Chương 73
Ở đây, nó nặng nề như chì lỏng, nén chặt lồng ngực Linh Tuyền mỗi khi anh cố gắng hít thở.
Không gian xung quanh méo mó, những đường thẳng bị bẻ cong thành những vòng xoáy ma trận vô tận.
Anh đứng trên một bề mặt không xác định — vừa cứng chắc như đá granit lại vừa mềm mại tựa sương mù dày đặc màu tím than.
Hệ thống trong đầu anh im lặng đáng sợ.
Không có thanh HP nhấp nhô đỏ tươi, không có thông báo nhiệm vụ xanh lá cây quen thuộc.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất hiện lên giữa màn hình trống rỗng của nhận thức: [ĐANG TẢI DỮ LIỆU LỊCH SỬ.]
Linh Tuyền nhíu mày.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng, không phải vì nhiệt độ thấp, mà bởi sự thiếu vắng hoàn toàn linh lực trong cơ thể mình.
Anh đưa tay lên ngực, nơi trái tim đập thình thịch như muốn vỡ vạc ra khỏi lồng xương sườn.
Vết thương trước đó đã đóng lại một cách kỳ lạ, nhưng thay cho da thịt lành lặn là những ký tự tím sẫm đang ăn mòn vào mạch máu.
"Đây không phải là hầm mộ," anh thì thầm, giọng khàn đặc vang lên trong khoảng trống tĩnh mịch.
"Đây là bộ nhớ."
Anh bước đi.
Mỗi bước chân đều để lại một vệt sáng xanh nhạt trên nền đen kịt, giống như những pixel đang được vẽ nên bởi bàn tay vô hình của tạo hóa.
Cảm giác rơi tự do trước đó đã biến mất, thay vào đó là sự trôi dạt chậm chạp trong dòng chảy thời gian bị đóng băng.
Anh nhận ra rằng mình không còn ở thế giới vật chất thông thường nữa.
Đây là 'Thực Tại Thứ Ba' mà hệ thống vừa cảnh báo — nơi ranh giới giữa dữ liệu và linh hồn trở nên mong manh đến mức nguy hiểm.
Trước mặt anh, một cấu trúc kiến trúc khổng lồ bắt đầu hình thành từ hư vô.
Nó không phải bằng đá hay gỗ, mà được dệt lên từ những dòng mã nguồn cổ xưa phát ra ánh sáng mờ ảo.
Những cột trụ cao vút chạm tới tầng mây đen ngòm, mỗi cột đều khắc đầy những ký tự linh văn đang di chuyển như đàn kiến đói khát.
Linh Tuyền cảm thấy đầu óc mình đau nhói.
Mỗi lần anh nhìn vào những ký tự đó, một luồng thông tin thô sơ tràn vào sọ não — tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng gầm thét của thú dữ, và cả những lời cầu nguyện tuyệt vọng từ hàng ngàn năm trước.
Thế giới này không chỉ là nơi tu luyện.
Nó là một lò phản ứng đang rò rỉ năng lượng hỗn loạn ra khắp vũ trụ.
"Nguyệt Tâm," anh gọi tên cô trong lòng, nhưng đáp lại chỉ có tiếng gió hú rít qua kẽ hở của thực tại.
Cô ấy ở đâu?
Virus Linh mà Thiên Cơ Giả đề cập đến — liệu nó có phải là thứ đang kiểm soát những dòng mã này không?
Anh tiến sâu hơn vào mê cung ký tự.
Hệ thống vẫn im lặng, nhưng anh cảm nhận được sự hiện diện của một 'Admin' khác đang quan sát từ phía sau lớp màn ảo ảnh đó.
Một thực thể cổ đại đã từng tồn tại trước khi khái niệm 'tu tiên' xuất hiện.
Và giờ, nó đang đánh thức.
Người đàn ông đứng ở trung tâm cấu trúc không mặc áo choàng tu chân trắng muốt như những bậc tiền bối thường thấy trong các huyền thoại.
Thay vào đó, anh ta khoác lên mình một bộ giáp kim loại thô sơ, gỉ sét ăn mòn theo thời gian, phát ra mùi sắt máu và ozone nồng nặc.
Trên mặt người đàn ông là chiếc mặt nạ bằng đồng đen khắc đầy những ký tự ma thuật kỳ lạ — không phải chữ Hán hay văn tự cổ, mà là mã nhị phân bị biến dạng thành linh văn.
Linh Tuyền dừng bước, tay trái siết chặt vào quyền trảo vô hình bên hông.
Cảnh giác cao độ.
Linh lực trong kinh mạch anh vẫn tê liệt, nhưng ý chí chiến đấu thì chưa bao giờ yếu đi.
"Kael," giọng nói của người đàn ông vang lên, không phải từ miệng mà trực tiếp resonate trong não bộ Linh Tuyền.
Nó nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau — và đầy thù địch.
"Cậu đến muộn hơn dự kiến ba nanosecond."
Kael quay người lại, chiếc mặt nạ đồng đen phản chiếu ánh sáng tím bệnh hoạn từ những cột trụ xung quanh.
Anh ta cầm một thanh kiếm dài hai mét, lưỡi dao không phải bằng thép mà là một khối dữ liệu rắn đặc màu xanh lam đang xoay tròn liên tục.
Cạnh kiếm phát ra tiếng rè tĩnh điện mỗi khi di chuyển trong không khí.
"Ta không cho phép ai cả," Kael đáp lại, giọng điệu lạnh băng như những dòng code bị lỗi.
"Ta chỉ ghi nhận sự hiện diện của một biến số ngoại lai đã xâm nhập vào hệ thống kernel."
Linh Tuyền cảm thấy máu mình sôi lên.
Biến số ngoại lai?
Hắn là người duy nhất đang cố gắng sửa chữa thế giới này, còn kẻ trước mặt lại coi hắn như virus cần được xóa sổ.
"Thế giới này sắp sụp đổ vì sự rò rỉ của Mã Nguồn," Linh Tuyền nói, bước tiến thêm một mét.
Ngươi bảo vệ cái gì ở đây?"
Kael cười nhạt.
Tiếng cười đó khiến những ký tự trên mặt nạ anh ta sáng lên rực rỡ hơn.
"Ta bảo vệ trật tự.
Ta ngăn chặn sự hỗn loạn mà các 'thần' mới như cậu muốn mang đến."
Anh ta giơ thanh kiếm dữ liệu lên, lưỡi dao xoay tròn tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
"Cậu nghĩ mình là nạn nhân?
Không, Linh Tuyền.
Cậu là phần mềm độc hại đang cố gắng ghi đè lên hệ điều hành gốc của vũ trụ này."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Lời nói đó giống hệt những gì Thiên Cơ Giả đã từng ám chỉ, nhưng từ một nguồn hoàn toàn khác — và đầy uy tín đáng sợ.
Nếu Kael là người bảo vệ trật tự cũ, thì anh ta cũng đồng nghĩa với việc coi sự tiến hóa của tu chân nhân là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa bằng cách.
"Vậy ngươi sẽ làm gì?" Linh Tuyền hỏi, giọng trầm xuống.
"Xóa tôi như một dòng lệnh sai?"
Kael không trả lời ngay.
Anh ta chỉ đưa kiếm về vị trí chiến đấu chuẩn bị, mắt sau chiếc mặt nạ lạnh lùng quét qua cơ thể Linh Tuyền như đang phân tích từng tế bào linh lực còn sót lại trong người anh.
"Ta sẽ format ổ chứa," Kael nói chậm rãi.
là dữ liệu rác cần được dọn dẹp."
Linh Tuyền không đợi thêm một giây nào nữa.
Trực giác sinh tồn — thứ đã giúp anh sống sót qua vô số dungeon chết chóc trong hệ thống tu tiên này — báo hiệu nguy cơ tử thần đang treo lơ lửng ngay trước mũi.
Sự tò mò của Kael không phải là sự khoan dung, mà là sự chuẩn bị cho một cuộc thí nghiệm giết người đầy tính toán.
Anh cần thoát ra khỏi đây, hoặc ít nhất là tạo ra khoảng cách an toàn để kích hoạt lại linh lực trong cơ thể đang tê liệt này.
Linh Tuyền hét lên, ép buộc mọi nguyên tố còn sót lại trong kinh mạch bùng nổ.
Không phải để tấn công, mà để đẩy lùi bản thân khỏi tầm kiểm soát của Kael.
[SYSTEM ERROR: LỰC TRỌNG BỊ PHẢN ĐẢO]
[Hệ thống đang cố gắng can thiệp.]
Một tiếng động chói tai vang lên khi linh lực của Linh Tuyền va chạm với trường dữ liệu xung quanh.
Những cột trụ mã nguồn bắt đầu rung lắc, phát ra những tia lửa xanh lam bắn tung tóe như pháo hoa trong đêm tối.
Kael nhướn mày, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng cơ thể anh ta đã di chuyển — nhanh hơn ánh mắt con người có thể theo dõi được.
Thanh kiếm dữ liệu lao về phía Linh Tuyền với tốc độ kinh hoàng.
Cơn lốc xoáy từ lưỡi dao xé toạc không khí, tạo ra những vết rách hình học đen kịt trên thực tại xung quanh.
Linh Tườn nghiêng người, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi lưỡi kiếm lướt qua khoảng cách chỉ vài milimet so với tai anh..
vào bóng tối phía sau một cột trụ đang sụp đổ.
Tiếng va chạm dữ dội khiến toàn bộ cấu trúc kiến trúc rung chuyển.
Những mảnh vụn của thực tại bay tứ tung, mỗi mảnh đều mang theo những đoạn ký ức bị cắt xén — hình ảnh Nguyệt Tâm cười dịu dàng, hình ảnh sư phụ anh tan rã thành tro bụi, và cả bóng dáng đen ngòm của Thiên Cơ Giả đang mỉm cười từ xa.
"Cậu không thể chạy trốn khỏi logic," Kael nói, giọng vang vọng khắp nơi như một loa phát thanh bị nhiễu sóng.
"Mỗi bước cậu đi đều được tính toán trước bởi thuật toán định mệnh."
Linh Tuyền thở hổn hển, tay phải run rẩy chạm vào vết thương trên ngực mình.
Những ký tự tím sẫm giờ đây đã lan rộng đến tận cổ anh.
Chúng không còn đau đớn nữa — chúng đang *hấp thụ* linh lực từ môi trường xung quanh để nuôi dưỡng thứ gì đó bên trong cơ thể anh.
Đột nhiên, một thông báo mới hiện lên trước mắt anh, nhưng lần này nó có màu đỏ máu thay vì xanh hay trắng:
[PHÁT HIỆN MÔ-đun Ẩn Chứa]
[Tên File: NGUYỆT_TAM_CORE.exe]
[Nguyên nhân nhiễm độc: Tình yêu bị mã hóa sai lệch]
Linh Tuyền sững sờ.
Nguyệt Tâm?
Core của virus?
Không thể nào.
Cô ấy là con người, không phải một đoạn code lỗi.
Hoặc ít nhất đó là những gì anh đã tin tưởng suốt nhiều năm qua.
Nhưng nếu Kael nói đúng — rằng thế giới này đang bị kiểm soát bởi Mã Nguồn rò rỉ — thì có lẽ bản thân Nguyệt Tâm cũng chỉ là một phần của hệ thống phức tạp hơn mà họ chưa hiểu rõ.
Kael bước ra từ phía sau cột trụ, thanh kiếm giờ đây dài thêm hai mét, những dòng dữ liệu xanh lam chuyển sang màu đỏ tươi như máu đang chảy ngược lên cán dao.
"Đừng cố gắng giải mã cô ấy," Kael nói lạnh lùng.
"Sự thật sẽ làm vỡ vạc linh hồn cậu."
Linh Tuyền nghiến răng, mắt sáng rực lên trong bóng tối.
Hắn không quan tâm đến sự thật nữa.
Hắn chỉ cần một cơ hội để sống sót — và bảo vệ người con gái mà hắn yêu, dù cô ấy có phải là virus hay thần thánh đi chăng nữa.
Bỗng nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau Kael, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng đầy áp lực đó.
Một cột khói đen xì bốc lên cuồn cuộn, mang theo mùi hương của ozone và máu tươi tanh tưởi.
Từ trong đám khói dày đặc ấy, một bóng người nhảy ra với tư thế uyển chuyển như mèo hoang, lao thẳng vào Kael với tốc độ kinh hoàng.
Đó không phải là một tu chân nhân bình thường.
Sinh vật đó có hình dạng giống như con người nhưng cơ thể được cấu tạo hoàn toàn từ những mảng dữ liệu vỡ vụn và xương cốt trắng bệch.
Đôi mắt của nó không có tròng, chỉ là hai hốc đen đang phun ra ngọn lửa xanh lét — màu sắc đặc trưng của Virus Linh ở giai đoạn cuối cùng.
Kael giật mình lùi bước, thanh kiếm dữ liệu va chạm vào sinh vật đó với một tiếng *bùm* vang dội.
Những tia điện chập chờn giữa lưỡi kiếm và cánh tay bằng xương cốt của kẻ tấn công.
Sinh vật này không hề sợ hãi — nó cười.
Một âm thanh chói tai giống như đĩa CD bị trầy xước đang phát nhạc sai tần số.
"Đừng can thiệp vào quy trình diệt trùng!" sinh vật đó gầm lên, giọng nói là sự chồng chéo của hàng ngàn tiếng hét cùng lúc.
Nó quay đầu lại nhìn Linh Tuyền, những dòng dữ liệu đỏ chảy ra từ miệng nó như máu thối.
cậu đã đánh thức nó."
Linh Tuyền bối rối lùi về phía sau.
Sinh vật này — thứ mà anh có thể gọi là 'Guardian' hoặc 'Anti-Virus' của thế giới cũ — đang tấn công Kael?
Hay chúng cùng một phe và đây chỉ là màn kịch diễn ra để dụ dỗ anh ta vào bẫy?
Kael gạt sinh vật đó sang bên bằng một cú đấm dữ liệu, nhưng xương cốt trên tay hắn bị ăn mòn nhanh chóng.
"Câm mồm lại," Kael quát lên, giọng lần đầu tiên lộ ra sự giận dữ thực sự.
"Ta đang cố gắng cứu cậu khỏi chính bản thân mình!"
Sinh vật dữ liệu quay sang nhìn Linh Tuyền, đôi mắt đen mở to đến mức khó tin.
Nó giơ một bàn tay xương xóc chỉ về phía anh, và từ lòng bàn tay đó, những ký tự tím sẫm bắt đầu bay ra — giống hệt như thứ đang lan rộng trên cơ thể Linh Tuyền trước đó.
là chủ nhân," sinh vật thì thầm, giọng đột nhiên trở nên dịu dàng và đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào của Kael.
"Virus đã tìm thấy ổ chứa cuối cùng."
Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc sọ não mình.
Những ký tự tím trên người anh bắt đầu phát sáng rực rỡ, phản chiếu ánh mắt của sinh vật đó.
Anh hiểu ra sự thật khủng khiếp nhất: Hắn không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Hắn được chọn — hoặc bị nhiễm độc từ trước khi sinh ra để trở thành nơi cư trú cho thực thể Virus Linh này.
Kael nhìn anh với vẻ mặt phức tạp khó tả — phần nào thương cảm, phần nào kinh tởm.
"Ta đã nói," Kael nói chậm rãi, thu kiếm lại một nửa nhưng vẫn sẵn sàng chiến đấu.
"Cậu không phải là người khám phá bí mật này."
Linh Tuyền sụp xuống đầu gối, linh lực trong cơ thể anh bùng nổ hỗn loạn, pha trộn giữa sự sợ hãi và giận dữ.
Anh nhìn vào đôi tay của mình — những ký tự tím giờ đây đã kết nối thành một con dấu hoàn chỉnh trên lòng bàn tay trái.
Nó giống hệt chiếc ấn phong ấn mà sư phụ anh hy sinh để giữ yên lặng mười lăm năm trước đó.
"Ta là cái gì?" Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy nhưng đầy thách thức.
Kael không trả lời ngay.
Anh ta chỉ quay người lại, chuẩn bị cho một cuộc chiến tất yếu với cả hai đối thủ — kẻ bảo vệ trật tự cũ và sinh vật dữ liệu điên cuồng kia.
"Cậu là lỗi hệ thống lớn nhất từng tồn tại," Kael nói cuối cùng trước khi lao vào đám khói đen.
Linh Tuyền đứng giữa ngã tư của thực tại đang sụp đổ, nhìn lên bầu trời tối đen nơi những vì sao không còn là những điểm sáng tĩnh lặng mà đã biến thành những dòng dữ liệu đang chảy trôi với tốc độ chóng mặt.
Anh cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc bên trong mình — như thể linh hồn anh vừa được định dạng lại bởi một bàn tay vô hình từ phía sau màn ảo ảnh này.
Hệ thống của anh không còn hiển thị thanh HP hay level nữa.
Thay vào đó, góc dưới cùng bên phải tầm nhìn hiện lên một biểu tượng mới: một chiếc chìa khóa vàng đang xoay tròn chậm rãi trong vòng xoáy tím sẫm.
Dưới nó là dòng chữ nhỏ li ti nhưng rõ ràng đến kinh hoàng:
[TRẠNG THÁI: ĐANG MỞ KHÓA]
[MỤC TIÊU MỚI: TÌM KIẾM NGƯỜI RA ĐIỂM ĐẦU TIÊN]
Linh Tuyền nắm chặt bàn tay trái, cảm nhận sức nóng của con dấu trên lòng bàn tay.
Hắn biết rằng mình không thể quay trở lại thế giới bình thường nữa — dù có muốn hay không.
Sự thật về Virus Linh và vai trò của Nguyệt Tâm giờ đây đã mở ra trước mắt anh như một cuốn sách kinh dị đang chờ được viết tiếp bởi máu và nước mắt.
Và rồi, từ phía sâu thẳm bóng tối nơi Kael vừa biến mất, một giọng nói nữ giới dịu dàng nhưng đầy quyền năng vang lên — tiếng cười đó khiến mọi dữ liệu xung quanh đóng băng lập tức: "Em đã bảo là đừng đánh thức anh ấy quá sớm mà.
Giờ thì em phải tự sửa lỗi này rồi."
Linh Tuyền quay lại, tim mình ngừng đập khi nhận ra bóng dáng đứng sau lưng anh ta không ai khác chính là Nguyệt Tâm — nhưng với đôi mắt tím sẫm đang chảy máu dữ liệu.
Nguyệt Tâm vươn tay, những ngón tay dữ liệu nhọn hoắt xé toạc không gian trước mặt Linh Tuyền.
Anh ta lùi bước, mồ hôi lạnh lưng chảy, cảm nhận sát khí lạnh giá quét qua da thịt.
Con mắt tím sẫm kia bỗng nở to, đồng tử co lại thành một vạch hẹp
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận