← Quay lại

Phục Sinh Quỷ - Chương 2: Báo Thù Đêm Đầu Tiên

Phục Sinh Quỷ | Chương 2

# Phục Sinh Quỷ - Chương 2: Báo Thù Đêm Đầu Tiên

Hứa Mị đi qua những con phố tối om của thành phố, thân hình nàng lướt nhẹ như một bóng ma. Nàng không cần ánh đèn - Quỷ Thể của nàng có thể nhìn rõ mọi thứ trong bóng tối.

"Thiên Tướng..." Nàng lẩm bẩm. "Ngươi đang ở đâu?"

Nàng đã chết bảy năm, và trong bảy năm đó, sư phụ của nàng - Thiên Tướng - đã leo lên từ một tu sĩ bình thường trở thành một trong những người nổi tiếng nhất của Cửu U.

Nàng biết rằng để trả thù, nàng cần phải mạnh hơn. Và đêm nay, nàng sẽ bắt đầu.

---

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ một căn nhà gần đó.

Hứa Mị dừng lại, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa.

"救命!" Một giọng nói sợ hãi vang lên.

Nàng đứng trước căn nhà, cảm nhận được khí tức bên trong. Có năm người - bốn nam và một nữ - và tất cả đều có tu vi từ Luyện Khí trở lên.

"Có người..." Nàng lẩm bẩm.

Nàng nhận ra ngay - đây là những tu sĩ đang bắt nạt một người yếu hơn.

Nàng không quan tâm đến chuyện này. Nàng chỉ muốn đi tìm Thiên Tướng.

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên:

"Ta không làm gì sai! Các ngươi không thể..."

Giọng nói đó... nàng nhận ra.

Đó là giọng của một người mà nàng từng biết.

Hứa Mị dừng lại, quay đầu nhìn vào căn nhà.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Nàng tự hỏi.

Nàng không nên quan tâm. Nàng đã chết, và người sống không còn là vấn đề của nàng. Nhưng...

"Ta không thể bỏ mặc." Nàng lẩm bẩm.

Và nàng bước vào.

---

Bên trong căn nhà, bốn tu sĩ đang bao vây một thiếu nữ. Cô mặc đồ rách, mặt đầy máu, nhưng đôi mắt cô vẫn sáng rực với một ý chí không bao giờ tắt.

"Cô nghĩ cô có thể trốn?" Một tu sĩ cười nhạo. "Cô là con gái của tên phản đồ - cô không có quyền sống!"

Thiếu nữ cắn răng. "Cha ta không phải phản đồ! Các ngươi đã giết sai người!"

"Kệ cha cô đi." Tu sĩ kia nhổ nước bọt. "Giờ đến lượt cô."

Và hắn giơ tay, chuẩn bị ra đòn cuối cùng.

Nhưng trước khi hắn kịp làm bất cứ điều gì, một bóng đen xuất hiện.

"Có ai đó..." Tu sĩ đứng im, đầy kinh hãi.

Hứa Mị đứng trước mặt thiếu nữ, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa.

"Các ngươi muốn giết cô ấy?" Nàng hỏi, giọng lạnh như băng.

"Tên... tên quỷ nào..." Một tu sĩ lắp bắp, mặt tái nhợt.

Hứa Mị mỉm cười - một nụ cười đầy ma quái. "Ta là quỷ."

Và nàng ra tay.

Không có ai kịp phản ứng. Trong vòng một nhịp thở, cả bốn tu sĩ đã nằm trên đất, không còn thở.

Thiếu nữ nhìn Hứa Mị, đầy kinh ngạc. "Ngươi... ngươi là ai?"

Hứa Mị quay lại, nhìn cô. "Ta là kẻ mà các ngươi gọi là 'quỷ'."

Thiếu nữ không sợ. Cô nhìn Hứa Mị với đôi mắt đầy cảm kích. "Cảm ơn người đã cứu ta."

"Ta không cứu ngươi." Hứa Mị nói. "Ta chỉ... giết những kẻ đáng chết."

Nàng định bước đi, nhưng thiếu nữ đã nắm lấy tay nàng.

"Xin hãy chờ!" Cô nói.

Hứa Mị dừng lại. "Có chuyện gì?"

"Ta muốn cảm ơn người. Và..." Thiếu nữ do dự. "...ta muốn hỏi người một câu."

"Câu hỏi gì?"

"Người có thể giúp ta tìm cha ta không?" Thiếu nữ hỏi, đôi mắt đầy nước mắt.

Hứa Mị im lặng. Hắn nhìn cô - và trong khoảnh khắc đó, nàng thấy được một điều.

Cô gái này giống như nàng - mồ côi, bị bỏ rơi, phải tự đấu tranh để sống sót.

"Cha ngươi là ai?" Hứa Mị hỏi.

"Tên của ông ấy là Hạo Thiên." Thiếu nữ đáp. "Ông ấy bị cáo buộc là phản đồ, nhưng ta biết ông ấy vô tội."

Hứa Mị nhướn mày. "Hạo Thiên..."

Nàng đã nghe cái tên này trước đây. Trong kiếp trước, Hạo Thiên là một trong những tu sĩ mạnh nhất của Cửu U - và hắn đã chết trong một cuộc chiến với Thiên Tướng.

"Ta biết Hạo Thiên." Hứa Mị nói. "Và ta biết rằng hắn ta không phải là phản đồ."

Thiếu nữ mở to mắt. "Người... người biết cha ta?"

"Biết." Hứa Mị đáp. "Nhưng ta không có lý do gì để giúp ngươi."

Thiếu nữ cúi đầu, nước mắt chảy dài.

"Ngoại trừ..." Hứa Mị dừng lại.

Thiếu nữ ngẩng đầu lên.

"Ngoại trừ ngươi có thể giúp ta." Hứa Mị nói. "Ta đang tìm một người - kẻ đã giết cha ngươi và sư phụ của ta."

"Tìm ai?" Thiếu nữ hỏi.

"Thiên Tướng." Hứa Mị đáp, đôi mắt đỏ rực hơn bao giờ hết.

---

Ngày hôm sau.

Hứa Mị và thiếu nữ - tên cô là Hạo Vân - bắt đầu hành trình tìm kiếm Thiên Tướng.

"Thiên Tướng hiện đang ở Thiên Kiếm Tông." Hạo Vân cho biết. "Ông ta đã trở thành Trưởng môn của tông môn đó."

Hứa Mị gật đầu. "Ta biết."

"Nhưng..." Hạo Vân do dự. "...ông ta rất mạnh. Ta không nghĩ rằng chúng ta có thể đánh bại được ông ta."

Hứa Mị mỉm cười. "Ngươi không cần đánh bại hắn. Ngươi chỉ cần giúp ta tiếp cận hắn."

"Làm sao?" Hạo Vân hỏi.

Hứa Mị nhìn cô, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa. "Ngươi có phương pháp nào để vào Thiên Kiếm Tông không?"

Hạo Vân suy nghĩ. "Ta... ta có thể vào với tư cách đệ tử mới."

"Tốt." Hứa Mị gật đầu. "Vậy ngươi sẽ vào, và ta sẽ ở bên ngoài chờ."

"Nhưng..." Hạo Vân lo lắng. "...nếu họ phát hiện ta là con gái của Hạo Thiên thì sao?"

Hứa Mị nhìn cô. "Nếu họ phát hiện, ta sẽ giết hết bọn chúng."

Hạo Vân rùng mình. Cô nhìn Hứa Mị - người phụ nữ này không phải là người bình thường. Cô là một con quỷ.

Nhưng dù sao đi nữa, Hạo Vân đã quyết định. Cô sẽ giúp Hứa Mị.

"Được." Cô nói. "Ta sẽ làm."

Hứa Mị mỉm cười. "Tốt. Chúng ta sẽ bắt đầu vào ngày mai."

---

*___Hết Chương 2___*

*Từ: 2,156 từ*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc