← Quay lại

Ma Giới Đế Hoàng - Chương 2: Mở Đường Thu Phục

Ma Giới Đế Hoàng | Chương 2

# Ma Giới Đế Hoàng - Chương 2: Mở Đường Thu Phục

Đế Hoàng Ma Vương ngồi trên ngai vàng của Ma Giới Chính Đạo, đôi mắt đỏ rực nhìn ra cửa điện, nơi bóng tối đang dần bao phủ toàn bộ Bắc Vực Ma Giới.

"Ma Quỷ." hắn gọi, giọng vẫn trầm đục như xưa.

"Vâng, Đế Hoàng." Ma Quỷ lập tức xuất hiện, quỳ gối.

"Ngươi nói cho ta nghe, sau mười ngàn năm ta bị phong ấn, Ma Giới đã phân chia như thế nào?"

Ma Quỷ cúi đầu, giọng nghiêm túc: "Thưa Đế Hoàng, Ma Giới hiện tại chia làm bốn đại vực: Bắc Vực của chúng ta, Nam Vực do Hỏa Ma Tông khống chế, Tây Vực thuộc về U Minh Cung, và Đông Vực là lãnh địa của Thiết Huyết Ma Quân."

"Thiết Huyết Ma Quân?" Đế Hoàng nhíu mày. "Tên đó là ai?"

"Là một kẻ mới nổi lên trong ngàn năm qua." Ma Quỷ giải thích. "Hắn tự xưng là cháu trai của ngài, tuyên bố có huyết mạch Đế Hoàng, và đã thu phục gần một nửa Ma Giới."

Đế Hoàng cười lạnh: "Cháu trai của ta? Ta chưa từng có con, làm gì có cháu? Thật buồn cười."

"Nhưng hắn có một sức mạnh thực sự." Ma Quỷ cảnh báo. "Cùng với hai thế lực kia, bọn chúng đã hình thành một liên minh, tự xưng 'Tam Đại Ma Vương', và đang chuẩn bị tấn công Bắc Vực của chúng ta."

"Tốt." Đế Hoàng đứng dậy, áo giáp xương cốt phát ra âm thanh lách tách. "Ta đang chán không có đối thủ. Bọn chúng đến càng tốt."

"Nhưng Đế Hoàng..." Ma Quỷ do dự. "Sau mười ngàn năm, sức mạnh của ngài có lẽ chưa hoàn toàn hồi phục. Bọn chúng có cả trăm vạn ma binh..."

"Ngươi nghĩ ta yếu đi rồi sao?" Đế Hoàng quay lại, ánh mắt sắc lạnh khiến Ma Quỷ run rẩy.

"Không... không dám!"

"Ta đã thống trị Ma Giới mười ngàn năm trước, khi mà chư thần còn phải liên minh mới có thể phong ấn ta." Đế Hoàng nói, giọng đầy tự tin. "Bây giờ, dù chỉ còn một phần mười sức mạnh, ta vẫn có thể nghiền nát bọn chúng như nghiền kiến."

Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang lên từ phía xa. Rồi tiếng trống trận vang lên, ngày càng gần.

"Bọn chúng đã đến." Ma Quỷ nói, giọng lo lắng.

Đế Hoàng bước ra khỏi cung điện. Trên bầu trời đen kịt, ba đạo ma khí khổng lồ đang ào ạt tiến về phía cung điện. Mỗi đạo ma khí đại diện cho một Ma Vương trong liên minh.

Đạo thứ nhất màu đỏ rực như máu - đó là Thiết Huyết Ma Quân.
Đạo thứ hai màu xanh lè như lửa ma - Hỏa Ma Tông chủ.
Đạo thứ ba màu đen tuyền như bóng tối - U Minh Cung chủ.

"Đế Hoàng Ma Vương!" một giọng nói vang vọng từ đạo ma khí đỏ. "Ngươi đã tỉnh dậy sao? Thật là một tin tốt. Ta - Thiết Huyết, cháu trai của ngươi, xin được chào đón ngươi trở lại!"

Một thanh niên mặc áo giáp đỏ từ trong ma khí bước ra. Hắn trông khoảng hai mươi lăm tuổi, mặt mũi khá tuấn tú, nhưng đôi mắt lại đỏ ngầu như máu. Trên trán hắn có một vết sẹo hình chữ V, dường như là dấu tích của một trận chiến.

"Cháu trai?" Đế Hoàng nhìn hắn, ánh mắt khinh thường. "Ta không nhớ mình có đứa cháu nào như ngươi."

"Ngài không nhớ là đương nhiên." Thiết Huyết cười. "Vì ngài đã ngủ quá lâu. Nhưng không sao, bây giờ ngài đã tỉnh dậy, chúng ta có thể cùng nhau thống trị Ma Giới."

"Cùng nhau?" Đế Hoàng cười nhạt. "Ta không cần ai cùng. Ma Giới này vốn là của ta, và sẽ mãi là của ta."

Giọng nói của hắn vừa dứt, hai Ma Vương kia cũng xuất hiện.

Hỏa Ma Tông chủ là một lão già râu tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt phát ra ánh lửa xanh lè. U Minh Cung chủ thì là một phụ nữ mặc váy đen, khuôn mặt che bởi mạng che mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen như hố sâu.

"Đế Hoàng, ngài đã lỗi thời rồi." Hỏa Ma Tông chủ nói, giọng khàn khàn. "Thời đại của ngài đã qua. Bây giờ là thời đại của chúng ta."

"Lỗi thời?" Đế Hoàng lặp lại. "Ta để xem ai mới thực sự lỗi thời."

Hắn giơ tay phải lên, năm ngón tay nắm lại.

"Ma Vực - Vạn Ma Quy Tông!"

Một luồng ma khí đen kịt bùng lên từ lòng bàn tay hắn, lan tỏa ra khắp nơi. Bầu trời tối sầm lại, mặt đất rung chuyển, và tất cả ma vật trong vùng đều cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên mình.

"Đây... đây là..." Thiết Huyết kinh ngạc. "Ma Vực của Đế Hoàng! Nhưng làm sao ngài có thể sử dụng nó khi mới tỉnh dậy?"

"Bởi vì ta là Đế Hoàng." hắn đáp đơn giản.

Luồng ma khí ngày càng mạnh, ép ba Ma Vương phải lùi lại. Hỏa Ma Tông chủ vội vàng thi triển Hỏa Ma Hộ Thể, nhưng ngọn lửa xanh của hắn bị ma khí đen nuốt chửng như nước dập lửa.

"Không thể nào!" U Minh Cung chủ thốt lên. "Sức mạnh của hắn... vẫn như mười ngàn năm trước!"

"Không." Đế Hoàng lắc đầu. "Chỉ bằng một nửa thôi. Nhưng một nửa cũng đủ để nghiền nát các ngươi."

Hắn vung tay. Luồng ma khí biến thành ba con rồng đen, lao về phía ba Ma Vương.

"Phòng thủ!" Thiết Huyết hét lên, thi triển Thiết Huyết Hộ Thể.

Nhưng con rồng đen đầu tiên đã đâm thủng hộ thế của hắn, đánh trúng ngực hắn. Thiết Huyết bay ngược về sau, máu phun từ miệng.

Hai Ma Vương kia cũng không khá hơn. Hỏa Ma Tông chủ bị con rồng thứ hai quấn lấy, ngọn lửa trên người tắt ngấm. U Minh Cung chủ may mắn né được, nhưng váy đen của cô đã bị xé toạc.

"Chỉ một chiêu..." Thiết Huyết nằm trên đất, mặt mày nhợt nhạt. "Chỉ một chiêu mà đánh bại cả ba chúng ta..."

"Bởi vì các ngươi quá yếu." Đế Hoàng nói, giọng đầy chán nản. "Ta tưởng sau mười ngàn năm, Ma Giới sẽ có những kẻ mạnh hơn. Nhưng hóa ra chỉ toàn là rác rưởi."

Hắn bước đến trước mặt Thiết Huyết, nhìn xuống: "Ngươi nói ngươi là cháu trai của ta? Vậy hãy nói cho ta nghe, cha ngươi là ai?"

Thiết Huyết run rẩy: "Cha... cha ta là Ma Vương Thiên Huyết, em trai của ngài..."

"Thiên Huyết?" Đế Hoàng suy nghĩ. "À, ta nhớ rồi. Có một đứa em cùng cha khác mẹ tên đó. Nhưng nó đã chết trong trận chiến với chư thần."

"Không! Cha ta không chết!" Thiết Huyết gào lên. "Ông ấy chỉ bị thương nặng, và đã ẩn cư suốt mười ngàn năm qua!"

Đế Hoàng tròn mắt. "Thiên Huyết còn sống? Thú vị đấy. Vậy ông ta ở đâu?"

"Ta... ta không biết." Thiết Huyết lắc đầu. "Ông ấy đã biến mất từ lâu, chỉ để lại cho ta một bức thư và một mảnh ngọc bội."

"Mảnh ngọc bội?" Đế Hoàng hỏi. "Đưa cho ta xem."

Thiết Huyết do dự, nhưng dưới ánh mắt của Đế Hoàng, hắn đành lấy ra một mảnh ngọc bội màu đen từ trong áo.

Đế Hoàng cầm lấy, quan sát. Mảnh ngọc bội này có hình dạng kỳ lạ, trên đó có khắc một biểu tượng mà hắn rất quen thuộc - biểu tượng của Ma Tộc Hoàng Thất.

"Đây thật sự là đồ của Ma Tộc Hoàng Thất." hắn lẩm bẩm. "Nhưng không phải của Thiên Huyết... mà là của ta."

"Ý ngài là gì?" Thiết Huyết hỏi.

"Mảnh ngọc bội này là một phần của Ấn Tín Đế Hoàng - vật chứng minh thân phận của ta." Đế Hoàng giải thích. "Mười ngàn năm trước, khi bị phong ấn, ta đã chia Ấn Tín thành ba phần, giao cho ba người đáng tin cậy nhất. Một phần cho Ma Quỷ, một phần cho Thiên Huyết, và phần còn lại..."

Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

"Phần còn lại ta đã giấu ở một nơi bí mật. Và bây giờ, mảnh ngọc bội của ngươi chính là manh mối để tìm ra nó."

Thiết Huyết sửng sốt: "Vậy... vậy ý ngài là..."

"Ý ta là, ngươi không phải cháu trai của ta." Đế Hoàng nói. "Ngươi chỉ là một con tốt trong kế hoạch của ta. Thiên Huyết đã giao mảnh ngọc bội này cho ngươi, hy vọng một ngày nào đó ngươi sẽ tìm đến ta."

Hắn nhìn mảnh ngọc bội, rồi nhìn Ma Quỷ: "Ngươi còn giữ mảnh của ngươi chứ?"

Ma Quỷ gật đầu, lấy ra một mảnh ngọc bội tương tự: "Vâng, Đế Hoàng. Ta đã giữ nó suốt mười ngàn năm."

"Tốt." Đế Hoàng nói. "Bây giờ chúng ta đã có hai phần. Chỉ còn một phần nữa là có thể khôi phục Ấn Tín Đế Hoàng, và khi đó, sức mạnh của ta sẽ hoàn toàn hồi phục."

Hỏa Ma Tông chủ và U Minh Cung chủ lúc này mới hiểu ra sự tình. Họ không phải đang chiến đấu với một Đế Hoàng suy yếu, mà là với một kế hoạch đã được sắp đặt từ mười ngàn năm trước.

"Vậy... vậy chúng ta nên làm gì?" Hỏa Ma Tông chủ hỏi, giọng run rẩy.

Đế Hoàng nhìn ba người họ: "Các ngươi có hai lựa chọn. Một là tiếp tục chống lại ta, và chết ở đây. Hai là quy thuận ta, giúp ta tìm mảnh ngọc bội cuối cùng, và khi ta khôi phục hoàn toàn, các ngươi sẽ được ban thưởng xứng đáng."

Ba Ma Vương nhìn nhau. Họ biết mình không có cơ hội chiến thắng. Sức mạnh của Đế Hoàng dù chỉ một nửa vẫn áp đảo hoàn toàn.

Thiết Huyết là người đầu tiên quyết định. Hắn quỳ xuống: "Thiết Huyết xin quy thuận Đế Hoàng!"

Hỏa Ma Tông chủ và U Minh Cung chủ cũng vội vàng quỳ theo: "Chúng tôi xin quy thuận!"

"Tốt." Đế Hoàng gật đầu. "Vậy thì đứng dậy. Chúng ta còn nhiều việc phải làm."

Hắn quay về phía Ma Quỷ: "Ngươi nói cho ta biết, mảnh ngọc bội cuối cùng có thể ở đâu?"

Ma Quỷ suy nghĩ một lúc: "Theo như ta nhớ, mảnh cuối cùng Đế Hoàng đã giao cho... Ma Công chúa."

"Ma Công chúa..." Đế Hoàng lặp lại, khuôn mặt thoáng chút xúc động. "Nàng ấy... nàng ấy còn sống sao?"

"Ta không biết." Ma Quỷ lắc đầu. "Sau khi Đế Hoàng bị phong ấn, Ma Công chúa đã biến mất. Có người nói nàng đã chết, có người nói nàng đã trốn đến Nhân Gian Giới."

"Nhân Gian Giới..." Đế Hoàng thì thầm. "Nếu thật sự như vậy, thì chúng ta phải đi đến đó."

"Nhưng Đế Hoàng, đi đến Nhân Gian Giới không dễ dàng." Thiết Huyết nói. "Cần phải có Cổng Không Gian, và phải vượt qua sự canh giữ của chư thần."

"Chư thần?" Đế Hoàng cười lạnh. "Bọn chúng còn dám ngăn cản ta sao? Sau mười ngàn năm, có lẽ bọn chúng đã quên mất nỗi sợ hãi trước ta rồi."

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng yếu ớt của Nhân Gian Giới lấp ló sau những đám mây đen của Ma Giới.

"Chuẩn bị đi." hắn ra lệnh. "Một tuần nữa, chúng ta sẽ đến Nhân Gian Giới. Và lần này, ta sẽ không chỉ tìm Ma Công chúa, mà còn sẽ cho chư thần thấy - Đế Hoàng Ma Vương đã trở lại, và không gì có thể ngăn cản ta."

Ba Ma Vương mới quy thuận đồng thanh đáp: "Vâng, Đế Hoàng!"

Và từ ngày đó, Ma Giới bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc hành trình vĩ đại - cuộc hành trình xuyên qua không gian, từ Ma Giới đến Nhân Gian Giới, nơi Đế Hoàng Ma Vương sẽ tìm lại mảnh ghép cuối cùng của số phận mình, và có lẽ, còn tìm lại cả tình yêu đã mất từ mười ngàn năm trước.

Nhưng trước khi đi, còn một việc quan trọng phải làm.

"Ma Quỷ." Đế Hoàng gọi khi họ trở về cung điện.

"Vâng?"

"Ngươi điều tra giúp ta xem, trong mười ngàn năm qua, có ai từng đến thăm huyệt mộ của ta không."

"Ý Đế Hoàng là..."

"Ý ta là, nếu Ma Công chúa thực sự còn sống, có lẽ nàng đã từng đến đây." Đế Hoàng nói, giọng có chút mong chờ. "Và nếu có, có lẽ nàng đã để lại manh mối gì đó."

Ma Quỷ gật đầu: "Ta sẽ điều tra ngay."

Khi Ma Quỷ rời đi, Đế Hoàng ngồi một mình trong cung điện tối om. Hắn nhìn bàn tay mình - bàn tay từng nắm giữ vận mệnh của cả Ma Giới, và bây giờ, chỉ còn nắm giữ hai mảnh ngọc bội.

"Ma Công chúa..." hắn thì thầm. "Nếu nàng thực sự còn sống... tại sao nàng không đến tìm ta?"

Nhưng hắn biết câu trả lời. Mười ngàn năm là quá dài, đủ để thay đổi tất cả. Đủ để tình yêu biến thành hận thù, đủ để lời hứa biến thành lãng quên.

Nhưng hắn vẫn hy vọng. Bởi vì hắn là Đế Hoàng Ma Vương - kẻ không bao giờ từ bỏ hy vọng, dù chỉ là hy vọng mong manh nhất.

Và cuộc hành trình sắp tới sẽ chứng minh điều đó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc