← Quay lại

Ngụy Linh - Chương 2: Nhiệm Vụ Đầu Tiên

Ngụy Linh | Chương 2

# Ngụy Linh - Chương 2: Nhiệm Vụ Đầu Tiên

Tôi - Tô Thần, ngụy linh chuyên nghiệp - giờ đã có một ông chủ mới.

Cô gái tên là Linh Nhi. Cô ta không nói mình là linh hồn loại gì, chỉ nói rằng cô ta đã chết ba trăm năm trước và vẫn lưu lại thế gian vì một mục đích nào đó.

"Việc đầu tiên," Linh Nhi nói, "là xử lý tên địa chủ ở làng bên."

"Địa chủ? Hắn làm gì?"

"Hắn chiếm đất của dân làng, đánh đập người nghèo, và gần đây đã giết một gia đình nông dân không chịu rời đi."

Tôi gật đầu. "Vậy tôi phải làm gì? Giả làm linh hồn của gia đình đó, dọa hắn?"

"Không." Linh Nhi lắc đầu. "Hắn không sợ ma. Hắn đã thuê một đạo sĩ để bảo vệ mình."

"Vậy thì?"

"Chúng ta sẽ làm cho hắn tin rằng đạo sĩ đó là giả."

Tôi hiểu ra. "Làm cho hắn mất niềm tin vào người bảo vệ, rồi mới dọa hắn?"

"Đúng vậy."

Chúng tôi đến làng. Đó là một ngôi làng nhỏ, nghèo nàn. Nhà cửa xiêu vẹo, ruộng đồng khô cằn. Nhưng ở giữa làng là một dinh thự lớn - nhà của tên địa chủ, họ Trương.

"Trương địa chủ có ba người con trai và năm người vợ." Linh Nhi nói. "Hắn ta cũng có mười tên đầy tớ và năm con chó săn."

"Chó săn?" tôi lo lắng.

"Đừng lo. Ta sẽ xử lý chúng."

Chúng tôi đợi đến đêm. Trời tối, không trăng. Linh Nhi dẫn tôi đến một cái cây lớn gần dinh thự.

"Ngươi ở đây." cô nói. "Ta sẽ vào trước."

"Vào bằng cách nào? Có cổng, có tường, có chó..."

"Ta là linh hồn." Linh Nhi cười, rồi biến mất.

Tôi đợi. Một lúc sau, tôi nghe tiếng chó sủa, rồi im bặt. Rồi tiếng la hét, rồi im lặng.

Mười phút sau, Linh Nhi trở lại. "Xong rồi. Chó đã ngủ. Đầy tớ cũng ngủ. Giờ đến lượt ngươi."

"Tôi phải làm gì?"

"Vào phòng của đạo sĩ. Đó là phòng ở tầng hai, cửa sổ hướng đông. Trong đó có một cái hộp gỗ đựng bùa chú. Ngươi hãy thay thế chúng bằng bùa giả."

"Bùa giả?"

Linh Nhi đưa cho tôi một gói nhỏ. Trong đó có những tờ giấy vàng, vẽ những ký hiệu kỳ lạ.

"Đây là bùa vô dụng." cô nói. "Nhưng nhìn giống thật. Ngươi hãy thay tất cả bùa trong hộp bằng những cái này."

"Và nếu đạo sĩ thức dậy?"

"Ta sẽ làm cho hắn ngủ say."

Tôi gật đầu, leo tường vào dinh thự. Tường cao, nhưng tôi đã quen leo trèo - một kỹ năng cần thiết cho nghề ngụy linh.

Tôi đến tầng hai, tìm phòng cửa sổ hướng đông. Cửa khóa, nhưng cửa sổ mở. Tôi leo vào.

Bên trong, một người đàn ông trung niên đang ngủ trên giường. Đó chắc là đạo sĩ. Trên bàn có một cái hộp gỗ khảm xà cừ.

Tôi mở hộp. Bên trong có hàng chục tờ bùa, mỗi tờ đều vẽ ký hiệu phức tạp, tỏa ra ánh sáng nhẹ.

"Bùa thật..." tôi thì thầm.

Tôi thay thế chúng bằng bùa giả. Rồi tôi lấy bùa thật, định mang đi.

"Để lại." một giọng nói vang lên.

Tôi quay lại. Đạo sĩ đã thức dậy, đang nhìn tôi.

"Ta... ta chỉ..." tôi lắp bắp.

"Ta biết ngươi là ai." đạo sĩ nói. "Ngươi là tên ngụy linh mà Linh Nhi thu nạp."

Tôi sửng sốt. "Ông biết Linh Nhi?"

"Biết." đạo sĩ gật đầu. "Cô ta đã nói với ta về ngươi."

"Vậy... vậy đây là kế hoạch?"

"Đúng vậy." đạo sĩ đứng dậy. "Ta là đạo sĩ thật, nhưng ta không phải người xấu. Ta được Linh Nhi thuê để giúp dân làng."

Tôi thở phào nhẹ nhõm. "Vậy tại sao phải thay bùa?"

"Vì Trương địa chủ không tin ta. Hắn nghĩ ta chỉ là đạo sĩ giả, thuê để lấy tiền. Nên hắn đã thuê một đạo sĩ khác - một tên thực sự độc ác."

"Đạo sĩ khác?"

"Đúng. Tên đó tên là Hắc Đạo. Hắn ta thực sự có pháp lực, nhưng dùng nó để làm hại người. Hắn đang trên đường đến đây, sẽ đến vào ngày mai."

Tôi hiểu ra. "Vậy chúng ta phải làm cho Trương địa chủ tin rằng Hắc Đạo là giả?"

"Không. Chúng ta phải làm cho hắn tin rằng cả hai chúng ta đều giả, và chỉ có Linh Nhi - linh hồn thật - mới có thể bảo vệ hắn."

"Và sau đó?"

"Và sau đó, Linh Nhi sẽ đưa ra điều kiện - hắn phải trả lại đất cho dân làng, bồi thường cho gia đình bị hắn giết, và rời khỏi làng."

"Và nếu hắn không đồng ý?"

"Thì Linh Nhi sẽ... thuyết phục hắn."

Tôi gật đầu. "Vậy tôi phải làm gì?"

"Ngươi sẽ đóng vai đạo sĩ giả bị lộ." đạo sĩ nói. "Sáng mai, khi Hắc Đạo đến, ngươi sẽ xuất hiện, cố gắng dọa hắn, nhưng bị hắn đánh bại. Rồi Linh Nhi sẽ xuất hiện, cứu ngươi, và cho Trương địa chủ thấy ai mới thực sự mạnh."

"Nghe có vẻ nguy hiểm."

"Đúng vậy. Nhưng Linh Nhi sẽ bảo vệ ngươi."

Tôi suy nghĩ. Tôi đã từng lừa đảo người sống, nhưng chưa từng đối đầu với đạo sĩ thật.

"Được rồi." tôi nói. "Tôi sẽ làm."

Sáng hôm sau, như dự đoán, Hắc Đạo đến.

Hắn ta là một người đàn ông gầy gò, mặc áo đen, tóc dài, mắt sâu. Hắn đi cùng với hai đệ tử, cả hai đều có vẻ hung ác.

Trương địa chủ tiếp đón họ ở sân lớn. "Đạo trưởng Hắc Đạo, rốt cuộc ngài đã đến!"

"Ta nghe nói ngươi có vấn đề với ma." Hắc Đạo nói, giọng khàn khàn.

"Đúng vậy! Có một linh hồn ác quấy nhiễu ta!"

"Linh hồn ác?" Hắc Đạo cười. "Không có linh hồn nào dám đến gần ta."

Đó là lúc tôi xuất hiện.

Tôi mặc áo đạo sĩ (do đạo sĩ thật cho mượn), tay cầm một thanh kiếm gỗ (cũng là giả), bước vào sân.

"Hắc Đạo!" tôi hét. "Ngươi dám đến đây?"

Hắc Đạo nhìn tôi, cười khẩy. "Một tên giả mạo."

"Ta không giả!" tôi nói, cố gắng giả vờ tự tin. "Ta là đạo sĩ chính tông! Và ta ra lệnh cho ngươi rời khỏi đây!"

Hắc Đạo vung tay. Một luồng khí đen bay tới, đánh trúng ngực tôi.

Tôi bay ngược về phía sau, đập vào tường. Đau, nhưng không nghiêm trọng - Linh Nhi đã cho tôi một tấm bùa bảo vệ.

"Ngươi thấy chưa?" Hắc Đạo nói với Trương địa chủ. "Hắn chỉ là đồ giả."

Trương địa chủ gật đầu. "Vậy xin đạo trưởng hãy trừ khử hắn!"

Hắc Đạo bước tới, tay cầm một cây trượng đen. "Giờ ngươi sẽ chết."

Nhưng trước khi hắn kịp tấn công, Linh Nhi xuất hiện.

Cô ta không xuất hiện từ cửa, mà từ không khí. Một cô gái trẻ, mặc váy trắng, tóc dài, da trắng đến mức trong suốt.

"Hắc Đạo." cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. "Ngươi dám làm hại người của ta?"

Hắc Đạo dừng lại, nhìn Linh Nhi. "Ngươi... ngươi là linh hồn thật."

"Đúng vậy." Linh Nhi nói. "Và ngươi biết quy tắc - đạo sĩ không được tấn công linh hồn vô tội."

"Hắn không vô tội! Hắn là kẻ lừa đảo!"

"Và ngươi thì sao?" Linh Nhi hỏi. "Ngươi dùng pháp thuật để bóc lột người nghèo, giúp kẻ ác. Ai mới đáng bị trừng phạt?"

Hắc Đạo không trả lời. Thay vào đó, hắn tấn công.

Hắn vung trượng, một luồng lửa đen bay tới. Nhưng Linh Nhi chỉ giơ tay, và lửa biến mất.

"Pháp thuật của ngươi yếu quá." cô nói.

Rồi cô vung tay. Một luồng ánh sáng trắng bao phủ Hắc Đạo. Hắn kêu lên, ngã xuống.

"Hai đệ tử của hắn chạy trốn.

Trương địa chủ kinh hãi. "Linh... linh hồn đại nhân! Xin tha cho tiểu nhân!"

Linh Nhi nhìn hắn. "Ngươi có hai lựa chọn. Một là ta giết ngươi ngay bây giờ. Hai là ngươi làm theo điều kiện của ta."

"Điều kiện gì?"

"Trả lại tất cả đất đã chiếm. Bồi thường cho gia đình bị ngươi giết. Và rời khỏi làng này, không bao giờ trở lại."

"Nhưng... nhưng đất đó là của ta!"

"Không." Linh Nhi lắc đầu. "Đất đó thuộc về dân làng. Ngươi đã dùng vũ lực để cướp nó."

Trương địa chủ do dự.

"Ta cho ngươi một ngày để suy nghĩ." Linh Nhi nói. "Nhưng nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ trở lại. Và lần này, ta sẽ không chỉ dọa ngươi."

Rồi cô biến mất, cùng với tôi.

Chúng tôi trở lại cái cây lớn. Tôi thở phào. "Cậu thật mạnh."

"Ta đã chết ba trăm năm." Linh Nhi nói. "Ta có đủ thời gian để học."

"Và bây giờ chúng ta làm gì?"

"Chúng ta đợi. Nếu Trương địa chủ thông minh, hắn sẽ đồng ý. Nếu không... chúng ta sẽ phải thuyết phục hắn theo cách khác."

"Thuyết phục theo cách khác nghĩa là gì?"

Linh Nhi mỉm cười. "Ngươi sẽ thấy."

Chúng tôi đợi cả ngày. Đến tối, có tin - Trương địa chủ đồng ý.

Hắn trả lại đất, bồi thường cho gia đình nạn nhân (một số tiền lớn), và chuẩn bị rời làng.

"Thành công." tôi nói.

"Chưa hẳn." Linh Nhi nói. "Hắn vẫn còn một thứ chưa trả."

"Gì nữa?"

"Lương tâm." cô nói. "Hắn đã giết người. Và không có tiền nào có thể chuộc lại mạng sống."

"Vậy chúng ta làm gì?"

"Chúng ta đảm bảo rằng hắn không bao giờ quên điều đó."

Đêm đó, Linh Nhi vào giấc mơ của Trương địa chủ. Cô cho hắn thấy hình ảnh của gia đình bị hắn giết - người cha, người mẹ, và đứa con nhỏ.

Hắn thức dậy, khóc. Hắn hứa sẽ sống tốt hơn.

"Đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm." Linh Nhi nói. "Chúng ta không thể khiến người chết sống lại. Nhưng chúng ta có thể đảm bảo rằng kẻ giết người không quên."

Tôi gật đầu. "Và nhiệm vụ tiếp theo là gì?"

Linh Nhi nhìn tôi. "Ngươi thực sự muốn tiếp tục?"

"Vâng." tôi nói. "Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình làm điều gì đó có ý nghĩa."

"Vậy thì tốt." cô nói. "Vì còn rất nhiều kẻ ác ngoài kia cần được... thuyết phục."

Và từ đó, tôi - Tô Thần, ngụy linh - trở thành trợ thủ của một linh hồn thật. Chúng tôi đi khắp nơi, giúp đỡ người yếu, trừng phạt kẻ ác.

Và tôi học được một điều - đôi khi, giả vờ là người tốt có thể biến bạn thành người tốt thật.

Chỉ cần bạn không ngừng giả vờ.

---
Chương 2 kết thúc. Tô Thần và Linh Nhi hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên, buộc Trương địa chủ trả lại đất và bồi thường. Tô Thần bắt đầu tìm thấy ý nghĩa trong công việc mới của mình, và sẵn sàng cho những nhiệm vụ tiếp theo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc