay tự tin nữa.

Sự cô đơn sâu thẳm mà cậu luôn che giấu bằng những trò hề bỗng bùng lên thành nỗi sợ hãi tột độ — sợ bị bỏ lại một mình giữa đống đổ nát của thế giới này.

"Vậy chúng ta phải làm gì?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng nhỏ hơn nhiều so với trước.

"Nếu chạm vào nó là chết cả hai." Trần Nam nhìn về phía cấu trúc trung tâm đang đập thình thững như trái tim ma quái.

Trần Nam (Tối) trong anh gầm gừ muốn lao vào phá hủy tất cả ngay lập tức, nhưng lý trí của phần Sáng kéo chân anh lại.

Anh cần một giải pháp khác.

Một cách để vượt qua cái bẫy này mà không phải hy sinh tính mạng vô nghĩa.

"Chúng ta sẽ không chạm vào nó," Trần Nam nói, giọng đanh thép trở lại.

"Chúng ta sẽ đi thẳng đến nguồn gốc." Hắn quay lưng lại với bảng điều khiển và bước sâu hơn vào căn phòng bí mật phía sau tấm kính.

Lý Tiểu Phong do dự một giây, rồi nhanh chóng đuổi theo anh.

Sự tin tưởng giữa họ không cần lời nói trong khoảnh khắc này.

Nó được xây dựng bằng máu, mồ hôi và những lựa chọn khó khăn mà cả hai đều đã phải trả giá đắt.

Khi bước qua cánh cửa sắt nặng nề phía sau tấm kính, Trần Nam cảm nhận thấy sự thay đổi rõ rệt về áp suất không khí.

Không gian ở đây rộng lớn hơn nhiều, hình dạng giống như một đền thờ cổ đại được xây dựng bên trong lòng đất.

Những cột đá cao vút chạm trần phủ đầy rêu mốc phát sáng màu tím nhạt — dấu hiệu của năng lượng Hư Không thuần khiết chưa bị lọc qua hệ thống công nghệ hiện đại.

Ở trung tâm căn phòng là một vòng tròn khắc họa bằng những ký tự cổ xưa mà Trần Nam không thể đọc được, nhưng linh tính mách bảo anh rằng chúng liên quan trực tiếp đến vụ nổ nhà máy Aether năm trước.

Chính nơi đây đã xảy ra sự kiện đánh thức thực thể Hư Không vĩ đại mà.

sinh để kiểm soát.

"Không khí ở đây.

nó sống động," Lý Tiểu Phong thì thầm, giọng cậu run lên vì sợ hãi lẫn phấn khích.

Cậu cảm thấy sức mạnh dị năng của mình đang bị hút dần vào vòng tròn đó.

"Nhưng cũng đầy ác ý." Trần Nam tiến về phía trung tâm.

Hắn bỏ qua những lời cảnh báo từ bản năng sinh tồn và tập trung hoàn toàn vào trực giác chiến đấu của Trần Nam (Tối).

Phần tối trong anh không sợ hãi; nó háo hức muốn đối mặt với nguồn cơn của tất cả mọi đau khổ này.

Khi chân hắn đặt lên mép vòng tròn khắc họa, một tiếng vang lớn nổ ra trong đầu anh.

Không phải là âm thanh vật lý, mà là sự xâm nhập trực tiếp vào ý thức.

Trần Nam quỳ xuống, ôm lấy đầu mình khi những hình ảnh flash ngắn bắt đầu tấn công não bộ anh theo cách tàn bạo nhất có thể tưởng tượng.

Hắn thấy chính cha mình đứng trước mặt — không phải với vẻ mặt tuyệt vọng như trong ký ức, mà là một người đàn ông bình yên, chấp nhận số phận.

Người đàn ông đó nhìn thẳng vào mắt Trần Nam và nói điều gì đó bằng ngôn ngữ của Hư Không — những cảm xúc thô sơ chưa được lọc qua lý trí con người.

Những từ khóa này không mang ý nghĩa chữ cái, mà là những khối cảm xúc nặng nề đè nén lên tâm trí Trần Nam.

Hắn nhận ra rằng những "Tiếng Vọng" mà anh từng nghe thấy trước đây — tiếng gào thét của linh hồn chết — thực chất không phải là sự cầu cứu hay oán trách vô định hình.

Chúng đang cố gắng giao tiếp!

"Hắn ổn sao?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng đầy lo lắng khi nhìn bạn mình co giật kịch liệt trên sàn đá lạnh lẽo.

Trần Nam mở mắt ra.

Đôi ngươi anh giờ đây hoàn toàn đen ngòm — dấu hiệu cho thấy Trần Nam (Tối) đang kiểm soát cơ thể tạm thời.

Hắn đứng dậy một cách chậm chạp, dáng vẻ uy nghi và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Năng lượng dị năng xung quanh hắn bắt đầu xoáy mạnh, tạo thành những luồng gió nhỏ làm bay bổng bụi tro trên sàn nhà.

"Cô ấy." Trần Nam nói, giọng anh trầm xuống thấp đến mức khó nhận ra là chính chủ nhân của nó.

"Đang cố gắng bảo vệ chúng ta khỏi thứ lớn hơn thế này." Lý Tiểu Phong lùi lại một bước, tay rút thanh kiếm năng lượng ra hoàn toàn.

Hắn không biết nên tin tưởng hay sợ hãi trước phiên bản tối tăm này của bạn mình.

Nhưng hắn cũng hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất để khai thác bí mật nơi đây mà không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc yếu đuối của Trần Nam (Sáng).

Trần Nam (Tối) mỉm cười — một nụ cười lạnh lùng và đầy sự hiểu biết sâu sắc về bi kịch của nhân loại.

Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào không khí trước mặt mình.

Những luồng năng lượng Hư Không đáp ứng ngay lập tức, uốn lượn quanh những ngón tay anh như những con thú cưng trung thành.

"Thế giới bên ngoài vũ trụ," Trần Nam (Tối) đáp ngắn gọn.

"Cha cậu đã đánh thức một vị thần để ngăn chặn sự xâm lược của những kẻ săn mồi từ các chiều không gian khác.

Và bây giờ.

chúng đang tìm cách quay trở lại." Lý Tiểu Phong sững sờ trước tuyên bố điên rồ đó.

Cậu định phản bác, nhưng rồi im lặng khi nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ bắt đầu phát ra từ trung tâm vòng tròn khắc họa.

Một giọng nói kỳ dị — không phải bằng ngôn ngữ mà bằng cảm xúc thuần túy — vang lên trong lòng cả hai người họ cùng lúc.

Trần Nam (Tối) thu tay lại, nhưng thay vì tấn công hay phòng thủ, anh đóng mắt lại và mở rộng ý thức của mình ra toàn bộ căn phòng.

Lý Tiểu Phong kinh hãi khi thấy những luồng năng lượng đen ngòm bắt đầu chảy từ cơ thể bạn mình vào trong vòng tròn khắc họa dưới đất.

Nhưng điều bất ngờ xảy ra là không có sự xung đột nào diễn ra.

Thay vì bị nuốt chửng hay hủy diệt, Trần Nam đang.

kết nối với chúng!

Hắn cảm nhận được nỗi đau của hàng ngàn linh hồn đã bị khóa lại bên trên — những dị nhân vô tội phải chịu đựng sự giam cầm suốt nhiều năm trời dưới danh nghĩa "bảo vệ".

Họ không cần được giải cứu bằng bạo lực.

Họ cần được lắng nghe và chấp nhận.

Trần Nam (Sáng) trong anh dần lấy lại quyền kiểm soát, nhưng lần này, lý trí của anh hòa quyện hoàn hảo với trực giác hung bạo của phần Tối để tạo nên một trạng thái cân bằng mới — sự đồng cảm mạnh mẽ đến mức đáng sợ.

"Chấp nhận." Trần Nam thì thầm khi mở mắt ra.

Ánh sáng đen ngòm trong con ngươi anh đã biến mất, thay vào đó là màu xanh lam dịu dàng nhưng kiên định hơn bao giờ hết.

"Ta chấp nhận nỗi đau của các người." Ngay lúc những lời nói ấy vang lên, thực thể bóng tối vốn dĩ đang hiện diện khắp căn phòng bắt đầu tan rã.

Nhưng nó không biến thành năng lượng hủy diệt mà chuyển hóa thành một luồng khí trong lành mát lạnh lan tỏa ra mọi ngóc ngách của hầm bí mật này.

Những linh hồn bị mắc kẹt bên trên — những vệt sáng xanh lam trong cấu trúc trung tâm khóa Echo — bỗng bừng sáng mạnh mẽ hơn, phá vỡ các lớp kính bảo vệ từ bên trong mà không gây ra bất kỳ thiệt hại vật lý nào cho hệ thống xung quanh.

Lý Tiểu Phong nhìn cảnh tượng ấy với sự kinh ngạc tột độ.

Cậu chưa bao giờ chứng kiến một kỹ năng dị năng mang tính chữa lành và giải phóng đến vậy.

Nó hoàn toàn trái ngược với mọi khái niệm về sức mạnh mà Tổ chức Thanh Tẩy hay bất kỳ ai trong thế giới ngầm dạy cho cậu trước đây.

nó đang tự hủy?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng đầy nghi ngờ nhưng cũng tràn ngập hy vọng mong manh.

"Không," Trần Nam đáp, bước ra khỏi vòng tròn khắc họa với dáng vẻ mệt mỏi nhưng thanh thoát hơn hẳn so với lúc mới đến nơi này.

"Nó đang được giải phóng.

Năng lượng dị năng không phải là vũ khí hay công cụ nô lệ.

Nó là bản chất của sự sống muốn tự do phát triển." Hắn quay sang nhìn Lý Tiểu Phong, ánh mắt anh chứa đựng một quyết định đã được suy nghĩ kỹ lưỡng từ rất lâu trước khi bước vào Tòa Tháp Hư Không này đêm nay.

"Chúng ta không thể phá hủy hệ thống khóa Echo bằng vũ lực vì nó sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy Omega và giết chết hàng ngàn người vô tội trong thành phố.

Nhưng chúng ta có thể làm cho nó trở nên vô nghĩa." "Thế nào?" Lý Tiểu Phong hỏi, vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ ý định của bạn mình.

Trần Nam mỉm cười nhẹ — một nụ cười hiếm hoi mang theo vẻ đẹp nhân văn đáng ngạc nhiên từ một người từng được biết đến với sự lạnh lùng và tàn nhẫn trong cách xử lý vấn đề.

"Bằng cách chứng minh rằng sức mạnh thực sự không nằm ở việc kiểm soát hay hủy diệt, mà là ở khả năng kết nối và đồng cảm vượt qua mọi rào cản của nỗi sợ hãi." Hắn giơ tay lên lần nữa, nhưng lần này chỉ để chạm vào vai Lý Tiểu Phong một cái thật nhẹ — cử chỉ hiếm hoi thể hiện tình bạn sâu sắc đã được xây dựng qua những trận chiến sinh tử mà họ cùng trải qua.

"Cậu có tin tôi không?" Lý Tiểu Phong nhìn chằm chằm vào bàn tay đang rút lại của Trần Nam, rồi ngẩng đầu lên gặp ánh mắt kiên định đầy niềm tin tuyệt đối của người bạn đồng hành đã từng bị cậu coi là kẻ thù tiềm tàng trong quá khứ xa xôi.

Cậu gật đầu chậm rãi — không phải vì sự khuất phục trước sức mạnh áp đảo nào cả, mà đơn giản chỉ bởi lòng trung thành vô điều kiện dành cho một con người dám hy sinh tất cả để tìm ra chân lý giữa biển sâu của dối trá và định kiến xã hội đang bao vây họ từ mọi phía ngay lúc này đây!

Trần Nam rời khỏi hầm bí mật với dáng vẻ nhẹ nhõm hơn hẳn so với khi bước vào nơi chết chóc ấy vài giờ trước đó.

Nhưng cảm giác an toàn giả tạo ấy nhanh chóng tan biến khi anh nhận ra rằng không khí xung quanh mình đang trở nên nặng nề một cách khác thường — không phải do áp lực tâm lý hay năng lượng dị năng nữa, mà là sự hiện diện của những ánh mắt vô hình đang theo dõi từng bước đi của họ từ bóng tối phía sau.

Một lưỡi kiếm máu lạnh lẽo xuyên thấu vai anh, mang theo mùi thối rữa của xác thối.

Anh quay đầu lại, kinh hoàng nhận ra kẻ đứng sau không phải là địch nhân, mà là chính người anh vừa cứu sống.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập