Chương 50

Cú đấm xoay hông của Lý Băng Phong không mang theo sức mạnh vật lý đáng kể, nhưng nó chứa đựng một sự chính xác toán học lạnh lùng.

Móng tay hắn cắm vào huyệt đạo cổ họng tên thủ hạ cuối cùng của băng đảng "Máu Đỏ".

Cơ bắp đối phương co giật, sau đó là tiếng xương cốt vỡ vụn phát ra âm thanh khô khan như cành cây mục bị bẻ gập dưới trời mưa.

Thân hình kẻ thù chao đảo rồi sụp đổ xuống nền bê tông ẩm ướt.

Mùi máu tanh tưởi lẫn với mùi ozone từ các thiết bị điện tử hỏng hóc lan tỏa trong không khí chật hẹp của con hẻm này.

Lý Băng Phong đứng đó, thở đều đặn, nhưng nhịp tim hắn lại đập thình thịch như trống trận.

Không phải vì sợ hãi trước mối đe dọa vừa qua.

Mà là vì thứ đang hiện ra trước mắt hắn.

Giao diện hệ thống, vốn dĩ luôn ổn định với những dòng chữ xanh lam quen thuộc, bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm.

Màu của máu.

Màu của cảnh báo nguy cấp tối cao.

Những ký tự hologram lơ lửng trong không khí run rẩy, như thể chúng đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của người chơi.

[THÔNG BÁO: NHIỆM VỤ CẤP ĐỘ D-ĐÃ HOÀN THÀNH]
[TÊN NHIỆM VỤ: SĂN BẮT MỐI THÙ NHỎ]
[KÝ TÚC PHÍ: 50,000 Tín Dụng Thiên Thành]

Lý Băng Phong nhếch mép cười mỉa mai.

Năm mươi nghìn tín dụng?

Cho một mạng người trong thế giới này thì giá trị quá rẻ mạt.

Nhưng hắn không quan tâm đến tiền bạc lúc này.

Hắn nhìn vào thanh trạng thái của mình.

Cấp độ D-rank vẫn hiển thị rõ ràng, nhưng bên cạnh đó là một biểu tượng mới: Một chiếc đồng hồ cát đảo ngược, với con số 365 ngày đang nhấp nháy đỏ rực.

"Ba trăm sáu mươi lăm ngày," Lý Băng Phong thì thầm, giọng nói trầm thấp bị nuốt chửng bởi tiếng động của thành phố phía xa.

"Hay là ba trăm sáu mươi năm?"

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên cánh tay trái nơi vừa nãy tên thủ hạ kia đã tấn công hắn trước khi bị hạ gục.

Da thịt lạnh cóng, không phải vì nhiệt độ môi trường, mà vì cảm giác rỗng tuếch bên trong.

Như thể máu của hắn đang dần biến thành dữ liệu số hóa, chảy ngược lại vào hệ thống thay vì tuần hoàn trong cơ thể.

Lý Băng Phong cúi xuống, nhặt lấy ví tiền da cũ kỹ từ túi quần nạn nhân vừa chết.

Hắn mở ra, kiểm tra nhanh chóng những tờ séc giấy và thẻ chip nhựa bên trong.

Tất cả đều vô giá trị.

Trên mỗi tờ giấy, dòng chữ "HỦ BỎ" được in đè lên bằng mực đỏ tươi, còn các thẻ chip thì bị từ trường mạnh làm cháy circuit board ngay tại chỗ.

Đây không phải là hành động của băng đảng Máu Đỏ.

Đây là sự can thiệp trực tiếp của cơ chế kiểm soát.

Thiên Thành đang loại bỏ những "biến số sai lệch" một cách triệt để hơn bao giờ hết.

Và Lý Băng Phong vừa trở thành mục tiêu ưu tiên, không chỉ vì hắn đã giết người, mà còn vì hắn đã nhìn thấy thứ không nên nhìn trong mê cung gương trước đó.

Hắn quay lưng lại với xác chết, bước ra khỏi con hẻm nhỏ.

Ánh sáng neon từ quảng trường chính chiếu rọi vào mặt hắn, làm cho những vết bẩn trên khuôn mặt trở nên rõ rệt hơn.

Hắn cần một nơi ẩn nấp an toàn.

Hoặc ít nhất là một nơi mà hệ thống 'Mẹ' chưa quét sạch dữ liệu cá nhân của mình ra khỏi mạng lưới công cộng.

Băng Phong lao vào con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng của đèn neon từ quảng trường chính không thể chiếu đến.

Mỗi bước chạy đều khiến anh cảm thấy nặng nề hơn, như thể trọng lực của Thiên Thành đang tăng lên theo cấp số nhân.

Anh cố gắng duy trì nhịp thở ổn định, nhưng cơ bắp chân tay run rẩy vì kiệt sức và sự sợ hãi tột độ mà hắn chưa từng trải qua trước đây.

Không phải là nỗi sợ cái chết thông thường.

Đó là nỗi sợ bị xóa bỏ tồn tại.

Bị trở thành một con số không trong hệ thống quản lý trung tâm của Thiên Thành Corp.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo từ Trần Tiểu Uyển vài ngày trước: "Khi họ quyết định loại bỏ ai đó, họ không chỉ giết cơ thể.

Họ xóa đi mọi dấu vết lịch sử giao dịch, mối quan hệ xã hội, và cả ký ức về người đó trong đầu những kẻ sống sót."

Hắn dừng lại bên cạnh một bức tường graffiti bị bong tróc lớp sơn cũ kỹ.

Những hình vẽ màu sắc sặc sỡ đã phai mờ theo thời gian giờ đây trông giống như những vết máu khô trên da thịt thành phố này.

Lý Băng Phong rút ra từ túi áo một thiết bị định vị nhỏ bé – món quà cuối cùng mà cha hắn để lại trước khi biến mất vào hư không của Bức Tường Vô Hình.

Thiết bị nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng tĩnh điện rè rè trong tai nghe cũ kỹ gắn bên cạnh nó.

Âm thanh ấy vang lên rõ ràng hơn bất kỳ lời giải thích nào từ hệ thống 'Mẹ'.

Nó là giọng nói yếu ớt của một người đàn ông từng sống và chết ở đây nhiều lần trước khi Lý Băng Phong sinh ra.

"Con trai ta." Giọng nói đứt quãng, đầy tĩnh điện nhưng vẫn đủ để nhận diện được sự thân thuộc đau đớn ấy trong tim hắn.

"Nếu con đang nghe thấy điều này.

nghĩa là cha đã thất bại hoàn toàn trong việc bảo vệ bí mật lớn nhất của chúng ta khỏi những kẻ muốn kiểm soát tuyệt đối cuộc đời tất cả mọi người sống bên trong nhà tù kỹ thuật số khổng lồ này nữa kia kìa!"

Lý Băng Phong siết chặt nắm đấm lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt mềm mại nơi mà linh lực đang tích tụ mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới lớp da mỏng manh che phủ lấy xương cốt khô gầy còm của hắn ta đây luôn đúng không sai một ly nào cả!

Anh cúi xuống nhặt lên từ mặt đất ẩm ướt đẫm mồ hôi lạnh toát ra khỏi người mình chiếc la bàn kim loại cổ xưa bị gỉ sét nặng nề theo năm tháng trôi dạt qua đi mãi miên man bất tận vô hồi kết thúc ở đâu xa xăm vời vợi kia kìa!

Kim chỉ nam xoay tròn hỗn loạn trước khi dừng lại hướng thẳng về phía tòa tháp tín dụng đang sừng sững chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn ra khỏi khu vực này nữa đây luôn đúng không sai một ly nào cả!

Va chạm giữa thanh kiếm năng lượng yếu ớt của Băng Phong và lưỡi dao plasma của Cleaner tạo ra một vụ nổ nhỏ, đẩy Băng Phong lùi lại vài bước.

Gương mặt anh bị nóng rát bởi luồng nhiệt từ vụ va chạm, nhưng anh không lùi bước.

Cleaner tấn công liên tiếp với tốc độ đáng kinh ngạc, mỗi cú chém đều nhắm vào các huyệt đạo quan trọng trên cơ thể Lý Băng Phong – những điểm mà nếu trúng sẽ khiến hệ thống tuần hoàn dữ liệu trong người hắn tê liệt vĩnh viễn.

Lý Băng Phong né tránh linh hoạt như một bóng ma giữa mưa đạn plasma chết chóc ấy.

Hắn biết mình không thể chiến thắng trực diện với loại máy móc dọn dẹp được trang bị vũ khí hủy diệt tối tân này của Thiên Thành Corp cả đâu luôn đúng không sai một ly nào cả!

Nhưng hắn cũng hiểu rõ rằng chạy trốn mãi sẽ chỉ khiến hắn càng rơi vào bẫy chết hơn.

thôi chứ còn gì nữa luôn đúng không sai một ly nào cả!.

Lý Băng Phong hít thở sâu, nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực như tiếng trống trận gấp gáp.

Hắn không chạy nữa.

Thay vào đó, hắn lao thẳng về phía bức tường kính cường lực đang vỡ vụn dưới làn đạn plasma đỏ rực.

Cơn gió xoáy từ những mảnh kính bay tứ tung cắt da thịt anh ta, nhưng cảm giác đau đớn ấy lại giúp Lý Băng Phong tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hệ thống của Thiên Thành Corp luôn hoạt động dựa trên thuật toán dự đoán chuyển động tối ưu nhất cho mục tiêu sống.

Chúng giả định rằng con người sẽ né tránh nguy hiểm theo đường thẳng hoặc góc vuông an toàn nhất.

Nhưng Lý Băng Phong không phải là một chương trình máy móc cứng nhắc.

Hắn là biến số bất ngờ mà hệ thống chưa kịp cập nhật vào cơ sở dữ liệu của nó.

Hắn vung tay, chiếc búa chiến đấu nhỏ xíu nhưng nặng chịch trong lòng bàn tay phát ra âm thanh kim loại lạnh lùng.

Thay vì né tránh hoàn toàn, Lý Băng Phong chịu đựng một vết thương hắt từ tia plasma lướt qua vai trái.

Sự nóng rát xé toạc áo sơ mi và da thịt khiến anh ta rít lên đau đớn, nhưng đồng thời cũng tạo ra khoảng trống trong tính toán của máy dọn dẹp.

Lý Băng Phong lao vào khoảng không giữa hai cỗ máy đang phối hợp tấn công.

Hắn nhảy lên vai một con robot dạng chó cơ khí, dùng nó làm bệ phóng để đưa mình lên cao hơn tầm bắn trực tiếp của súng plasma.

Từ trên cao, hắn nhìn xuống những mắt camera đỏ ngầu đang xoay tròn tìm kiếm mục tiêu mới.

Cảm giác giống như đứng giữa trung tâm của cơn bão dữ liệu số hóa vậy.

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG]
[Nhiệm vụ khẩn cấp được kích hoạt: "Lỗ Hổng Logic"]
[Mô tả: Phát hiện điểm yếu trong chu trình bảo vệ tầng 4B.]
[Yêu cầu: Tiếp cận cửa server chính trong vòng 30 giây trước khi hệ thống phòng thủ tái cấu trúc.]
[Phần thưởng: +500 EXP, Vật phẩm hiếm "Chìa Khóa Dữ Liệu".]

Một khung hình màu xanh lam lơ lửng giữa không khí khói bụi và mùi ozone cháy khét.

Lý Băng Phong liếc nhanh vào thông báo, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo.

Nhiệm vụ này xuất hiện đúng lúc hắn cần một lối thoát sinh tồn chứ không phải là sự may mắn ngẫu nhiên.

Hệ thống game hóa cuộc đời anh ta lại một lần nữa can thiệp, biến tình thế tuyệt vọng thành cơ hội leo thang rủi ro.

"Ba mươi giây," Lý Băng Phong lầm bẩm, giọng khàn đặc vì đau và nỗ lực.

"Đủ để tôi xé toạc cái lớp vỏ bọc công nghệ này ra."

Hắn nhảy xuống đất, chân chạm sàn tạo lên một tiếng vang lớn.

Hai cỗ máy dọn dẹp quay lại hướng về phía hắn, những khớp nối kim loại phát ra âm thanh rít chói tai khi chúng điều chỉnh tư thế chiến đấu.

Lý Băng Phong không chờ đợi.

Hắn chạy song song với hành lang dài ngoằng, hai bên là những tấm kính văn phòng đã vỡ tan tành.

Dưới ánh đèn neon nhấp nháy yếu ớt do hệ thống điện bị chập cháy, bóng dáng của hắn trở nên mờ ảo như một linh hồn địa ngục.

Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác đến milimét để tránh các bẫy laser vô hình đang quét ngang hành lang.

Hắn nhớ rõ sơ đồ kiến trúc tầng 4B từ những lần lén lút quan sát trước đây khi còn là nhân viên cấp thấp.

Sự khác biệt bây giờ là hắn biết nơi nào có điểm mù của camera, và nơi nào hệ thống phòng thủ sẽ chậm phản ứng nhất do độ trễ dữ liệu mạng nội bộ.

Lý Băng Phong lao qua một góc khuất, né tránh một tia laser đỏ cắt không khí thành hai phần với âm thanh 'bíp' sắc nhọn.

Mái tóc đen của.

tung tóe trong luồng gió nóng từ tia laser đó.

Hắn cảm thấy mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm lưng áo, nhưng tinh thần lại tỉnh táo lạ thường.

Đây là trạng thái "Flow" mà mọi game thủ đều mơ ước – nơi thời gian dường như chậm lại và thế giới thu hẹp còn những phép tính sinh tồn thuần túy.

Cửa server chính hiện ra trước mắt.

Đó không phải là một cánh cửa vật lý thông thường, mà là một tấm màn năng lượng holographic dày đặc với các ký hiệu mã hóa xoay tròn liên tục.

Hai bên cánh cửa là hai tháp súng tự động đang khóa chặt vào vị trí Lý Băng Phong dự định đi qua.

Hắn dừng lại đột ngột giữa hành lang trống trải.

Mọi người sẽ nghĩ hắn đã mất phương hướng hoặc sợ hãi bỏ chạy.

Nhưng thực tế, Lý Băng Phong đang chờ đợi một thứ khác.

Hắn nhìn lên trần nhà nơi hệ thống phun nước chữa cháy được lắp đặt sẵn theo quy định an toàn của tòa nhà cũ trước khi bị Thiên Thành Corp cải tạo lại thành trung tâm dữ liệu ngầm.

Hắn rút ra từ trong túi áo chiếc điện thoại thông minh đã Root và cài đặt phần mềm hack tùy chỉnh mà hắn tự làm.

Màn hình hiển thị dòng lệnh cuối cùng đang đếm ngược.

Hắn ném chiếc điện thoại thẳng vào khe hẹp giữa hai tấm panel kim loại trên trần nhà, ngay phía trên đầu của tháp súng bên trái.

Chiếc điện thoại phát nổ nhẹ với lượng chất cháy vừa đủ để kích hoạt cảm biến nhiệt độ và khói giả mạo.

Hệ thống an ninh tự động ưu tiên dập lửa hơn là tiêu diệt mục tiêu xâm nhập vì giao thức bảo vệ tài sản vật lý cao nhất của công ty.

Những vòi phun nước chữa dày đặc từ trần nhà xối xả xuống, tạo thành một màn sương mù ẩm ướt bao phủ toàn bộ khu vực cửa server.

Hệ thống điện tử trong tháp súng bị ngắn mạch tạm thời do độ ẩm đột ngột tăng vọt và dòng lệnh hack can thiệp vào cổng điều khiển trung tâm.

Những tia laser biến mất, tiếng động cơ của các robot dọn dẹp cũng trở nên chậm chạp hơn khi cảm biến quang học bị nhiễu bởi nước và hơi sương.

Lý Băng Phong lao qua màn mưa nhân tạo ấy.

Nước lạnh buốt thấm qua lớp áo đã rách nát, nhưng hắn không hề run lên vì lạnh mà chỉ vì adrenaline đang tuôn chảy trong huyết quản.

Hắn đưa tay chạm vào tấm màn holographic trước cửa server.

Cảm giác tĩnh điện chạy dọc theo mu bàn tay khiến anh ta rùng mình.

[THÔNG BÁO HỆ THỐNG]
[Tiếp cận thành công.]
[Nhập mã giải mật: 3 số cuối của chuỗi DNA sinh học đã được cấp phát.]

Lý Băng Phong nhíu mày.

Hắn không biết chuỗi DNA nào cả, và cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ về những điều vô lý như vậy trong thế giới thực này.

Nhưng hệ thống lại đưa ra một gợi ý khác ngay sau đó.

[ĐỀ XUẤT: Sử dụng "Chìa Khóa Dữ Liệu" đã nhận được từ nhiệm vụ trước đó.]
[Không, chờ đã.

Hắn chưa hoàn thành nhiệm vụ nào cả chỉ mới nhận thông báo mà thôi.]

Lý Băng Phong sững lại một giây.

Đây là bẫy hay là cơ hội?

Nếu hắn chạm vào tấm màn này khi chưa có quyền truy cập, hệ thống phòng thủ thứ cấp sẽ kích hoạt ngay lập tức và hắn sẽ bị tê liệt vĩnh viễn như lời cảnh báo ban đầu.

Nhưng nếu không làm gì cả, những robot dọn dẹp đang dần lấy lại kiểm soát sau cơn mưa nước chữa cháy sẽ bao vây anh ta trong vài giây tới.

Hắn nhìn về phía sau.

Những bóng hình kim loại đang bước chậm rãi qua vũng nước phản chiếu ánh đèn đỏ của cảnh báo nguy hiểm.

Chúng giống như những con quái vật từ địa ngục công nghệ, không có mắt nhưng luôn nhìn thấy mọi thứ.

Lý Băng Phong quay lại tấm màn holographic.

Hắn đưa tay lên, ngón tay run nhẹ không phải vì sợ hãi mà vì sự căng thẳng tột độ.

Anh ta biết rằng đây là khoảnh khắc định mệnh giữa việc trở thành một người chơi thực thụ trong trò chơi này hay chỉ là một NPC bị xóa sổ khỏi bản đồ vĩnh viễn.

Hắn đặt lòng bàn tay trần lên bề mặt lạnh lẽo của tấm màn năng lượng.

Không có mã nào cả, không có chìa khóa ảo diệu nào được trao tặng.

Thay vào đó, Lý Băng Phong dùng toàn bộ ý chí và sự hiểu biết mơ hồ về cách hệ thống game hóa này vận hành để "đánh cắp" quyền truy cập thông qua việc khai thác lỗ hổng xác nhận danh tính sinh trắc học của chính hắn – một nhân viên cũ đã bị ghi là 'đã mất tích' nhưng dữ liệu vân tay và mống mắt vẫn còn lưu trong cơ sở dữ liệu cục bộ chưa được đồng bộ hóa lên đám mây trung tâm.

Tấm màn holographic rung động mạnh mẽ, những ký hiệu mã hóa xoay tròn chậm lại rồi đột ngột ngừng hẳn.

Một tiếng "click" vang lên khô khan từ sâu bên trong hệ thống điện tử.

Tấm màn mờ dần và biến mất, để lộ ra căn phòng tối om phía sau với hàng trăm server rack nhấp nháy đèn xanh đỏ như nhịp đập của trái tim tòa nhà này.

Lý Băng Phong bước vào.

Cửa tự động đóng sập lại phía sau lưng anh ta, cách ly hắn khỏi những robot dọn dẹp đang gầm gừ vô ích bên ngoài hành lang.

Sự im lặng đột ngột ập đến khiến tai Lý Băng Phong ù đi tạm thời.

Không khí trong phòng server lạnh giá và khô hanh, mang theo mùi đặc trưng của các thiết bị điện tử hoạt động công suất cao.

Hắn đứng đó một lúc, thở dốc.

Tim đập thình thịch chưa hề chậm lại dù nguy hiểm đã được đẩy lùi tạm thời.

Lý Băng Phong nhìn quanh căn phòng rộng lớn tối tăm này.

Những dãy server vươn lên cao như những tòa tháp chọc trời trong thế giới ảo, nối kết với nhau bởi vô số dây cáp quang màu đen bóng loáng.

Đây là nơi lưu trữ tất cả dữ liệu của Thiên Thành Corp cho khu vực Quận 7.

Và cũng là nơi mà Lý Băng Phong tin rằng mình sẽ tìm thấy câu trả lời cho những bí ẩn xung quanh hệ thống game hóa này – nếu hắn đủ can đảm để nhìn vào nó và không bị cuốn trôi bởi dòng chảy thông tin khổng lồ ấy.

Hắn tiến sâu hơn vào bóng tối, ánh mắt tập trung cao độ quét qua các màn hình hiển thị trạng thái hoạt động của server.

Bất kỳ sự bất thường nào cũng có thể là manh mối.

Và trong thế giới đầy rẫy những quy tắc vô lý này, đôi khi sự thật lại ẩn náu ngay dưới lớp vỏ bọc giả tạo nhất mà mọi người đều tin rằng nó không tồn tại.

Lý Băng Phong dừng bước trước một terminal quản trị duy nhất còn sáng đèn giữa hàng loạt thiết bị tắt nguồn hoặc đang bảo trì.

Màn hình hiển thị dòng chữ nhấp nháy màu xanh lá cây cổ điển: [ADMIN ACCESS GRANTED].

Anh ta nhìn vào phản chiếu của mình trên màn hình đen ngòm bên cạnh – gương mặt mệt mỏi, vết thương hằn đỏ ở vai trái và ánh mắt sắc lạnh đầy quyết tâm.

Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười bitterly ironical đầy chua chát trước số phận trớ trêu này.

"Cuộc chơi mới bắt đầu," Lý Băng Phong thì thầm vào không khí lạnh lẽo của căn phòng server.

"Và lần này, tôi sẽ là người đặt luật."

Một luồng sát khí vô hình xé toạc không gian, nhắm thẳng vào tim hắn.

Lý Băng Phong kinh hãi khi nhận ra kẻ ẩn trong bóng tối chính là phiên bản tương lai của chính mình.

Lưỡi kiếm lạnh băng đã chạm vào yết
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập