Lương Thần - Chương 2: Lời Mời Của Thiên Kiếm Tông
Lương Thần - Chương 2: Lời Mời Của Thiên Kiếm Tông
Tin đồn về Lương Thần - người nấu ăn bằng ma pháp - lan nhanh khắp thị trấn Vân Trung. Chẳng mấy chốc, cửa hàng nhỏ của hắn luôn đông khách, nhưng không phải ai cũng dám ăn.
"Nghe nói ăn đồ của hắn sẽ bị nguyền?" Một thương nhân thì thầm với bạn.
"Ừ, nhưng đồ ăn ngon đến mức không thể cưỡng lại được."
Tôi - Lương Thần - đứng sau quầy, mỉm cười. Họ nói đúng. Mỗi món ăn tôi nấu đều có một lời nguyền ẩn giấu. Nhưng không phải lời nguyền xấu - đó là những hợp đồng ma pháp, ràng buộc người ăn với tôi.
Tôi không biết tại sao mình có khả năng này. Từ khi còn nhỏ, tôi đã có thể cảm nhận được ma pháp trong nguyên liệu. Rau cỏ có linh khí, thịt có hồn phách, gia vị có nguyên tố. Kết hợp chúng đúng cách, tôi có thể tạo ra những hiệu ứng kỳ diệu.
"Đầ bếp!" Một giọng nói sang trọng vang lên.
Tôi ngẩng đầu. Một người đàn ông trung niên mặc áo gấm màu xanh ngọc, tay cầm quạt lông, đứng trước cửa hàng. Sau lưng ông ta là hai vệ sĩ có võ công cao cường.
"Tiểu nhân Lương Thần, xin chào đại nhân." Tôi cúi đầu.
"Ta nghe nói ngươi nấu ăn bằng ma pháp." Người đàn ông nhìn tôi chằm chằm. "Ta là Trưởng lão Trần của Thiên Kiếm Tông. Ta muốn mời ngươi lên núi, nấu ăn cho tông môn."
Thiên Kiếm Tông! Một trong cửu đại tông môn!
Tim tôi đập nhanh. Đây là cơ hội lớn. Nhưng cũng là nguy hiểm lớn. Trong tông môn tu tiên, có rất nhiều cao thủ có thể phát hiện ra bí mật của tôi.
"Đại nhân quá khen." Tôi nói. "Tiểu nhân chỉ là một đầ bếp bình thường."
"Bình thường?" Trưởng lão Trần cười. "Một đầ bếp bình thường có thể khiến quan huyện Lý trở thành nô lệ của mình?"
Tôi giật mình. Hóa ra họ đã biết.
"Đừng lo." Trưởng lão Trần nói. "Thiên Kiếm Tông không quan tâm đến chuyện nhỏ đó. Chúng ta chỉ cần tài năng của ngươi. Tông môn sắp tổ chức đại hội, cần một đầu bếp đặc biệt."
Tôi suy nghĩ nhanh. Nếu từ chối, có thể gặp nguy hiểm. Nếu đồng ý, có thể học được nhiều điều về tu tiên, và tìm hiểu về nguồn gốc khả năng của mình.
"Tiểu nhân đồng ý." Tôi nói. "Nhưng xin đại nhân cho phép tiểu nhân mang theo một ít dụng cụ."
"Được." Trưởng lão Trần gật đầu. "Chuẩn bị đi. Ngày mai ta sẽ cho người đến đón."
Ông ta quay lưng rời đi, để lại tôi với những suy nghĩ hỗn độn.
***
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi ngồi trong bếp nhỏ, nhìn ngọn lửa bập bùng. Từ khi cha mẹ mất, tôi sống một mình, dùng khả năng đặc biệt để tồn tại. Nhưng tôi chưa bao giờ hiểu tại sao mình có khả năng này.
Trong một ngăn kéo bí mật, tôi giữ một quyển sổ cũ. Đó là di vật của mẹ tôi. Trong đó có ghi chép về một dòng họ cổ xưa - dòng họ "Lương Thực Ma Pháp Sư". Họ có thể dùng thức ăn để thi triển ma pháp, chữa bệnh, thậm chí điều khiển người khác.
Nhưng dòng họ này đã bị tuyệt diệt từ lâu, vì bị coi là tà đạo.
"Phải chăng ta là hậu duệ cuối cùng?" Tôi tự hỏi.
Tôi mở quyển sổ, đọc lại những dòng chữ mờ. Có một đoạn ghi: "Khi mặt trăng máu xuất hiện, Lương Thần chân chính sẽ thức tỉnh. Hắn sẽ dùng thức ăn để thay đổi thế giới."
"Mặt trăng máu..." Tôi nhớ ra. Đêm nay chính là đêm trăng máu.
Tôi chạy ra ngoài. Trên bầu trời, mặt trăng đang dần chuyển sang màu đỏ thẫm. Một luồng khí lạnh tràn xuống mặt đất.
Đột nhiên, trong đầu tôi vang lên một giọng nói: "Cuối cùng... ngươi đã thức tỉnh."
Tôi quay cuồng. "Ai? Ai đang nói?"
"Ta là linh hồn của tổ tiên ngươi." Giọng nói vang lên. "Ta đã chờ đợi ngươi nhiều năm. Giờ đây, khi mặt trăng máu xuất hiện, ma pháp trong người ngươi đã thức tỉnh hoàn toàn."
"Ma pháp? Tổ tiên?" Tôi hỏi.
"Đúng vậy. Ngươi là hậu duệ cuối cùng của dòng họ Lương Thực Ma Pháp Sư. Tổ tiên của ngươi đã từng phục vụ cho các tiên đế, dùng thức ăn để trị vì thiên hạ. Nhưng vì quá mạnh, dòng họ ta bị các tông môn tiêu diệt."
Tôi run rẩy. "Vậy... ta nên làm gì?"
"Đi đến Thiên Kiếm Tông." Giọng nói nói. "Nơi đó có bí mật về dòng họ ta. Trong thư viện cấm địa của tông môn, có một quyển sách cổ ghi chép toàn bộ bí thuật Lương Thực Ma Pháp."
"Làm sao ta có thể vào được thư viện cấm địa?"
"Bằng tài năng nấu ăn của ngươi." Giọng nói cười. "Hãy chứng minh giá trị của mình, và ngươi sẽ được tin tưởng."
Mặt trăng dần trở lại màu bạc. Giọng nói biến mất, để lại tôi với quyết tâm mới.
***
Sáng hôm sau, một chiếc xe ngựa sang trọng đến đón tôi. Trưởng lão Trần đã cử hai đệ tử nội môn đến hộ tống.
"Tiểu đệ Lương Thần, xin mời lên xe." Một đệ tử trẻ nói.
Tôi gật đầu, mang theo một chiếc hộp gỗ đựng dụng cụ nấu ăn và quyển sổ cũ.
Trên đường lên núi, tôi ngắm nhìn cảnh vật. Thiên Kiếm Tông nằm trên đỉnh núi cao, những tòa kiến trúc cổ kính ẩn hiện trong mây. Linh khí nơi đây dày đặc, khiến tôi cảm thấy sảng khoái.
"Tiểu đệ có biết tại sao tông môn mời cậu không?" Đệ tử trẻ hỏi.
Tôi lắc đầu.
"Sắp tới là đại hội thiên hạ. Các tông môn sẽ cử đệ tử đến tham dự. Thiên Kiếm Tông muốn chiêu đãi họ bằng những món ăn đặc biệt, để thể hiện uy thế."
Tôi hiểu ra. Họ muốn dùng tài năng của tôi để gây ấn tượng với các tông môn khác.
"Tiểu đệ sẽ cố gắng hết sức."
Xe ngựa dừng lại trước một cổng lớn. Trên cổng có khắc ba chữ: "Thiên Kiếm Tông". Hai bên có bốn đệ tử canh gác, khí thế hùng hồn.
Tôi xuống xe, theo đệ tử dẫn đường vào bên trong.
Thiên Kiếm Tông rộng lớn hơn tôi tưởng. Có hàng trăm tòa nhà, sân luyện võ rộng lớn, thư viện đồ sộ, và vườn thuốc bạt ngàn.
"Đây là nhà bếp chính." Đệ tử chỉ vào một tòa nhà lớn. "Từ nay, cậu sẽ làm việc ở đây."
Tôi bước vào. Bên trong là một nhà bếp rộng rãi với đầy đủ dụng cụ. Có mười đầu bếp đang bận rộn chuẩn bị thức ăn.
"Tất cả dừng tay lại!" Một người đàn ông béo mập, mặc áo bếp trắng, quát lớn. "Đây là Lương Thần, đầu bếp mới do Trưởng lão Trần mời về."
Các đầu bếp nhìn tôi với ánh mắt tò mò và có chút khinh thường.
"Ta là Trù trưởng Hồ." Người đàn ông béo nói. "Ngươi sẽ làm việc dưới quyền ta. Nhưng nhớ kỹ: đây là Thiên Kiếm Tông, không phải quán ăn ngoài phố. Ngươi phải tuân thủ quy tắc."
"Vâng, tiểu nhân hiểu." Tôi cúi đầu.
Trù trưởng Hồ chỉ vào một góc bếp. "Ngươi sẽ làm việc ở đó. Hôm nay, ngươi phải nấu một món để chúng ta thử tài."
Tôi gật đầu. Đây là cơ hội để chứng minh năng lực.
Tôi mở hộp dụng cụ, lấy ra một con dao đặc biệt - con dao được truyền lại từ tổ tiên. Nó được làm từ một loại kim loại đen bí ẩn, có khả năng cắt mọi nguyên liệu mà không làm mất linh khí.
"Nguyên liệu gì cũng được." Trù trưởng Hồ nói.
Tôi nhìn quanh. Trên bàn có rất nhiều nguyên liệu: rau cỏ tươi, thịt thú, cá, gia vị. Nhưng tôi chú ý đến một bó "Ngân Tinh Thảo" - một loại linh thảo cấp thấp thường dùng để hồi phục linh lực.
"Tiểu nhân sẽ nấu món 'Ngân Tinh Cháo'." Tôi nói.
Các đầu bếp cười nhạo. "Cháo? Đó là món ăn của trẻ con!"
Nhưng tôi không quan tâm. Tôi bắt đầu làm việc.
Trước tiên, tôi dùng dao cắt Ngân Tinh Thảo thành những sợi nhỏ. Mỗi nhát cắt đều chính xác, không làm tổn thương cấu trúc linh khí trong thảo.
Sau đó, tôi vo gạo. Nhưng không phải gạo thường - đó là "Linh Mễ" được trồng trong vườn thuốc của tông môn, chứa đầy linh khí.
Tôi bắc nồi lên bếp. Nhưng thay vì dùng lửa thường, tôi dùng "Hỏa Diệm Thảo" - một loại cỏ có thể cháy với nhiệt độ ổn định, không làm mất linh khí trong thức ăn.
Trong khi nấu, tôi bắt đầu vận chuyển ma pháp. Từ tay tôi, những sợi tơ ma pháp màu xanh nhẹ nhàng quấn quanh nồi cháo. Chúng điều chỉnh nhiệt độ, trộn đều nguyên liệu, và giữ linh khí không bị thất thoát.
Các đầu bếp im lặng, mắt mở to. Họ chưa từng thấy ai nấu ăn như vậy.
Sau một giờ, món cháo hoàn thành. Nó có màu trắng bạc lấp lánh, tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng khiến ai ngửi thấy cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái.
"Cho ta nếm thử." Trù trưởng Hồ nói.
Tôi múc một bát cháo đưa cho ông ta.
Trù trưởng Hồ nếm một muỗng. Mắt ông ta mở to.
"Thật... thật tuyệt vời!" Ông ta thốt lên. "Linh khí trong cháo này... nó thuần khiết hơn bất cứ món ăn nào ta từng nếm!"
Các đầu bếp khác cũng xin nếm thử. Ai nấy đều kinh ngạc.
"Nhưng đây không chỉ là món ăn ngon." Tôi nói. "Ai ăn món cháo này sẽ cảm thấy linh lực trong người tăng lên 10% trong vòng một giờ."
"Thật sao?" Một đầu bếp hỏi.
"Xin mời các vị thử vận công."
Một đầu bếp trẻ ngồi xuống, vận chuyển công pháp. Mặt anh ta sáng lên. "Đúng vậy! Linh lực của ta thật sự tăng lên!"
Trù trưởng Hồ nhìn tôi với ánh mắt khác. "Ngươi... ngươi thật sự có tài."
Lúc đó, cửa bếp mở ra. Trưởng lão Trần bước vào, theo sau là một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc áo trắng.
"Thế nào? Ta đã nói với ngươi mà." Trưởng lão Trần nói với lão giả.
Lão giả nhìn tôi chằm chằm. "Tiểu tử, ngươi có phải là hậu duệ của dòng họ Lương Thực Ma Pháp Sư không?"
Tôi giật mình. Làm sao ông ta biết?
"Đừng sợ." Lão giả nói. "Ta là Đại trưởng lão Bạch, phụ trách thư viện tông môn. Ta đã nghiên cứu về dòng họ của ngươi nhiều năm."
Tôi cúi đầu. "Vâng, tiểu tử là hậu duệ cuối cùng."
Đại trưởng lão Bạch gật đầu. "Tốt. Ngươi đến đây là đúng lúc. Trong thư viện cấm địa, có một quyển sách cổ mà chỉ người của dòng họ Lương Thực mới có thể mở được."
Tim tôi đập nhanh. Quyển sách mà tổ tiên đã nói đến!
"Nhưng trước tiên, ngươi phải chứng minh giá trị của mình." Đại trưởng lão Bạch tiếp tục. "Ba ngày nữa, Thiên Kiếm Tông sẽ tổ chức yến tiệc chào đón các đại biểu tông môn. Ngươi phải nấu một bữa tiệc khiến tất cả kinh ngạc."
"Tiểu tử sẽ cố gắng hết sức."
"Không chỉ vậy." Đại trưởng lão Bạch nói, giọng trầm xuống. "Trong số các đại biểu, có người của Huyền Vũ Môn - tông môn đã từng tiêu diệt dòng họ của ngươi. Họ có thể nhận ra ngươi."
Tôi run rẩy. "Vậy... tiểu tử nên làm gì?"
"Ẩn mình." Đại trưởng lão Bạch nói. "Đừng để lộ ma pháp đặc biệt của ngươi. Chỉ nấu những món ăn ngon bình thường. Khi nào an toàn, ta sẽ dẫn ngươi vào thư viện cấm địa."
Tôi gật đầu. "Tiểu tử hiểu."
Sau khi hai vị trưởng lão rời đi, tôi đứng trong bếp, suy nghĩ miên man. Thế giới tu tiên này phức tạp hơn tôi tưởng. Có kẻ thù, có đồng minh, có bí mật chờ đợi được khám phá.
Nhưng tôi không sợ. Với tài năng nấu ăn bằng ma pháp, tôi sẽ tìm ra sự thật về dòng họ mình, và có lẽ, thay đổi cả thế giới tu tiên.
Trù trưởng Hồ đến bên tôi. "Tiểu tử, từ nay ngươi sẽ làm việc trực tiếp dưới quyền ta. Nhưng nhớ kỹ: trong bếp này, ta là trù trưởng. Ngươi phải nghe lời ta."
"Vâng, tiểu tử hiểu."
"Tốt." Trù trưởng Hồ mỉm cười. "Bây giờ, hãy dọn dẹp và chuẩn bị cho ngày mai. Còn rất nhiều việc phải làm."
Tôi gật đầu, bắt đầu dọn dẹp bếp. Nhưng trong lòng, tôi đang lên kế hoạch. Ba ngày nữa, tại yến tiệc, tôi sẽ cho mọi người thấy sức mạnh thật sự của Lương Thực Ma Pháp Sư.
Và có lẽ, tôi sẽ tìm được manh mối về cái chết của tổ tiên mình.
---
Chương 2 kết thúc. Lương Thần đã vào Thiên Kiếm Tông, gặp Đại trưởng lão Bạch, và biết được sự thật về dòng họ mình. Ba ngày nữa, tại yến tiệc chào đón các đại biểu tông môn, hắn sẽ phải đối mặt với kẻ thù cũ của dòng họ - Huyền Vũ Môn. Nhưng trước đó, hắn phải ẩn mình và chuẩn bị thật kỹ...
Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận nhanh hơn