Chương 48
Những mảnh vỡ của "Vách Tường Vô Hình" không rơi xuống mà lơ lửng trong không khí.
Chúng tạo thành một mê cung gương phản chiếu vô tận, mỗi tấm đều hiển thị phiên bản khác nhau của hắn.
Một Băng Phong đang cười khẩy.
Một Băng Phong đang khóc ròng.
Và một Băng Phong với đôi mắt trống rỗng, chết lặng dưới đáy vực thẳm dữ liệu.
Hắn đứng giữa những bức tường kính vỡ, cảm giác lạnh lẽo thấm vào xương tủy.
Đây không phải là hiện thực vật lý thông thường.
Đây là vùng đệm của Hệ Thống 'Mẹ', nơi các lỗi logic bị cô lập trước khi được sửa chữa hoặc xóa bỏ vĩnh viễn.
Tiếng bước chân của hắn vang lên kỳ lạ trên mặt phẳng phản chiếu, giống như tiếng gõ bàn phím máy tính cổ điển chậm chạp và nặng nề.
Một popup hệ thống xuất hiện trước mắt, nhưng nó không mang màu xanh an toàn quen thuộc mà là màu đỏ máu tươi.
Băng Phong nheo mắt, ngón tay run nhẹ khi chạm vào không khí xung quanh.
Hắn biết mình đã đi quá xa ranh giới cho phép của một người chơi D-rank.
Thiên Thành Corp không bao giờ để ai đó lọt vào đây mà còn sống sót nguyên vẹn về mặt tinh thần.
Nếu họ muốn hắn chết, họ sẽ gửi những cỗ máy sát thủ như trước kia.
Việc hắn vẫn đứng ở đây nghĩa là có thứ gì đó lớn hơn đang diễn ra.
Một sự cố hệ thống?
Hay một lời mời gọi nguy hiểm?
Hắn hít sâu , cố gắng giữ lý trí tỉnh táo.
Sự sợ hãi tột độ về cái chết luôn hiện hữu trong tim hắn như con thú hoang đói khát, nhưng hôm nay, nó bị át đi bởi nỗi tò mò ám ảnh.
Nếu cha hắn từng tồn tại ở đây, nếu người đàn ông đã tự nguyện để mình bị 'Xóa Bỏ' là một Người Chơi trước đó, thì câu trả lời phải nằm ngay giữa mê cung gương này.
Băng Phong bước tới phía trước.
Mỗi bước chân của hắn làm nứt vỡ thêm những tấm gương nhỏ li ti dưới đế giày.
Hình ảnh phản chiếu trong chúng bắt đầu méo mó, biến dạng thành những khuôn mặt quen thuộc nhưng bị.
Hắn nhìn thấy Trần Tiểu Uyển đang mỉm cười với vẻ tham lam tột độ.
Hắn nhìn thấy Đỗ Minh Đức với ánh mắt lạnh lùng như đá băng.
Và rồi, hắn nhìn thấy chính mình — một phiên bản già nua, tàn tạ, ngồi trên ngai vàng làm bằng xương cốt của những người chơi thất bại.
"Đừng tin vào những gì bạn thấy," Băng Phong tự nhủ trong lòng, giọng nói khàn đặc vang lên trong khoảng không tĩnh mịch.
"Hệ Thống luôn thao túng nhận thức." Hắn giơ tay phải lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào bề mặt gương trước mặt.
Thay vì cảm giác lạnh lẽo của thủy tinh, hắn cảm thấy một độ nóng bỏng rát lan tỏa dọc theo cánh tay.
Dòng dữ liệu xanh lá cây bắt đầu chảy từ điểm tiếp xúc, xâm nhập vào da thịt hắn như những con sâu ký sinh đang tìm kiếm vật chủ mới.
Băng Phong nhăn mặt, đau đớn run lên.
Hắn cố gắng rút tay lại nhưng không thể.
Tấm gương đang hút lấy ký ức của hắn như một cái bẫy ma lực vô hình.
Hắn nhận ra rằng để khám phá bí mật này, hắn phải trả giá bằng chính những mảnh ghép tâm hồn quý giá nhất mà mình còn sót lại sau bao nhiêu năm sống trong bóng tối.
Băng Phong buộc phải chuyển từ thế phòng thủ bị động sang chủ động kiểm soát tình huống.
Hắn không thể kéo tay ra khỏi tấm gương nếu muốn biết sự thật, nhưng hắn cũng không thể để Hệ Thống lấy đi toàn bộ nhân cách của mình.
Cần một đòn phản công tinh thần, một kỹ năng khai thác điểm yếu trong cơ chế giao dịch ký ức này.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy dữ liệu đang xâm nhập kinh mạch thần kinh.
Trong thế giới Đô Thị Hệ Thống, mọi thứ đều có thể được định lượng hóa thành giá trị tín dụng và tài nguyên.
Ký ức không khác gì một loại hàng hóa cao cấp trên thị trường đen.
Và Băng Phong là một nhà giao dịch lão luyện trong việc đánh đổi những điều vô hình để lấy lợi ích hữu hình.
Hắn kích hoạt kỹ năng đặc biệt duy nhất mà hắn đã tự nghiên cứu từ lâu: .
Kỹ năng này không gây sát thương vật lý.
Nó buộc Hệ Thống phải công nhận giá trị của ký ức đang bị lấy đi, và yêu cầu một thỏa thuận giao dịch hai chiều thay vì cướp đoạt đơn phương.
Đây là một hành động điên rồ, vi phạm nguyên tắc cốt lõi của Thiên Thành Corp: con người không có quyền đàm phán với máy móc tối thượng.
Không gian xung quanh bỗng chốc im bặt.
Những tiếng vang kỳ lạ từ mê cung gương dừng lại đột ngột.
Màu đỏ máu trên popup hệ thống chuyển sang màu vàng cảnh báo kịch tính, rung lắc dữ dội như thể đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Băng Phong.
Băng Phong cắn chặt răng, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng.
Ký ức về ngày sinh nhật duy nhất mà bà nội hắn từng tổ chức trước khi qua đời là thứ quý giá cuối cùng hắn còn giữ được từ thời thơ ấu vô tư lự.
Mùi bánh gato ngọt ngào, ánh mắt của người phụ nữ già nua ấy, và cảm giác an toàn tuyệt đối mà chưa ai có thể lấy đi.
giờ đây đang bị đặt lên bàn cân với sự tồn tại hiện tại của hắn.
Nếu hắn đồng ý giao dịch, hắn sẽ giữ được ký ức đó nhưng phải trả giá bằng một thứ khác — có lẽ là khả năng nhận biết những người thân yêu trong tương lai.
Nếu từ chối, Hệ Thống sẽ cưỡng chế lấy đi nó cùng với phần não bộ liên quan, biến hắn thành một cỗ máy trống rỗng chỉ còn bản năng sinh tồn.
Đỗ Minh Đức và Hội Đồng Quản Lý luôn nói rằng con người không thể tự quản lý cảm xúc của mình mà không có sự can thiệp của trật tuyệt đối.
Họ cho rằng nỗi đau mất mát là động lực thúc đẩy xã hội vận hành hiệu quả hơn.
Nhưng Băng Phong biết một điều khác: chính những ký ức đau thương hoặc hạnh phúc ấy mới là thứ khiến hắn còn là con người, chứ không phải một mã số nhân viên trong hệ thống dữ liệu khổng lồ này.
"Ta đồng ý giao dịch," Băng Phong thì thầm, giọng nói lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự quyết tuyệt đáng sợ.
"Nhưng ta sẽ chọn món hàng đổi lại." Hắn mở mắt ra, đôi tròng đen của hắn giờ đây lấp lánh những dòng mã nhị phân xanh lét.
Hắn không để Hệ Thống tự động lấy đi ký ức về bà nội mình một cách thô bạo.
Thay vào đó, hắn chủ động cắt rời nó khỏi khối não bộ, gói gọn trong một viên nang dữ liệu sáng bóng, và ném ngược lại vào tấm gương như một món quà trao đổi.
Cảm giác trống rỗng ập đến ngay lập tức.
Băng Phong biết mình vừa đánh mất điều gì đó quan trọng, nhưng tâm trí hắn không còn cảm thấy đau đớn nữa vì ký ức đó đã được bảo toàn dưới dạng dữ liệu số hóa.
Thay vào đó, một luồng thông tin khổng lồ ùa vào đầu hắn từ phía kia của tấm gương — những đoạn phim tư mật bị cấm đoán về lịch sử hình thành của Bức Tường Vô Hình.
Hắn nhìn thấy hàng vạn người không phải là kẻ thù hay phản bội, mà là nạn nhân.
Họ đã từng sống tự do bên ngoài Thiên Thành trước khi 'Đại Dịch Thông Tin' bùng nổ vào năm 2038.
Để ngăn chặn sự lây lan của những ý tưởng nguy hiểm và hỗn loạn xã hội, Thiên Cơ Corp đã xây dựng Vách Tường không chỉ để bảo vệ thành phố, mà còn để giam cầm chính dân chúng lại trong một nhà tù kỹ thuật số hoàn hảo.
Bức Tường không giữ kẻ thù ở bên ngoài.
Nó giữ con người ở bên trong, biến họ thành những nô lệ dễ dàng quản lý dưới danh nghĩa an ninh và phát triển kinh tế tối ưu hóa.
Sự thật này khiến dạ dày Băng Phong co thắt lại, nhưng hắn vẫn đứng vững trên đôi chân run rẩy của mình.
Việc bước vào mảnh gương sâu hơn là một sai lầm chết người nếu không có sự chuẩn bị tinh thần về những gì sắp chờ đợi phía trước.
Khi viên nang ký ức biến mất trong tấm gương, toàn bộ bề mặt kính vỡ tan thành vô số hạt bụi ánh sáng trắng xóa.
Băng Phong bị hút mạnh vào bên trong, rơi tự do qua các tầng lớp dữ liệu chồng chéo lên nhau như một chiếc thang Jacobian không hồi kết.
Khi hắn tỉnh dậy lần nữa, nơi này hoàn toàn khác biệt so với mê cung gương hỗn loạn trước đó.
Đây là "Phòng Chờ Xóa Sổ", một khoảng không gian tĩnh lặng đến đáng sợ giữa lòng hệ thống xử lý rác thải thông tin của Thiên Thành Corp.
Những linh hồn đã mất tín dụng — tức là những người chơi bị loại bỏ vì nợ nần quá lớn hoặc vi phạm quy tắc cốt lõi — sẽ được đưa đến đây trước khi bị xóa hoàn toàn khỏi cơ sở dữ liệu trung tâm.
Ở đây, quy luật vật lý không còn tồn tại theo cách hiểu thông thường của con người.
Thời gian trôi đi chậm chạp và nặng nề như mật ong đông lạnh.
Ánh sáng vàng nhạt phát ra từ những ngọn đèn trần cổ điển tạo nên bầu không khí giống hệt một phòng chờ bệnh viện cũ kỹ thập niên 90, nơi mọi âm thanh đều bị hấp thụ bởi lớp cách âm dày đặc xung quanh.
Băng Phong ngồi dậy trên sàn nhà bằng gỗ sồi bóng loáng, nhìn xung quanh với ánh mắt cảnh giác tối đa.
Những chiếc ghế sofa nỉ màu be xếp thành hàng dài hai bên lối đi chính.
Trên mỗi chiếc ghế là một con người đang ngủ say hoặc ngất lịm, khuôn mặt họ trống rỗng và xanh xao như những bức tượng sáp bị bỏ rơi sau khi ngừng sản xuất.
Hắn nhận ra ngay rằng đây không phải là nơi để nghỉ ngơi.
Đây là nhà kho tạm thời trước khi hàng hóa được thanh lý vĩnh viễn.
Những người này đã chấp nhận thỏa thuận cuối cùng với Thiên Thành Corp: đổi lấy sự xóa bỏ nợ nần và nỗi đau hiện tại, họ sẽ dâng hiến toàn bộ dữ liệu cá nhân của mình cho Hệ Thống 'Mẹ' để duy trì hoạt động năng lượng của Bức Tường Vô Hình.
Một bóng đen đứng ở cuối hành lang dài ngoằng đang quay lưng lại với Băng Phong.
Đó là một người đàn ông mặc bộ vest xám xịt, tóc cắt ngắn gọn gàng và cầm trên tay một cuốn sổ da cũ kỹ ghi chép đầy những con số khó hiểu.
Hắn ta không phải là Quản Lý hay bất kỳ nhân viên bảo vệ nào mà Băng Phong từng gặp trước đây.
Sự hiện diện của kẻ này mang lại cảm giác vô cùng quen thuộc nhưng cũng đầy vẻ đe dọa tiềm tàng.
"Anh đến muộn hơn dự kiến hai mươi lăm phút, thưa Người Chơi," giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau bóng đen, khiến da gà nổi lên khắp người Băng Phong.
"Tôi đã bắt đầu quy trình dọn dẹp dữ liệu rác thải của ngày hôm nay." Bóng đen quay sang, lộ ra khuôn mặt quen thuộc đến kinh hoàng: chính là phiên bản trẻ trung hơn rất nhiều của cha Băng Phong — Lý Minh Tuấn, người đàn ông được coi là đã chết trong một vụ tai nạn giao thông ngẫu nhiên cách đây mười lăm năm.
Nhưng đôi mắt lạnh lùng và nụ cười mỉa mai trên môi hắn ta cho thấy đó không phải là ký ức ảo ảnh hay hallucination do stress gây ra.
"Cha.?" Băng Phong khựng lại, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng.
Tim đập thình thịch mạnh mẽ đến mức đau rát lồng ngực.
Hắn bước chậm rãi về phía người đàn ông trước mặt, từng bước chân nặng nề như đang dẫm lên những mảnh vỡ ký ức của chính mình.
"Đừng gọi tôi là cha," Lý Minh Tuấn đáp lại lạnh lùng, không hề tỏ ra cảm động hay vui mừng khi nhìn thấy con trai mình xuất hiện trong khu vực cấm địa này.
"Tôi chỉ là một phần dữ liệu sao lưu được kích hoạt bởi sự cố hệ thống mà anh vừa gây ra.
Và giờ thì chúng ta cần nói chuyện về cái giá phải trả cho việc khám phá bí mật này." Hắn giơ cuốn sổ da lên, mở nó ra trước mặt Băng Phong.
Những trang giấy trắng bệch bỗng chốc hiện lên vô số dòng chữ đỏ máu tươi liệt kê tên của những người đã bị 'Xóa Bỏ' trong suốt mười lăm năm qua — bao gồm cả cha đẻ thực sự của hắn.
"Bức Tường không chỉ giam cầm con người," Lý Minh Tuấn nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một báo cáo tài chính thường ngày.
"Nó nuôi sống họ bằng nỗi sợ hãi và hy vọng giả tạo về tự do.
Nếu anh muốn phá vỡ nó để giải phóng những kẻ bị giam cầm mà không gây ra hủy diệt toàn diện cho Thiên Thành.
thì anh phải học cách trở thành một phần của Hệ Thống trước khi có thể thay đổi nó." Vụ nổ dữ liệu từ cuốn sổ da không phá hủy căn phòng chờ, mà làm sụp đổ toàn bộ cấu trúc mê cung gương xung quanh như những chiếc domino khổng lồ đổ rạp xuống.
Băng Phong rơi xuống một khoảng không trống rỗng giữa các tầng lớp thực tại chồng chéo lên nhau, nhưng lần này, ông không rơi vào vực thẳm dữ liệu đen tối nữa.
Ông rơi vào một căn phòng nhỏ, đơn giản với trần nhà thấp và bức tường sơn màu trắng ngà cũ kỹ.
Ở chính giữa là một chiếc bàn gỗ sồi nguyên khối với hai chiếc ghế đối diện nhau — một bên trống trơn, còn bên kia đã có sẵn một ly rượu vang đỏ chưa uống hết đang tỏa hương thơm nồng nàn trong không khí lạnh giá của căn phòng cách âm tuyệt đối này.
Đỗ Minh Đức ngồi ở phía sau chiếc bàn, tay cầm cuốn sổ da cùng loại với cha Băng Phong vừa xuất hiện trước đó.
Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta hoàn toàn khác biệt so với những lần gặp gỡ công khai tại Hội Đồng Quản Lý: không còn vẻ lạnh lùng tính toán hay sự kiêu ngạo của kẻ thống trị nữa.
Thay vào đó là vẻ mệt mỏi tột độ và nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đáy mắt — giống hệt như chính Băng Phong luôn che giấu bên dưới lớp vỏ bọc nhà giao dịch tài chính giỏi giang này.
"Anh đã tìm ra phòng kiểm soát sơ cấp," Đỗ Minh Đức nói, giọng nói khàn đặc thiếu đi sự uy nghiêm thường nhật của hắn.
"Và anh cũng vừa vô tình kích hoạt cơ chế tự vệ cuối cùng của cha mình trước khi bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi hệ thống chính thức." Hắn đẩy chiếc ly rượu sang phía Băng Phong một cách chậm rãi, như thể đang mời khách quý thưởng thức món ngon hiếm có trong thế giới đầy rẫy sự giả tạo này.
Nó chứa đựng ký ức gốc về ngày mà cha anh quyết định hy sinh bản thân để chôn vùi bí mật về nguồn gốc thực sự của Bức Tường Vô Hình vào sâu thẳm cơ sở dữ liệu trung tâm." Băng Phong nhìn chiếc ly rượu đỏ sẫm trước mặt, nghi ngờ không giấu giếm.
Tại sao phản diện lại sẵn sàng trao cho hắn thứ vũ khí mạnh nhất để lật đổ chính quyền thống trị?
Có phải đây là một bẫy lớn hơn đang chờ đợi phía sau cánh cửa mở ra từ căn phòng bí mật này?
"Vì sao?" Băng Phong hỏi ngắn gọn, tay vẫn đặt trên nắm đấm chặt chẽ bên hông.
"Tại sao anh lại giúp tôi thay vì tiêu diệt ngay lập tức như mọi quy trình xử lý lỗi hệ thống thường làm?" Đỗ Minh Đức cười khổ sở, một nụ cười đầy cay đắng và tuyệt vọng của kẻ đã nhìn thấy tương lai bi thảm chờ đợi cả hai phe phái nếu không tìm ra con đường thứ ba thoát khỏi vòng xoáy hủy diệt tất yếu này.
"Vì tôi cũng là nạn nhân của Hệ Thống 'Mẹ', Băng Phong à.
Và vì chúng ta đều sai lầm khi nghĩ rằng chỉ cần một trong hai bên thắng cuộc mới có thể cứu được Thiên Thành." Hắn đứng dậy, bước ra phía sau chiếc bàn và chạm tay vào bức tường trắng ngà phía sau lưng mình.
Bức tường đó bỗng trở nên trong suốt như kính cường lực vô hình, lộ ra cảnh tượng hỗn loạn dữ dội đang diễn ra bên ngoài: những tòa nhà chọc trời bắt đầu nứt vỡ từ nền móng, dòng người hoảng sợ chạy trốn khắp nơi trên đường phố dưới ánh sáng đỏ rực của báo động hệ thống toàn thành.
"365 ngày tận số không phải là lời nguyền," Đỗ Minh Đức nói rõ ràng từng chữ với vẻ nghiêm trọng chưa từng có trong lịch sử giao tiếp giữa hai đối thủ kịch liệt này từ trước đến nay.
"Nó là bộ đếm ngược thời gian cho vụ sụp đổ hoàn toàn của Bức Tường Vô Hình nếu chúng ta không tìm ra cách giải mã chuỗi mật khẩu gốc được chôn giấu bên trong ký ức mà anh vừa uống xuống." Băng Phong nhìn vào chiếc ly rượu đỏ sẫm trước mặt mình một lần nữa.
Trong chất lỏng sánh đặc ấy, hắn thấy phản chiếu khuôn mặt của chính mình đang dần biến đổi thành màu xanh lét của dữ liệu số hóa — dấu hiệu cho thấy cơ thể vật lý của hắn đang bị đồng hóa nhanh chóng bởi môi trường nguy hiểm này mà không hề hay biết từ khi nào.
Băng Phong bước ra khỏi căn phòng bí mật, trở lại thế giới thực của Thiên Thành với cảm giác nặng nề đè nén lên vai như cả một hệ thống đô thị khổng lồ đang treo trên sợi dây mảnh mai duy nhất nối liền sinh mạng anh và hàng triệu người vô tội khác sống bên trong nhà tù kỹ thuật số này.
Bầu trời vẫn xám xịt u ám, những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững như những chiếc quan tài khổng lồ chất chồng lên nhau che khuất ánh mặt trời vĩnh viễn không bao giờ chiếu rọi xuống lòng thành phố bị lãng quên này nữa.
Nhưng mọi thứ đã khác biệt hoàn toàn so với khi anh vừa bước vào mê cung gương trước đó chỉ vài tiếng đồng hồ về trước.
cảm giác như cả một đời người trôi qua trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy vậy kia kìa.
Ông nhìn thấy những
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận