← Quay lại

Chương 3

Phong Thiên | Chương 3

Tôi nhắm hai mắt, hít một hơi thật sâu.

Trong đầu tôi, một triệu suy nghĩ đang chạy đua. Tôi là sát thủ. Tôi không có cảm xúc. Đó là điều tôi đã tin tưởng suốt mười năm qua. Nhưng giờ...

Giờ tôi có.

Cảm xúc mãnh liệt nhất mà tôi từng trải qua.

Đó là giận.

Giận vì những gì ông chủ đã làm với vợ mình.

Giận vì những gì ông ta định làm với Minh Châu.

Và giận vì chính bản thân tôi - kẻ đã phục vụ một kẻ như vậy suốt bao lâu nay.

"Vậy thì..." tôi rút súng, giọng lạnh như băng. "Tôi sẽ giết ông chủ."

Mọi thứ im lặng trong khoảnh khắc đó.

Ông chủ nhìn tôi, đôi mắt mở to đầy không tin.

"Ngươi..." hắn lắp bắp. "Ngươi không dám."

"Tôi là sát thủ." tôi đáp, giọng bình thản nhưng đầy sát khí. "Giết người là công việc của tôi. Và giờ, tôi chọn ngài làm mục tiêu."

Tôi nâng súng lên, ngắm thẳng vào trán ông chủ.

Nhưng đúng lúc đó, Minh Châu lao tới.

"Không!" cô hét lên, đứng giữa tôi và ông chủ. "Anh không thể giết người đàn ông này!"

Tôi dừng lại.

"Đứng sang một bên." tôi nói, giọng kiên quyết. "Hắn đã giết vợ mình. Và hắn định giết cô."

"Em biết." Minh Châu nói, giọng run nhưng không lùi bước. "Nhưng anh không thể giết hắn. Không phải vì hắn, mà vì anh."

Tôi nhíu mày.

"Cô điên rồi."

"Có thể." cô cười, nước mắt chảy dài trên má. "Nhưng em không muốn anh trở thành kẻ giết người. Không phải vì hắn."

Cô nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Em muốn anh được giải thoát."

Tôi đứng đó, súng vẫn chĩa về phía trước.

Trong đầu tôi, hai tiếng nói đang tranh luận.

Một tiếng nói bảo tôi giết ông chủ - đây là kẻ xấu, hắn xứng đáng chết.

Tiếng nói khác bảo tôi dừng lại - đây không phải con đường mà tôi muốn đi.

"Phong Thiên." ông chủ lên tiếng, giọng run. "Ta... ta sẽ cho ngươi tiền. Nhiều tiền. Ngươi muốn bao nhiêu cũng được."

Tôi nhìn hắn.

Đây là kẻ mà tôi đã phục vụ suốt mười năm.

Kẻ đã trả tiền cho tôi để giết người.

Kẻ mà tôi đã tin tưởng.

Và kẻ đã phản bội tất cả chúng tôi.

"Tiền?" tôi cười, tiếng cười đầy chua chát. "Ngài nghĩ tiền có thể thay thế mạng người?"

Hắn không đáp.

"Có lẽ trước đây." tôi tiếp tục. "Có lẽ khi tôi còn là một kẻ không có cảm xúc, tiền là tất cả. Nhưng giờ..."

Tôi hạ súng xuống.

"Không."

Ông chủ ngơ ngác.

Minh Châu cũng ngơ ngác.

"Tôi không giết ngài." tôi nói. "Không phải vì tôi không muốn. Mà vì giết ngài sẽ không thay đổi bất cứ điều gì."

"Vợ ngài vẫn đã chết."

"Và tôi vẫn sẽ là một kẻ giết người."

Tôi quay lưng với ông chủ, nhìn thẳng vào Minh Châu.

"Cô đúng." tôi nói. "Giết hắn không phải là con đường."

"Thế anh định làm gì?" cô hỏi.

Tôi mỉm cười.

"Một điều mà tôi chưa từng làm trước đây."

Tôi rút điện thoại ra.

"Gọi cảnh sát."

Ông chủ đứng hình.

"Cái gì?!"

"Cảnh sát." tôi nhắc lại. "Họ sẽ xử lý ngài. Và ngài sẽ phải đối mặt với công lý."

"Không..." hắn lắp bắp. "Ngươi không thể..."

"Tôi có thể." tôi cắt lời. "Và tôi sẽ."

Minh Châu nhìn tôi, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

"Anh..."

Tôi nhìn cô.

"Đây là lần đầu tiên tôi làm điều này." tôi nói. "Không biết đúng hay sai."

"Nhưng tôi nghĩ..." tôi dừng lại, cố gắng diễn đạt cảm xúc của mình. "Nghĩ rằng đôi khi, công lý quan trọng hơn sự trả thù."

Minh Châu im lặng.

Rồi cô mỉm cười.

"Em biết." cô nói. "Em biết anh không phải kẻ xấu."

Tôi gật đầu.

"Điện thoại đây." tôi nói. "Cô gọi hay tôi gọi?"

"Để em." cô nhận lấy điện thoại.

Và trong khi cô gọi cảnh sát, tôi nhìn ông chủ - kẻ đang run rẩy như một con chó bị đánh.

"Ông chủ." tôi nói.

Hắn ngẩng lên.

"Từ nay, chúng ta không còn quan hệ." tôi tuyên bố. "Và ông nên chuẩn bị tinh thần. Bởi vì những bí mật của ông... sẽ được phơi bày trước toàn thế giới."

Tôi quay lưng, bước ra khỏi căn phòng đầy máu và bí mật.

Sau lưng tôi, tiếng còi xe cảnh sát vang lên ngày càng gần.

Và trong tim tôi, một thứ gì đó mới đã nảy mầm.

Đó không phải là thù hận.

Mà là hy vọng.

Hy vọng về một cuộc sống khác.

Một cuộc sống mà tôi chưa từng dám mơ tới.

---

***Hết Chương 3: Công Lý***

Nhưng tôi không vui.

Bởi vì tôi biết rằng, quyết định của tôi hôm nay sẽ thay đổi mọi thứ.

Quyết định của tôi hôm nay sẽ khiến tôi không còn là sát thủ nữa.

Và đó là điều tôi muốn.

Nhưng cũng là điều khiến tôi sợ hãi.

Bởi vì suốt mười năm qua, sát thủ là tất cả những gì tôi có.

Ngoài sát thủ ra, tôi không còn là ai cả.

"Phong Thiên." Minh Châu gọi tôi.

Tôi quay lại.

Cô đang đứng đó, điện thoại trên tay, ánh mắt đầy lo lắng.

"Sao cô không đi cùng cảnh sát?" tôi hỏi.

"Em muốn đi cùng anh." cô đáp. "Nếu anh không phiền."

Tôi nhìn cô.

Đây là cô gái mà tôi đã được thuê để bảo vệ.

Đây là cô gái mà ông chủ đã cố giết.

Và đây là cô gái đã thay đổi tôi.

"Tôi không phiền." tôi nói, giọng kiên quyết. "Nhưng cô biết rằng, từ giờ trở đi, cuộc sống của cô sẽ không còn bình thường nữa."

"Em biết." cô mỉm cười. "Nhưng em đã quyết định rồi."

Tôi nhíu mày.

"Quyết định gì?"

"Ở bên anh." cô nói. "Dù có chuyện gì xảy ra."

Tôi đứng đó, không biết phải nói gì.

Mười năm làm sát thủ, tôi đã gặp rất nhiều người.

Nhưng chưa ai nói với tôi những lời như vậy.

"Minh Châu..." tôi lên tiếng.

"Không cần nói gì." cô cắt lời. "Em chỉ muốn anh biết rằng... em không sợ anh."

"Sao cô có thể không sợ?" tôi hỏi, giọng ngạc nhiên. "Tôi là sát thủ. Tôi đã giết rất nhiều người."

"Em biết." cô nói. "Nhưng em cũng biết rằng, anh không giết người tốt."

"Có ranh giới nào giữa người tốt và người xấu đâu?"

"Có." cô kiên quyết. "Và anh đã chọn đúng bên."

Tôi nhìn cô.

Cô nhìn tôi.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được điều gì đó lạ.

Trong tim tôi, một thứ gì đó ấm áp bắt đầu lan ra.

Đó không phải là thù hận.

Không phải là sợ hãi.

Mà là một thứ cảm xúc mà tôi chưa từng biết tới.

"Yêu." tôi lẩm bẩm.

"Sao?" Minh Châu hỏi.

"Không có gì." tôi lắc đầu. "Đi thôi. Cảnh sát đang chờ."

Tôi bước ra khỏi căn phòng, Minh Châu theo sau.

Và khi tôi bước ra ngoài, tôi thấy những chiếc xe cảnh sát đang đỗ trước cửa.

Những viên cảnh sát mặc đồng phục đang đứng xung quanh, vẻ mặt nghiêm nghị.

Và trong số đó, tôi nhận ra một gương mặt quen thuộc.

Đó là Thám tử Lan - người đã điều tra vụ án vợ ông chủ.

"Phong Thiên." cô ta gọi tôi. "Ngươi đã làm gì?"

"Điều đúng đắn." tôi đáp. "Lần đầu tiên trong đời."

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

Rồi cô ta mỉm cười.

"Ta biết." cô nói. "Ta biết ngươi không phải kẻ xấu."

Tôi gật đầu.

"Đúng vậy." tôi nói. "Ta chỉ là kẻ lạc lõng."

"Và giờ?" cô hỏi.

"Giờ..." tôi nhìn Minh Châu, rồi nhìn lên bầu trời. "Giờ ta muốn tìm một nơi thuộc về ta."

Cô ta gật đầu.

"Hiểu rồi." cô nói. "Nhưng trước tiên, ngươi cần đến đồn làm việc."

"Tôi biết." tôi nói. "Đi thôi."

Và tôi bước đi, để lại phía sau căn biệt thự đầy bí mật và máu.

Hướng tới một tương lai mà tôi không biết sẽ như thế nào.

Nhưng lần đầu tiên trong đời, tôi không sợ hãi.

Bởi vì tôi không còn một mình.

---

***Hết Chương 3: Công Lý***

Nhưng tôi biết rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng.

Sẽ có rất nhiều người không tin tưởng tôi.

Sẽ có rất nhiều người muốn tôi chết.

Và sẽ có những lúc tôi muốn quay lại con đường cũ.

Con đường của sát thủ.

Con đường mà tôi đã quen thuộc.

Nhưng rồi tôi sẽ nhớ lại.

Nhớ lại những lời của Minh Châu.

Nhớ lại ánh mắt của cô khi cô nói rằng cô không sợ tôi.

Và tôi sẽ tiếp tục.

Tiếp tục bước đi trên con đường mới.

Dù có khó khăn đến đâu.

Bởi vì tôi đã chọn.

Và tôi sẽ không bao giờ hối hận về sự lựa chọn của mình.

---

Đêm đó, tôi ngồi trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát.

Đối diện với Thám tử Lan.

"Cho ta hỏi một câu." cô ta nói.

"Tôi đã trả lời hết rồi." tôi đáp.

"Đúng vậy." cô gật đầu. "Nhưng ta muốn hỏi một câu khác."

"Câu hỏi gì?"

"Ngươi có hối hận không?" cô hỏi, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào tôi. "Về những gì ngươi đã làm trong quá khứ?"

Tôi im lặng.

Đây là câu hỏi mà tôi đã né tránh suốt mười năm qua.

Nhưng giờ...

"Co." tôi đáp, giọng trầm. "Ta hối hận về rất nhiều thứ."

"Nhưng?"

"Nhưng ta không thể thay đổi quá khứ." tôi tiếp tục. "Ta chỉ có thể thay đổi tương lai."

Cô ta im lặng một hồi lâu.

Rồi cô mỉm cười.

"Ta thích câu trả lời đó." cô nói. "Hy vọng ngươi sẽ làm được như lời nói."

Tôi gật đầu.

"Ta sẽ cố."

Và đó là lời hứa của tôi.

Một lời hứa mà tôi sẽ giữ bằng mọi giá.

Dù có phải đổ máu.

Dù có phải chết.

Tôi sẽ không bao giờ quay lại con đường cũ.

Đây là sự thật mà tôi đã chọn.

Và tôi sẽ sống với sự thật đó.

Mãi mãi.

---

***Hết Chương 3: Công Lý***

Nhưng khi tôi bước ra khỏi phòng thẩm vấn, tôi thấy Minh Châu đang đợi ở ngoài.

Cô đứng đó, dựa vào tường, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường.

"Sao cô chưa về?" tôi hỏi.

"Em đợi anh." cô đáp. "Em muốn về cùng anh."

"Cô không cần phải làm vậy."

"Em biết." cô mỉm cười. "Nhưng em muốn."

Tôi nhìn cô, lòng đầy những cảm xúc mà tôi không thể diễn đạt bằng lời.

"Cảm ơn." tôi nói, giọng khàn đặc.

"Không cần cảm ơn." cô lắc đầu. "Đây là điều em muốn làm."

Chúng tôi bước ra ngoài, đứng trước đồn cảnh sát.

Bầu trời đã sáng.

Một ngày mới đã bắt đầu.

Và tôi - một cựu sát thủ - đang bước vào ngày mới với một người bạn đồng hành.

Không biết tương lai sẽ ra sao.

Nhưng tôi biết một điều.

Tôi không còn một mình.

Và đó là điều quan trọng nhất.

---

***Hết Chương 3: Công Lý***

Đủ cho tôi để tiếp tục bước đi.

Đủ cho tôi để tin vào một ngày mai tươi sáng hơn.

Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.

Dù có khó khăn gian nan đến đâu.

Tôi sẽ không bỏ cuộc.

Bởi vì tôi đã có lý do để sống.

Một lý do quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Đó là: được bên cạnh cô.

Mỗi ngày từ nay.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc