Chương 38
Lý Không ngồi co ro ở góc tường, vai run rẩy, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc xong.
Hắn刻意 giả vờ yếu đuối, để cho cái nhìn của mình trở nên mong manh, dễ vỡ.
Trước mặt anh là ba tên lính canh của căn cứ, người cầm đầu là Kael, một gã khổng lồ với đôi mắt lạnh lùng và cơ bắp cuồn cuộn.
Kael bước tới, giơ cao cây súng lục gỉ sét, nòng súng nhắm thẳng vào trán Lý Không.
"Cậu nghĩ cậu có thể ẩn nấp mãi sao?" Kael gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
"Chúng tôi đã hết thức ăn.
Và chúng tôi cần một con mồi để sống sót thêm vài ngày nữa."
Lý Không không đáp lại.
Hắn chỉ nhìn lên, ánh mắt trống rỗng, như thể đang nhìn vào một khoảng không vô tận.
Hắn biết rằng mình là nguyên nhân của mọi thảm họa.
Hắn biết rằng sự tồn tại của mình đang kéo thế giới này xuống vực thẳm.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn chết, mọi thứ sẽ kết thúc ngay lập tức.
Và hắn không muốn kết thúc như vậy.
Hắn muốn hiểu.
Hắn muốn biết tại sao hắn lại là 'lỗ hổng'.
Tại sao hắn lại là tâm điểm của sự sụp đổ.
Trinh đứng ở phía sau, tay cầm một cây kim tiêm đầy máu, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng đầy tính toán.
Cô biết bí mật của Lý Không.
Cô biết rằng hắn là nguyên nhân của sự biến mất của các thành phố.
Và cô muốn sử dụng bí mật đó để đổi lấy sự miễn nhiễm với bệnh tật trong tương lai.
Cô không muốn cứu Lý Không.
Cô muốn kiểm soát hắn.
"Đừng làm điều ngu ngốc này, Kael," Trinh nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
"Nếu cậu giết hắn, chúng ta sẽ chết cùng hắn."
Kael cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai.
Tôi không sợ chết.
Tôi sợ đói.
Và tôi sợ bị bỏ lại phía sau." Hắn bóp cò.
Tiếng súng nổ vang lên, nhưng viên đạn không bay ra.
Thay vào đó, không gian xung quanh Lý Không bắt đầu méo mó.
Những bức tường bê tông bắt đầu biến thành những khối đa diện glitch, những mảng màu sắc kỳ lạ, không có hình dạng xác định.
Kael hoảng loạn, lùi lại, nhưng chân hắn trượt trên mặt đất, như thể mặt đất đang trở thành nước.
Hắn gầm lên, cố gắng bắn thêm một phát nữa, nhưng khẩu súng của hắn biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí.
Lý Không đứng dậy, chậm rãi.
Hắn không nhìn Kael.
Hắn nhìn vào những khối glitch đang quay cuồng xung quanh anh.
Hắn cảm nhận được dòng chảy dữ liệu của thế giới xung quanh.
Hắn thấy những thành phố đang biến mất, những con người đang chết, và tất cả đều hội tụ về một điểm duy nhất: chính hắn.
PHẦN 2
Kael quay người lại, vẻ mặt hoang mang.
"Mày nói gì?"
Trước khi hắn kịp phản ứng, không gian phía sau lưng Lý Không *xé toạc*.
Một vết nứt đen kịt, không có ánh sáng phản chiếu, xuất hiện giữa không trung.
Từ vết nứt đó, những con quái vật không phải là sinh vật hữu cơ, mà là những khối đa diện glitch, những mảng màu sắc kỳ lạ, không có hình dạng xác định, bắt đầu bò ra.
Chúng không có mắt, không có miệng, nhưng chúng phát ra một âm thanh chói tai, như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Lý Không bước tới, tay vẫn để trong túi áo.
Hắn không dùng năng lượng.
Hắn chỉ đơn giản là *tồn tại*.
Và sự tồn tại của hắn, với tư cách là "lỗ hổng" trong cấu trúc không gian, đang tạo ra một trường hấp dẫn tự nhiên đối với bất kỳ năng lượng thức tỉnh nào xung quanh.
Những khối glitch bị hút về phía hắn, như thể chúng là những hạt bụi bị cuốn vào một cơn lốc xoáy.
Kael hét lên, cố gắng chạy trốn, nhưng chân hắn bị dính chặt vào mặt đất.
Hắn nhìn xuống, thấy đôi chân của mình đang biến thành bụi trắng, tan biến vào không khí.
Hắn quay lại, nhìn Lý Không với ánh mắt đầy sợ hãi và hận thù.
"Cậu là quái vật!" Hắn hét lên.
"Cậu là nguyên nhân của tất cả!"
Lý Không không đáp lại.
Hắn chỉ nhìn Kael, như thể đang quan sát một con vật trong lồng kính.
"Tôi không phải là quái vật," hắn nói, giọng nói lạnh lùng.
"Tôi là sự thật.
Và sự thật thì luôn đau đớn."
Kael cố gắng hét lên một lần nữa, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi âm thanh chói tai của những khối glitch.
Và rồi, hắn biến mất.
Không có tiếng hét.
Không có máu.
Chỉ có một khoảng trống im lặng, nơi vừa có một con người đứng đó.
Hai tên lính canh còn lại nhìn cảnh tượng đó với vẻ mặt trắng bệch.
Họ không hiểu.
Họ không bao giờ hiểu.
Họ chỉ biết rằng, khi Lý Không đứng đó, cái chết dường như...
gần gũi hơn bao giờ hết.
Trinh bước tới, tay vẫn cầm cây kim tiêm.
Cô nhìn Lý Không với ánh mắt phức tạp.
Và tham vọng.
Cô biết rằng, khi Lý Không đi đến trung tâm, thế giới này sẽ kết thúc.
Hoặc tái sinh.
Và cô, sẽ là người duy nhất còn lại để chứng kiến điều đó.
"Cậu đã làm gì vậy?" Trinh hỏi, giọng nói run rẩy.
Lý Không quay lại, ánh mắt trống rỗng.
"Tôi đã giải phóng họ," hắn nói.
"Và bây giờ, tôi cần đi đến trung tâm."
PHẦN 3
Sau khi ba tên lính canh biến mất, căn phòng trở lại tĩnh lặng, nhưng sự im lặng này đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm nào.
Lý Không đứng giữa đống đổ nát của thực tại, cảm nhận dòng chảy dữ liệu của thế giới xung quanh.
Anh không thấy tội lỗi.
Trong thế giới này, sự đồng cảm là lỗi hệ thống nghiêm trọng nhất.
Nó khiến con người yếu đuối.
Nó khiến con người chết.
Hắn nhìn vào đôi tay mình.
Những vết nứt ánh sáng xanh lục đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.
Hắn cảm nhận được sức mạnh của chúng.
Sức mạnh của sự hủy diệt.
Sức mạnh của sự tái sinh.
Hắn biết rằng mình là nguyên nhân của mọi thảm họa.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn không hành động, thế giới này sẽ tiếp tục co lại, cho đến khi không còn gì lại.
Trinh bước tới, đặt tay lên vai Lý Không.
"Cậu không thể làm điều đó một mình," cô nói, giọng nói nhẹ nhàng.
"Chúng ta cần nhau."
Lý Không nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng.
"Cậu muốn gì từ tôi, Trinh?"
Trinh không đáp lại.
Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy tính toán.
"Tôi muốn sống," cô nói.
"Và tôi muốn sống mãi mãi."
Lý Không gật đầu.
Hắn hiểu cô.
Hắn hiểu tất cả.
Trong thế giới này, không ai là vô tội.
Và không ai là vô cảm.
Hắn quay lại, nhìn về phía cửa hầm trú ẩn.
Bên ngoài, những tòa nhà đang biến mất từng mảng, giống như một bức tranh bị xóa bằng tẩy.
Và trung tâm của sự xóa sổ đó chính là hắn.
Hắn biết rằng mình phải đi đến đó.
Hắn biết rằng mình phải đối mặt với sự thật.
"Chúng ta đi," hắn nói, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.
Trinh gật đầu, bước theo hắn.
Hai người đàn ông và một người phụ nữ, đứng giữa tàn tích của thế giới cũ, chuẩn bị bước vào sự hư vô.
PHẦN 4
Lý Không gạt tay người phụ nữ ra.
Hành động thô bạo khiến cô ta ngã nhào, nước mắt chảy dài.
"Tôi không cứu ai cả," Lý Không nói, giọng lạnh băng.
"Và anh ấy không yếu đuối."
Hắn bước ra khỏi hầm trú ẩn, đi thẳng vào vùng không gian đang biến dạng.
Những khối glitch quay cuồng xung quanh anh, nhưng chúng không tấn công.
Chúng chỉ quan sát.
Như thể chúng đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Lý Không không sợ hãi.
Hắn đã quen với sự kinh hoàng.
Hắn đã quen với sự mất mát.
Hắn biết rằng mình là nguyên nhân của mọi thứ.
Và hắn chấp nhận điều đó.
Trinh chạy theo, breathless.
Đợi tôi!"
Hắn quay lại, ánh mắt lạnh lùng.
"Nếu cậu muốn sống, thì hãy chạy nhanh hơn," hắn nói.
"Vì chúng ta sắp đến nơi."
Trinh không đáp lại.
Cô chỉ chạy, cố gắng bắt kịp bước chân của hắn.
Cô biết rằng, khi Lý Không đi đến trung tâm, thế giới này sẽ kết thúc.
Hoặc tái sinh.
Và cô, sẽ là người duy nhất còn lại để chứng kiến điều đó.
Họ chạy qua những con đường trống rỗng, nơi những tòa nhà từng đứng đó giờ chỉ còn là những mảng trống rỗng, nhìn ra một khoảng không vô tận, đen kịt.
Những con quái vật glitch xuất hiện từ khắp nơi, nhưng chúng không tấn công.
Chúng chỉ quan sát.
Như thể chúng đang chờ đợi một mệnh lệnh.
Lý Không cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của thế giới.
Và hắn biết rằng, mình đang tiến gần hơn đến sự thật.
PHẦN 5 - HOOK
Ánh sáng bao trùm toàn bộ khu vực.
Những người sống sót trong hầm trú ẩn hét lên, nhưng tiếng hét bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của không gian.
Khi ánh sáng tan biến, họ không còn ở trong hầm trú ẩn số 4.
Họ đứng trên một bãi biển cát trắng, dưới bầu trời xanh ngắt, mặt trời rực rỡ – một thứ mà họ đã không thấy trong nhiều năm.
Lý Không đứng giữa bãi biển, nhìn lên bầu trời.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt.
Không khí ở đây trong lành hơn.
Nước biển trong xanh hơn.
Và những con sóng vỗ vào bờ, tạo ra một âm thanh êm dịu, như thể thế giới này đang thở.
Trinh đứng bên cạnh hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Đây là đâu?" cô hỏi, giọng nói run rẩy.
Lý Không không đáp lại.
Hắn chỉ nhìn về phía chân trời, nơi một cánh cổng khổng lồ đang mở ra.
Cánh cổng đó không làm bằng gỗ hay kim loại.
Nó làm bằng ánh sáng.
Và từ bên trong cánh cổng, một giọng nói vang lên, không phải từ bất kỳ ai, mà từ chính cấu trúc của thực tại.
*"Chào mừng trở lại, Lỗ Hổng.
Và bây giờ, hãy chọn: cứu thế giới, hay hủy diệt nó?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận