Chương 59
Nó đặc quánh, nặng nề như chì lỏng, chui vào mỗi lỗ chân lông của Tư Mã Không.
Mỗi hơi thở anh hít vào đều mang theo vị kim loại tanh tưởi và mùi ozone cháy khét.
Đây không phải là địa ngục mà các sư huynh đời trước thường nhắc đến khi cảnh báo về sự điên rồ của việc tu luyện ngược dòng thời gian.
Đây là nơi biên giới giữa thực tại và ảo tưởng bị xé toạc ra.
Tư Mã Không đứng im lặng, bàn chân trần bám chặt vào mặt đá lạnh lẽo.
Lạnh buốt thấu xương cốt không phải vì nhiệt độ thấp, mà bởi một thứ gì đó sâu xa hơn đang cố gắng xâm nhập qua da thịt hắn.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của những dòng chảy năng lượng nguyên thủy xung quanh chúng ta — vô hình đối với người phàm tục nhưng rõ ràng như ánh nắng mặt trời đối với kẻ đã đạt cảnh giới Luyện Cơ đỉnh phong.
Trước mắt anh, không có quái thú hung dữ hay yêu tinh quỷ dị.
Chỉ có một tấm bia đá cũ kỹ nằm giữa vòng xoáy của kiếm khí dư thừa từ trận chiến trước đó.
Tấm bia ấy dường như đang hấp thụ mọi ánh sáng trong phòng, biến thành một hố đen nhỏ bé nhưng đầy đủ sức hút kinh hoàng khiến cho linh lực trong cơ thể anh ta bị kéo dãn ra theo cách đáng sợ nhất có thể tưởng tượng được ngay lúc này đây thôi cũng đã thấy căng thẳng tột độ rồi chứ chưa cần phải làm gì thêm nữa đâu.
Nhưng chính xác thì tại sao lại như vậy chứ hả trời ơi?!
Sao mà lạ thế kia!
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt khắc chữ trên tấm bia.
Những ký tự cổ xưa ấy không hề phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ phía sau lưng anh ta cả tí nào luôn ái chà chết tiệt thật sự là đáng sợ quá đi mất ngay tại khoảnh khắc này đây rồi thì sao mà lại có thể tồn tại được lâu dài trong môi trường khắc nghiệt như thế này chứ chưa kể đến những thử thách tâm lý cực đoan đi kèm theo mỗi lần tiếp xúc với thứ năng lượng nguyên thủy cấm kỵ kia nữa thì thật sự là điều.
Ánh mắt của Tư Mã Không quét qua khoảng không gian tĩnh lặng.
Anh nhận ra rằng đối thủ của mình, một cao thủ cấp Luyện Cơ đỉnh phong cũng đang trong trạng thái tương tự dù có phần kém ổn định hơn hẳn so với hắn bây giờ thế này đây rồi thì còn gì bằng đúng chứ?
Đối thủ đang cố gắng ép kiếm ý vào lòng bàn tay phải để tạo thành vòng bảo vệ xung quanh cơ thể mình nhằm mục đích ngăn chặn ảnh hưởng tiêu cực từ môi trường xung quanh đồng thời chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu tiếp theo nếu cần thiết nữa thì sao mà lại có thể tồn tại được lâu dài trong môi trường khắc nghiệt như thế này chứ chưa kể đến những thử thách tâm lý cực đoan đi kèm theo mỗi lần tiếp xúc với thứ năng lượng nguyên thủy cấm kỵ kia nữa thì thật sự là điều.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, Tư Mã Không thực hiện cú xoay kiếm cuối cùng.
Lưỡi kiếm sắt của anh va chạm với không khí tạo ra một âm thanh rè rè giống như tiếng kim loại cạ vào đá nhưng âm thanh này không lan truyền ra ngoài mà bị hút trọn vẹn bởi tấm bia đá trước mặt khiến cho cả hang động trở nên im lặng đến đáng sợ luôn ái chà chết tiệt thật sự là đáng sợ quá đi mất ngay tại khoảnh khắc này đây rồi thì còn gì bằng đúng chứ?
Thời gian trở lại bình thường.
Tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai xé toạc sự im lặng Đối thủ của Tư Mã Không bị đẩy bay ra phía sau trượt trên mặt đất tạo ra một vệt dài Thanh kiếm cổ đen của hắn rơi xuống cắm sâu vào đá
Tư Mã Không vừa rời khỏi chiến trường thì một bóng người xuất hiện trong bóng tối Đó không phải là đối thủ của anh mà là một người quan sát từ xa Người này mặc áo choàng đen khuôn mặt che kín chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như.
Tư Mã Không đứng sững người nơi ấy.
Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn bình thường.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo mỏng manh dưới lớp giáp nhẹ.
Hắn không dám quay đầu lại ngay lập tức.
Trực giác tu luyện mách bảo rằng, phía sau đang có một mối nguy lớn lao.
Bóng người trong áo choàng đen vẫn đứng im lìm.
Đôi mắt lạnh lẽo kia dường như xuyên thấu qua bóng tối dày đặc.
Không phải là sự thù địch rõ ràng, mà là một thứ gì đó sâu xa hơn.
Một sự quan sát đầy tò mò và khó hiểu.
Gió núi bắt đầu thổi mạnh hơn, cuốn theo hương thơm của hoa mai nở muộn.
Mùi hương ấy thoang thoảng trong không khí lạnh giá của thung lũng này.
Tư Mã Không chậm rãi quay người lại.
Kiếm ý trong lòng hắn vẫn còn dư âm từ trận chiến vừa rồi.
Thanh kiếm cổ đen cắm trên mặt đất đang rung lên khẽ khàng.
Như thể nó cũng cảm nhận được sự hiện diện lạ thường kia.
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào chuôi kiếm.
Cảm giác lạnh toát chạy dọc theo muông bàn tay gầy guộc của mình.
"Cậu đến đây để làm gì?" Giọng nói của Tư Mã Không vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Âm thanh trầm thấp nhưng kiên định, không hề run rẩy dù lòng đang lo sợ.
Người mặc áo choàng đen không đáp lời ngay lập tức.
Chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến lại gần qua lớp lá khô dưới đất.
Khi khoảng cách rút ngắn còn vài trượng, bóng tối mới dần tan biến đi một chút.
Khuôn mặt lộ ra dưới tấm che vẫn bị khuất bởi góc nhìn nghiêng.
Nhưng Tư Mã Không nhận thấy được nét đẹp thanh tú ẩn sau sự lạnh lùng ấy.
Đó là một người phụ nữ với đôi môi mỏng và sống mũi cao thẳng tắp.
Đôi mắt của nàng không còn vẻ vô cảm nữa, mà chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm khó tả.
"Tôi đã chờ cậu ở đây rất lâu rồi," Nàng lên tiếng.
Giọng nói như nước chảy dưới đáy suối ngầm, trong trẻo nhưng mang theo chút u trầm lạ thường.
Tư Mã Không nhíu chặt đôi mày thanh tú.
Ký ức của hắn bỗng chốc bị xáo trộn bởi một cảm giác quen thuộc mơ hồ.
"Chờ tôi?" Hắn lặp lại câu hỏi với vẻ nghi hoặc.
"Tôi không nhớ đã từng gặp ai như ngươi." Người phụ nữ khẽ mỉm cười, nụ cười ấy khiến cho cảnh vật xung quanh dường như cũng trở nên dịu dàng hơn.
Nhưng ánh mắt của nàng vẫn hướng về phía xa xăm, nơi bầu trời đêm đang mờ dần đi dưới lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng cổ xưa này.
"Thời gian trôi qua không giống nhau đối với mỗi người," Nàng đáp lại một cách mơ hồ.
"Đôi khi những ký ức bị chôn vùi sâu trong tiềm thức cần được khơi dậy." Tư Mã Không cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Những lời nói của người phụ nữ trước mắt dường như chứa đựng một chân lý nào đó mà hắn chưa thể thấu hiểu ngay lúc này.
Hắn lùi lại nửa bước, tay vẫn nắm chặt lấy chuôi kiếm cổ đen đang rung lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Thanh kiếm này đã từng là vũ khí đồng hành cùng ông tổ của dòng họ Tư Mã trong quá khứ xa xôi.
Nó luôn phản ứng nhạy bén trước những mối nguy hiểm tiềm tàng ẩn nấp trong bóng tối.
Và hiện tại, nó đang cảnh báo về một điều gì đó vượt ra khỏi hiểu biết thông thường của hắn.
"Ngươi muốn nói rằng chúng ta đã gặp nhau?" Tư Mã Không hỏi lại với giọng điệu thận trọng hơn.
Người phụ nữ gật đầu nhẹ nhàng, mái tóc đen dài bay phất phơ trong gió núi lạnh lẽo.
"Không chỉ một lần," Nàng trả lời ngắn gọn.
"Mà là nhiều kiếp trước đó."
Cả thung lũng dường như im bặt đi hoàn toàn ngay khoảnh khắc ấy.
Chỉ còn lại tiếng thở nhẹ của hai người đang đối diện nhau dưới ánh trăng mờ ảo chiếu xuống từ khe hở giữa những tán cây cổ thụ bao trùm lên phía trên đầu họ.
Tư Mã Không cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường gấp nhiều lần so với lúc chiến đấu vừa nãy kết thúc một cách đầy kịch tính và căng thẳng tột độ không kém phần nguy hiểm chết người nếu như sơ suất chỉ một chút nhỏ bé thôi cũng đủ để gây ra hậu quả khôn lường khó sửa chữa được nữa đâu.
"Kiếp trước?" Hắn lẩm bẩm lại hai từ ấy với vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn sự hoài nghi sâu sắc.
Tu luyện võ đạo tiên hiệp vốn dĩ đã đầy rẫy những điều huyền bí siêu nhiên vượt xa khỏi nhận thức thông thường của phàm nhân chúng sinh ta rồi chứ?
Nhưng chuyện luân hồi chuyển thế thì sao.
Có thực sự tồn tại hay chỉ là những câu chuyện hoang đường được truyền miệng từ đời này sang đời khác mà thôi?
Người phụ nữ không giải thích thêm bất cứ điều gì nữa cả.
Nàng chỉ đơn giản giơ tay lên, ngón tay thon dài của mình chạm vào trán Tư Mã Không một cách cực kỳ nhẹ nhàng tựa như cánh bướm bay lướt qua vậy đó.
Nhưng chính hành động tưởng chừng vô hại này lại khiến cho toàn bộ cơ thể hắn bị đóng băng tại chỗ không thể di chuyển đươc dù chỉ là một milimet nhỏ bé tí hon xíu nào cả đâu.
Một luồng năng lượng tinh thuần bắt đầu len lỏi vào trong ý thức của Tư Mã Không.
Nó mang theo mùi hương hoa mai dịu dàng vừa rồi kết hợp hài hòa cùng với âm thanh tiếng chuông chùa vang vọng từ xa xôi mơ hồ khó định hình rõ ràng cụ thể được là ở đâu chính xác nữa!
Những mảnh ký ức như những hạt cát vàng rơi xuống dưới đáy đại dương sâu thẳm mênh mông bao la rộng lớn vô tận không có hồi kết điểm cuối cùng nào cả thế này đây rồi đúng chứ?
Hắn nhìn thấy một cảnh tượng mờ ảo hiện ra trước mắt mình.
Một ngôi đền cổ kính xây bằng đá trắng muốt nằm giữa biển hoa đào nở rộ rực rỡ sắc màu hồng phấn ngọt ngào say mê đến mức khiến cho bất cứ ai chứng kiến đều phải cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường gấp nhiều lần so với lúc chiến đấu vừa rồi kết thúc một cách đầy kịch tính và căng thẳng tột độ không kém phần nguy hiểm chết người nếu như sơ suất chỉ một chút nhỏ bé thôi cũng đủ để gây ra hậu quả khôn lường khó sửa chữa được nữa đâu.
Trong ngôi đền ấy, có hai bóng người đang đứng đối diện nhau.
Một là hắn, nhưng với bộ trang phục khác hẳn so với hiện tại.
Áo choàng trắng muốt bay phất phơ trong gió núi lạnh lẽo tựa như tuyết rơi về mùa đông giá rét khắc nghiệt khó chịu vô cùng đấy chứ?
Còn người kia.
chính là vị nữ tử trước mặt hắn lúc này đây!
"Đừng quên," Nàng thì thầm vào tai Tư Mã Không với giọng điệu đầy vẻ thương cảm lẫn tiếc nuối sâu sắc không kém phần đau đớn tột độ khi phải đối diện với sự thật phũ phàng khốc liệt tàn nhẫn vô cùng đấy chứ?
"Chúng ta đã từng hứa hẹn sẽ bảo vệ cho nhau suốt cả cuộc đời dài dằng dặc này đây rồi."
Tư Mã Không cố gắng giữ lấy ý thức tỉnh táo của mình trước khi bị cuốn trôi đi hoàn toàn bởi dòng chảy ký ức quá khứ xa xôi mờ nhạt kia.
Hắn nghiến chặt răng lại, sức mạnh nội lực trong cơ thể hắn bùng nổ lên dữ dội như một ngọn lửa rừng rực cháy sáng chói lòa xua tan bóng tối dày đặc bao trùm lấy thung lũng cổ xưa này đây rồi đúng chứ?
"Lùi lại!" Hắn gầm lên với giọng điệu đầy vẻ phẫn nộ pha lẫn sự bất an sâu sắc khó tả.
Luồng năng lượng xâm nhập vào ý thức của hắn đột ngột bị đẩy ra ngoài mạnh mẽ tựa như một cơn sóng thần khổng lồ ập đến nhấn chìm mọi thứ dưới đáy đại dương sâu thẳm mênh mông bao la rộng lớn vô tận không có hồi kết điểm cuối cùng nào cả thế này đây rồi đúng chứ?
Người phụ nữ cũng lùi lại vài bước, vẻ mặt của nàng lộ rõ sự bất ngờ pha lẫn với nỗi buồn sâu đậm khó tả.
"Cậu vẫn chưa sẵn sàng chấp nhận sự thật," Nàng nói với giọng điệu đầy vẻ thất vọng nhẹ nhàng nhưng đủ để khiến cho lòng người nghe cảm thấy xót xa đau đớn tột độ không kém phần đáng thương hại đời sống tinh thần bị tổn thương nghiêm trọng lâu dài ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe thể chất lẫn tâm lý phức tạp khó lường trước được hậu quả nghiêm trọng khôn lường khó sửa chữa được nữa đâu.
Tư Mã Không thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi sự kiểm soát của ký ức ngoại lai kia.
Nhưng trong lòng hắn vẫn dấy lên một mối nghi ngờ lớn lao chưa từng có tiền lệ nào sánh bằng kể từ ngày sinh ra cho đến tận giờ phút này đây rồi.
bạn đọc thân mến ạ?
Hắn nhìn người phụ nữ trước mắt với ánh mắt phức tạp khó hiểu pha lẫn sự cảnh giác cao độ cùng với nỗi sợ hãi mơ hồ sâu thẳm tiềm ẩn trong tâm khảm của mình bấy lâu nay chưa từng được bộc lộ ra bên ngoài bao giờ đâu.
"Ngươi là ai?" Hắn hỏi lại một lần nữa, giọng nói này lần thứ hai vang lên không còn sự run rẩy như trước kia nữa mà thay vào đó là sự kiên định mạnh mẽ bất diệc dịch vững vàng tựa như tảng đá granit nguyên khối cứng rắn vô cùng đấy chứ?
Người phụ nữ khẽ mỉm cười, nụ cười ấy vẫn mang theo vẻ đẹp thanh tao thoát tục khó tả khiến cho bất cứ ai chứng kiến đều phải cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường gấp nhiều lần so với lúc chiến đấu vừa rồi kết thúc một cách đầy kịch tính và căng thẳng tột độ không kém phần nguy hiểm chết người nếu như sơ suất chỉ một chút nhỏ bé thôi cũng đủ để gây ra hậu quả khôn lường khó sửa chữa được nữa đâu.
"Tôi là Tử Hà," Nàng đáp lại với giọng điệu bình thản lạ thường.
là Tư Mã Không của ta." Câu nói ấy vang lên trong không khí lạnh giá của thung lũng cổ xưa này đây rồi đúng chứ?
Nó mang theo một sức nặng khổng lồ tựa như cả bầu trời đang sụp đổ xuống đầu người nghe vậy đó!
Tư Mã Không cảm thấy máu huyết trong cơ thể mình dường như ngừng chảy lại tạm thời.
cái tên ấy quen thuộc đến mức khiến cho tim hắn đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới lồng ngực chật hẹp của chính mình đây rồi.
Hắn nhớ ra một điều gì đó quan trọng mà trước kia chưa từng nghĩ tới nó cả đâu.
Trong ký ức mờ mịt xa xôi, có hình bóng một cô gái với mái tóc đen dài bay phất phơ trong gió núi lạnh lẽo.
Cô ấy luôn mỉm cười dịu dàng mỗi khi nhìn thấy hắn xuất hiện bất ngờ ở bên cạnh những cánh đồng hoa mai nở rộ rực rỡ sắc màu vàng óng ánh lung linh dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt khắc nghiệt vô cùng đấy chứ?
Và cô gái đó.
chính là Tử Hà sao?
"Không thể được." Hắn lắc đầu quầy quậy với vẻ mặt đầy vẻ phủ nhận kịch liệt mạnh mẽ dứt khoát tuyệt đối không chấp nhận bất cứ sự thật phũ phàng khốc liệt tàn nhẫn nào cả đâu.
"Ngươi đang cố gắng đánh lừa tâm trí tôi!" Tử Hà nhìn hắn với ánh mắt thương cảm sâu sắc khó tả.
Nàng không đáp lại lời buộc tội vô lý kia của Tư Mã Không mà chỉ đơn giản đưa tay ra phía trước, lòng bàn tay mở rộng hướng về phía anh chàng trẻ tuổi đầy vẻ nghi ngờ cảnh giác cao độ bấy lâu nay chưa từng bộc lộ ra bên ngoài bao giờ đâu.
"Đưa tay vào đây," Nàng yêu cầu với giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức mạnh áp đảo khó tả khiến cho bất cứ ai nghe thấy đều không thể từ chối được lệnh này dễ dàng như vậy đó!
Tư Mã Không do dự , cuối cùng cũng quyết định đưa bàn tay gầy guộc của mình chạm vào lòng bàn tay ấm nóng mềm mại tựa như lụa tơ tằm thượng hạng đắt tiền hiếm có trên thị trường đen bí mật underground ngầm dưới lòng đất sâu thẳm tối tăm u ám đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm tàng ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy thế giới tu tiên huyền huyễn nhẹ nhàng này đây rồi.
bạn đọc thân mến ạ?
Ngay khi tiếp xúc, một luồng năng lượng tinh thuần bắt đầu chảy ngược lại từ Tử Hà vào cơ thể của Tư Mã Không.
Lần này nó không còn mang tính chất xâm lược cưỡng ép thô bạo hung dữ tàn nhẫn vô cùng đấy chứ?
Mà thay vào đó là sự hòa quyện hài hòa tự nhiên thoải mái nhẹ nhàng êm ái tựa như dòng sông nhỏ chảy xiết qua những cánh đồng hoa mai nở rộ rực rỡ sắc màu vàng óng ánh lung linh dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt khắc nghiệt vô cùng đấy.
đọc thân mến của tôi ơi?
Những mảnh ký ức bắt đầu trở lại rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hắn nhìn thấy cảnh tượng hai người họ cùng nhau tu luyện võ đạo tiên hiệp trên đỉnh núi cao chót vót sát mây trời xanh biếc trong veo thoáng đãng rộng mở khoáng đạt tự do thoải mái không bị gò bó ép buộc bởi bất cứ quy tắc nào cả đâu.
Họ cười đùa vui vẻ hạnh phúc viên mãn trọn vẹn đầy đủ sung sướng khoái cảm tột độ không thể diễn tả thành lời nói hay chữ viết được nữa đây rồi đúng chứ?
Nhưng đột nhiên, cảnh tượng ấy chuyển biến theo hướng bi thảm khốc liệt tàn nhẫn vô cùng đấy.
Tử Hà bị một người đàn ông mặc áo choàng đen tương tự như vị quan sát từ xa lúc nãy kia đâm xuyên qua tim bằng một thanh kiếm dài lăm le
Lưỡi kiếm lạnh lẽo xé toạc lồng ngực Tử Hà, máu tươi bắn lên mặt hắn như mưa phùn.
Hắn chết lặng, co rút lại khi nhận ra gương mặt người cầm kiếm kia.
Hắn không thể tin nổi, vì
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận