Thiên Phú Thần - Chương 2: Sự Thật Về Thiên Phú
"Tên kia! Ngươi không có tư cách tu luyện!" tên sư huynh ghen tị hét.
Tôi nhìn hắn, mỉm cười. "Thật sao?"
"Đúng vậy!" hắn đáp. "Ngươi là con của một kẻ phản bội môn phái. Ngươi không xứng đáng tu luyện ở đây!"
Tôi im lặng.
Hắn nói không sai. Cha tôi thực sự đã phản bội môn phái - mười năm trước, ông ấy đã đánh cắp bí kíp và bỏ trốn.
Nhưng tôi không phải là cha tôi.
Và hơn nữa... tôi có thiên phú.
"Muốn xem không?" tôi hỏi.
"Xem gì?" tên sư huynh nhướn mày.
Tôi giơ tay lên.
Và tôi kích hoạt thiên phú của mình.
Ngọn lửa bùng cháy trên tay tôi - thiên phú của Hỏa Thượng Giới.
Rồi tôi biến nó thành băng - thiên phú của Thủy Thượng Giới.
Và rồi, tôi biến nó thành sét - thiên phú của Lôi Thượng Giới.
Tên sư huynh đổ sụp xuống, mặt tái nhợt. "Cái... cái gì..."
"Có vấn đề gì không?" tôi hỏi, giọng bình thản.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía sau tôi.
"Được rồi, Tiểu Hồn." giọng nói nói.
Tôi quay lại, thấy một lão già đang đứng đó, ánh mắt sáng như sao.
"Sư tôn..." tên sư huynh run rẩy.
Lão già nhìn tôi, và tôi thấy - trong mắt lão, có sự tò mò.
"Ngươi là con của Hàn Vô Kiếm?" lão hỏi.
Tôi gật đầu. "Vâng."
"Lão Hàn đã đánh cắp bí kíp của ta." lão nói. "Và giờ, ngươi lại xuất hiện với tất cả thiên phú của lão?"
Tôi im lặng. Hắn không biết tại sao hắn có thiên phú. Hắn chỉ biết - từ khi sinh ra, hắn đã có chúng.
"Ta sẽ cho ngươi một lựa chọn." lão nói. "Hoặc ngươi rời khỏi đây, hoặc ngươi chứng minh rằng ngươi xứng đáng với thiên phú của mình."
"Chứng minh bằng cách nào?" tôi hỏi.
Lão mỉm cười. "Chiến đấu với ta."
Tôi nhìn lão, và tôi biết - đây không phải là một trận chiến bình thường.
Đây là một bài kiểm tra.
"Vâng." tôi đáp.
Lão giơ tay, và một võ kỹ xuất hiện - Cửu Chuyển Thần Công, võ kỹ mà cha tôi đã đánh cắp.
Tôi nhìn nó, và tôi cười.
Tôi cũng giơ tay, và cùng một võ kỹ xuất hiện trên tay tôi.
Lão nhìn tôi, ánh mắt đầy kinh ngạc. "Ngươi... ngươi học được nó bằng cách nào?"
Tôi lắc đầu. "Ta không học. Ta... ta biết."
Đó là sự thật. Tôi không cần học bất kỳ võ kỹ nào - chúng đến với tôi một cách tự nhiên, như thể chúng đã ở trong máu tôi.
"Ngươi không phải là con của Hàn Vô Kiếm." lão nói, giọng nghiêm túc.
Tôi ngẩn ra. "Cái gì?"
"Ngươi là..." lão dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt đầy ý nghĩa. "Ngươi là một bí ẩn."
Và rồi, lão làm điều mà tôi không ngờ tới.
Lão quỳ xuống.
"Thưa... Thượng Giới chi thần." lão nói, giọng đầy kính sợ.
Tôi đứng đó, không biết nói gì.
Thượng Giới chi thần?
Cái gì đang xảy ra?
Và rồi, tôi nhìn thấy - trên trán tôi, một dấu ấn đang xuất hiện.
Một dấu ấn mà tôi không biết.
Nhưng lão già thì biết - và lão sợ hãi nó.
"Đây là... đây là dấu ấn của Thượng Giới." lão lẩm bẩm. "Ngươi... ngươi không phải con người."
Tôi nhìn lão, và tôi hiểu - đây không chỉ là một bài kiểm tra.
Đây là sự thật về lai lịch của tôi.
Một sự thật mà tôi chưa bao giờ biết.
Và rồi, tôi nhìn thấy - trong gương phản chiếu, có một bóng đen đang đứng sau lưng lão già.
Và bóng đen đó... đang nhìn tôi.
Với nụ cười của một kẻ săn mồi.
"Cuối cùng..." bóng đen thì thầm. "Ngươi đã xuất hiện."
Và tôi biết - cuộc chiến thật sự mới chỉ bắt đầu.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn