Chương 16

**Chương 16**

---

---

**CHƯƠNG 16: TIẾNG NÓI CỦA ÂM THẦN**

Hoàng Hải đứng tại lối vào căn phòng trống trải, nơi từng là một nhà tù âm thanh. Bóng người đàn ông già – cha của anh – hiện ra trong ánh sáng mờ đục từ cửa sổ. Tóc bạc như bông tuyết, nhưng đôi mắt vẫn đen sâu thẳm như thể chứa đựng cả biển cả.

"Con đã chọn bên nào?" Người đàn ông gằn giọng, thanh kiếm đen trong tay anh ta lóe lên một tia sáng lạnh. "Sau bao năm trời, con giờ mới dám bước ra khỏi bóng mẹ? Con nghĩ mình có thể cứu được cô ấy bằng lời nói?!"

"Con đã học được cách dùng Tịch Âm," Hoàng Hải đáp, giọng khàn đặc như thể anh đang gào thét vào một cơn gió dữ dội. "Không phải để che giấu sự chết chóc... mà để gọi lại sự sống."

Người đàn ông thở dài – tiếng thở ấy vang lên như tiếng sóng xô bờ, đầy bi thương và tuyệt vọng. "Con vẫn còn ngây thơ," anh ta lắc đầu. "Tịch Âm không phải là phép màu. Đó là thứ sẽ nuốt chửng cả linh hồn của con nếu con dùng sai cách."

Hoàng Hải siết chặt nắm tay, cảm nhận từng nhịp tim đập như một trống đồng đang rung lên. Trong đầu anh vang vọng lời mẹ: *Tiếng nói của con sẽ giết được anh ấy.* Nhưng giờ đây, anh không cần thanh kiếm – không cần Tịch Âm để che giấu nỗi sợ. Anh chỉ cần mở miệng... và nói ra sự thật.

"Cha à," Hoàng Hải bước tới một bước, chân chạm đất như thể từng nhịp đập của trái tim đang lấn át tiếng lòng. "Con biết mẹ giam mình trong âm thanh đó vì lý do gì. Nhưng con cũng biết rằng cha không phải kẻ tàn nhẫn như mẹ nghĩ."

Người đàn ông giật mình – một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng đủ để Hoàng Hải nhận ra sự run rẩy trong đôi mắt anh ta.

"Con... con đã giết mẹ?" Tiếng nói của người đàn ông khàn đặc, như thể từng từ ngữ đều được vò nát bởi những cơn đau không thể xóa nhòa. "Mẹ từng là người dạy tôi cách dùng Tịch Âm để bảo vệ sự sống. Nhưng sau đó, bà... bà muốn phá hủy thứ mà tôi đã tạo ra."

"Vì mẹ sợ con sẽ trở thành một con thú đói khát sự chết chóc," Hoàng Hải đáp, giọng không còn run rẩy. "Nhưng cha... cha có biết rằng chính mẹ mới là người đã giam mình? Mẹ đã chọn cách bỏ đi tiếng nói của chính mình để bảo vệ con!"

Người đàn ông đứng lặng như một tượng đá – thanh kiếm trong tay anh ta rơi xuống đất, vang lên một âm thanh chói tai. Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong ngực, anh ta cất lên một giọng khóc – không phải vì đau thương, mà vì sự tuyệt vọng của chính mình.

"Con có thể cứu mẹ," Hoàng Hải nói, bước đến gần hơn. "Nhưng con cần cha giúp. Cha vẫn giữ lại những lời lẽ về Tịch Âm... và điều đó đủ để phá vỡ cái lồng âm thanh."

Người đàn ông ngẩng mặt lên – ánh mắt anh ta giờ đây không còn hằn học, mà đầy sự mệt mỏi. "Con không hiểu," anh thở dài. "Tịch Âm là thứ tôi đã dùng để bảo vệ thế giới khỏi âm thanh của cái chết... nhưng nếu mẹ dùng nó để che giấu sự sống, thì mọi thứ sẽ bị phá vỡ."

"Vậy giờ đây," Hoàng Hải cất tiếng nói – một giọng trầm ấm, không còn gượng ép. "Con muốn dùng Tịch Âm để gọi lại sự sống, chứ không phải để tiêu diệt nó."

Người đàn ông lắc đầu, nhưng trong ánh mắt anh ta có một tia hy vọng nhỏ bé: "Nếu con làm được điều đó... mẹ sẽ sống lại?"

"Không," Hoàng Hải đáp. "Mẹ đã chọn cách giam mình. Nhưng giờ đây, con muốn phá vỡ cái lồng ấy – để mẹ có thể tự bước ra."

Người đàn ông đứng im lặng một lúc, rồi cúi đầu: "Con trai... cha xin lỗi."

Hoàng Hải thở phào – nhưng ngay sau đó, một âm thanh quen thuộc vang lên từ phía sau. Mẹ anh đang đứng ở cuối hành lang, nụ cười trên môi không còn u ám như trước. "Được rồi," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Con đã dám mở miệng."

"Nhưng mẹ vẫn chưa bước ra khỏi lồng âm thanh," Hoàng Hải nói.

Cô mỉm cười – một nụ cười đầy hy vọng: "Vì con đã dám sống mà không cần mẹ che chở."

Rồi, cô chậm rãi bước về phía anh, tay vươn ra như thể muốn nắm lấy bàn tay của con trai mình. Nhưng đúng lúc ấy, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên: "Hắn sẽ giết cả hai các ngươi."

Hoàng Hải quay lại – và tim anh như ngừng đập. Một người đàn ông khác đứng đó, tay cầm thanh kiếm đen giống hệt thanh của cha anh... nhưng ánh mắt không còn là sự tuyệt vọng mà là một nỗi đau sâu sắc hơn gấp bội.

"Chào con trai," người đàn ông nói – giọng anh ta lạnh lẽo như băng tuyết. "Cha mẹ ngươi đã chết từ lâu."

---

**CAO TRÀO: CHIẾN TRANH CỦA ÂM THANH VÀ TIẾNG NÓI**

Hoàng Hải không kịp phản ứng trước lời nói ấy – nhưng trong đầu anh, từng ký ức đang cuộn trào như một cơn bão. Mẹ anh đã chết? Nhưng sao cô lại đứng ở đây, với nụ cười đầy hy vọng trên môi?

"Đây là một trò lừa đảo," Hoàng Hải gằn giọng, tay không rời khỏi mẹ anh – nhưng người đàn ông kia đã tiến lại gần hơn. "Con trai... nếu ngươi không giết được cha ngươi, thì sẽ không thể cứu được mẹ."

Người đàn ông cười – nụ cười ấy khiến Hoàng Hải cảm thấy lạnh sống lưng. "Ngươi nghĩ rằng mình có thể dùng Tịch Âm để cứu người khác? Cái chết của mẹ ngươi là kết quả của sự kiêu ngạo của cô ta. Ngươi cũng sẽ chết, giống như bà."

"Không," Hoàng Hải bước lại gần, ánh mắt không còn run rẩy mà đầy quyết tâm. "Con đã học được cách dùng Tịch Âm để gọi lại sự sống – chứ không phải để che giấu nó. Con có thể cứu mẹ... nếu cha con chịu giúp."

Người đàn ông thở dài: "Ta đã cố gắng dạy ngươi điều đó. Nhưng ngươi quá yếu ớt, giống như người mẹ ngu ngốc kia."

"Con không yếu ớt," Hoàng Hải đáp, giọng run rẩy nhưng không hề giật mình. "Con đã sống trong âm thanh của cái chết – và giờ đây, con sẽ dùng nó để gọi lại sự sống!"

Người đàn ông gạt tay: "Cút đi! Đừng làm phiền ta."

Nhưng Hoàng Hải không lui bước – anh mở miệng, giọng nói vang lên như một tiếng sấm rền: **"Tịch Âm... xin hãy trở về!"**

Một âm thanh kỳ lạ bùng phát từ trong ngực anh – đó là tiếng của sự sống đang được gọi lại. Không phải để che giấu cái chết, mà để lấp đầy khoảng trống giữa hai người con và mẹ.

Người đàn ông kia nhíu mày: "Không thể... ngươi không đủ sức!"

Nhưng rồi, từ phía sau Hoàng Hải, mẹ anh cất lên một giọng nói – nhẹ nhàng như gió: **"Con trai… hãy tin vào điều đó."**

Ánh sáng xanh lục bùng cháy giữa hai người đàn ông – một âm thanh cổ xưa và hiện đại đan xen. Người đàn ông kia ngã xuống, thanh kiếm của anh ta vỡ vụn như những mảnh thủy tinh.

"Chết đi," Hoàng Hải nói, ánh mắt không còn run rẩy. "Con đã dám mở miệng – giờ đây, con sẽ gọi lại sự sống cho mẹ."

Mẹ anh bước lại gần, nụ cười trên môi lần nữa: **"Vậy thì hãy bắt đầu với người đàn ông này – người đã từng là cha của con."**

---

**CLIFFHANGER: BÍ MẬT CỦA ÂM THANH**

Người đàn ông già – cha của Hoàng Hải – đang đứng cách đó không xa, tay siết chặt thanh kiếm đen, ánh mắt đầy đau đớn. "Con... con đã làm sai rồi," anh ta thì thầm. "Con không thể cứu được mẹ ngươi."

"Chúng ta đều đã chết," người đàn ông kia đáp – giọng nói của anh ta như một cơn gió lạnh thổi qua mặt đất. "Mẹ ngươi đã chết vì sự kiêu ngạo của mình, và con sẽ phải chết vì sự lầm tưởng của mình."

Hoàng Hải không phản ứng – anh chỉ nhìn vào mẹ mình, ánh mắt tràn đầy tình thương. Rồi, trong khoảnh khắc ấy, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ trong căn phòng – đó là tiếng lòng của người đàn ông già đang rẽ sang hướng khác.

**"Con trai..."** Người đàn ông khẽ gọi. **"Mẹ ngươi đã chết... nhưng con vẫn còn sống."**

Hoàng Hải quay lại – và tim anh như ngừng đập. Người đàn ông kia không còn đứng đó, mà đang mỉm cười với một ánh mắt khác: đó là ánh mắt của người cha – nhưng trong lòng anh ta, một điều gì đó đang dần lộ diện.

**"Mẹ ngươi đã giam mình... nhưng con phải biết rằng, người đã giết mẹ ấy không phải là cha ngươi,"** người đàn ông nói, giọng khàn đặc. **"Là chính mẹ ngươi."**

Hoàng Hải mở miệng – nhưng không còn lời nào để nói. Trong đầu anh, tất cả những ký ức về quá khứ, về âm thanh của cái chết, về tiếng cười của mẹ... đều đang xé tan như một tấm vải rách.

Và rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên: **"Nếu ngươi giết người đàn ông này... con sẽ mất đi thứ duy nhất còn lại của mẹ."**

Hoàng Hải quay lại – và tim anh như ngừng đập. Người đứng đó, với nụ cười quen thuộc... là chính mẹ anh. Nhưng trong đôi mắt cô, một điều gì đó đang lóe lên – sự đau khổ của người đã từng giam mình trong âm thanh.

**"Con trai... hãy chọn,"** cô nói. **"Giết cha ngươi – và con sẽ mất đi tiếng nói của chính mình."**

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập