Chương 46
Lý Băng Phong lao xuống từ tầng cao nhất của khu vực trung tâm tài chính, trọng lực kéo cơ thể anh như muốn xé toạc từng tế bào.
Quần áo đen bay phấp phiêu trong không khí loãng ở độ cao này.
Hắn nhắm mắt lại một giây trước khi hạ cánh.
Không phải vì sợ hãi, mà để tập trung vào giác quan thứ sáu – cái cảm giác lạnh lẽo len lỏi dưới da thịt mỗi khi Hệ Thống ‘Mẹ’ đang giám sát anh.
Khi bàn chân chạm xuống mái tôn cũ kỹ của khu “Đỏ”, tiếng va chạm nặng nề vang lên như một lời cảnh báo cho những bóng ma lang thang trong màn đêm.
Khu Đỏ không có ánh sáng đèn đường.
Chỉ có những tia neon đỏ thẫm từ các biển quảng cáo bên kia ranh giới vô hình chiếu qua, tạo nên những vệt máu nhân tạo trên nền bê tông nứt nẻ.
Đây là nơi cư trú của những người có Chỉ Số Tín Dụng dưới 500 – những kẻ bị xã hội Thiên Thành loại bỏ như rác thải.
Họ sống trong bóng tối, chờ đợi ngày được “Xóa Bỏ” để giải phóng dung lượng dữ liệu cho thành phố.
Băng Phong cúi xuống, kiểm tra nhanh chóng thiết bị trên cổ tay.
Màn hình hologram mờ ảo hiện lên với dòng chữ đỏ rực: [Nhiệm vụ phụ: Khám phá Bí Ẩn Khu Đỏ.
Phần thưởng chưa xác định.]
Hắn nhếch mép cười một cách mỉa mai.
Hệ Thống luôn như vậy, đưa ra những lời hứa mơ hồ để dụ dỗ người chơi bước vào cạm bẫy chết người.
Nhưng lần này khác.
Lần này, hắn không tìm kiếm vàng bạc hay danh tiếng.
Hắn đang tìm kiếm sự thật về cha mình – và manh mối duy nhất dẫn đến câu trả lời lại nằm trong tay một kẻ đã chết cách đây ba ngày.
Người Chơi thứ 364.
Tên thật của anh ta là Sắt Vụn, một hacker độc lập từng bị Thiên Cơ Corp săn đuổi.
Trước khi mất tích, Sắt Vụn đã gửi cho Băng Phong một toạ độ GPS dẫn đến khu nhà kho bỏ hoang này.
Toạ độ đó không chỉ là vị trí địa lý.
Đó là điểm giao thoa giữa thế giới thực và lớp dữ liệu ngầm của Bức Tường Vô Hình.
Băng Phong bước đi nhẹ nhàng, tránh những hố nước đọng đầy dầu nhớt đen ngòm trên mặt đất.
Tiếng bước chân của hắn hòa vào tiếng rít kim loại từ xa – âm thanh đặc trưng của Những Kẻ Gieo Chết, những robot bảo vệ tự động được Thiên Thành cử đến để dọn dẹp “lỗi hệ thống”.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, bị khóa bởi một lớp mã hóa vật lý cổ điển.
Không cần chìa khóa.
Băng Phong rút ra từ túi áo một cây bút laser nhỏ gọn – công cụ duy nhất hắn còn sót lại sau trận chiến ở Trung Tâm Dữ Liệu.
Tia sáng xanh nhạt cắt qua ổ khóa với độ chính xác tuyệt đối.
Cánh cửa mở ra, phát ra tiếng groan dài như lời than vãn của những linh hồn bị giam cầm.
Bên trong là một không gian rộng lớn, tối tăm và lạnh lẽo hơn bên ngoài ít nhất mười độ Celsius.
Mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi hắn mỗi khi hít thở sâu.
Ở trung tâm căn phòng, trên một chiếc bàn làm việc bằng gỗ mục nát, đặt duy nhất một thứ ánh sáng phát ra từ một thiết bị cũ kỹ – một màn hình CRT đã lỗi thời từ hai mươi năm trước.
Băng Phong tiến lại gần, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Hắn biết rằng đây là nơi Sắt Vụn đã giấu dữ liệu quan trọng nhất của mình.
Nhưng cũng chính tại nơi này, nguy cơ bị phát hiện bởi Hệ Thống là cao hơn bất kỳ lúc nào khác.
Nếu hắn chạm vào sai một nút bấm, toàn bộ khu vực sẽ bị phong tỏa ngay lập tức.
Hắn đưa tay ra, ngón run rẩy nhẹ nhàng khi sắp chạm vào bàn phím hư hỏng.
Đây không chỉ là sự khám phá thông thường.
Đây là cuộc đối đầu trực diện với bí mật mà Thiên Thành Corp đã cố tình che giấu trong suốt ba mươi năm qua – và cũng là lời giải đáp cho câu hỏi: Tại sao cha hắn lại chọn cách tự hủy mình thay vì chạy trốn?
Cánh cửa sắt đóng sập sau lưng Lý Băng Phong, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng neon đỏ từ bên ngoài.
Căn phòng chìm vào bóng tối sâu thẳm, chỉ còn duy nhất màn hình CRT nhấp nháy với màu xanh lá cây nhạt – thứ ánh sáng yếu ớt như hơi thở của một người sắp chết.
Hắn không vội vàng chạm vào bàn phím.
Thay vào đó, Băng Phong quay lưng lại, quan sát kỹ lưỡng toàn bộ căn phòng.
Trực giác sinh tồn đã dạy cho hắn bài học xương máu: Trong thế giới được kiểm soát bởi Hệ Thống ‘Mẹ’, mọi thứ đều có giá trị – kể cả những vật dụng tưởng chừng vô tri nhất.
Bức tường phía đối diện bị bao phủ bởi những dòng chữ graffiti nguệch ngoạc, viết bằng màu sơn đỏ tươi đã phai nhạt theo thời gian.
Nhưng khi Băng Phong tiến lại gần dưới ánh sáng yếu ớt từ màn hình, hắn nhận ra rằng đó không phải là nghệ thuật đường phố ngẫu hứng.
Đó là một bản đồ – một sơ đồ cấu trúc dữ liệu của Thiên Thành Corp được vẽ tay bằng máu và than đen.
Hắn cúi xuống, đọc từng ký tự run rẩy trên tường: *“Bức Tường không ngăn chặn cái chết.
Nó ngăn chặn sự thức tỉnh.”*
Câu nói đó khiến băng Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Hắn luôn tin rằng Bức Tường Vô Hình là một cơ chế phòng thủ chống lại những mối đe dọa bên ngoài – quái vật, kẻ xâm lược hay thiên tai.
Nhưng nếu thực tế ngược lại?
Nếu nó được xây dựng để giam cầm chính người dân Thiên Thành trong sự ngu dốt và tuân thủ tuyệt đối?
Đột nhiên, tiếng bước chân kim loại vang lên từ phía sau cánh cửa đang đóng sập.
Không phải là một bóng ma đơn lẻ.
Đó là cả một đội quân Những Kẻ Gieo Chết – những cỗ máy sát thủ được lập trình để tiêu diệt bất kỳ ai xâm nhập vào khu vực cấm này mà không có sự cho phép của Hệ Thống cấp cao.
Băng Phong quay lại, mắt sáng lên trong bóng tối như một con thú săn mồi bị dồn vào thế bí.
Hắn biết mình không thể chạy trốn từ căn phòng kín này.
Và cũng không thể đối đầu trực diện với sáu cỗ máy được trang bị vũ khí năng lượng plasma ở Cấp độ D-rank hiện tại của hắn.
Hắn cần một kế hoạch.
Một cái bẫy thông minh hơn sức mạnh thuần túy.
Mắt Băng Phong lướt nhanh qua những đống phế liệu kim loại chất cao ngất bên góc phòng – nơi Sắt Vụn từng sử dụng để che giấu các thiết bị hack dữ liệu cũ.
Hắn nhận ra rằng trong số đó có một đường ống dẫn khí áp suất cao đã bị rò rỉ, đang phát ra tiếng xì xì nhỏ nhưng liên tục.
Khí nén công nghiệp.
Nếu được kích nổ đúng thời điểm, nó sẽ tạo ra một vụ nổ đủ lớn để làm tê liệt hệ thống cảm biến của những cỗ máy Gieo Chết trong vòng ba giây – vừa đủ cho hắn thoát thân hoặc hạ gục chúng nếu may mắn.
Nhưng vấn đề là: Làm sao để kích hoạt đường ống đó mà không cần phải rời khỏi vị trí hiện tại?
Và quan trọng hơn, liệu đây có phải là một phần của kế hoạch mà Sắt Vụn đã sắp đặt trước khi chết – hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên trong mê cung bí ẩn này?
Băng Phong hít vào thật sâu, cố gắng bình tĩnh.
Hắn rút ra từ túi áo mảnh chip dữ liệu cuối cùng còn sót lại từ cuộc đột nhập Trung Tâm Dữ Liệu hôm qua.
Chip đó chứa đựng thuật toán brute-force mà hắn đã cài đặt vội vã trước khi bị truy đuổi.
Nếu hắn có thể kết nối nó với hệ thống điều khiển cửa tự động của căn phòng, hắn có thể tạo ra một nhiễu sóng điện tử đủ mạnh để kích hoạt van an toàn trên đường ống khí nén.
Hắn ngồi xuống sàn nhà bẩn thỉu, cắm chip vào cổng giao diện cũ kỹ bên cạnh màn hình CRT.
Những dòng mã bắt đầu chạy nhanh chóng, phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt và đầy lo âu của Băng Phong.
Thời gian trôi đi chậm chạp trong sự im lặng đáng sợ này.
Mỗi giây đều là một cuộc chiến sinh tồn giữa hắn và đồng hồ đếm ngược tử thần phía sau cánh cửa sắt đang rung chuyển dữ dội dưới những cú đấm liên tiếp của quân địch.
“Đừng vội, Lý Băng Phong.” Giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu anh – không phải từ Hệ Thống ‘Mẹ’, mà là ký ức về cha mình đã chết cách đây ba năm trước.
“Trong thế giới được kiểm soát bởi những cỗ máy tính toán tối ưu hóa, yếu tố duy nhất chúng chưa thể dự đoán chính xác là sự hỗn loạn.”
Hắn mỉm cười trong bóng tối.
Sự hỗn loạn đó đang đến rất gần.
Băng Phong nhấn nút Enter trên bàn phím hư hỏng.
Màn hình CRT sáng lên chói lòa, chiếu rọi toàn bộ căn phòng bằng một ánh sáng trắng xóa đáng sợ hơn bất kỳ ngọn lửa nào từ vũ khí plasma của quân địch.
Những dòng mã cuối cùng hoàn tất việc giải mã thành công – nhưng không phải là dữ liệu mà hắn mong đợi tìm thấy trong chip của Sắt Vụn.
Thay vào đó, màn hình hiển thị ra một giao diện quen thuộc đến rợn người: *Hệ Thống Quản Lý Người Chơi – Giao Diện Điều Khiển Cấp Cao.*
Băng Phong sững sờ.
Hắn không thể tin vào mắt mình.
Đây là cùng loại hệ thống mà hắn đang sử dụng trên cổ tay mỗi ngày để nhận nhiệm vụ, kiếm tiền và leo thang cấp độ xã hội trong Thiên Thành Corp.
Nhưng phiên bản này… nó phức tạp hơn gấp trăm lần.
Nó cho phép người dùng nhìn thấy những biến số ẩn – những con số thực sự đứng sau Chỉ Số Tín Dụng của mọi công dân thành phố.
Và ngay giữa màn hình, một cái tên hiện lên với trạng thái [OFFLINE] màu đỏ tươi: *Lý Tuấn Kiệt – Người Chơi 001.*
Trước khi Băng Phong kịp phản ứng, cánh cửa sắt phía sau bị vỡ tung dưới sức mạnh của những cỗ máy Gieo Chết.
Sóng xung kích từ vụ nổ khí nén diễn ra đúng lúc như một phép màu – hơi gas rò rỉ gặp tia lửa điện từ hệ thống ngắn mạch tạo nên một cột khói dày đặc bao trùm toàn bộ căn phòng trong tích tắc.
Hắn không nghĩ ngợi thêm nữa.
Trong làn khói mù mịt, Lý Băng Phong lao về phía màn hình CRT, tay với lấy cái thanh kim loại nhọn hoắt nằm trên bàn làm việc mục nát.
Hắn biết rằng đây là cơ hội duy nhất để sống sót – và cũng là cơ hội duy nhất để chạm vào sự thật mà cha mình đã hy sinh mạng sống để bảo vệ khỏi Thiên Thành Corp trong suốt ba mươi năm qua.
Những tiếng bước chân kim loại lại vang lên, lần này rõ ràng hơn và gần hơn nhiều so với trước đó.
Chúng đang tiến vào phòng – chậm chạp nhưng chắc chắn như những cỗ máy thu thập dữ liệu không bao giờ biết mệt mỏi hay sợ hãi cái chết giống con người chúng ta vậy!
Khói bụi dần tan biến trong căn phòng tối tăm, để lộ ra cảnh tượng hỗn loạn sau vụ nổ khí nén.
Những mảnh kim loại văng tứ tung, cùng với xác của ba cỗ máy Gieo Chết đầu tiên đã bị phá hủy hoàn toàn dưới sức mạnh áp suất cao từ đường ống dẫn khí vỡ nát.
Ba cỗ máy còn lại đứng chòng chênh trong làn khói mờ ảo, hệ thống cảm biến của chúng đang cố gắng tái hiệu chỉnh để nhận diện mục tiêu mới giữa màn sương mù nhân tạo này.
Lý Băng Phong nằm trên sàn nhà bẩn thỉu, thở hồng hộc vì kiệt sức và hoảng loạn tột độ vừa rồi khi đối mặt với cái chết cận kề cách đó vài giây trước thôi cũng đủ khiến bất kỳ ai trong hoàn cảnh tương tự đều gần như phát điên lên được đâu còn nói chi đến chuyện giữ vững tinh thần tỉnh táo nữa.
Nhưng hắn vẫn sống.
Và quan trọng hơn, hắn đã thành công trong việc tiếp cận với giao diện điều khiển cấp cao của Hệ Thống ‘Mẹ’ – thứ mà ngay cả những hacker giỏi nhất Thiên Thành Corp cũng chưa từng dám mơ đến dù chỉ một lần duy nhất trong lịch sử hoạt động lâu dài đầy phức tạp khó lường không ai có thể đoán trước được diễn biến thực tế sẽ ra sao tiếp theo nữa đâu.
Băng Phong ngồi dậy, tay vẫn nắm chặt thanh kim loại nhọn hoắt trên sàn nhà bẩn thỉu bên cạnh đó vừa mới cướp sống mạng cho hắn thoát chết chắc chắn mười phần nếu như lúc nãy không may mắn kích hoạt kịp thời đúng nút nhấn then chốt quan trọng nhất quyết định toàn cục cuộc chiến sinh tử này giữa anh và những cỗ máy sát thủ vô tri được lập trình sẵn để tiêu diệt bất kỳ ai xâm nhập vào khu vực cấm địa nguy hiểm tuyệt đối mà Thiên Thành Corp đang cố tình che giấu bí mật lớn lao đằng sau bức tường vô hình bao quanh cả thành phố rộng lớn náo nhiệt đông đúc nhộn nhịp tấp nập người qua lại xe cộ xuôi ngược không ngừng nghỉ ngày đêm suốt bốn mùa trong năm dài trôi dạt theo dòng chảy thời gian vô tận miên man bất tận mãi mãi không hồi kết thúc nào đâu..
Ánh sáng trên thành trì bỗng chốc vỡ nát, để lộ ra vô số dây xích máu bám đầy trên xác những người mà hắn tưởng đã chết.
Hắn cảm thấy cổ họng bị bóp nghẹt, linh lực trong kinh mạch bỗng bùng lên dữ dội, phản bội ý chí của chính mình.
Đôi môi hắn hé mở, một dòng máu tươi lạnh giá trào ra, mang theo
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận