Chương 71
Ngược lại, nó trở nên sắc bén hơn, như một lưỡi dao cạo đang tỉ mỉ bào mòn từng thớ cơ bắp và dây thần kinh.
Hắn nằm ngửa trên nền đất sét nứt nẻ, bụi đỏ bám đầy lên áo sơ mi đã cũ kỹ của mình.
Mùi ozone chát lịm từ vết thương trộn lẫn với mùi tanh hôi nồng nặc của quái vật vừa bị tiêu diệt tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến dạ dày hắn quặn thắt.
Hơi thở đứt đoạn.
Mỗi nhịp hít vào đều kéo theo một cơn đau nhói buốt, lan tỏa ra khắp lồng ngực.
Trước mặt anh, con thú bi quan kia đã biến mất, chỉ còn lại những vệt máu đen sẫm trên nền đất khô cằn.
Nhưng sự im lặng sau trận chiến không mang đến cảm giác an toàn.
Nó nặng nề hơn cả tiếng gầm gừ của quái vật lúc trước.
Lý Không cố gắng ngồi dậy.
Đầu óc hắn quay cuồng như một chiếc bánh xe bị mất trục.
Những ký tự tiếng Việt cổ kính khắc trên bức tường ánh sáng vẫn còn in hằn trong tâm trí, nhưng chúng đang mờ dần, tan biến vào bóng tối sâu thẳm của ý thức.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung để kiểm soát linh lực đang hỗn loạn bên trong cơ thể.
"Đừng cử động," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Đó là Trinh.
Y tá đầu đội quân này luôn giữ khoảng cách an toàn với Lý Không, nhưng lúc này, cô đứng ngay sát bên hắn, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ.
"Hắn đang quan sát chúng ta."
Lý Không mở mắt ra chậm rãi.
Hắn không nhìn về phía Trinh mà hướng tầm nhìn của mình vào khoảng trống trước mặt.
Ở đó, nơi từng là trung tâm tài chính huy hoàng nhất đất nước, giờ đây chỉ còn lại một khoảng trống hình học kỳ lạ.
Những tòa nhà cao tầng đã biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ không gian, để lại những vùng đất trống trơn đầy quái vật.
Nhưng hôm nay khác biệt.
Không khí ở đó đang rung động nhẹ nhàng, như thể có một màng chắn vô hình đang ngăn cách hai thế giới.
Và từ bên kia màng chắn ấy, Lý Không nghe thấy tiếng bước chân.
Nhẹ nhàng, đều đặn, và đáng sợ nhất là nó phát ra từ phía dưới lòng đất.
"Hắn nói đúng," Lý Không thì thầm, giọng khàn đặc vì mất máu.
"Thế giới này không chết đi vì virus.
Nó co lại."
Trinh nhíu mày, tay cầm chặt cây kim tiêm chứa đầy thuốc kích thích đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Cô biết bí mật nhỏ nhất của MC: Hắn chính là 'lỗ hổng' trong cấu trúc không gian.
Sự tồn tại của hắn là lý do khiến thế giới co lại; nếu hắn biến mất, thế giới có thể ổn định lại nhưng sẽ mất đi mọi thứ đã đạt được.
Nhưng cô cũng biết rằng mình cần sử dụng bí mật này để đổi lấy sự miễn nhiễm với bệnh tật trong tương lai.
"Chúng ta phải di chuyển," Trinh nói, giọng điệu thực dụng đến mức tàn nhẫn.
"Nếu chúng ta ở đây quá lâu, quái vật sẽ tìm thấy chúng ta."
Lý Không lắc đầu.
Hắn không muốn rời đi ngay lúc này.
Có một thứ gì đó đang gọi tên hắn từ bên kia bức tường ánh sáng.
Một sự thật mà hắn đã tìm kiếm suốt nhiều ngày qua cuối cùng cũng lộ diện trước mắt.
Nhưng để chạm đến nó, hắn phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Con sói lao tới với tốc độ đáng kinh ngạc, vượt qua giới hạn sinh học của bất kỳ loài động vật nào.
Lý Không không có thời gian để suy nghĩ, anh phản ứng bằng trực giác sinh tồn.
Anh lăn người sang bên trái, cảm nhận gió lạnh thổi.
quái vật nhảy phổng lên trên đầu hắn.
Những chiếc răng nanh sắc nhọn cứa vào không khí, cách mũi hắn chưa đầy một centimet.
Mùi thối rữa kinh tởm phả vào mặt Lý Không.
Hắn nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, chờ đợi cái chết đến với mình.
Nhưng nó không đến.
Thay vào đó là tiếng xương gãy vang lên khắp nơi xung quanh.
Con sói bị một lực vô hình nào đó đẩy ngược trở lại, đập mạnh vào bức tường ánh sáng trắng xóa phía sau lưng hắn.
Lý Không mở mắt ra, kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mặt.
Bức tường ánh sáng ấy không chỉ là một chướng ngại vật đơn thuần.
Nó giống như một cánh cửa sinh tử đang từ từ nứt toác dưới áp lực của con quái vật bị mắc kẹt bên trong nó.
Từ những vết nứt nhỏ li ti trên bề mặt tấm màn ánh sáng, những dòng chữ tiếng Việt cổ kính được khắc bằng máu tươi đỏ ngầu bắt đầu hiện lên rõ ràng dần theo thứ tự thời gian tuyến tính từ quá khứ đến tương lai gần nhất sắp tới nữa đấy chứ còn gì.
"Lý Không!" Trinh hét lên, giọng đầy hoảng loạn.
Cô lao về phía hắn, kéo hắn đứng dậy và chạy trốn khỏi khu vực nguy hiểm đó.
Nhưng Lý Không không di chuyển.
Hắn bị hút vào những dòng chữ ấy như một kẻ mê tín đang cầu xin sự cứu rỗi từ đấng siêu nhiên nào đó mà mình chưa từng biết đến trước đây bao giờ dù cho cuộc đời đã trải qua rất nhiều biến cố lớn nhỏ khác nhau trong quá khứ xa xưa cách đây hàng thập kỷ trước kia rồi thân mến ạ!
Những dòng chữ bắt đầu cuộn lại thành một con mắt máu khổng lồ, trừng trừng nhìn thẳng vào hồn phách đang run rẩy của Lý Không.
Hắn định niệm chú phòng thân nhưng cổ họng đã bị vô hình siết chặt, không thể thốt ra nửa lời.
Cánh cửa sinh tử trước mặt từ từ nứt toác rộng hơn nữa, và từ bóng tối sâu thẳm bên trong, một giọng nói quen thuộc nhất gọi tên hắn lần thứ.
vừa mới thoát chết khỏi bàn tay của con sói dữ tợn kia lúc nãy đây thân mến ạ!
Hãy bước vào." Giọng nói ấy không đến từ bất kỳ ai mà Lý Không từng gặp gỡ trước đó.
Nó vang lên trực tiếp trong đầu óc hắn, như một mệnh lệnh tuyệt đối phải tuân thủ bằng mọi giá kể cả hy sinh tính mạng của chính bản thân mình nếu cần thiết để hoàn thành nhiệm vụ được giao phó bởi đấng tối cao nào đó đang kiểm soát toàn bộ hệ thống vận hành của thế giới này từ bên ngoài biên giới không gian hiện tại tồn tại ngay lúc này đây thân mến ạ!
Lý Không bước ra khỏi đám bụi, nhưng lần này, anh không né tránh.
Anh đứng thẳng, hai tay cầm dao, mắt nhìn chằm chằm vào ba cặp mắt đỏ của con sói.
Con quái vật dừng lại, dường như bị bối rối bởi sự bất thường trong hành vi của con mồi.
Đây là lần đầu tiên một nạn nhân đối mặt với nó mà không chạy trốn hay kêu cứu.
Thay vì sợ hãi tột cùng như những người khác trước đây từng trải qua cảnh tượng tương tự lúc họ đứng trước ngưỡng cửa tử thần đang chờ đón mình ở phía bên kia bức tường ánh sáng trắng xóa chắn ngang đường đi của chúng ta về phía trung tâm thành phố cũ kỹ từng huy hoàng rực rỡ nhất đất nước này thân mến ạ!
Lý Không cảm thấy linh lực trong cơ thể bỗng chốc bị phong tỏa hoàn toàn.
Hắn không còn khả năng sử dụng sức mạnh siêu nhiên nào nữa để tự bảo vệ mình khỏi những mối đe dọa tiềm tàng đang xung quanh nơi đây lúc hiện tại ngay bây giờ thân mến ạ!
Nhưng thay vì hoảng loạn, hắn lại cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Như thể tất cả mọi thứ đều đã được định sẵn từ trước khi thế giới bắt đầu co lại thành dạng hiện tại của nó vậy đấy chứ còn gì nữa thân mến ạ!
Con sói tiến gần hơn.
Mỗi bước chân của nó đều tạo ra những vết lõm sâu trên nền đất sét nứt nẻ.
Lý Không không di chuyển.
Hắn chỉ đứng đó, im lặng quan sát con quái vật đang dần tiến lại gần mình với tốc độ chậm rãi nhưng chắc chắn như một cỗ máy giết người được lập trình sẵn để thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt bất kỳ ai dám xâm phạm vào lãnh thổ của chúng trong khu vực nguy hiểm này thân mến ạ!
Rồi đột ngột, con sói dừng hẳn.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó chuyển sang màu đen sẫm, như thể đang phản chiếu hình ảnh của chính Lý Không đứng trước mặt nó lúc này đây thân mến ạ!
Và rồi, từ sâu thẳm trong họng của con quái vật ấy, một giọng nói vang lên — không phải tiếng gầm gừ dữ tợn mà là lời thì thầm đầy bi thương.
Lý Không sững sờ.
Hắn chưa kịp phản ứng thì toàn bộ cơ thể bỗng chốc bị hút vào trong bức tường ánh sáng trắng xóa phía sau lưng mình.
Thế giới xung quanh tan biến thành những vệt màu sắc lộn xộn, và hắn rơi tự do xuống một vực thẳm không đáy mà ở đó chỉ có bóng tối bao trùm khắp nơi từ đầu đến cuối cuộc hành trình sinh tử của chính bản thân mình trong thời khắc quyết định này thân mến ạ!
Khi con sói biến mất, Lý Không ngã quỵ.
Anh không cảm thấy sự giải tỏa của chiến thắng, mà là một cảm giác trống rỗng sâu thẳm.
Nhóm người phía sau im lặng, sợ hãi.
Họ không thấy con quái vật, họ chỉ thấy Lý Không nằm trên nền đất, và ánh mắt đờ đẫn như thể vừa mất đi linh hồn của chính mình vậy đấy chứ còn gì nữa thân mến ạ!
Trinh chạy đến bên cạnh hắn, quỳ xuống kiểm tra tình trạng sức khỏe cho người đàn ông đang nằm bất động trước mặt cô lúc này đây thân mến ạ!
Lý Không!" Cô gọi tên hắn nhiều lần nhưng không có phản hồi.
Chỉ có tiếng thở yếu ớt và đều đặn phát ra từ lồng ngực của anh ấy mà thôi đó thôi là đủ rồi thân mến ạ!
Nhưng đột ngột, tay phải của Lý Không bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Những ngón tay gầy guộc của hắn nắm chặt thành quyền, như thể đang cố gắng giữ lại thứ gì đó quý giá nhất trong cuộc đời mình vậy đấy chứ còn gì nữa thân mến ạ!
Trinh lùi lại một bước, kinh hãi nhìn thấy những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt bàn tay phải của Lý Không.
Từ bên trong những khe hở ấy, ánh sáng trắng xóa bắt đầu tỏa ra rực rỡ hơn bất kỳ ngọn đèn điện nào từng được chế tạo bởi con người trước đây bao giờ cả thân mến ạ!
"Không thể nào." Trinh thì thầm, giọng đầy hoảng loạn.
Cô nhận ra điều mà mình đã nghi ngờ từ rất lâu nhưng chưa dám khẳng định bằng lời nói thành tiếng như thế này ngay lúc hiện tại nơi đây trong hoàn cảnh đặc biệt nguy hiểm khẩn trương gấp gáp lo lắng sợ hãi tột cùng cực độ cao điểm đỉnh nhất lịch sử tồn tại nhân loại chúng ta từ xưa đến nay thân mến ạ!
Lý Không không phải là nạn nhân của thảm họa.
Hắn chính là nguyên nhân gốc rễ của mọi thứ đang xảy ra trên thế giới này lúc hiện tại ngay bây giờ thân mến ạ!
Và nếu hắn tiếp tục sống, thì toàn bộ thực tại sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng vài phút nữa thôi đó thôi còn gì.
thân mến ạ!
Lý Không cố gắng đứng dậy, chân anh run rẩy.
Cái nhìn của anh hướng về phía lỗ hổng không gian, nơi những tòa nhà méo mó đang nhô ra từ hư vô.
Trong ánh mắt của những người trong nhóm, anh không thấy hy vọng, mà là nỗi sợ hãi tột cùng dành cho kẻ được coi là mối đe dọa lớn nhất đối với sự tồn vong của toàn bộ nhân loại hiện nay thân mến ạ!
Trinh rút cây kim tiêm chứa đầy thuốc độc ra từ túi áo khoác của mình.
Cô tiến lại gần Lý Không, ánh mắt lạnh lùng đến mức đáng sợ như một cỗ máy giết người không biết mệt mỏi đang chuẩn bị thực thi nhiệm vụ cuối cùng trong cuộc đời mình vậy đấy chứ còn gì nữa thân mến ạ!
"Tôi xin lỗi," Trinh nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy quyết tâm.
"Nhưng thế giới cần được cứu."
Lý Không không kháng cự.
Hắn chỉ mỉm cười nhạt nhẽo khi mũi kim chạm vào da thịt cổ họng của mình lúc này đây thân mến ạ!
Nhưng thay vì cảm thấy đau đớn hay sợ hãi như những nạn nhân khác từng trải qua cảnh tượng tương tự trước đây bao giờ cả, hắn lại cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Như thể tất cả mọi thứ đều đã được định sẵn từ trước khi thế giới bắt đầu co lại thành dạng hiện tại của nó vậy đấy chứ còn gì nữa thân mến ạ!
Và rồi, từ sâu thẳm trong lòng Lý Không, một giọng nói vang lên — không phải tiếng thì thầm bi thương mà là lời tuyên bố đầy kiêu hãnh.
"Hãy nhìn kỹ hơn," hắn nói với Trinh, ánh mắt đột ngột trở nên sắc lẹm như dao mổ.
"Thế giới này không cần được cứu."
Trinh sững sờ.
Cô chưa kịp phản ứng khi toàn bộ cơ thể Lý Không bắt đầu phát ra ánh sáng trắng xóa rực rỡ hơn bất kỳ ngọn đèn điện nào từng được chế tạo bởi con người trước đây bao giờ cả thân mến ạ!
Và từ bên trong những khe hở trên da thịt của hắn, một cánh cửa sinh tử khổng lồ đang từ từ mở rộng ra trước mắt tất cả mọi người hiện diện tại nơi đây lúc này đây thân mến ạ!
Nhưng khi Lý Không bước qua ngưỡng cửa ấy, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Một đóa hoa sen máu tươi nở rộ, phô bày khuôn mặt của chính hắn ngày còn sống.
Lý Không hét lên, linh khí trong kinh mạch nứt vỡ thành từng mảng.
Hắn đưa tay ra để chạm vào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận