Phong Thiên Đại - Chương 2: Cô Gái Và Cơn Gió
Cô gái tên là Vân.
Cô không giống những người khác. Cô không sợ gió, không sợ sức mạnh của tôi. Thay vào đó, cô tò mò.
"Làm sao cậu điều khiển được gió?" cô hỏi.
"Tôi không điều khiển." tôi nói. "Tôi chỉ... để gió điều khiển tôi."
Vân nhíu mày. "Ý cậu là sao?"
"Gió không phải là thứ để điều khiển." tôi giải thích. "Nó là một thực thể sống, có ý chí riêng. Tôi chỉ là người lắng nghe nó."
Cô gật đầu, nhưng tôi thấy trong mắt cô sự không hiểu.
"Cho tôi xem." cô nói.
Tôi giơ tay ra. Một cơn gió nhẹ thổi qua, nhẹ nhàng lượn quanh ngón tay tôi như một con vật cưng.
"Đẹp quá." Vân thì thầm.
"Gió luôn đẹp." tôi nói. "Chỉ là con người không nhìn thấy."
Chúng tôi ngồi trên đồi, nhìn mặt trời lặn. Gió thổi nhẹ, mang theo hương hoa cỏ.
"Cậu có gia đình không?" Vân hỏi.
"Không." tôi nói. "Cha mẹ tôi đã chết. Họ chết trong một cơn bão."
"Còn cậu thì sống."
"Vì tôi là gió." tôi nói. "Gió không thể giết gió."
Vân im lặng một lúc. "Còn tôi... tôi có gia đình. Nhưng họ không hiểu tôi."
"Tại sao?"
"Vì tôi... tôi không giống họ."
Cô không nói rõ, nhưng tôi hiểu. Cô cũng là người khác biệt, giống như tôi.
"Vậy bây giờ cậu định làm gì?" tôi hỏi.
"Tôi muốn ở bên cậu." cô nói. "Tôi muốn học cách lắng nghe gió."
Tôi nhìn cô. Đôi mắt cô chân thành, không có sự dối trá.
"Được." tôi nói. "Nhưng đây không phải là con đường dễ dàng."
"Tôi biết."
Và từ đó, Vân trở thành đồng hành của tôi.
Tôi dạy cô những điều cơ bản. Đầu tiên là lắng nghe.
"Đừng cố điều khiển." tôi nói. "Chỉ ngồi yên, nhắm mắt, và lắng nghe."
Vân làm theo. Cô ngồi trên đồi, nhắm mắt, tập trung.
"Một phút... năm phút... mười phút..."
Rồi cô mở mắt. "Tôi nghe thấy... tiếng thì thầm."
"Đó là gió." tôi nói. "Nó đang nói với cô."
"Và nó đang nói gì?"
"Hãy hỏi nó."
Vân nhắm mắt lại, lắng nghe kỹ hơn. Rồi cô mỉm cười. "Nó nói... nó vui vì có người lắng nghe."
"Đúng vậy." tôi nói. "Gió cô đơn, giống như chúng ta."
Chúng tôi tiếp tục học. Tôi dạy cô cách cảm nhận hướng gió, cách phân biệt các loại gió (gió xuân ấm áp, gió hạ nóng bức, gió thu mát mẻ, gió đông lạnh giá), và cách di chuyển cùng với gió.
Vân học nhanh. Cô có thiên phú, dù không mạnh như tôi.
Nhưng rồi một ngày, có người tìm đến chúng tôi.
Đó là một nhóm năm người, mặc áo đen, mặt đeo nạ.
"Phong Thiên Đại." người đứng đầu nói. "Chúng ta cần nói chuyện."
Tôi đứng lên. "Các ngươi là ai?"
"Chúng ta là Hội Gió." người đó nói. "Và chúng ta muốn ngươi gia nhập."
"Hội Gió?" tôi nhíu mày. "Tôi chưa từng nghe nói."
"Vì chúng ta là bí mật." người đó nói. "Chúng ta là những người có khả năng điều khiển gió, giống như ngươi."
Tôi nhìn họ. Đúng vậy, tôi cảm nhận được gió xung quanh họ - không mạnh như tôi, nhưng có.
"Và các ngươi muốn gì?"
"Chúng ta muốn thống nhất." người đó nói. "Tất cả những người điều khiển gió nên đoàn kết lại, tạo thành một lực lượng mạnh mẽ."
"Để làm gì?"
"Để bảo vệ chính mình." người đó nói. "Và để... thay đổi thế giới."
Tôi lắc đầu. "Tôi không quan tâm đến việc thay đổi thế giới."
"Vậy thì ngươi quan tâm đến cái gì?" người đó hỏi, nhìn về phía Vân.
Tôi bước ra, che chở cho Vân. "Đừng đụng đến cô ấy."
"Chúng tôi không định làm hại cô ta." người đó nói. "Nhưng nếu ngươi không gia nhập... chúng tôi sẽ buộc phải thuyết phục ngươi."
"Nghĩa là gì?"
"Nghĩa là chúng tôi sẽ cho ngươi thấy sức mạnh thực sự của Hội Gió."
Người đó vung tay. Một cơn gió mạnh thổi tới, không phải gió tự nhiên, mà là gió được điều khiển - sắc bén như dao.
Tôi giơ tay, tạo ra một bức tường gió. Hai luồng gió va vào nhau, tạo ra tiếng rít.
"Không tệ." người đó nói. "Nhưng ngươi chỉ có một mình. Còn chúng tôi có năm."
Năm người cùng vung tay. Năm luồng gió hợp nhất thành một, mạnh gấp năm lần.
Tôi biết mình không thể chống lại. Nhưng tôi không sợ.
Vì tôi không chỉ có một mình.
Vân bước tới, đứng bên cạnh tôi.
"Cô ấy..." tôi định nói.
"Tôi có thể giúp." Vân nói.
Cô nhắm mắt, tập trung. Và rồi... gió thay đổi.
Thay vì tấn công chúng tôi, nó quay ngược lại, tấn công chính những người điều khiển nó.
"Không thể nào!" người đứng đầu kinh ngạc.
Vân mở mắt. Đôi mắt cô sáng lên một ánh sáng xanh nhạt.
"Cô... cô là ai?" tôi hỏi.
"Tôi cũng không biết." Vân nói. "Nhưng tôi cảm thấy... quen thuộc."
Người đứng đầu của Hội Gió nhìn Vân, rồi cúi đầu. "Xin lỗi... chúng tôi không biết Ngài ở đây."
"Ngài?" tôi hỏi.
"Vân không phải là người thường." người đó nói. "Cô ấy là... Hóa Thân của Gió."
"Ý ngươi là sao?"
"Trong truyền thuyết, cứ một nghìn năm, Gió sẽ hóa thành người, xuống trần gian để trải nghiệm cuộc sống con người." người đó giải thích. "Và khi Hóa Thân thức tỉnh, cô ấy sẽ có sức mạnh điều khiển tất cả gió trên thế giới."
Tôi nhìn Vân. Cô cũng kinh ngạc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Nhưng... nhưng tôi chỉ là một cô gái bình thường." Vân nói.
"Bình thường sao?" người đó nói. "Ngài đã vô tình tìm đến Phong Thiên Đại - người mạnh nhất về gió. Đó không phải là trùng hợp."
Tôi nhớ lại ngày chúng tôi gặp nhau. Vân đã tìm đến tôi, nói rằng muốn ở bên tôi. Lúc đó tôi nghĩ chỉ là tình cờ, nhưng giờ nghĩ lại...
"Có phải gió đã dẫn cô đến với tôi?" tôi hỏi.
"Vâng." Vân nói, giọng nhỏ dần. "Tôi... tôi luôn nghe thấy tiếng gọi. Một giọng nói trong gió, bảo tôi tìm một người tên là Phong Thiên Đại."
"Và cô không nói với tôi?"
"Vì tôi không chắc. Tôi nghĩ có lẽ mình bị điên."
Người đứng đầu Hội Gió nói: "Bây giờ Ngài đã thức tỉnh một phần. Nhưng để thức tỉnh hoàn toàn, Ngài cần vượt qua ba thử thách."
"Ba thử thách?" tôi hỏi.
"Đúng. Thử thách của Gió Xuân, Gió Hạ, và Gió Đông. Chỉ khi vượt qua cả ba, Ngài mới trở thành Hóa Thân thực sự."
"Và nếu không?"
"Thì Ngài sẽ mất đi sức mạnh, và có thể... chết."
Vân run rẩy. "Tôi... tôi không muốn."
"Ngài không có lựa chọn." người đó nói. "Một khi đã thức tỉnh, quá trình không thể dừng lại."
Tôi nắm tay Vân. "Đừng sợ. Tôi sẽ ở bên cô."
"Cậu... cậu sẽ giúp tôi?"
"Tất nhiên." tôi nói. "Vì cô là đồng hành của tôi."
Người đứng đầu Hội Gió nói: "Chúng tôi có thể giúp. Chúng tôi biết địa điểm của ba thử thách."
"Tại sao các ngươi muốn giúp?" tôi hỏi.
"Vì nếu Vân trở thành Hóa Thân thực sự, cô ấy sẽ có thể dẫn dắt chúng tôi. Và chúng tôi... chúng tôi cần một người lãnh đạo."
Tôi nhìn Vân. Cô gật đầu.
"Được." tôi nói. "Chúng tôi sẽ chấp nhận sự giúp đỡ của các ngươi."
"Tốt." người đó nói. "Thử thách đầu tiên - Gió Xuân - ở Thung Lũng Xuân Phong, cách đây ba ngày đường."
"Vậy chúng ta sẽ đi." tôi nói.
Nhưng trước khi đi, tôi có một câu hỏi: "Tại sao bây giờ? Tại sao Vân thức tỉnh bây giờ?"
Người đó trầm ngâm. "Vì có điều gì đó sắp xảy ra. Một cơn bão lớn, không phải bão thường, mà là... Bão Hủy Diệt. Và chỉ có Hóa Thân của Gió mới có thể ngăn chặn nó."
"Bão Hủy Diệt?"
"Đúng. Nó sẽ đến trong vòng một tháng. Và nếu không có Vân, cả thế giới này sẽ bị phá hủy."
Tôi nhìn Vân. Cô đã từ một cô gái bình thường trở thành hy vọng duy nhất của thế giới.
Và tôi, Phong Thiên Đại, người thích gió, giờ phải bảo vệ Hóa Thân của chính gió.
Thật trớ trêu.
Nhưng cũng thật... thích hợp.
Vì cuối cùng, gió đã tìm thấy ý nghĩa của mình.
Và tôi cũng vậy.
---
Chương 2 kết thúc. Phong Thiên Đại phát hiện Vân là Hóa Thân của Gió, phải đối mặt với Hội Gió, và biết về ba thử thách mà Vân phải vượt qua để ngăn chặn Bão Hủy Diệt. Hành trình mới bắt đầu.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn