Chương 3
Ánh trăng mờ ảo chiếu xuống những viên gạch ướt, phản chiếu ánh sáng nhập nhoạng từ những quán rượu xa xa. Tiếng chó sủa vọng lại từ xa, xen lẫn tiếng cười nói của lũ côn trùng ban đêm. Mùi ẩm mốc của đêm mưa hòa quyện với mùi rượu thoảng qua từ phía quán.
"Cảm ơn ngươi." cô nói nhẹ nhàng, giọng run nhẹ. "Ta không biết phải trả ơn ngươi thế nào."
Tần A không đáp, chỉ tiếp tục bước.
Hắn không biết mình đang làm gì. Hắn chỉ biết rằng trong thế giới này, đôi khi quy tắc chỉ là gánh nặng cản trở con người ta sống. Và hắn không muốn bị cản trở.
"Chúng ta sẽ đi đâu?" cô hỏi, theo sau hắn như một bóng ma.
"Tới Thanh Vân Trấn." hắn đáp ngắn gọn. "Nơi đó an toàn. Ít nhất là trong thời gian này."
Nhưng đúng lúc đó, một bóng đen xuất hiện phía trước, chặn đường.
"Giết bọn chúng!"
Hàng chục người mặc áo đen ào ra từ bóng tối, trong tay là những thanh kiếm sáng loáng. Họ bao vây Tần A và cô, không một khe hở. Không khí bỗng trở nên nặng nề, căng thẳng như dây đàn.
"Thiên Cơ." tên cầm đầu gầm lên, giọng lạnh như băng. "Ngươi nghĩ ngươi có thể trốn thoát sao? Vương gia đã đợi ngươi rất lâu rồi."
Tần A nhíu mày.
Hắn không biết bọn họ. Nhưng hắn biết rằng bọn họ không phải người tốt. Mùi máu tanh từ phía bọn họ khiến hắn khó chịu - bọn họ giết người như chơi.
"Đây là ai?" cô hỏi, giọng run. Bàn tay cô nắm chặt vạt áo Tần A, dấu hiệu của nỗi sợ tột cùng.
"Không biết." Tần A đáp, giọng bình thản. "Nhưng họ đến để giết chúng ta. Điều đó thì rõ ràng."
"Và ngươi vẫn bình tĩnh?" cô hỏi, ngạc nhiên.
"Lo lắng thì có ích gì?" hắn đáp. "Thay vì lo lắng, ta chỉ cần sống."
Bọn áo đen tấn công.
Tần A rút kiếm, đón nhận từng đường kiếm bằng sự chính xác và nhanh nhẹn. Hắn không giết, chỉ phòng thủ - điều mà hắn đã làm trong suốt nhiều năm qua. Mỗi đường kiếm địch hắn đỡ đều đến từ những hướng bất ngờ, nhưng hắn vẫn đọng lại như tảng đá giữa dòng nước lũ.
Nhưng bọn họ quá đông.
Hắn đã từng đối mặt với nhiều kẻ thù hơn thế này, nhưng lần này có gì đó khác. Cô đang ở đây. Và hắn không thể để cô bị thương.
Và trong một khoảnh khắc lơ là, một thanh kiếm đã đâm xuyên qua vai cô.
"Ai!" cô kêu lên, máu túa ra đỏ thẫm trên nền đất ẩm. Đôi mắt cô mở to, đầy kinh hoàng và không tin.
Tần A dừng lại.
Hắn nhìn cô - người phụ nữ mà hắn vừa cứu, đang nằm trên mặt đất, máu chảy ròng ròng. Máu cô hòa với nước mưa còn đọng trên mặt đất, tạo thành những vệt đỏ dài.
"Xin lỗi..." cô lắp bắp, giọng yếu dần. "Ta... ta không muốn..."
"Không." Tần A cắt lời, giọng kiên quyết. "Không cần xin lỗi. Xăm lỗi gì chứ."
Hắn quỳ xuống, đỡ cô vào lòng. Máu cô ướt đẫm áo hắn, nhưng hắn không quan tâm.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn cảm nhận được điều gì đó lạ lùng.
Một cảm giác mà hắn đã quên từ rất lâu.
Nó giống như... quan tâm.
Không phải vì nghĩa vụ, không phải vì tiền, mà đơn giản là quan tâm.
"Chúng ta sẽ không chết." hắn nói, giọng kiên quyết như sắt. "Ta nói đây là sẽ không."
Nhưng đúng lúc đó, bóng đen lại xuất hiện.
Và lần này, không phải một hay hai.
Mà hàng chục.
Hàng trăm.
Một đội quân hoàn chỉnh xuất hiện từ mọi hướng, như thể họ đã được triển khai sẵn từ trước. Mỗi tên áo đen đều mang theo sát khí nồng nặc, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh buốt.
"Thiên Cơ." giọng nói vang lên từ xa, thanh thúy và lạnh lẽo như tiếng chuông reo trong đêm. "Ngươi đã chạy đủ xa rồi."
Tần A ngẩng đầu lên.
Một lão già mặc hoàng bào đang đứng trên nóc nhà, ánh mắt sắc lạnh nhìn xuống hắn như nhìn một con kiến. Đôi mắt lão đặc biệt nguy hiểm - chúng phản chiếu ánh trăng với một thứ ánh sáng ma quái.
"Vương." Tần A nhận ra, giọng bình thản dù trái tim đã bắt đầu đập nhanh hơn. "Vương Văn Thu. Người mà ta đã nghe danh từ lâu."
"Vương." lão già cười, tiếng cười vang vọng trong đêm tối. "Ta không ngờ ngươi lại nhớ ta. Hay là... ngươi chỉ nhớ những gì ngươi muốn nhớ?"
"Làm sao ta có thể quên?" Tần A nói, giọng trầm như sấm. "Người đã giết cha ta. Trước mặt mẹ ta. Khi ta còn là một đứa trẻ."
Mọi thứ im lặng.
Cô trong lòng Tần A ngẩng lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoang mang. Máu vẫn đang chảy từ vai cô, nhưng có vẻ như nỗi sợ đã làm tê liệt cảm giác đau.
"Cha... ngươi?" cô lắp bắp, không tin những gì mình vừa nghe. "Cha ngươi là..."
"Đúng vậy." Tần A nói, không buông tha. "Cha ta là Vương Văn Thu. Vị trưởng lão mà ngươi tình cờ giết cách đây không lâu."
Mọi thứ bắt đầu sáng tỏ như những mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh lớn.
Bí mật của cô - cái bí mật mà cô đã giấu kín từ đầu - hóa ra lại liên quan đến Vương Văn Thu. Và Vương Văn Thu chính là cha đẻ của Tần A.
"Thì ra là thế." lão già trên nóc nhà cười nhẹ. "Thì ra ngươi đã tìm ra sự thật. Nhưng có một điều ngươi chưa biết..."
Lão ta dừng lại, để tăng thêm phần kịch tính.
"Cha nuôi của cô bé này... cũng là ta."
Tần A cứng người.
Cô trong lòng hắn bật khóc.
"Vậy là..." cô nấc lên, nước mắt hòa với máu trên má. "Vậy là chúng ta... cùng cha?"
"Không." Vương Văn Thu cười lớn. "Cô bé chỉ là con gái nuôi. Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là... bây giờ các ngươi đều là con của ta. Và các ngươi sẽ chết cùng nhau."
"Bí mật lớn nhất của Thanh Vân thành." Tần A cười nhạt, giọng đầy chua chát. "Một gia đình tan vỡ, một mối hận không bao giờ dứt. Và tất cả bắt đầu từ một đêm mưa như thế này."
Vương Văn Thu nhìn xuống, ánh mắt lạnh lẽo không chút cảm xúc.
"Ngươi không hiểu gì cả." lão nói, giọng như kim cương. "Và ngươi sẽ chết mà không hiểu gì cả."
Hắn giơ tay lên - một tín hiệu.
Và hàng trăm người áo đen lao tới như một cơn lũ.
Tần A đứng dậy, một mình đối diện với cả đội quân. Hắn không sợ. Hắn chỉ buồn. Buồn vì thế giới này quá nhiều bí mật. Buồn vì những bí mật đó luôn dẫn đến cái chết. Buồn vì ngay cả tình thân cũng trở thành một phần của trò chơi quyền lực này.
"Và đây là lần cuối cùng." hắn tự nhủ, giọng kiên quyết. "Lần cuối cùng ta để mọi người quyết định số phận của ta."
Hắn giơ kiếm lên.
Lưỡi kiếm phản chiếu ánh trăng, sáng chói như một vì sao.
Và hắn lao vào đám đông.
Trong đêm tối, tiếng kiếm va chạm vang lên không ngừng. Tiếng kim loại giao nhau, tiếng người kêu gào, tiếng thịt và xương bị xé toạc.
Máu tung tóe như mưa.
Người ngã.
Và trong vô số những cái chết đó, chỉ có một người đứng vững.
Thiên Cơ.
Kẻ mà không ai có thể hiểu.
Kẻ mà không ai có thể đánh bại.
Và kẻ mà không ai biết tại sao hắn vẫn sống.
Cho đến một đêm mưa khác.
---
***Hết Chương 3: Bí Mật Lớn Nhất***
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
"Con trai."
Tần A dừng lại giữa nhịp chiến đấu.
Giọng nói đó... hắn nhận ra. Đó là giọng của cha hắn.
"Cha..." hắn thì thầm.
"Ta không chết." giọng nói tiếp tục. "Và ta cần con lắng nghe. Bây giờ."
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ dừng lại.
Bọn áo đen cũng dừng tấn công, như thể bị đóng băng. Thậm chí Vương Văn Thu trên nóc nhà cũng ngạc nhiên, ánh mắt hoảng sợ nhìn xuống Tần A.
"Không thể nào..." lão lẩm bẩm. "Hắn đã chết ta đã thấy tận mắt..."
Nhưng Tần A không nghe.
Hắn đang nghe giọng nói trong đầu.
"Vương Văn Thu không phải kẻ thù của ta." cha hắn nói. "Hắn là anh em sinh đôi của ta. Và đêm đó... đó không phải là giết. Mà là một sự hy sinh."
"Sự hy sinh?" Tần A hỏi, trong đầu hắn vang vọng.
"Ta đã để hắn giết ta. Để cứu mẹ con. Để cứu cả thành." cha hắn giải thích. "Vì một lời nguyền cổ xưa. Một lời nguyền chỉ có thể được hóa giải bằng cái chết của một người trong dòng tộc."
Tần A ngơ ngác.
Mọi thứ mà hắn tin tưởng từ nhỏ... đều là sai?
"Hóa ra..." hắn lẩm bẩm. "Hóa ra ta đã thù hận nhầm người suốt bao nhiêu năm?"
"Không." cha hắn nói. "Vương Văn Thu vẫn là kẻ thù. Nhưng không phải vì hắn giết ta. Mà vì hắn đã biến mình thành quái vật để bảo vệ bí mật đen tối của dòng tộc."
"M bí mật?"
"Có một thứ mà bọn họ không muốn ai biết." cha hắn nói. "Một sức mạnh cổ xưa. Một sức mạnh có thể hủy diệt cả thế giới."
Và trước khi Tần A kịp hỏi thêm, giọng nói đã biến mất.
Mọi thứ trở lại bình thường.
Bọn áo đen tiếp tục tấn công.
Nhưng lần này, Tần A không phòng thủ.
Hắn tấn công.
Với một sức mạnh mà hắn chưa bao giờ sử dụng.
Với một cảnh giới mà hắn chưa bao giờ đạt tới.
Hắn trở thành... Thiên Cơ.
Kẻ có thể nhìn thấy mọi bí mật.
Và kẻ có thể hủy diệt mọi bí mật đó.
---
***Hết Chương 3: Bí Mật Lớn Nhất***
Nhưng đêm đó không kết thúc với chiến thắng.
Thay vào đó, khi Tần A đã hạ được hơn một nửa đội quân, Vương Văn Thu đã biến mất.
Cùng với cô.
"Tên khốn!" Tần A gầm lên, nhưng không ai đáp lại.
Chỉ còn lại hắn, đứng giữa đống xác chết, áo quần dính đầy máu, trong đêm tối mịt mù.
Và trong tim hắn, một ngọn lửa giận dữ bắt đầu bùng cháy.
Ngọn lửa mà hắn đã nghĩ đã tắt từ lâu.
"Tìm bọn họ." hắn tự nhủ, giọng lạnh như băng. "Tìm bằng được."
Hắn quay lưng với đống xác, bước vào đêm tối.
Và biến mất.
Không ai biết hắn đi đâu.
Không ai biết hắn sẽ quay lại khi nào.
Nhưng khi hắn quay lại...
Mọi thứ sẽ khác.
---
***Hết Chương 3: Bí Mật Lớn Nhất***
Bởi vì hắn không còn là kẻ cô độc nữa.
Hắn có một mục tiêu.
Hắn có một lý do để chiến đấu.
Và hắn sẽ không dừng lại cho đến khi tìm được sự thật.
Dù có phải đối đầu với cả thiên hạ.
---
***Hết Chương 3: Bí Mật Lớn Nhất***
Đêm đó, Tần A biến mất vào bóng tối.
Nhưng câu chuyện của hắn mới chỉ bắt đầu.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn