Thiên Phận Nhân - Chương 1: Trùng Sinh Trong Thân Xác Người Khác
Thiên Phận Nhân - Chương 1: Trùng Sinh Trong Thân Xác Người Khác
Hàn Đàm lạnh lẽo bước ra khỏi phòng họp, để lại sau lưng vô số thi thể của những kẻ đã phản bội hắn.
Hắn là một doanh nhân ngàn tỷ, người đã xây dựng đế chế từ hai bàn tay trắng, chỉ để rồi bị đồng minh và bạn bè hãm hại. Khi hắn nhận ra mọi thứ, đã quá muộn - hắn bị phản bội, công ty bị chiếm đoạt, và hắn phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối.
"Chết đi, Hàn Đàm." hắn tự nhủ, nhìn ra cửa sổ tầng 50 của tòa nhà văn phòng. "Cuộc đời này đã kết thúc."
Nhưng ngay khi hắn nhảy, một tia sét đen xẹt qua trời và đánh trúng hắn.
Khi Hàn Đàm mở mắt, hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ thô sơ, trong một căn phòng nhỏ bé với tường trét đất.
"Cái gì..." hắn lẩm bẩm, cố ngồi dậy.
Ngay lập tức, ký ức ùa vào đầu hắn như thác đổ.
Hàn Văn, 18 tuổi, con của một gia đình thương nhân nghèo ở thành Thanh Ba. Cậu bé này vừa bị đuổi khỏi gia đình vì "thiên phú kém" và "làm nhục danh dự gia tộc".
Hàn Đàm - giờ là Hàn Văn - cười lạnh trong lòng. "Thiên phú kém ư? Trong kiếp trước, ta đã xây dựng đế chế từ con số không. Kiếp này, ta sẽ làm điều đó một lần nữa, nhưng lần này ta sẽ không tin bất kỳ ai."
Nhưng ngay khi hắn nghĩ đến điều đó, một giọng nói vang lên trong đầu:
"Phát hiện ký chủ phù hợp. Khởi động Thận Nhân Đồ..."
Hàn Văn nhăn mặt. "Thận Nhân Đồ? Cái gì vậy?"
Một giao diện màu vàng gold xuất hiện trước mắt hắn:
```
╔════════════════════════════════════════════╗
║ THẬN NHÂN ĐỒ - KÝ HOẠT TẠCHỦ ║
╠════════════════════════════════════════════╣
║ TÊN: Hàn Văn ║
║ TUỔI: 18 ║
║ THIÊN PHÚ: Bình Thường ║
║ THẬN TÍNH: 80/100 ║
╠════════════════════════════════════════════╣
║ ĐẶC TÍNH ĐẶC BIỆT: ║
║ - [Thận Trọng] Hiệu quả lập kế hoạch +30%║
║ - [Nhân Tính] Hiểu rõ tâm lý con người ║
║ - [Ngắn Gọn] Không lãng phí thời gian ║
╠════════════════════════════════════════════╣
║ NHIỆM VỤ KHỞI ĐẦU: ║
║ 1. Ổn định cuộc sống (0/1) ║
║ 2. Tìm nguồn thu nhập (0/1) ║
║ 3. Trở thành thương nhân (0/1) ║
╚════════════════════════════════════════════╝
```
Hàn Văn khẽ gật đầu. "Thận Nhân Đồ... đây là hệ thống giúp ta trở thành thương nhân hàng đầu."
Trong kiếp trước, Hàn Đàm đã trở thành một trong những doanh nhân thành công nhất quốc gia. Hắn biết rõ mọi thủ đoạn kinh doanh, mọi mánh khóe đầu cơ, và quan trọng nhất - hắn biết cách đọc vị người khác.
"Nhưng trước hết, ta cần tiền." hắn tự nhủ, đứng dậy và nhìn quanh căn phòng.
Căn phòng chỉ có một chiếc giường gỗ, một cái bàn nhỏ, và một chiếc rương cũ kỹ. Hắn mở rương ra, thấy bên trong có một ít quần áo cũ và... một cuốn sổ kế toán.
"Cuốn sổ này..." Hàn Văn mở ra, thấy bên trong là những con số và ghi chép về việc buôn bán. "Cậu bé này đã làm thương nhân trước khi bị đuổi?"
Hắn đọc nhanh cuốn sổ. Hóa ra, dù thiên phú kém, nhưng Hàn Văn có tài kinh doanh bẩm sinh - cậu đã kiếm được một khoản tiền nhỏ từ việc buôn bán hàng hóa.
"Nhưng số tiền này đã bị gia đình cướp đi..." Hàn Văn nhíu mày. "Gia đình thật sự là đồ vô liêm sỉ."
Hắn quyết định. "Được rồi. Từ hôm nay, ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Nhưng lần này, ta sẽ không tin bất kỳ ai. Ta sẽ chỉ tin vào bản thân và đồng minh duy nhất của ta - đó là tiền bạc."
Hắn mở cửa bước ra ngoài. Đây là một thành phố nhỏ với những con phố đông đúc, người người chen chúc nhau. Đây là nơi lý tưởng để bắt đầu kinh doanh.
"Đầu tiên, ta cần vốn." Hàn Văn lẩm bẩm. "Không có vốn, không thể làm ăn được."
Hắn nhìn xung quanh, phân tích từng người đi qua. Một người đàn ông trung niên mặc áo tơ lụa, đi cùng với một người hầu - chắc chắn là một thương nhân giàu có. Một cô gái trẻ bán hoa quả ở góc phố - có vẻ như cô ấy bị ép giá. Một tên côn đồ đang đe dọa một người bán hàng...
Hàn Văn mỉm cười. "Cơ hội đầu tiên..."
Hắn đi đến góc phố, quan sát cô gái bán hoa quả. Cô ấy đang bị một tên côn đồ ép mua với giá cao hơn bình thường gấp ba lần.
"Cho ta xin!" tên côn đồ gầm lên.
"Đ... Đây là giá bình thường mà..." cô gái run sợ.
Hàn Văn bước đến. "Chuyện gì đang xảy ra ở đây?"
Tên côn đồ quay lại, nhìn hắn với vẻ khinh thường. "Còn mày? Cút đi cho tao!"
"Ta chỉ muốn hỏi giá thôi." Hàn Văn bình thản đáp. "Nhưng ta nghe nói có người bán hoa quả với giá rẻ hơn ở phía bên kia thành. Hay là người ở đây bị lừa?"
Tên côn đồ sững sờ. "Cái... Cái gì?"
"Ý ta là," Hàn Văn cười nhẹ, "có thể ngài nên đến chỗ kia xem giá trước khi quyết định mua ở đây. Biết đâu lại tiết kiệm được?"
Tên côn đồ do dự, rồi bỏ đi với vẻ khó chịu.
Cô gái nhìn Hàn Văn với vẻ biết ơn. "C... Cảm ơn tiểu huynh..."
"Không có gì." Hàn Văn đáp. "Người bán hàng ở đây nên đoàn kết với nhau, đừng để bọn côn đồ chia rẽ."
Hắn nhìn lướt qua các loại hoa quả của cô, đánh giá chất lượng và giá cả. "Có vẻ như ngươi có một số hàng tươi. Ta muốn mua một ít để bán lại. Ngươi có thể bán sỉ không?"
Cô gái mở to mắt. "Tiểu... Tiểu huynh muốn buôn bán?"
"Đúng vậy." Hàn Văn nói. "Ta có một kế hoạch kinh doanh. Ta cần nguồn hàng, và ngươi cần người bảo vệ khỏi bọn côn đồ. Có thể chúng ta có thể hợp tác."
Và từ đó, Hàn Văn bắt đầu con đường trở thành thương nhân giàu có nhất trong thế giới này - lần này, hắn sẽ không tin ai, và sẽ không bao giờ bị phản bội nữa.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn