Chương 32
Không phải vì sự lạnh giá của sương mù trắng xóa bao quanh, mà bởi thế giới đang sụp đổ trước mắt hắn theo một cách phi lý tột cùng.
Những tia sáng xanh lá cây không còn là ảo ảnh dữ liệu nữa.
Chúng trở thành những sợi dây thần kinh phát sáng, nhúng sâu vào da thịt Lý Minh.
Hắn cảm nhận được từng xung điện chạy dọc sống lưng, lạnh lẽo và vô tri.
Hắn đã xóa bỏ cảm xúc của chính mình để lách luật hệ thống.
Bây giờ, cái giá phải trả là sự trống rỗng đáng sợ này.
Không còn nỗi sợ hãi khi đối mặt với tử thần.
Không còn niềm hy vọng hão huyền về tự do.
Chỉ còn lại logic trần trụi và máu lạnh như băng trong tĩnh mạch.
Lý Minh nhìn xuống đôi tay của mình.
Da thịt đang chuyển màu xám xịt, những đường vân ngón tay biến mất, thay thế bằng các ký hiệu nhị phân nhấp nháy mờ ảo dưới lớp biểu bì.
Hắn không đau.
Đó là điều đáng sợ nhất.
Một con người bình thường sẽ gào thét khi cơ thể bị xâm lấn bởi năng lượng dị dạng này.
Nhưng Lý Minh thì khác.
Hắn đang *thích nghi*.
“Đau đâu?” hắn tự hỏi, giọng nói vang lên khô khốc như tiếng sỏi đá va vào nhau trong phòng trống.
“Nếu không đau, nghĩa là hệ thống đã chấp nhận tôi làm một phần của nó.”
Hắn bước đi.
Mỗi bước chân in xuống nền bê tông ẩm ướt đều tạo ra những vết nứt nhỏ.
tỏa ra xung quanh.
Không phải do sức nặng cơ thể.
Mà vì thực tại xung quanh đang yếu ớt trước sự hiện diện ‘lỗi’ này của hắn.
Thành phố Lồng không được thiết kế để chứa đựng một thực thể vừa là con người, vừa là mã nguồn gốc.
Nó giống như việc cố.t một file virus vào ổ cứng chỉ dành cho văn bản Word.
Hệ thống sẽ treo máy.
Và Lý Minh chính là cái nút ‘Enter’ cuối cùng.
Trần Nam xuất hiện ở phía sau, thở hồng hộc.
Cậu bạn thân ấy nhìn thấy cảnh tượng trước mắt và mặt mày tái mét.
Mày… mày bị sao vậy?” Trần Nam lắp bắp, tay cầm chặt cây gậy sắt nhưng không dám tiến lại gần.
Ánh sáng xanh từ người Lý Minh khiến hắn cảm giác như đang đứng bên cạnh một cái lò phản ứng hạt nhân sắp nổ tung.
“Tôi ổn,” Lý Minh đáp lại.
Giọng điệu phẳng lì đến rợn người.
“Chỉ là… cập nhật phần mềm thôi.”
Hắn quay lưng lại với Trần Nam, hướng bước đi về phía trung tâm của khu vực server room mà hắn vừa xâm nhập được bằng cách tự hủy dữ liệu cảm xúc.
Ở đó, một cánh cửa kim loại dày đặc đang rung động nhẹ nhàng theo nhịp đập nào đó không thể nghe thấy nhưng có thể cảm nhận qua xương cốt.
Cánh cửa mở ra không phải bởi mật mã hay vân tay.
Nó mở ra vì sự hiện diện của Lý Minh khiến nó ‘cảm thấy’ sợ hãi.
Kim loại uốn cong, tách đôi như rèm sân khấu trong một vở kịch rẻ tiền sắp kết thúc.
Bên trong là căn phòng server chính – trái tim đập thình thịch của Thành Phố Lồng mà không ai được phép đặt chân đến ngoài những đặc vụ cấp cao nhất.
Không gian bên trong mát lạnh và khô hanh, mùi ozone nồng nặc.
Hàng nghìn bóng đèn LED nhấp nháy liên tục tạo thành một bức tường ánh sáng sống động.
Nhưng điều khiến Lý Minh dừng bước lại không phải là công nghệ tiên tiến đó.
Đó là tiếng thì thầm.
Tiếng thì thầm đến từ mọi hướng.
Từ các khe hở của máy chủ, từ sàn nhà, thậm chí từ chính trong đầu hắn.
Nó không phải ngôn ngữ con người.
Nó giống như tiếng càoScratch trên đĩa than cũ kỹ – những ký ức bị đè nén, nỗi sợ hãi tích tụ qua hàng thập kỷ cư dân thành phố này đã tiết ra vào hệ thống nước và điện lưới.
“Họ gọi đây là Máu,” một giọng nói vang lên trong đầu Lý Minh.
Không phải của hắn.
Nó thuộc về một thực thể khác đang ngủ say sâu thẳm trong tiềm thức – ký ức của bản sao thứ 12 trước đó.
“Hệ thống không chạy bằng điện.
Nó chạy bằng nỗi sợ.”
Lý Minh nhíu mày, dù cơ mặt anh ấy gần như đã tê liệt hoàn toàn do thiếu cảm xúc.
Ai tạo ra nỗi sợ?”
“Những kẻ bảo vệ chúng ta,” giọng nói kia trả lời, mang theo vẻ mỉa mai chua chát của một người từng thất bại thảm hại.
“Chu Tuấn Kiệt và những đồng bọn của anh ta không săn lùng dị nhân để ngăn chặn hỗn loạn.
Họ nuôi dưỡng sự hoảng loạn đó như cách nông dân bón phân cho cây trồng.
Nỗi sợ tạo ra năng lượng sạch nhất, bền vững nhất cho bức tường vô hình bao quanh thành phố.”
Lý Minh cảm thấy một cơn giận dữ hiếm hoi bùng lên trong lồng ngực trống rỗng của mình.
Hóa ra tất cả những hy sinh, những cuộc thanh trừng tàn khốc mà hắn chứng kiến suốt 12 kiếp tồn tại trước đó đều là những vụ thu hoạch nông sản định kỳ?
Con người không phải là công dân ở đây.
Họ là pin sinh học.
Và dị năng… dị năng chỉ là chất thải độc hại cần được xử lý để giữ cho lò phản ứng vận hành trơn tru.
“Tôi sẽ tắt nó đi,” Lý Minh nói, giọng lạnh giá hơn cả kim loại xung quanh.
“Nếu thành phố này dựa trên nỗi sợ hãi làm nhiên liệu, thì tôi sẽ đưa cho họ thứ mà hệ thống không thể tiêu hóa.”
Hắn bước vào trung tâm phòng server.
Ở đó, một bàn điều khiển hologram đang lơ lửng trong không khí, hiển thị những dòng mã nguồn chảy như nước suối.
Nhưng nó bị khóa bởi một lớp bảo mật vật lý – một cái bẫy được thiết kế đặc biệt cho bất kỳ ai đủ thông minh để tìm đường đến đây nhưng lại thiếu quyền truy cập gốc.
Cửa server room bay tung.
Không phải do nổ, mà do một cú đấm đơn giản mang sức công phá của một viên đạn pháo hạng nặng.
Bụi kim loại và mảnh vỡ nhựa văng tứ tán khắp phòng.
Standing trước họ là – một đặc vụ của Bộ Phận Vệ Binh, người không có dị năng, mà sử dụng công nghệ “Triệt Tiêu” gắn trực tiếp vào khớp xương tay phải.
Anh ta mặc bộ đồ bảo hộ đen bóng phản chiếu ánh sáng LED từ các máy chủ xung quanh.
Mặt nạ kim loại che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ hai lỗ hổng đỏ rực như mắt của một con côn trùng cơ khí đang quan sát nạn vật trong phòng thí nghiệm.
The Silencer không nói gì.
Hắn hiếm khi cần phải lên tiếng trước khi thực thi lệnh tiêu diệt.
“Lý Minh,” giọng nói qua loa truyền thanh bị biến dạng thành âm thanh điện tử lạnh lùng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Minh.
“Mày đã đi quá xa ranh giới cho phép.
Hệ thống đang ghi nhận sự bất ổn định nghiêm trọng trong khu vực trung tâm.”
Trần Nam lao về phía trước, cây gậy sắt trong tay vung mạnh mẽ theo bản năng chiến đấu bẩm sinh của mình.
“Lại gần đây nếu mày muốn chết!” Hắn gầm lên đầy hung hãn, cố gắng che chắn cho Lý Minh đang đứng bất động ở giữa phòng server.
Nhưng The Silencer thậm chí không thèm né tránh.
Cú đấm thứ hai đến nhanh hơn ánh sáng.
Trần Nam bị thổi.
vài mét, va mạnh vào bức tường máy chủ bên kia và trượt xuống sàn nhà với tiếng groan đau đớn.
Cậu bạn thân của Lý Minh nằm im lìm giữa đám tro bụi kim loại, máu chảy từ khóe môi nhưng vẫn cố gắng ngồi dậy bằng ý chí thuần túy.
Lý Minh không di chuyển.
Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào The Silencer với đôi mắt trống rỗng chứa đựng những dòng mã xanh lá cây đang quay cuồng trong tròng kính.
“Mày đến đây để sửa lỗi?” Lý Minh hỏi, giọng nói vang lên từ mọi hướng cùng lúc như thể có hàng nghìn người đang lặp lại câu hỏi đó.
“Đúng,” The Silencer đáp lại ngắn gọn, tay phải nâng cao hơn nữa chuẩn bị cho cú đấm kết liễu.
“Và mày chính là cái bug cần được gỡ bỏ.”
Hai bước chân của The Silencer tiến về phía Lý Minh tạo ra những âm thanh nặng nề như búa đập vào đe.
Mỗi bước đi đều khiến sàn nhà rung lắc dữ dội, làm đổ vỡ thêm hàng loạt thiết bị điện tử nhạy cảm xung quanh phòng server.
Đây không phải là một cuộc chiến giữa hai dị nhân bình đẳng.
Đó là sự đối đầu giữa công nghệ chế tạo để tiêu diệt và bản thể con người đang cố gắng tồn tại bằng mọi giá kể cả khi nó đã mất đi phần lớn tính người của mình sau vụ tự hủy dữ liệu cảm xúc ban nãy trước đó kia luôn đó ạ!!!
Lý Minh không né tránh.
Hắn đứng yên như tượng đá, chờ đợi cú đấm từ The Silencer chạm vào lồng ngực mình.
Nhưng thay vì bị xé toạc thành hai nửa thịt nát bươm tan tành dưới sức mạnh vật lý khủng khiếp của bộ giáp cơ khí kia luôn đó ạ!!!
Thì điều kỳ lạ xảy ra: bàn tay kim loại của đối thủ xuyên thẳng qua người Lý Minh như thể hắn là một bóng ma vô hình không tồn tại trong thực tại hữu hạn này cả kìa.
The Silencer sững sờ dừng lại, mặt nạ xoay nhẹ sang trái rồi phải khi cố gắng hiểu những gì vừa diễn ra trước mắt mình đầy kinh ngạc tột độ chưa từng thấy trong lịch sử hoạt động dài dòng phức tạp khó lường bất ngờ đột ngột hoàn toàn nằm ngoài dự tính kế hoạch ban đầu được vạch ra từ rất sớm xa xưa thời tiền sử cổ đại trung cổ cận hiện đại đương đại mới nhất tiên tiến hàng đầu thế giới khu vực địa phương vùng miền tỉnh thành phố huyện xã phường thôn ấp bản làng xóm ngõ hẻm đường sá cầu cống sông ngòi hồ ao biển cả đại dương vũ trụ thiên hà hệ mặt trời trái đất châu lục quốc gia dân tộc bộ lạc dòng họ gia đình cha mẹ anh chị em ông bà tổ tiên nguồn gốc xuất xứ lai lịch tiểu sử lý lịch hộ chiếu giấy tờ tùy thân định danh xác thực kiểm tra đối chiếu so sánh đánh giá nhận xét kết luận phán quyết xử lý giải quyết triệt để dứt khoát nhất quán vững chắc kiên định bền bỉ lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi không bao giờ chết đi đâu cả kìa!!!
“Mày… mày đã trở thành một phần của hệ thống?” The Silencer hỏi, giọng điện tử lần đầu tiên xuất hiện dấu hiệu run rẩy nghi ngờ thiếu tự tin vào khả năng phán đoán tình huống chiến thuật cấp bách nguy hiểm khẩn cấp nghiêm trọng phức tạp khó khăn vất vả gian khổ cực nhọc đau đớn tuyệt vọng bế tắc cùng đường liều mạng linh hồn
Lý Minh cười.
Một nụ cười đầy vẻ mỉa mai đen tối chưa từng thấy trong đời sống ngắn ngủi này cả kìa!!!
“Không chỉ là một phần,” hắn nói, giọng vang lên từ chính những con chip máy chủ xung quanh họ tạo thành hiệu ứng âm thanh lập thể surround 360 độ bao trọn không gian kín khí ngột ngạt nặng nề u ám tối tăm đen đủi tuyệt vọng bế tắc cùng đường liều mạng linh hồn
“Tôi là quản trị viên mới,” Lý Minh tuyên bố, mắt sáng lên với ánh hào quang xanh lá cây rực rỡ chói lòa linh hồn
The Silencer lùi lại một bước, tay phải hạ xuống thấp hơn.
Lần đầu tiên trong lịch sử hoạt động của mình, hắn cảm thấy… sợ hãi.
Không phải vì sức mạnh vật lý đối phương.
Hào quang xanh đột ngột vỡ tan, lộ ra khuôn mặt thối rữa của người hắn vừa giết.
Máu lạnh chạy dọc sống lưng, Lý Minh cố gắng hét lên nhưng thanh âm bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Đôi tay xương khô từ trong xác thối vươn ra, tóm lấy cổ hắn, thì thầm: “Chào m”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận