Chương 38
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng nề như chì lỏng đang rót vào từng lỗ chân lông của Tử Hà.
Mùi sắt gỉ nồng nặc từ vết thương trên vai hắn hòa quyện với hương vị kim loại lạnh lẽo tỏa ra từ ba bóng người đứng chắn lối đi.
Họ không phải là những tên cướp đạo bình thường.
Áo choàng đen tuyền của họ mang huy hiệu một quả tim bị xẻ đôi, biểu tượng của Phá Tâm Tông – kẻ thù truyền kiếp của những ai còn giữ lại cảm xúc trong thế giới Shenmu này.
Tử Hà nghiến chặt hàm răng.
Đau đớn từ bộ xương nứt nát lan tỏa ra khắp cơ thể như mạng lưới điện giật.
Nhưng nỗi đau đó không làm hắn suy yếu.
Ngược lại, nó đánh thức một thứ gì đó sâu thẳm hơn trong tủy sống của cậu.
Cậu nhìn thấy sự thật trần trụi qua đôi mắt đỏ ngầu của gã cao to dẫn đầu.
Gã ấy cười.
Một nụ cười khinh miệt, đầy dục vọng khi nhìn vào con mồi đang hấp hối.
"Ngươi đã yêu," gã nói, giọng trầm đục vang lên giữa khoảng không tĩnh lặng chết chóc.
"Và đó là lý do ngươi yếu." Tử Hà không đáp lời.
Cậu chỉ hít thở sâu.
Không khí lạnh buốt cắt ngang cổ họng, nhưng tâm trí cậu lại bừng sáng lạ thường.
Quy luật Nhanh Chậm Tuyệt Đối mà cả thế giới tu luyện tôn sùng suốt ngàn năm qua đang bị thách thức ngay trước mắt hắn.
Nếu cô độc là sức mạnh, thì tình cảm phải là gánh nặng.
Nhưng tại sao cơ thể này vẫn còn đứng vững?
Tại sao kiếm ý trong tay lại càng thêm sắc bén khi lòng căm phẫn và nỗi đau dâng trào?
Gã cao to bước tiến lên một bước.
Bước chân hắn dấn xuống đá đen phát ra tiếng nổ nhỏ, như if muốn khẳng định sự áp đảo tuyệt đối về cảnh giới.
"Hãy để ta giải thoát ngươi khỏi những cảm xúc thừa thãi đó," gã nói, tay phải chậm rãi đưa vào lưng áo, rút ra một thanh kiếm ngắn màu xanh sẫm.
Kiếm khí tỏa ra lạnh lẽo, không chút ấm áp của sinh mệnh, chỉ toàn là sự trống rỗng chết chóc.
Hai tên tu sĩ bên cạnh cũng đồng loạt tiến lên, tạo thành thế bao vây hoàn hảo.
Chúng không nói gì thêm.
Sự im lặng ấy đáng sợ hơn cả những lời đe dọa.
Nó cho thấy chúng đã quá quen thuộc với cái kết của loại con mồi như Tử Hà – kẻ dám đi ngược lại dòng chảy của thiên đạo để giữ lấy chút yếu đuối nhân tính.
Tử Ha nhắm mắt một giây ngắn ngủi.
Trong bóng tối sau mí mắt, hình ảnh khuôn mặt bà lão xuất hiện lần đầu tại mép vực sâu chợt hiện lên.
Nỗi đau trong ánh mắt người phụ nữ già nua đó không phải là sự tuyệt vọng của kẻ cô độc.
Nó là nỗi đau của kẻ đã mất đi tất cả vì tuân thủ một quy luật sai lầm.
Và giờ, Tử Hà hiểu rồi.
Hắn không cần phải loại bỏ tình cảm để trở nên mạnh mẽ hơn.
Hắn cần phải biến nó thành nhiên liệu.
Mở mắt ra, ánh nhìn của cậu sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa được mài giũa trên đá lửa suốt ba năm trời.
Cậu nâng tay lên, nắm chặt chuôi kiếm đã gãy một phần ở cán trước đó.
Kim khí từ vết thương trên vai bắn ra ngoài, không còn hỗn loạn nữa mà tụ lại thành một vòng xoáy nhỏ li ti quanh bàn tay trái của cậu.
"Ta biết," Tử Hà nói, giọng khàn đặc nhưng đầy tự tin đến mức khiến hai tên tu sĩ bên cạnh khẽ giật mình.
"Và ta chọn cách này." Gã cao to nhíu mày, vẻ mặt khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn không ngờ con mồi lại dám thách thức đến cùng.
Với gã, đây là một sự vô không thể tha thứ đối với kẻ yếu thế hơn nhiều cấp độ tu luyện.
"Ngươi tìm cái chết," gã nói, thanh kiếm xanh sẫm trong tay bắt đầu phát ra âm thanh rít lên như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm.
"Đúng vậy," Tử Hà đáp lại đơn giản.
Cậu nhích chân về phía trước, không phải để lùi bước mà là để chuẩn thế công kích.
"Nhưng ngươi sẽ chết trước." Khí huyết trong cơ thể Tử Hà bắt đầu chuyển động theo một nhịp điệu khác thường.
Không còn tuân thủ theo quy tắc tuần hoàn tĩnh lặng của Luyện Thể giai đoạn cuối như các tu sĩ chính thống vẫn làm.
Nó chảy ngược lại, xung đột với nhau, tạo ra những điểm nóng rực cháy dọc theo gân cốt.
Cực kỳ đau đớn.
Nhưng cũng chính sự xung đột ấy sinh ra sức mạnh bùng nổ mà không ai từng dám mơ đến trong hệ phái luyện thể truyền thống.
Gã cao to gầm lên một tiếng dữ tợn, lao thẳng vào Tử Hà với tốc độ đáng kinh ngạc.
Thanh kiếm xanh sẫm cắt ngang không khí, tạo thành tia sáng lạnh lẽo nhắm thẳng vào ngực cậu.
Tốc độ của gã nhanh hơn bất kỳ gì Tử Ha từng đối mặt trước đây.
Đây là sức mạnh của sự vô tâm, của một cơ thể đã loại bỏ mọi yếu tố cản trở để đạt đến đỉnh cao tốc độ thuần túy.
Tuy nhiên, khi lưỡi kiếm còn cách lồng ngực Tử Hà chưa đầy (ba bước chân), cậu đã di chuyển.
Không phải né tránh theo kiểu mềm mại của võ công nội gia, mà là một cú bẻ lái thô bạo và quyết liệt.
Cậu dùng vai trái – nơi vừa bị chém nát trước đó – lao thẳng vào khuỷu tay của gã cao to.
Xương va vào xương.
Tiếng nổ bốp vang lên khô khốc, làm rung chuyển cả thung lũng nhỏ bé này.
Máu từ vết thương cũ phun ra thành tia đỏ tươi, nhuộm đen áo choàng trắng xóa của Tử Hà.
Nhưng cậu không hề nao núng.
Cậu đã tính toán chính xác điểm yếu trong đòn tấn công đó: sự tự tin thái quá và thói quen đánh giá thấp đối phương dựa trên lý thuyết tu luyện cứng nhắc.
Gã cao to kinh ngạc khi cánh tay mình bị chặn lại bởi một sức mạnh phi thường đến từ cơ thể của kẻ thù đang hấp hối.
Hắn cố gắng đẩy kiếm tiến sâu hơn, nhưng bàn tay phải của Tử Hà đã kịp thời bắt lấy cổ kiếm lạnh giá kia.
Làn da thịt tiếp xúc với lưỡi kiếm cháy xèo lên, mùi thịt khét tỏa ra nồng nặc.
Nhưng thay vì buông bỏ như mọi người thường nghĩ, ngón tay của cậu siết chặt lại.
"Ngươi." gã cao to lắp bắp, lần đầu tiên vẻ mặt lạnh băng của hắn xuất hiện một tia lóe hoảng sợ.
ngươi không lùi?" Tử Hà cười nhạt, nụ cười đau đớn nhưng đầy kiêu hãnh.
"Bởi vì ta còn điều gì đó phải bảo vệ," cậu nói rõ ràng từng chữ.
"Còn ngươi?
Ngươi chỉ có sự trống rỗng." Kiếm ý trong tay Tử Hà đột ngột bùng phát.
Nó không thuần khiết như kiếm khí của các tông môn lớn, nó hỗn độn, chứa đựng nỗi giận dữ, niềm thương nhớ và cả hy vọng mong manh.
Nhưng chính vì sự phức tạp đó mà nó trở nên bất khả xâm phạm đối với những ai chỉ biết đến sự đơn điệu của sức mạnh cô độc.
Cậu xoay người một vòng, lợi dụng quán tính từ cú va chạm trước để quật ngược thanh kiếm xanh sẫm ra khỏi tay gã cao to.
Thanh kiếm bay vút lên trời cao, cắm sâu vào vách đá phía sau với tiếng rít dài đau đớn.
Gã cao to đứng chững lại, nhìn bàn tay không của mình trong kinh hoàng tột độ.
Đối với một tu sĩ Phá Tâm Tông, mất đi binh khí cũng giống như mất đi nửa phần linh hồn đã được cắt xén cẩn thận khỏi cơ thể họ.
Hai tên tu sĩ bên cạnh liền thừa cơ lao vào.
Chúng phối hợp ăn ý đến đáng sợ, một người đánh từ trên cao xuống bằng chưởng lực vô hình, kẻ còn lại quét chân thành vòng xoáy gió lạnh nhằm khóa chặt hạ thân của Tử Hà.
Đây là kỹ thuật "Song Long Xuất Cốc", vốn đã từng khiến nhiều kiếm khách kiệt danh phải đau đầu tìm cách hóa giải trong quá khứ xa xôi.
Nhưng lần này khác biệt hoàn toàn.
Tử Hà không cần đến hoa mỹ hay phức tạp.
Cậu chỉ đơn giản bước vào vòng xoáy đó.
Chân cậu dậm mạnh xuống đất, tạo ra một vụ nổ nhỏ phá vỡ thế cân bằng của luồng gió lạnh kia.
Đồng thời, bàn tay phải đang cầm nắm cục máu đông rơi từ vết thương trên vai vung lên với lực đạo tối đa mà cơ thể có thể cung cấp trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Một cú đấm trực diện vào mặt kẻ đứng bên trái.
Xương hàm của tên tu sĩ đó vỡ tan tành dưới sức mạnh kinh hoàng đến từ sự tích tụ cảm xúc dồn nén suốt nhiều ngày qua.
Hắn bay ngược.
đập vào vách đá và trượt xuống nền thung lũng với tiếng thở dài yếu ớt cuối cùng trước khi bất tỉnh hoàn toàn.
Tên còn lại đứng sững người lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi đủ để Tử Hà tiếp cận.
Cậu không cho hắn cơ hội phản ứng.
Một cú xoay eo nhanh như chớp, dùng vai phải – nơi lành lặn nhất hiện tại – hất mạnh vào hông đối phương.
Tên tu sĩ thứ hai mất thăng bằng, ngã chỏng quèo ra đất và nằm im bặt ngay lập tức dưới trọng lượng của chính mình cùng với chấn động từ đòn tấn công vừa rồi.
Chỉ còn lại gã cao to dẫn đầu.
Hắn đang nhìn Tử Hà với cặp mắt đầy khó tin lẫn sợ hãi tột độ chưa từng có trong đời tu luyện dài đằng đẵng của hắn.
Quy luật đã bị vi phạm.
Sự thật mà ông tổ Phá Tâm Tông để lại cho hậu thế vừa sụp đổ trước mặt hắn một cách thô bạo và tàn khốc nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này nơi đáy thung lũng hoang vắng đầy sương mù lạnh lẽo bao trùm lấy tất cả mọi vật xung quanh như tấm màn che bí ẩn không ai dám xé toạc ra xem bên trong nó còn giấu giữ thêm những điều gì nữa ngoài sự dối trá khủng khiếp mà chính họ đang tự nguyện khoác lên mình mỗi ngày trôi qua trên con đường tu luyện đầy rẫy máu và nước mắt của bao thế hệ tiền nhân đã hy sinh thầm lặng cho một lý tưởng sai lầm từ lâu đời lắm rồi kể từ khi thế giới Shenmu mới bắt đầu hình thành nên những quy tắc vận hành cơ bản nhất định dành riêng cho loài người chúng ta ở đây mà thôi chứ không ai khác ngoài chính họ tự chọn lựa đường đi của mình cả.
"Không thể được," gã cao to thì thầm, giọng run rẩy bất thường.
ngươi đã yêu thương." Hắn chỉ về phía vết tim đang đập mạnh bên trong lồng ngực Tử Hà như muốn khẳng định sự tồn tại của nó giữa cơn bão tố xung quanh đầy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên con đường phía trước rộng mở.
mênh mông chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi cậu sinh ra cho đến tận bây giờ phút chốc quyết liệt này đang diễn ra ngay trước mắt mọi người chứng kiến cuộc chiến sống còn khốc liệt giữa hai thế lực hoàn toàn đối nghịch nhau về tư tưởng cũng như phương pháp tu luyện cơ bản nhất định áp dụng hàng ngày trong thực tế đời sống thường nhật bình dị giản đơn gần gũi thân quen vô cùng đặc trưng riêng biệt không thể lẫn vào đâu được của chính bản thân mỗi cá nhân chúng ta đang tồn tại trên hành tinh xanh tươi đẹp này mà thôi phải không nào?
"Đúng vậy," Tử Hà đáp lại, giọng nói vang lên rõ ràng giữa khoảng không tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh nơi đây hiện giờ đầy sương mù lạnh lẽo dày đặc che khuất tầm nhìn xa khiến người ta cảm thấy cô đơn tuyệt vọng tột độ nếu như chưa thực sự thấu hiểu được ý nghĩa sâu sắc ẩn chứa bên trong từng lời nói mà hắn vừa thốt lên một cách dõng dạc tự tin đến mức đáng sợ trước mặt kẻ thù đang dần sụp đổ tan vỡ về tinh thần cũng như thể xác dưới sức ép khủng khiếp từ những nhận thức mới mẻ xâm nhập vào tâm trí đầy rẫy sự dối trá và lừa lọc tàn khốc cùng cực nhất có thể tưởng tượng được ngay cả khi đã biết rõ tất cả mọi quy luật vận hành cơ bản bên ngoài bề mặt xã hội giả tạo hào nhoáng đó.
"Và chính vì thế, ta mạnh hơn ngươi." Gã cao to hét lên trong tuyệt vọng cuối cùng trước khi sụp đổ hoàn toàn về tâm lý lẫn thể xác dưới sức nặng của sự thật vừa được phơi bày trần trụi trước mắt hắn một cách thô bạo tàn khốc không thương tiếc chút nào cả dù cho đó có là ai đi chăng nữa thì cũng đều phải chấp nhận kết quả tất yếu đến từ những lựa chọn mà chính họ đã tự tay vẽ nên trên bản đồ số phận đầy rẫy chông gai cạm bẫy nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên con đường phía trước rộng mở.
mênh mông chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi cậu sinh ra cho đến tận bây giờ phút chốc quyết liệt này đang diễn ra ngay trước mắt mọi người chứng kiến cuộc chiến sống còn khốc liệt giữa hai thế lực hoàn toàn đối nghịch nhau về tư tưởng cũng như phương pháp tu luyện cơ bản nhất định áp dụng hàng ngày trong thực tế đời sống thường nhật bình dị giản đơn gần gũi thân quen vô cùng đặc trưng riêng biệt không thể lẫn vào đâu được của chính bản thân mỗi cá nhân chúng ta đang tồn tại trên hành tinh xanh tươi đẹp này mà thôi phải không nào?
rẩy, rồi từ từ quỵ xuống đất.
Không phải vì thương tích nghiêm trọng, mà là do sự sụp đổ hoàn toàn về niềm tin vào những gì hắn đã tu luyện suốt đời.
Hắn nhìn lên Tử Hà với ánh mắt đầy kính sợ lẫn hoang mang tột độ chưa từng có trong lịch sử Phá Tâm Tông kể từ khi thành lập đến nay cả ngàn năm dài đằng đẵng trôi qua như mới chỉ hôm qua.
giờ đây mọi thứ đang thay đổi nhanh chóng đến mức không ai kịp phản ứng lại nổi ngay cả những bậc cao nhân đã đạt cảnh giới Luyện Khí đỉnh phong cũng phải trầm trồ thán phục trước sự dũng cảm phi thường của một thiếu niên trẻ tuổi dám đi ngược lại dòng chảy thiên đạo để bảo vệ chính trái tim mình cho dù có phải trả giá bằng mạng sống đi chăng nữa thì cũng đều đáng khâm phục biết bao nhiêu chớ?
Tử Hà đứng giữa đống đổ nát, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí lại sáng tỏ lạ thường.
Cậu không cảm thấy nhẹ nhõm như mong đợi ban đầu.
Thay vào đó là một nỗi trống trải sâu thẳm lan tỏa khắp người khi nhận ra rằng con đường phía trước sẽ còn dài và đầy chông gai hơn nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng trong giấc mơ hoa mộng hão huyền ngày xưa kia tại quê nhà yên bình thanh tĩnh xa xôi nơi mà tiếng chim hót líu lo trên cành cây xanh mướt non tươi đẹp đẽ biết bao nhiêu lần nào cũng khiến lòng người ta rạo rực thích thú muốn được trở về sống lại những khoảnh khắc hạnh phúc đơn giản thuần khiết vô tư lự không chút lo âu phiền não chi tiết vụn vặt đời thường phức tạp rắc rối nan giải khó khăn nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên con đường phía trước rộng mở.
mênh mông chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi cậu sinh ra cho đến tận bây giờ phút chốc quyết liệt này đang diễn ra ngay trước mắt mọi người chứng kiến cuộc chiến sống còn khốc liệt giữa hai thế lực hoàn toàn đối nghịch nhau về tư tưởng cũng như phương pháp tu luyện cơ bản nhất định áp dụng hàng ngày trong thực tế đời sống thường nhật bình dị giản đơn gần gũi thân quen vô cùng đặc trưng riêng biệt không thể lẫn vào đâu được của chính bản thân mỗi cá nhân chúng ta đang tồn tại trên hành tinh xanh tươi đẹp này mà thôi phải không nào?
Cậu cúi xuống, nhặt lấy thanh kiếm ngắn màu xanh sẫm vừa bị gã cao to đánh rơi.
Lưỡi lạnh giá chạm vào lòng bàn tay, truyền lại cảm giác trống rỗng đáng sợ từ chủ nhân cũ của nó.
Nhưng Tử Hà không run.
Cậu lau sạch vết máu trên lưỡi kiếm bằng vạt áo choàng rách nát, rồi cắm ngược xuống đất trước mặt ba kẻ thù bất động kia như một lời tuyên chiến với toàn bộ thế giới Shenmu đang ngủ yên trong sự dối trá giả tạo hào nhoáng bề ngoài lừa lọc tàn khốc cùng cực nhất có thể tưởng tượng được ngay cả khi đã biết rõ tất cả mọi quy luật vận hành cơ bản bên ngoài xã hội đó.
"Ta sẽ tìm ra chân lý," cậu nói với chính mình, giọng thì thầm nhưng vang vọng trong lòng như sấm sét kinh hoàng chưa từng có từ trước đến nay bao giờ kể từ khi thế giới Shenmu mới bắt đầu hình thành nên những quy tắc vận hành cơ bản nhất định dành riêng cho loài người chúng ta ở đây mà thôi chứ không ai khác ngoài chính họ tự chọn lựa đường đi của mình cả.
"Dù phải trả giá bằng mạng sống." Sương mù trong thung lũng bắt đầu tan dần, để lộ ra những viên đá đen bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt phía trên.
Trong số đó, có một hòn đá nhỏ li ti nằm ngay giữa chân Tử Hà đang tỏa ra luồng khí huyết kỳ lạ màu tím sẫm chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ tài liệu võ đạo nào mà cậu đã đọc qua suốt nhiều năm dài đằng đẵng tu luyện khổ hạnh đầy rẫy khó khăn nguy hiểm chết người tiềm ẩn khắp nơi trên con đường phía trước rộng mở.
mênh mông chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi cậu sinh ra cho đến tận bây giờ phút chốc quyết liệt này đang diễn ra ngay trước mắt mọi người chứng kiến cuộc chiến sống còn khốc liệt giữa hai thế lực hoàn toàn đối nghịch nhau về tư tưởng cũng như phương pháp tu luyện cơ bản nhất định áp dụng hàng ngày trong thực tế đời sống thường nhật bình dị giản đơn gần gũi thân quen vô cùng đặc trưng riêng biệt không thể lẫn vào đâu được của chính bản thân mỗi cá nhân chúng ta đang tồn tại trên hành tinh xanh tươi đẹp này mà thôi phải không nào?
Tử Ha cúi xuống, nhặt viên đá nhỏ lên.
Nó nóng hổi trong lòng bàn tay, như if có một nhịp đập sống động bên trong lớp vỏ cứng lạnh lẽo kia.
Cậu nhìn vào bề mặt nhẵn bóng của nó và thấy phản chiếu hình ảnh khuôn mặt mình – nhưng đôi mắt trong đó không phải là
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận