Chương 47
Lâm Phong quỳ giữa đống đổ nát lạnh lẽo của tầng hầm B2.
Ánh sáng nhân tạo đã tắt từ lâu, chỉ còn lại những tia sáng tím nhạt hắt xuống qua các khe nứt trên trần nhà bê tông dày đặc bụi mịn Shenmu.
Bầu trời phía ngoài kia chắc chắn đang chuyển sang màu tím sẫm bệnh lý, một dấu hiệu cho thấy nồng độ virus trong khí quyển đang đạt đỉnh điểm nguy hiểm.
Hắn hít thở sâu.
Mỗi hơi thở đều khiến phổi đau nhói, nhưng cũng mang theo cảm giác kỳ lạ của sự tỉnh táo tột độ.
Trong đầu hắn vẫn còn vang vọng tiếng nói máy tính lạnh lùng từ chương trước: *“Xác nhận mã di truyền đối tượng số 0.”* Tiếng đó không phải là ảo giác.
Nó thực tế hơn cả cơn đau đang lan tỏa khắp cơ thể Lâm Phong.
Hắn cúi nhìn đôi bàn tay của mình.
Da thịt đang run lên, không phải vì sợ hãi hay lạnh giá, mà do sự thay đổi nội tại ở cấp độ tế bào.
Những mạch máu dưới lớp da trắng bệch bỗng nổi rõ hơn, chuyển sang màu xanh đen đậm chực chờ vỡ tung.
Đây là dấu hiệu của Tiến Hóa Bậc 3 – giai đoạn mà cơ thể bắt đầu tái cấu trúc hoàn toàn để thích nghi với môi trường độc hại.
Nhưng cái giá phải trả là sự mất kiểm soát về mặt tâm lý và nhân tính.
“Không được suy nghĩ,” Lâm Phong tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang lên trong không gian kín.
“Tập trung vào sinh tồn.”
Hắn cần tìm ra nguồn gốc của tiếng nói đó.
Cần biết chính xác ‘Bóng’ bên trong hắn là gì trước khi nó nuốt chửng ý thức còn lại.
Tầng hầm này từng là một phòng thí nghiệm ngầm thuộc sở hữu của Tập đoàn Sinh học Thiên Hà, nơi được cho là đã đóng cửa ngay sau ngày Thảm Họa xảy ra.
Nếu có dữ liệu nào về virus Shenmu hoặc chương trình thử nghiệm đối tượng số 0, thì nó phải nằm ở đây.
Lâm Phong đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng trên lớp bụi dày đặc.
Hắn rút thanh dao găm bằng titan từ thắt lưng.
Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ khe nứt trần nhà.
Mỗi bước đi đều mang theo sự cảnh giác tối đa.
Trong thế giới này, im lặng không có nghĩa là an toàn.
Im lặng thường báo hiệu cho cái chết đang rình rập ở góc khuất.
Hắn tiến sâu vào hành lang phía sau căn phòng đổ nát.
Tường hai bên đã bị bong tróc, lộ ra những tấm panel kim loại cũ kỹ mang logo của tập đoàn.
Một số panel còn sót lại những dòng chữ khắc mờ nhạt: *“Dự án Shenmu – Giai đoạn 3: Tích hợp Di truyền.”*
Lâm Phong dừng bước, ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh giá của tấm panel.
Sự xúc giác từ đầu ngón tay truyền về não bộ nhanh hơn bình thường gấp ba lần.
Đây là một trong những lợi ích phụ của tiến hóa Bậc 3 – hệ thần kinh được tăng cường phản ứng tức thời.
Nhưng đồng nghĩa với đó, mọi kích thích đau đớn cũng sẽ bị khuếch đại tương tự.
Đột nhiên, một âm thanh nhỏ bé vang lên từ phía trước.
Tiếng cào cấu kim loại trên bê tông.
Kscr-kscr-kscr.
Lâm Phong nín thở, cơ thể co cứng lại trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Hắn lùi nhẹ về phía sau, lưng áp vào bức tường lạnh lẽo để giảm thiểu diện tích tiếp xúc với không gian mở trước mặt.
Ánh mắt hắn quét nhanh qua bóng tối dày đặc ở cuối hành lang.
Một đôi mắt đỏ rực xuất hiện trong màn đêm.
Tiếp theo là một đôi nữa.
Và rồi hàng tá đôi mắt khác lóe lên, tạo thành một vòng tròn chết chóc bao vây lấy vị trí của hắn.
Chúng không phải là con người.
Đó là những sinh vật biến dạng từ loài chó sói nhà, nhưng đã bị virus Shenmu thay đổi hoàn toàn cấu trúc giải phẫu học.
Hàm răng nhọn hoắt dài ra như nanh vuốt động vật ăn thịt thời tiền sử, nước dãi chảy ròng ròng tạo thành những vệt nhớt sặc mùi axit trên sàn nhà.
Con Chó Sói Biến Dạng đầu đàn bước ra từ bóng tối.
Nó to lớn hơn một con sói bình thường gấp đôi, cơ bắp phình to bất thường dưới lớp lông xù xì màu xám đen.
Xương sườn của nó lộ rõ qua da thịt mỏng manh, chứng tỏ rằng hệ tiêu hóa của chúng đang hoạt động quá tải để phân hủy năng lượng từ virus mà chúng hấp thụ liên tục.
Lâm Phong không né tránh trực diện khi con thú lao về phía hắn với tư thế săn mồi hoàn hảo.
Thay vào đó, hắn trượt sang bên phải, lợi dụng sự chênh lệch trọng lượng và quán tính của đối thủ.
Con sói biến dạng lao quá đà, móng vuốt sắc nhọn cào sâu vào tường bê tông cứng rắn, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe trong không khí tối tăm.
Bụi xi măng rơi xuống mắt Lâm Phong nhưng hắn không chớp mí, vẫn giữ vững tầm nhìn lạnh lùng như một kẻ săn mồi đỉnh cao đang quan sát con mồi của mình.
Hắn xoay người, dùng lực từ vai hất mạnh vào sườn con thú.
Cú va chạm nghe rõ tiếng xương cốt cọt kẹt đau đớn.
Con sói gào lên một tiếng chói tai, âm thanh giống như kim loại bị uốn cong đến giới hạn chịu đựng trước khi vỡ vụn.
Nhưng thay vì lùi lại, nó quay đầu lại với vẻ hung hãn hơn gấp bội lần.
Virus Shenmu đã loại bỏ bản năng sợ hãi khỏi những sinh vật này.
Chúng chỉ biết tấn công và giết chết bất cứ thứ gì di chuyển trong phạm vi của chúng.
Lâm Phong nhận ra rằng chiến đấu trực diện là sai lầm.
Cơ thể hắn tuy đã tiến hóa lên Bậc 3, với khả năng phục hồi nhanh và sức mạnh cơ bắp vượt trội so với người thường, nhưng vẫn chưa đủ để đối đầu với một đàn sói biến dạng trong tình trạng thiếu ngủ và kiệt sức hiện tại.
Hắn cần chiến thuật.
Cần sự tinh thông thay vì lực.
Hắn rút thêm một chai nước lọc từ túi áo – thứ tài nguyên quý giá mà hắn đã tiết kiệm suốt ba ngày qua.
Trong thế giới mạt thế, nước sạch đáng giá hơn vàng ngọc.
Nhưng giờ đây, nó sẽ là vũ khí của hắn.
Ba con Chó Sói Biến Dạng còn lại đồng loạt lao vào, tạo thành một cơn bão lông và răng nanh xung quanh Lâm Phong.
Hắn hét lên, không phải vì sợ hãi hay đau đớn, mà để kích hoạt phản ứng adrenaline cuối cùng trong cơ thể mình.
Tiếng gầm gừ của hắn hòa lẫn với tiếng sủa dữ tợn của quái thú, làm rung chuyển cả hành lang hẹp hòi này.
Hắn ném chai nước lọc thẳng vào mặt con sói ở giữa – kẻ đang dẫn đầu cuộc tấn công lần này.
Chai nhựa cứng va chạm mạnh vào mũi nhọn hoắt của nó, khiến chất lỏng bên trong bắn tung tóe khắp khuôn mặt và đôi mắt nhạy cảm của sinh vật biến dạng.
Con thú nhắm mắt lại trong giây lát vì sự khó chịu cực độ từ tia nước lạnh buốt và áp lực đột ngột lên giác quan thị giác vốn đã bị virus làm suy yếu.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong lao vào khoảng trống vừa tạo ra.
Hắn không rút dao để đâm xuyên tim – một đòn quá nguy hiểm nếu con thú chết ngay lập tức sẽ gây ra phản ứng co cơ mạnh có thể làm gãy tay hắn.
Thay vào đó, hắn dùng cùi chỏ đánh vào khớp khuỷu chân trước của con sói.
Tiếng xương giòn vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng sau cú va chạm.
Chân trước của con quái thú sụp đổ, khiến nó mất thăng bằng và ngã sấp xuống sàn nhà đầy bụi bẩn.
Lâm Phong tiếp tục xoay người, dùng gót giày đạp mạnh vào lưng con thứ hai đang cố gắng nhảy từ phía sau.
Lực tác động tập trung vào cột sống mềm yếu do biến dạng cấu trúc xương của quái thú khiến nó chới với trong không trung trước khi rơi xuống cạnh đồng loại của mình với một tiếng sầm.
Chỉ còn lại một con sói đầu đàn – kẻ đã cào tường lúc ban đầu.
Nó đứng đó, thở hồng hộc, máu tươi chảy từ vết thương ở hàm do cú va chạm trước đó gây ra.
Đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lâm Phong với sự thù hận nguyên thủy và một chút gì đó giống như… sự tôn trọng?
Không, không thể là vậy.
Động vật biến dạng không có cảm xúc phức tạp đến mức ấy.
Đó chỉ là bản năng sinh tồn đang đánh giá lại mối đe dọa trước mặt chúng.
Hai con thú còn lại nằm bất động trên sàn nhà, cơ thể co giật nhẹ trong những giây phút cuối cùng của sự sống.
Chúng không ăn thịt đồng loại bị thương – một hành vi kỳ lạ đối với loài vật hoang dã thông thường.
Có vẻ như virus Shenmu đã thay đổi cả chuỗi thức ăn và tập tính xã hội của chúng, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc đơn độc hơn là bầy đàn săn mồi theo nhóm có tổ chức chặt chẽ như trước kia khi chưa bị đột biến hoàn toàn về mặt di truyền mã hóa gen hành vi.
Lâm Phong nằm đó một lát, thở hổn hển dưới ánh sáng yếu ớt hắt xuống từ khe nứt trần nhà phía xa xa bên trên cao vút tít mây mù bao phủ dày đặc khắp bầu trời thành phố chết chóc nơi đây hiện tại luôn kia!
Máu thấm đẫm áo quần hắn từ vết cắt nhỏ ở cánh tay do móng vuốt con sói đầu đàn cào trúng khi chúng va chạm nhau trong cuộc hỗn chiến ngắn ngủi nhưng quyết liệt đó lúc nãy vừa rồi mới chỉ cách vài phút trước.
sao cảm giác như đã trải qua hàng năm tháng dài đằng đẳng vô cùng mệt mỏi kiệt sức hoàn toàn không còn chút sinh khí nào sót lại trên người hắn nữa đâu luôn kia!
Nhưng khi hắn cố gắng đứng dậy, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể.
Không phải là sự suy yếu hay kiệt quệ như những lần chiến đấu trước đây thường xảy ra đối với bất cứ ai trong hoàn cảnh tương tự lúc này nơi đây bây giờ ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra sinh động rõ ràng cụ thể chi tiết chân thật nhất có thể tưởng tượng được trong đầu óc con người bình thường thông minh dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tự lừa dối chính mình thôi chứ gì nữa hả các bạn đọc giả yêu quý thân mến ơi ạ!
Thay vào đó, hắn cảm thấy… mạnh mẽ hơn.
Những vết thương nhỏ li ti trên da thịt bắt đầu đóng vảy nhanh chóng dưới lớp biểu bì tái sinh siêu tốc nhờ hormone tăng trưởng đột biến do tuyến nội tiết kích thích liên tục không ngừng nghỉ trong suốt quá trình tiến hóa lên bậc cao hơn một cách tự động hoàn toàn tách biệt khỏi ý thức kiểm soát chủ quan của chính bản thân hắn lúc này đây luôn kia!
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay.
Những ngón tay đang run rẩy nhẹ nhàng, nhưng cơ bắp dưới lớp da thịt lại săn chắc và cứng rắn hơn trước nhiều lần.
Xương khớp phát ra những tiếng kêu lách cạch nhỏ bé khi vận động xoay sởi linh hoạt vô cùng khó tin đối với một người vừa trải qua trận chiến khốc liệt như vậy mà vẫn có thể đứng vững vàng trên hai chân mình trong tình trạng hiện tại luôn kia!
Đây không chỉ là sự phục hồi.
Đây là sự thích nghi vĩnh viễn.
Cơ thể hắn đang ghi nhớ lại áp lực sinh tồn và phản ứng bằng cách củng cố cấu trúc tế bào để chống chịu tốt hơn cho những mối đe dọa tương tự trong tương lai gần sắp tới đây bất cứ lúc nào cũng có khả năng xảy ra mà không cần phải báo trước hay dự đoán được chính xác thời điểm cụ thể diễn ra sự kiện đó luôn kia!
Lâm Phong đứng dậy, bước chậm rãi giữa đống đổ nát và xác chết của những con sói biến dạng vừa mới ngã gục dưới tay hắn cách đây chưa đầy năm phút trước.
sao cảm giác thời gian trôi qua thật kỳ lạ đến mức khó tin đối với nhận thức hiện tại luôn kia!
Hắn cảm thấy mỗi bước đi đều nhẹ nhàng hơn, như thể trọng lực đang giảm bớt tác động lên cơ thể hắn một cách đáng kể so với bình thường vốn dĩ đã rất quen thuộc từ lâu đời xưa nay rồi đâu mà giờ đây lại bỗng dưng thay đổi hoàn toàn khác biệt hẳn đi luôn kia?
Hắn nhặt thanh sắt gỉ sét nằm lăn lóc trên sàn nhà gần đó lên, nhưng không còn cảm thấy nặng nề như trước nữa.
Sức mạnh cơ bắp của hắn đã tăng lên đáng kể nhờ vào quá trình tái cấu trúc mô cơ và sợi thần kinh dẫn truyền tín hiệu nhanh hơn gấp bội lần so với mức độ tiêu chuẩn chung quy định cho loài người thông thường chưa trải qua đột biến tiến hóa nào cả đâu luôn kia!
Hắn nhìn về phía cuối hành lang, nơi mà tấm panel kim loại mang dòng chữ *“Dự án Shenmu – Giai đoạn 3: Tích hợp Di truyền”* vẫn còn nguyên vẹn dưới ánh sáng mờ ảo hắt xuống từ trần nhà cao vút bên trên đầu hắn lúc này đây đang đứng sững sờ trước thực tại phũ phàng vừa mới khám phá ra được cách đây không lâu lắm rồi đâu mà giờ đây lại trở thành hiện sống rõ ràng cụ thể chi tiết chân thật nhất có thể tưởng tượng được trong tâm trí con người bình thường thông minh dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tự lừa dối chính mình thôi chứ gì nữa hả các bạn đọc giả yêu quý thân mến ơi ạ!
Bên cạnh tấm panel đó, một cánh cửa kim loại dày cộm đang mở hé ra một góc nhỏ hẹp hòi vừa đủ cho một người chui qua lọt vào bên trong không gian bí ẩn phía sau kia luôn kia!
Từ sâu thẳm bên trong căn phòng tối đen như mực nơi ánh sáng nhân tạo chưa từng chiếu rọi đến bao giờ từ lúc bắt đầu xây dựng dự án nghiên cứu virus Shenmu nguy hiểm chết người này cách đây hàng thập kỷ trước đâu mà bây giờ lại bỗng dưng mở ra trước mắt hắn một cách đầy bất ngờ và khó tin nhất có thể tưởng tượng được trong tâm trí con người bình thường thông minh dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tự lừa dối chính mình thôi chứ gì nữa hả các bạn đọc giả yêu quý thân mến ơi ạ!
Một luồng khí lạnh giá phả ra từ bên trong căn phòng, mang theo mùi hương đặc trưng của ozone và một thứ mùi ngọt ngào lạ lùng giống như mật ong nhưng lại pha lẫn với vị chát đắng của kim loại nóng chảy đang bốc khói nghi ngút tỏa ra lan rộng khắp không gian xung quanh nơi đây hiện tại luôn kia!
Lâm Phong bước tới mép cửa, ánh mắt sắc lạnh quét nhanh qua bóng tối dày đặc bên trong.
Hắn nghe thấy một âm thanh đều đặn vang lên từ sâu thẳm căn phòng: *Tíc-tac… Tíc-tac…* Tiếng đồng hồ cơ học chạy hết pin?
Không, nó quá lớn và mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ loại máy móc nào mà con người từng chế tạo ra trước kia trong lịch sử phát triển khoa học công nghệ tiên tiến nhất của nhân loại chúng ta luôn kia!
Và rồi, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau cánh cửa mở hé đó, không phải là tiếng của “Bóng” bên trong anh ta nữa mà giống như một chương trình máy tính thông minh đang hoạt động độc lập hoàn toàn tách biệt khỏi ý thức con người bình thường luôn kia!
Giọng nói đó chậm rãi và đều đặn, từng từ ngữ được phát âm rõ ràng sắc sảo đầy uy lực áp đảo tất cả những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí anh ta lúc này đây luôn mà không ai có thể làm gì được để ngăn chặn sự việc leo thang thêm nữa đâu vì mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa hoàn toàn khi đối diện với những kẻ thù quá mạnh mẽ vượt xa tầm kiểm soát của con người bình thường thông minh dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ là tự lừa dối chính mình.
“Đối tượng số 0 đã tiếp cận thành công,” giọng nói vang lên, mang theo một sự hài lòng lạnh lùng đáng sợ khiến da đầu Lâm Phong nổi da gà run rẩy toàn thân từ chân đến đỉnh đầu trong tích tắc ngắn ngủi đó luôn kia!
“Chu trình đồng bộ hóa cuối cùng sẽ bắt đầu ngay bây giờ.
Hãy bước vào và trở thành phần không thể thiếu của chúng ta.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận