Nghịch Thiên Độc - Chương 2: Bắt Đầu Tu Luyện
Lý Độc mở mắt, nhìn căn nhà nhỏ nơi mình đang sống. Đây là nhà của gia đình Lý - một gia đình nông dân nghèo ở làng Thanh Sơn.
Thân thể này thuộc về Lý Tiểu Độc, con trai duy nhất của Lão Lý và Lão Bà Lý. Cậu bé mười sáu tuổi, gầy gò, ốm yếu, thường xuyên bị bệnh.
"Tiểu Độc, con đã tỉnh rồi sao?" một giọng nói lo lắng vang lên.
Một người phụ nữ trung niên bước vào, gương mặt nhăn nheo vì lo âu. Đó là mẹ của cậu bé - Lão Bà Lý.
"Con... con ổn." Lý Độc nói, cố bắt chước giọng điệu của một đứa trẻ.
"Con đừng cố gắng quá." bà nói. "Bác sĩ nói con cần nghỉ ngơi."
Lý Độc gật đầu. Trong ký ức của cậu bé, hắn biết mình bị bệnh từ nhỏ, thể chất yếu ớt, không thể làm việc đồng áng như những đứa trẻ khác.
Nhưng giờ đây, với linh hồn của Độc Tôn, hắn biết căn bệnh này không phải do thể chất yếu - mà do trúng độc.
"Có ai đó đã đầu độc cậu bé này từ nhỏ." hắn tự nhủ.
Hắn kiểm tra cơ thể. Đúng vậy, trong máu có một loại độc chậm - Thiên Hàn Độc. Loại độc này không giết người ngay, mà làm suy yếu cơ thể dần dần, khiến người trúng độc chết vì bệnh tật sau mười năm.
"Thú vị..." hắn mỉm cười. "Ai đó muốn giết cậu bé này?"
Hắn không quan tâm lắm. Cậu bé đã chết, và hắn đã chiếm lấy thân xác. Nhưng giờ hắn cần giải độc để có thể tu luyện.
Theo Độc Long Bảo Điển, để giải Thiên Hàn Độc, cần ba loại thảo dược: Hỏa Diệm Thảo, Dương Quang Căn, và Noãn Huyết Hoa.
Hắn ra vườn sau, tìm kiếm. Nhà nghèo, không có vườn thuốc, nhưng hắn biết rằng nhiều loại cỏ dại thực chất là thảo dược quý.
Và hắn tìm thấy - một bụi Hỏa Diệm Thảo mọc cạnh bờ tường. Loại cỏ này có lá đỏ, thường bị nhầm với cỏ dại, nhưng thực chất có tính nóng, có thể trung hòa hàn độc.
Hắn hái một nắm, về nhà đun nước.
"Con làm gì vậy?" Lão Bà Lý hỏi.
"Con tìm được một loại thuốc." Lý Độc nói. "Nó có thể chữa bệnh cho con."
Bà nhìn con với ánh mắt lo lắng, nhưng không ngăn cản. Có lẽ bà đã quá tuyệt vọng với bệnh tình của con.
Lý Độc đun nước, cho Hỏa Diệm Thảo vào. Rồi hắn thêm một ít muối và đường - những thứ có sẵn trong nhà.
Sau một giờ, hắn uống nước thuốc. Ngay lập tức, hắn cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong cơ thể. Thiên Hàn Độc bắt đầu tan.
Nhưng chỉ Hỏa Diệm Thảo là không đủ. Hắn cần hai loại thảo dược còn lại.
Hắn hỏi mẹ: "Mẹ, ở làng ta có chỗ nào có nhiều nắng không?"
"Ở đồi phía đông." bà nói. "Ở đó nắng cả ngày, cỏ cây không mọc được."
"Chính xác." Lý Độc thầm nghĩ. Dương Quang Căn chỉ mọc ở nơi có nhiều nắng, đất khô cằn.
Hắn ra đồi phía đông. Đúng như mẹ nói, đồi này trơ trụi, chỉ có đá và cát. Nhưng với con mắt của Độc Tôn, hắn thấy những cây nhỏ mọc giữa kẽ đá - đó là Dương Quang Căn.
Hắn đào lên, lấy rễ. Rễ màu vàng, tỏa ra hơi ấm.
Loại thảo dược cuối cùng - Noãn Huyết Hoa - khó tìm hơn. Nó chỉ mọc ở nơi có máu động vật thấm vào đất. May mắn thay, ở làng có một lò mổ.
Hắn đến lò mổ, xin những phần bỏ đi - nội tạng, máu. Người chủ lò mổ nhìn hắn kỳ lạ, nhưng vẫn cho.
"Tiểu Độc, con làm gì với thứ này?" ông ta hỏi.
"Con... con làm phân bón." Lý Độc nói.
Hắn mang về, chôn ở một góc vườn. Rồi hắn trồng một hạt giống mà hắn tìm thấy trong ký ức của cậu bé - hạt của một loại hoa dại.
Với máu và nội tạng làm phân, Noãn Huyết Hoa sẽ mọc nhanh. Nhưng hắn không có thời gian chờ đợi. Hắn dùng một kỹ thuật từ kiếp trước - "Huyết Dưỡng Thuật", dùng chính máu của mình để thúc đẩy tăng trưởng.
Hắn cắt ngón tay, nhỏ vài giọt máu lên đất. Ngay lập tức, mầm non nhú lên, lớn nhanh trước mắt. Trong vòng một giờ, một đóa hoa đỏ tươi nở rộ - Noãn Huyết Hoa.
Hắn hái hoa, mang về.
Giờ đã có đủ ba loại thảo dược. Hắn phối trộn chúng theo tỷ lệ đặc biệt: Hỏa Diệm Thảo 40%, Dương Quang Căn 30%, Noãn Huyết Hoa 30%.
Hắn đun thành thuốc, uống một hơi.
Cơn nóng lan khắp cơ thể, đẩy lui hàn độc. Lý Độc cảm thấy cơ thể mình thay đổi - máu lưu thông tốt hơn, da dẻ hồng hào hơn, sức lực tràn đầy.
Thiên Hàn Độc đã bị giải.
"Giờ thì có thể tu luyện." hắn nói.
Hắn ngồi xuống, thiền định. Theo Độc Long Bảo Điển, bước đầu tiên là "Ngộ Độc" - cảm nhận độc trong thiên địa.
Thế giới này tràn đầy độc - trong không khí, trong nước, trong đất. Chỉ là nồng độ thấp, không đủ gây hại. Nhưng nếu biết cách hấp thụ, có thể dùng nó để tu luyện.
Lý Độc tập trung. Hắn cảm nhận được những phân tử độc nhỏ bé trong không khí - độc từ khói bếp, từ phân động vật, từ cây cối thối rữa.
Hắn hít vào, dẫn những phân tử độc này vào đan điền. Rồi hắn dùng công pháp luyện hóa chúng, biến chúng thành độc lực.
Đây là điểm khác biệt của Độc Long Bảo Điển - thay vì hấp thụ linh khí, nó hấp thụ độc khí.
Sau ba ngày, hắn đột phá đến tầng một của Luyện Độc Cảnh - cảnh giới đầu tiên của Độc Long Bảo Điển.
"Quá chậm." hắn lẩm bẩm. "Nhưng với thân thể này, cũng tạm được."
Hắn cần độc mạnh hơn để tu luyện nhanh hơn. Và hắn biết ở đâu có - rừng sâu phía tây.
Theo ký ức của cậu bé, rừng đó có nhiều yêu thú độc. Người làng không dám vào sâu.
Nhưng Lý Độc không sợ. Hắn từng là Độc Tôn - chúa tể của độc.
Hắn vào rừng. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được độc khí nồng đậm - độc từ nấm, từ cây, từ động vật.
Hắn tìm một con rắn độc - Xà Vương Thanh. Con rắn dài hai mét, màu xanh lá, nọc độc cực mạnh.
"Hoàn hảo." hắn nói.
Con rắn thấy hắn, lao tới tấn công. Nhưng Lý Độc không né tránh. Hắn giơ tay ra, để con rắn cắn.
Nọc độc chảy vào cơ thể. Đau đớn, nhưng hắn không sợ. Hắn vận công, hấp thụ nọc độc, luyện hóa thành độc lực.
"Thêm nữa." hắn nói với con rắn.
Con rắn kinh ngạc. Nó chưa từng thấy ai không chết sau khi bị nó cắn, huống chi còn đòi thêm.
Nó cắn thêm vài lần nữa, rồi bỏ chạy - nó sợ hãi con người kỳ lạ này.
Lý Độc ngồi xuống, thiền định. Nọc độc của Xà Vương Thanh rất mạnh, giúp hắn đột phá nhanh chóng.
Sau một ngày, hắn đạt tầng hai của Luyện Độc Cảnh.
Sau ba ngày, tầng ba.
Sau một tuần, tầng năm.
Tốc độ tu luyện nhanh đến kinh ngạc. Nhưng hắn biết mình cần cẩn thận - tu luyện quá nhanh có thể khiến cơ thể không chịu nổi.
Hắn trở về làng. Mẹ hắn nhìn thấy hắn, kinh ngạc.
"Con... con khác rồi." bà nói.
"Con đã khỏi bệnh, mẹ." Lý Độc nói.
Và đúng vậy. Hắn không còn gầy gò, ốm yếu. Da dẻ hồng hào, mắt sáng, dáng đi mạnh mẽ.
Tin này lan khắp làng. Mọi người đều kinh ngạc - đứa trẻ bệnh tật suốt mười sáu năm bỗng khỏe mạnh.
Nhưng có người không vui - Lão Vương, thầy thuốc của làng.
Ông ta đến nhà Lý, nhìn Lý Độc với ánh mắt nghi ngờ.
"Tiểu Độc, ai đã chữa bệnh cho con?" ông ta hỏi.
"Con tự chữa." Lý Độc nói.
"Tự chữa?" Lão Vương cười khẩy. "Con chỉ là một đứa trẻ, làm sao biết chữa bệnh?"
"Có thể con may mắn."
Lão Vương không tin. Ông ta kiểm tra mạch của Lý Độc, và kinh ngạc phát hiện không chỉ khỏe mạnh, mà còn có... nội lực.
"Con... con tu luyện?" ông ta hỏi.
Lý Độc không trả lời. Hắn biết mình đã bị phát hiện.
"Cho ta xem công pháp của con." Lão Vương nói, giọng đe dọa.
"Không." Lý Độc lắc đầu.
"Vậy thì đừng trách ta."
Lão Vương vung tay, một luồng chân khí đánh tới. Ông ta là tu sĩ tầng ba của Luyện Khí Cảnh - cao hơn Lý Độc hai tầng.
Nhưng Lý Độc không sợ. Hắn không dùng chân khí, mà dùng độc.
Hắn thở ra, một luồng khí độc màu xanh. Khí này không mạnh, nhưng có tính xâm nhập cao.
Lão Vương hít phải, lập tức cảm thấy chóng mặt. "Ngươi... ngươi dùng độc?"
"Đúng vậy." Lý Độc nói. "Và độc của ta không có giải."
Lão Vương ngã xuống, mặt tái xanh. "Cứu... cứu ta..."
"Tại sao ta phải cứu ngươi?" Lý Độc hỏi. "Ngươi muốn cướp công pháp của ta."
"Ta... ta sẽ cho ngươi tiền."
"Ta không cần tiền."
"Vậy ngươi muốn gì?"
Lý Độc suy nghĩ. "Ta muốn biết - ai đã đầu độc ta từ nhỏ?"
Lão Vương sợ hãi. "Ta... ta không biết."
"Nói dối." Lý Độc nói, tăng thêm độc.
"Được rồi! Được rồi!" Lão Vương kêu lên. "Là... là Trương gia. Họ muốn mảnh đất của nhà ngươi, nhưng Lão Lý không bán. Nên họ thuê ta đầu độc con trai ông ấy, để ông ấy tuyệt vọng mà bán đất."
Lý Độc gật đầu. "Cảm ơn ngươi đã nói thật."
"Giờ hãy giải độc cho ta."
"Được."
Lý Độc cho Lão Vương uống một viên thuốc. Nhưng đó không phải thuốc giải - mà là một loại độc khác, mạnh hơn.
"Ngươi... ngươi lừa ta?" Lão Vương hoảng sợ.
"Đúng vậy." Lý Độc nói. "Giờ ngươi có hai lựa chọn: một là chết, hai là làm tay sai cho ta."
"Tay... tay sai?"
"Đúng. Ngươi sẽ tiếp tục làm thầy thuốc, nhưng sẽ nghe lệnh ta. Và mỗi tháng, ta sẽ cho ngươi thuốc tạm thời giải độc."
Lão Vương không còn lựa chọn. "Ta... ta đồng ý."
"Tốt." Lý Độc nói. "Và việc đầu tiên - hãy nói với Trương gia rằng Tiểu Độc đã chết. Và Lão Lý sẵn sàng bán đất."
"Ngươi muốn lừa họ?"
"Đúng vậy. Khi họ đến mua đất với giá rẻ, ta sẽ cho họ thấy ai mới là kẻ bị lừa."
Lão Vương gật đầu, rời đi.
Lý Độc nhìn theo, mỉm cười. Trò chơi đã bắt đầu. Và lần này, hắn sẽ không phải là kẻ thua cuộc.
Hắn sẽ dùng độc không chỉ để tu luyện, mà còn để trả thù. Và Trương gia sẽ là nạn nhân đầu tiên.
---
Chương 2 kết thúc. Lý Độc đã giải độc, bắt đầu tu luyện Độc Long Bảo Điển, đạt Luyện Độc Cảnh tầng năm, và phát hiện âm mưu đầu độc mình từ nhỏ. Hắn đã khống chế Lão Vương và chuẩn bị trả thù Trương gia.
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn