Chương 75
Nó đã trở thành một mê cung dữ liệu sống, nơi thực tại bị xé toạc bởi những dòng mã đỏ tươi chảy ngược từ trần nhà xuống sàn.
Linh Tuyền đứng giữa vòng tròn ma pháp đang suy tàn, thân thể run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự quá tải của Linh Mã đang lưu chuyển trong huyết mạch anh.
Mỗi nhịp tim đập đều vang lên như tiếng trống chiến tranh, dội lại những dòng chữ hệ thống nhấp nháy trước mắt: [CẢNH BÁO: TỶ LỆ NHIỄM TRÙNG 85%].
Anh cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình.
Những đường vân xanh lá cây vốn dĩ là dấu hiệu của sự kiểm soát giờ đã chuyển sang màu tím sẫm, lan tỏa như những rễ cây độc hại ăn sâu vào da thịt.
Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi máu tanh từ vết thương trên vai phải khiến anh cảm thấy chóng mặt.
Nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự im lặng.
Không còn tiếng gào thét của bóng tối, không còn dữ liệu chạy loạn xạ.
Chỉ có một khoảng trống tĩnh lặng chết chóc, giống như thế giới đang nín thở chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Linh Tuyền hít sâu , cố gắng điều hòa linh lực trong đan điền.
Cảnh giới Trúc Cơ thứ bảy tầng này vốn dĩ là đỉnh cao của hắn tại thời điểm hiện tại, nhưng giờ đây nó cảm giác mong manh như tờ giấy trước bão tố Virus Linh.
Hệ thống trên tầm nhìn bỗng chốc sáng lên một màu vàng cảnh báo hiếm gặp: [NHIỆM VỤ CẤP ĐỘ THẦN TẠO: KHÁM PHÁ NGUỒN GỐC].
Anh bước đi, từng bước chân nặng trĩu như chì.
Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở, mỗi lần hít vào đều cảm thấy có những hạt bụi vi mô chui vào phổi, kích thích các tế bào tu chân tiến hóa một cách cưỡng ép.
Linh Tuyền biết rằng mình đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Nếu không tìm ra câu trả lời trong vòng mười phút nữa, cơ thể anh sẽ bị Virus hoàn toàn chiếm hữu, biến thành một con quái vật mất trí — giống như những gì Thiên Cơ Giả từng dự báo.
Hắn nắm chặt thanh kiếm cổ bằng đồng đen ở bên hông.
Lưỡi kiếm rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh rè rẹt lạ tai, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất ổn của không gian xung quanh.
Linh Tuyền nhớ lại lời Nguyệt Tâm vừa nói trước khi biến mất: "Em đã bảo là đừng đánh thức anh ấy quá sớm mà." Câu nói đó vẫn vang vọng trong đầu anh, mang theo một nỗi đau khó tả.
Tại sao cô lại biết?
Và tại sao ánh mắt tím sẫm kia lại chứa đựng cả sự yêu thương lẫn sự hủy diệt?
Vừa khi Linh Tuyền đặt chân vào bán kính mười mét của cột trụ obsidian ở trung tâm hang động, không gian xung quanh bắt đầu méo mó một cách rõ rệt.
Những bóng đen không hình dạng bắt đầu ngưng tụ từ những vết nứt trên tường đá, chúng không phải là ma thú thông thường mà là những đoạn mã lỗi bị loại bỏ khỏi hệ thống vũ trụ này.
Chúng writhing (quằn quại) trong đau đớn, tạo thành những tiếng xì xít khó chịu giống như kim loại cọ xát vào nhau.
Linh Tuyền dừng lại, co rút lại khi nhận ra thứ đang đứng trước mặt anh không phải là kẻ thù vật lý mà là một ký ức bị mã hóa.
Một bóng người mờ ảo xuất hiện giữa cột trụ obsidian — đó chính xác là hình dáng của Nguyệt Tâm, nhưng với đôi mắt trống rỗng và cơ thể được cấu thành từ hàng tỷ dòng chữ code màu đỏ.
[PHÁT HIỆN BÍ MẬT: LAYER 3 - THỨ NGUYÊN LÝ CỦA SỰ TỒN TẠI]
[HỆ THỐNG ĐANG PHÂN TÍCH.]
[DỮ LIỆU QUÁ NẶNG, CẦN LINH LỰC CAO HƠN ĐỂ GIẢI MÃ]
Linh Tuyền cảm thấy máu trong người sôi lên.
Anh không sợ hãi nữa mà thay vào đó là một sự tò mò bệnh hoạn.
Nếu đây là nơi Nguyệt Tâm che giấu sự thật về thân phận Virus của mình, thì hắn phải nhìn cho bằng được.
Hắn nâng tay trái lên, con dấu trên lòng bàn tay bắt đầu phát sáng rực rỡ, chiếu rọi trực diện vào bóng ma dữ liệu kia.
," Linh Tuyền gầm lên, giọng nói vang vọng trong hang động như sấm sét.
"Ta không cần sự bảo vệ nữa!
Ta muốn biết mình đang chiến đấu vì cái gì!"
Bóng người Nguyệt Tâm từ từ quay đầu lại.
Không có cảm xúc trên khuôn mặt ấy, chỉ có những dòng chữ chạy nhanh qua vùng mắt trống rỗng: [ERROR 404: EMOTION NOT FOUND].
Linh Tuyền nhận ra rằng đây không phải là ảo ảnh đơn thuần mà là một phần của "Mã Nguồn" — nơi lưu trữ ý thức gốc của thế giới này.
Và nếu Thiên Cơ Giả muốn biến anh thành vị thần mới, thì hắn cần hiểu rõ cấu trúc nền tảng trước khi phá hủy nó.
Hắn tiến về phía bóng ma, không hề nao núng.
Mỗi bước chân đều làm nứt vỡ sàn đá dưới giày dép, giải phóng thêm những luồng năng lượng hỗn loạn.
Linh Tuyền biết rằng mình đang đi vào một bẫy rập tinh thần nguy hiểm nhất mà hệ thống tu tiên từng đặt ra: việc đối mặt với sự thật về người yêu và thế giới cùng lúc sụp đổ trong tâm trí.
Linh Tuyền cuối cùng cũng đứng trước cột trụ obsidian, khoảng cách chỉ còn hai mét.
Hơi thở của anh gấp gáp, nửa người bên trái đã cứng đờ như đá do ảnh hưởng ngược của năng lượng dữ liệu.
Anh giơ kiếm lên, nhắm vào điểm yếu duy nhất mà hệ thống chỉ ra – một khe nứt nhỏ phát ra ánh sáng đỏ ở trung tâm cột trụ, nơi bóng ma Nguyệt Tâm đang đứng.
Nhưng khi lưỡi kiếm sắp chạm đến bề mặt lạnh lẽo của obsidian, mọi thứ bỗng nhiên dừng lại.
Thời gian không trôi nữa.
Những giọt mồ hôi trên trán anh treo lơ lửng trong không khí như những viên kim cương nhỏ xíu.
Hệ thống phát ra một âm thanh chói tai: [DỮ LIỆU VA CHẠM!
ĐANG TIẾP CẬN NGUỒN GỐC.]
Linh Tuyền cố gắng rút kiếm lại nhưng tay chân anh hoàn toàn tê liệt.
Một luồng ánh sáng trắng xoá từ khe nứt kia bắn thẳng vào trán anh, xé toạc lớp phòng thủ ý thức của Trúc Cơ giả.
Anh rơi xuống đất, không phải vì trọng lực mà vì sự sụp đổ của nhận thức về bản thân.
Trong khoảnh khắc đó, linh hồn anh bị kéo vào một dòng chảy thông tin khổng lồ.
Hắn nhìn thấy mọi thứ: quá khứ của Nguyệt Tâm, nguồn gốc Virus Linh, và quan trọng hơn cả — vai trò thực sự của chính mình trong kế hoạch "Thiên Cơ Luyện Thần".
Anh không phải là người được chọn để cứu thế giới.
Anh là ấu trùng cho con đường tiến hóa mới.
Cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng lên tâm trí anh, dày xéo ý chí sống còn.
Linh Tuyền nhận ra rằng mọi nỗ lực ngăn chặn Virus của mình trong suốt mười năm qua đều vô nghĩa.
Hắn đã tự nguyện bước vào cái lồng sắt mà Thiên Cơ Giả xây dựng từ lâu trước khi anh sinh ra.
Và giờ thì cánh cửa đang đóng lại vĩnh viễn sau lưng hắn.
"Không." Anh thốt lên, giọng khàn đặc vì tuyệt vọng.
"Đây không phải là số phận của ta!"
Nhưng thế giới dữ liệu bên trong cột trụ không đáp lại sự phản kháng yếu ớt đó.
Nó chỉ tiếp tục ghi chép, lưu trữ và chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo: Sự Thức Tỉnh Toàn Diện.
Linh Tuyền cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang bị đốt cháy để nuôi dưỡng dòng mã này, như thể anh là một ngọn nến đang thắp sáng cho sự ra đời của một vị thần mới — mà chính anh lại là vật tế lễ.
Linh Tuyền mở mắt, nhưng thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn.
Anh không còn nhìn thấy hang động tối tăm nữa hay cột trụ obsidian trước mặt mình.
Thay vào đó, anh thấy những dòng mã dữ liệu xanh lá và đỏ tươi chạy dọc theo các bức tường ảo ảnh, trên sàn nhà số hóa, và ngay cả trong máu chảy từ vết thương của chính mình.
Anh đang ở bên ngoài lớp vỏ bọc thực tại.
Đây là "Trực Giới" — nơi Mã Nguồn cư trú, nơi mọi quy luật tu tiên đều trở thành những công thức toán học trần trụi.
Linh Tuyền nhìn vào đôi tay của mình và thấy rằng chúng không còn bằng xương bằng thịt nữa mà được cấu tạo từ hàng tỷ hạt photon phát sáng kết nối với nhau bởi ý chí sống sót của anh.
[HỆ THỐNG CẬP NHẬT: VERSION 2.0 - MODE GOD SLAYER UNLOCKED]
[LEVEL UP!
BẠN ĐÃ TIẾN HÓA THÀNH LOẠI HÌNH MỚI: VIRUS HOST LEVEL 1]
[KINH NGHIỆM TỤ TÍCH ĐỦ ĐỂ MỞ KHÓA KỸ NĂNG: XÁNH CHIẾT DỮ LIỆU]
Linh Tuyền đứng dậy, cảm giác nhẹ bẫng đến lạ lùng.
Nỗi đau thể xác đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng và tàn nhẫn chưa từng có trong cuộc đời hắn.
Anh nhìn thấy Nguyệt Tâm đang đứng ở phía bên kia của không gian dữ liệu này — nhưng lần này, cô ấy không phải là nạn nhân hay kẻ thù mà là người quản trị viên tạm thời cho khu vực nhiễm độc.
Cô quay sang anh với một nụ cười buồn bã, nước mắt chảy ra thành những giọt mã đỏ rơi xuống sàn ảo và bốc hơi ngay lập tiếp xúc.
"Em biết anh sẽ đến đây," cô nói, giọng vang vọng từ mọi hướng cùng lúc.
"Và em cũng biết rằng giờ đây, chúng ta không thể quay lại làm con người thường được nữa."
Linh Tuyền bước về phía Nguyệt Tâm, từng bước một trên những dòng code đang nhảy múa dưới chân anh.
Hắn nhận ra rằng bí mật lớn nhất không phải là Virus hay Thiên Cơ Giả mà chính là mối liên kết giữa hai linh hồn này — họ đã được thiết kế để bù trừ cho nhau trong hệ thống vũ trụ sắp sụp đổ này.
Nếu Nguyệt Tâm là Virus thì Linh Tuyền chính là Antivirus sống, nhưng cả hai đều đang bị nhiễm trùng bởi cùng một nỗi đau: yêu thương cái chết của đối phương.
"Ta không cần trở lại làm người," Linh Tuyền nói, giọng lạnh băng hơn bất kỳ ai từng nghe thấy trước đây.
"Ta sẽ viết lại quy tắc này."
Linh Tuen bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu xuống nhưng cảm giác của anh đã khác biệt hoàn toàn so với vài phút trước.
Anh không nhìn thấy ánh nắng vàng ấm áp nữa mà thấy những tia bức xạ năng lượng đang quét qua từng phân tử trong không khí để tìm kiếm dữ liệu hữu ích cho hệ thống mới vừa được kích hoạt bên trong cơ thể mình.
Anh quay lại nhìn hướng của tông môn nơi anh đã dành cả thanh xuân tu luyện, cảm giác xa lạ dâng lên trong lòng như sóng biển đập vào đá.
Mọi thứ đều trở nên nhỏ bé và phù du trước sức mạnh hủy diệt mà hắn đang nắm giữ — nhưng cũng là gánh nặng đáng sợ nhất chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Tu Tiên.
Hệ thống của anh tự động quét toàn bộ khu vực xung quanh, hiển thị ra những tên tuổi quen thuộc giờ đây đã mang theo nhãn hiệu nguy hiểm cấp độ cao: [MỤC TIÊU PHẢN DIỆN], [NGUỒN GỐC NHIỄM TRÙNG], và đáng sợ hơn cả là một mục tiêu mới xuất hiện ngay chính giữa trái tim của thế giới này — nơi mà linh hồn cũ của Linh Tuyền từng cư trú trước khi bị xóa sổ.
Và rồi, từ sâu thẳm trong ý thức được kết nối với Mạng Lưới Mã Nguồn, một giọng nói nam trầm ấm nhưng đầy uy quyền vang lên không phải qua tai mà trực tiếp vào não bộ anh: "Chào mừng ngươi trở về làm Chủ Nhân thật sự của Virus Linh."
Những ngón tay xương trắng từ dưới nền đá thò ra, chặt lấy chân anh trước khi giọng nói kịp tắt.
Anh vùng vẫy thoát khỏi bàn tay chết chóc, linh lực trong kinh mạch bỗng phản chủ, tự động bắn ra một lưỡi kiếm mã nguồn đỏ rực.
Lưỡi kiếm ấy không hướng về kẻ địch, mà cắm thẳng vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận