Tận Thế Chi Tân Vương - Chương 2: Kẻ Sinh Tồn Đầu Tiên
Nguyễn Khoa nhìn vào bảng thông tin Hệ thống Sinh Tồn hiện ra trước mắt. "Tìm kiếm nguồn nước sạch" - nhiệm vụ đầu tiên nghe có vẻ đơn giản, nhưng trong thế giới đầy zombie này, không gì là dễ dàng.
Anh kiểm tra lại căn hộ của mình. Cửa chính vẫn chắc chắn, cửa sổ đã đóng kín. Tiếng gầm gừ và tiếng bước chân lê lết vẫn vang lên từ hành lang bên ngoài.
"Được rồi," Khoa tự nhủ. "Mình phải ra ngoài."
Trước khi đi, anh cần vũ khí. Anh lục tủ bếp, tìm thấy một con dao bếp lớn và một cái chảo gang nặng. Không phải vũ khí lý tưởng, nhưng tốt hơn là không có gì.
Anh mặc thêm vài lớp quần áo để bảo vệ cơ thể, rồi chuẩn bị mở cửa. Tay anh run run khi cầm lấy tay nắm cửa.
"Hít vào... thở ra..." anh tự trấn an.
Cánh cửa mở ra với tiếng cót két. Hành lang tầng 15 tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt xuyên qua cửa sổ cuối hành lang. Không khí có mùi mốc và... thối rữa.
Khoa bước ra ngoài, con dao bếp cầm chắc trong tay. Anh nhìn về hai phía. Bên trái là thang máy - chắc chắn không dùng được. Bên phải là cầu thang bộ.
"Thang bộ vậy." anh quyết định.
Anh đi từng bước chậm rãi, tai vểnh lên nghe ngóng. Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, khiến anh càng thêm căng thẳng.
Đến cửa căn hộ 1503, anh nghe thấy tiếng cào cửa từ bên trong. Rồi một tiếng gầm gừ thấp, đầy đói khát.
"Zombie trong đó," anh lẩm bẩm, bước nhanh hơn.
Khi đến cầu thang, anh nhìn xuống. Tầng 14 tối om, nhưng anh có thể thấy những bóng dáng di chuyển dưới đó. Ít nhất ba, có thể bốn con zombie đang đi lang thang.
"Nhiệm vụ là tìm nước sạch," anh nhớ lại. "Có lẽ ở tầng trệt, gần siêu thị mini."
Nhưng để xuống tầng trệt, anh phải đi qua 15 tầng, mỗi tầng đều có thể có zombie.
"Không còn lựa chọn nào khác." anh nói, rồi bắt đầu bước xuống cầu thang.
Tầng 14. Cửa cầu thang mở ra, và ngay lập tức, một bóng dáng lao về phía anh. Đó là một người đàn ông trung niên, quần áo rách rưới, mặt mày biến dạng, miệng há ra để lộ những chiếc răng nhuốm máu.
Khoa hét lên, vung con dao bếp. Lưỡi dao cắm vào vai zombie, nhưng không làm nó dừng lại. Zombie tiếp tục lao tới, tay vươn ra định túm lấy cổ anh.
May mắn thay, Khoa nhanh nhẹn né được, rồi đá mạnh vào chân zombie. Con quái vật ngã xuống, nhưng ngay lập tức lại cố gắng đứng dậy.
"Chết tiệt, chúng mạnh hơn trong phim!" Khoa hét.
Anh nhìn thấy một cây gậy chống cửa ở góc hành lang. Anh chạy đến, nhặt lên, rồi quay lại đập mạnh vào đầu zombie.
Một tiếng nứt vang lên. Zombie ngừng di chuyển, nằm bất động trên sàn.
Khoa thở dốc, tay run lẩy bẩy. Anh vừa giết... không, anh vừa tiêu diệt một zombie. Đây là lần đầu tiên anh phải làm điều đó.
"Hệ thống: Tiêu diệt Zombie cấp 1. Nhận 10 điểm kinh nghiệm."
Bảng thông tin hiện ra. Kinh nghiệm của anh tăng từ 0 lên 10/100.
"Ít nhất cũng có tiến triển." anh lẩm bẩm.
Anh tiếp tục xuống tầng 13. Ở đây yên tĩnh hơn, nhưng anh nghe thấy tiếng khóc từ một căn hộ.
"Xin... xin ai đó giúp tôi với..."
Một giọng nữ yếu ớt.
Khoa do dự. Giúp người khác có thể nguy hiểm, nhưng anh không thể bỏ mặc ai đó đang gặp nguy hiểm.
Anh tiến đến căn hộ 1307, nơi tiếng khóc phát ra. Cửa hé mở.
"Xin chào? Có ai ở đó không?" anh gọi.
"Vào... vào đây nhanh..." giọng nữ đáp.
Khoa bước vào. Căn hộ tối om, đồ đạc bị đổ vỡ khắp nơi. Trong phòng khách, một người phụ nữ trẻ đang ngồi trên sàn, ôm một đứa trẻ.
"Chồng tôi... anh ấy đã biến thành... thành một trong số chúng." cô khóc. "Tôi phải nhốt anh ấy trong phòng ngủ."
Khoa nhìn về phía cửa phòng ngủ. Từ bên trong, tiếng cào cửa và gầm gừ vang lên.
"Bạn có nước không?" anh hỏi.
Người phụ nữ lắc đầu. "Hết từ hôm qua. Đứa bé cần sữa, nhưng tôi không có."
Khoa nhìn đứa trẻ - một bé gái khoảng hai tuổi, mặt mày xanh xao, có vẻ như đang sốt.
"Nhiệm vụ phụ: Giúp đỡ người sống sót. Phần thưởng: 50 điểm kinh nghiệm, Gói cứu thương cơ bản."
Hệ thống lại đưa ra nhiệm vụ mới.
"Được rồi," Khoa nói. "Tôi sẽ giúp bạn. Nhưng trước tiên, chúng ta cần xuống tầng trệt để tìm nước và sữa."
"Xuống tầng trệt? Nhưng... có rất nhiều chúng ở dưới đó."
"Tôi biết. Nhưng chúng ta không có lựa chọn."
Khoa giúp người phụ nữ - cô tự giới thiệu tên là Mai - đứng dậy. Họ cùng đứa bé chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay khi họ bước ra hành lang, cửa phòng ngủ bật mở.
Một người đàn ông, mặt mày biến dạng, mắt trắng dã, lao ra. Đó chắc là chồng của Mai, nay đã thành zombie.
"Mai, chạy!" Khoa hét, đẩy cô và đứa bé về phía cầu thang.
Anh quay lại đối mặt với zombie. Con quái vật gầm lên, rồi lao tới.
Khoa vung cây gậy, đánh vào chân zombie. Nhưng lần này, zombie nhanh hơn. Nó nắm lấy cây gậy, giật mạnh, khiến Khoa ngã nhào.
Zombie leo lên người anh, miệng há rộng định cắn vào cổ.
"Không!" Khoa hét, dùng hết sức đẩy zombie ra.
Nhưng zombie mạnh hơn. Những ngón tay lạnh buốt siết chặt cổ anh, khiến anh không thở được.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên. Zombie bị bắn bay ra xa, đầu nổ tung.
Khoa ngồi dậy, ho sặc sụa. Anh nhìn thấy Mai đang đứng đó, tay cầm một khẩu súng lục, khói vẫn còn bốc ra từ nòng súng.
"Bạn... bạn có súng?" anh hỏi, giọng ngạc nhiên.
"Chồng tôi là cảnh sát." Mai nói, giọng run run. "Anh ấy giấu khẩu súng này trong tủ, đề phòng trường hợp khẩn cấp."
Khoa gật đầu. "Cảm ơn bạn. Bạn đã cứu mạng tôi."
"Chúng ta còn nợ nhau." Mai đáp. "Giờ hãy đi thôi."
Họ tiếp tục xuống cầu thang. Mỗi tầng đều có thử thách - đôi khi là zombie đơn lẻ, đôi khi là nhóm nhỏ. Nhờ có khẩu súng của Mai, họ vượt qua được khá dễ dàng.
Đến tầng 5, họ gặp một nhóm zombie lớn hơn - ít nhất mười con, đang tập trung quanh cửa một căn hộ.
"Chúng ta không thể đánh bại tất cả." Khoa nói. "Phải tìm đường khác."
"Ở tầng này có cửa sổ thoát hiểm dẫn đến bên ngoài." Mai nói. "Nhưng nó dẫn đến một cái sân nhỏ, và từ đó có thể vào siêu thị mini."
"Vậy thì đi đường đó."
Họ tìm thấy cửa sổ thoát hiểm ở cuối hành lang. Khoa mở cửa, nhìn xuống. Dưới đó là một cái sân nhỏ, có vài con zombie đang đi lang thang.
"Tôi sẽ xuống trước." Khoa nói. "Khi tôi ra hiệu, bạn và bé xuống theo."
Anh leo xuống thang thoát hiểm, từ từ để không gây tiếng động. Khi chạm đất, anh nhìn quanh. Ba con zombie đang ở phía xa, không để ý đến anh.
Anh ra hiệu cho Mai. Cô bế con gái, leo xuống thang một cách khó khăn.
Nhưng đúng lúc đó, đứa bé khóc lên.
Tiếng khóc vang lên trong không gian yên tĩnh. Lập tức, tất cả zombie trong sân quay đầu nhìn về phía họ.
"Chết tiệt!" Khoa hét. "Chạy!"
Họ lao về phía cửa sau của siêu thị mini. Zombie đuổi theo sau, tiếng gầm gừ ngày càng gần.
Cửa sau bị khóa. Khoa dùng hết sức đạp vào, nhưng không mở được.
"Để tôi!" Mai nói, giơ súng lên bắn vào ổ khóa.
Một tiếng nổ, rồi cửa bật mở. Họ lao vào bên trong, đóng cửa lại ngay sau đó.
Bên trong siêu thị tối om, nhưng qua ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ, họ có thể thấy các kệ hàng vẫn còn đầy đồ.
"Nước... chúng ta cần nước." Khoa nói.
Họ tìm thấy kệ nước uống. Vẫn còn nhiều chai nước khoáng. Khoa lấy vài chai, mở một chai uống ngay lập tức. Nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, khiến anh cảm thấy sống lại.
Mai cũng uống, rồi tìm sữa cho con. May mắn thay, vẫn còn vài hộp sữa hạn sử dụng dài.
"Chúng ta nên ở đây một lúc." Khoa nói. "Có đồ ăn, nước uống, và tương đối an toàn."
Nhưng ngay khi anh nói xong, một tiếng động lớn vang lên từ phía trước siêu thị. Tiếng đập cửa, tiếng gầm gừ của hàng chục, có thể hàng trăm con zombie.
"Chúng tập trung ở cửa trước." Mai nói, mặt tái mét. "Chúng ta bị bao vây."
Khoa nhìn quanh. "Có lối thoát nào khác không?"
"Chỉ có cửa sau mà chúng ta vừa vào, và cửa trước. Cửa sổ thì có song sắt."
Họ bị kẹt.
Nhưng Khoa không từ bỏ. Anh nhìn lên trần nhà. "Có thể... có cửa thông lên tầng trên."
Họ tìm thấy một cái thang dẫn lên gác mái. Khoa leo lên trước, rồi kéo Mai và đứa bé lên.
Gác mái tối om, đầy bụi, nhưng có một cửa sổ nhỏ dẫn ra ngoài.
"Ở đây!" Khoa reo lên.
Họ mở cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bên dưới là một dãy nhà thấp, và xa hơn là những con phố vắng người.
"Chúng ta có thể trèo xuống từ đây." Khoa nói.
Họ lấy những tấm vải trong siêu thị, buộc lại thành dây thừng, rồi từ từ trèo xuống.
Khi chạm đất, họ thở phào nhẹ nhõm. Họ đã thoát khỏi tòa nhà.
"Nhiệm vụ hoàn thành: Tìm kiếm nguồn nước sạch. Nhận 50 điểm kinh nghiệm, Khả năng lọc nước."
Khoa cảm thấy một luồng kiến thức ùa vào đầu - giờ anh biết cách lọc nước bẩn thành nước sạch.
"Chúng ta nên đi đâu bây giờ?" Mai hỏi.
Khoa nhìn xung quanh. Thành phố đã chết, nhưng đâu đó vẫn còn những người sống sót. Và anh có Hệ thống Sinh Tồn.
"Tôi có một ý tưởng." anh nói. "Chúng ta cần xây dựng một nơi trú ẩn. Một nơi an toàn cho những người sống sót."
"Nhưng ở đâu?"
Khoa nhìn lên một tòa nhà cao tầng khác gần đó. "Đó. Tòa nhà văn phòng. Nó có cửa kính chắc chắn, và chỉ có một lối vào chính. Dễ phòng thủ hơn."
Mai gật đầu. "Vậy thì đi thôi."
Họ bắt đầu di chuyển về phía tòa nhà văn phòng. Trên đường, họ gặp thêm vài con zombie, nhưng đều xử lý được.
Khi đến nơi, Khoa nhận ra đây có thể là nơi khởi đầu cho kế hoạch của anh - xây dựng một căn cứ sinh tồn, tập hợp những người sống sót, và từ từ tái thiết thế giới.
Nhưng trước mắt anh còn nhiều thử thách. Zombie không phải là mối đe dọa duy nhất. Trong thế giới tận thế, con người đôi khi còn nguy hiểm hơn cả zombie.
Và anh chưa biết rằng, có những nhóm người sống sót khác đang quan sát họ, với những ý đồ không thể đoán trước.
---
Chương 2 kết thúc. Khoa và Mai đã tìm được nước, thoát khỏi tòa nhà chung cư, và bắt đầu kế hoạch xây dựng căn cứ sinh tồn. Nhưng những nguy hiểm mới đang chờ đợi phía trước.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn