Thần Thú Chi Tồn - Chương 3: Sói Con Đầu Đàn
Ba ngày đã trôi qua kể từ đêm ta gặp cô gái bí ẩn kia trong rừng sâu.
Mỗi đêm kể từ đó, ta lại biến thành sói - nhưng điều kỳ lạ là, sự biến đổi không còn đến một cách đột ngột và mất kiểm soát như trước nữa. Thay vào đó, ta cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chảy trong cơ thể, chậm rãi và nhẹ nhàng như một con sông trôi êm đềm, và ta dần dần biến thành sói mà không cảm thấy đau đớn hay mất mát như trước.
Có vẻ như cô gái đã làm gì đó để giúp ta kiểm soát sự biến đổi của mình - dù ta không biết cô đã làm cách nào, cô đã chạm vào cổ tay ta và thì thầm một điều gì đó mà ta không thể nghe được. Nhưng ta biết rằng cô ấy đã cứu ta khỏi sự hỗn loạn mà ta đã phải trải qua trong những đêm trăng tròn trước đây.
Nhưng cô không xuất hiện lại sau đêm đó.
Ta tìm kiếm khắp nơi - trong rừng, trên núi, bên hồ, trong những thung lũng sâu thẳm - nhưng không tìm thấy dấu vết của cô ở bất kỳ đâu. Cô giống như một cơn gió, đến và đi không để lại dấu vết, như thể cô chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Nhưng ta biết - cô đang quan sát ta.
Cô đã nói với ta rằng ta là Thần Thú Chi Tồn - người thừa kế của cả hai thế giới, và rằng ta sẽ phải chọn giữa thiện và ác. Những lời đó vẫn vang vọng trong tâm trí ta như tiếng chuông từ một ngôi chùa xa xôi, không ngừng nhắc nhở ta về sứ mệnh mà ta chưa biết.
Đêm nay, ta quyết định tìm kiếm cô ở nơi ta đã gặp cô lần đầu - cánh rừng nơi ta thường biến thành sói mỗi khi đêm trăng tròn.
Ta đợi đến khi mặt trời lặn hẳn sau những ngọn núi xa xăm, khi bóng tối bắt đầu nuốt chửng mọi thứ trên con đường mòn quen thuộc, rồi mới dũng cảm bước vào rừng.
Đêm trăng tròn.
Ánh trăng chiếu xuống qua những tán lá rừng, tạo ra những vệt sáng trắng trên mặt đất phủ đầy lá rụng. Không khí trong rừng se lạnh, mang theo mùi đất ẩm và nhựa cây đặc trưng của những đêm thu.
Ta cảm thấy sự biến đổi bắt đầu - nhưng lần này, nó không đến một cách đột ngột và đau đớn như những lần trước. Thay vào đó, ta cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chảy trong cơ thể, bắt đầu từ trái tim và lan ra khắp mọi ngóc ngách, chậm rãi và nhẹ nhàng như một con sông trôi êm đềm không một gợn sóng.
Và rồi, ta biến thành sói.
Nhưng lần này, ta không mất kiểm soát như trước.
Ta vẫn có thể nghĩ bằng chính trí tuệ của mình, vẫn có thể nhớ lại những ký ức về cuộc đời con người của mình, vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh một cách rõ ràng - chỉ có thân xác của ta là đã thay đổi hoàn toàn, từ hình người yếu đuối sang hình sói mạnh mẽ và dẻo dai.
"Ta đã làm được." ta nghĩ, giọng trong đầu ta là tiếng sói quen thuộc mà ta đã nghe mỗi đêm trong những năm tháng qua, nhưng lần này nó không còn xa lạ nữa.
Nhưng đúng lúc đó, ta nghe thấy một tiếng gầm.
Không phải tiếng gầm của một con sói đơn lẻ.
Mà là tiếng gầm của cả một đàn - một đàn sói đang đến.
Một con sói to lớn xuất hiện từ bóng tối của cánh rừng sâu thẳm.
Đó là một con sói đực - lông xám đen ánh lên dưới ánh trăng bạc, mắt đỏ như máu với những đường gân máu nổi lên chung quanh, và to lớn gấp ba lần ta trong hình sói hiện tại. Đây là một con sói đã sống qua hàng trăm năm, một trong những sinh vật cổ xưa nhất của thế giới này.
Và hắn... hắn đang nhìn ta với ánh mắt đầy ý nghĩa, như thể đang nhìn thấy một điều gì đó quan trọng mà ta chưa nhận ra.
"Ngươi là ai?" ta hỏi, giọng ta trong hình sói vang lên như tiếng sấm rền trong rừng sâu.
Con sói không đáp.
Nhưng hắn bắt đầu đi, như thể đang ra hiệu cho ta theo, đuôi của hắn vẫy nhẹ một cách kiên nhẫn như đang chờ đợi một đứa con hoang mang.
Ta đi theo.
Chúng tôi đi qua rừng sâu không biết bao lâu, qua những cánh rừng nguyên sinh chưa từng có dấu chân người đặt chân tới, qua núi non trùng điệp với những vách đá cheo leo, qua những thung lũng sâu thẳm mà ta chưa bao giờ biết tới. Ta nhận ra rằng những nơi ta đang đi qua là những vùng đất mà không một con người nào có thể đặt chân tới - những vùng đất chỉ dành cho những sinh vật thuộc về thế giới bí mật.
Và rồi, chúng tôi đến một hang động ẩn sau một thác nước cao vời như một bức tường nước trắng xóa, có thể nhìn thấy từ xa như một vầng trăng bạc rơi xuống từ trời cao.
Con sói dẫn ta vào trong.
Hang động bên trong rộng lớn hơn ta tưởng tượng - có thể chứa được hàng trăm con sói mà không hề chật chội, với trần hang cao vời như một nhà nguyện khổng lồ được thiên nhiên kiến tạo qua hàng triệu năm. Và đúng như vậy - bên trong có hàng trăm con sói, lớn nhỏ đủ mọi kích cỡ, tất cả đều đang nằm hoặc đứng trong những góc của hang động, với đôi mắt sáng rực như những ngôi sao trên bầu trời đêm.
Nhưng không phải với ánh mắt của kẻ thù.
Mà với ánh mắt của sự kính trọng và chờ đợi, như thể bọn họ đã đợi ta đến từ rất lâu rồi.
"Sao ngươi dám mang một người đến đây?" một giọng nói vang lên, giọng trầm đục như tiếng sấm từ xa xa, đầy vẻ không hài lòng và cảnh cáo.
Ta nhìn quanh, tìm người nói.
Và rồi, ta thấy - trên một tảng đá cao ở trung tâm hang động, có một con sói già đang đứng đó, với vẻ oai vệ của một vị vua đang ngự trên ngai vàng. Lông của nó bạc phơ như tuyết, mắt nó sáng như hai vì sao trên trời, và toàn thân tỏa ra một khí phách khiến mọi con sói khác phải cúi đầu kính trọng.
"Ta là..." ta bắt đầu nói.
"Ngươi là Lý Phong." con sói già ngắt lời ta, giọng đầy kiêu hãnh và xúc động không thể giấu được. "Con trai của Thần Sói - vua của bầy sói - và nữ nhân loại mà ta đã yêu quý nhiều năm về trước."
Ta sững sờ như bị sét đánh ngang trời quang.
"Ngươi... ngươi biết ta?"
"Ta là cha ngươi." con sói già đáp, giọng bỗng trở nên dịu dàng như một cơn gió nhẹ thổi qua cánh rừng. "Ta đã theo dõi ngươi từ khi ngươi sinh ra - từng bước chân của ngươi trong ngôi làng nhỏ bé kia, từng đêm ngươi biến thành sói trong rừng, từng lần ngươi đau khổ và không biết mình thuộc về đâu."
"Ngươi không chết?" ta hỏi, giọng đầy khó tin và đau xót cùng lúc.
"Ta đã chết." cha ta đáp. "Nhưng linh hồn của ta không rời khỏi thế giới này - linh hồn của Thần Sói không thể chết như linh hồn của những sinh vật bình thường. Ta ở đây, chờ đợi ngươi suốt mười tám năm qua, chờ đợi một ngày ngươi có thể tìm thấy con đường của mình."
"Chờ đợi ta? Tại sao?"
"Vì ngươi là hy vọng của bầy sói." cha ta đáp, giọng trầm hùng như tiếng trống chiến trường. "Ngươi là kẻ sẽ thống nhất hai thế giới - thế giới người và thế giới sói, hai thế giới đã chia cắt nhau từ ngàn xưa. Ngươi mang trong mình cả hai dòng máu, cả hai tinh hoa, và chỉ có ngươi mới có thể hòa giải được mối thù hàng nghìn năm giữa hai chủng tộc."
Ta nhìn cha ta, trong lòng đầy mâu thuẫn và xung đột không thể diễn tả bằng lời.
Ta đã sống mười tám năm như một con người - bị ruồng bỏ, bị cô lập, bị sợ hãi bởi chính bản thân mình vì những gì ta không thể kiểm soát. Ta đã không biết gì về thế giới sói, về cha ta, về lai lịch thật sự của mình ngoại trừ những mảnh vụn ít ỏi mà cô gái kia đã tiết lộ.
Nhưng ta biết một điều - ta không thể chạy trốn được nữa.
Đây là số phận của ta.
Đây là ý nghĩa của việc ta tồn tại.
"Ta cần thời gian." ta nói, giọng trầm tĩnh như mặt hồ trong veo. "Ta cần hiểu mọi thứ trước khi ta có thể quyết định bất cứ điều gì. Ta không thể trở thành hy vọng của bầy sói chỉ trong một đêm được."
Cha ta nhìn ta, ánh mắt đầy yêu thương và tự hào như đang nhìn một bông hoa nhỏ nở rộng trong nắng xuân. "Được. Ta sẽ chờ ngươi. Nhưng nhớ - thời gian không chờ đợi bất kỳ ai, con trai. Và kẻ thù của bầy sói cũng đang chờ đợi ngươi."
Và rồi, ta tỉnh dậy.
Ta đang nằm trong rừng, hình người đã trở lại với cơ thể mềm yếu thường ngày. Ánh trăng vẫn chiếu xuống nhưng đã ngả sang màu bạc nhợt nhạt, cho thấy đêm đã về khuya.
Nhưng ta biết - đó không phải là một giấc mơ.
Đó là sự thật mà ta đã phải đối mặt trong suốt mười tám năm qua mà không hề hay biết.
Cha ta còn sống - dù không còn trong hình hài của một con sói mà trong hình hài của một linh hồn bất tử.
Và bầy sói đang chờ đợi ta.
Thần Thú Chi Tồn - người đứng giữa hai thế giới - bắt đầu hiểu ra sứ mệnh của mình.
Một sứ mệnh mà ta không thể từ chối.
Một sứ mệnh sẽ thay đổi không chỉ vận mệnh của bầy sói mà còn cả vận mệnh của những người anh em đồng loại trong thế giới loài người.
Và một sứ mệnh sẽ buộc ta phải đối mặt với kẻ thù đã hại chết cha mẹ - kẻ mà ta chưa biết là ai.
Nhưng ta không sợ.
Bởi vì đêm nay, ta đã có câu trả lời mà ta đã tìm kiếm bấy lâu.
Ta không cô đơn.
Ta có gia đình.
Và ta sẽ bảo vệ họ bằng mọi giá.
Và rồi, ta hiểu ra tại sao cô gái kia lại xuất hiện trong đời ta.
Cô ấy không chỉ là một người quan sát.
Cô ấy là sứ giả của cha ta - linh hồn bất tử của Thần Sói đã gửi cô ấy đến để dẫn dắt ta về nhà.
Về nhà.
Về với bầy sói.
Về với laị lịch thật sự của ta.
Thần Thú Chi Tồn - người mang trong mình cả hai dòng máu - bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật.
Một hành trình sẽ dẫn ta đến những bí mật sâu thẳm nhất của lịch sử hai chủng tộc.
Và một hành trình sẽ buộc ta phải đối mặt với kẻ thù đã chia cắt hai thế giới từ ngàn xưa.
Nhưng ta không sợ.
Bởi vì ta đã không còn cô đơn.
Ta có bầy sói.
Ta có cha.
Và ta có sứ mệnh.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn