Chương 38

Chương 38 — Kiếm Tu Rèn Xương Chống Định Mệnh

PHẦN 1: Sự Quay Về Của Xác Thây

Không khí trong hang động lạnh lẽo đến mức đóng băng cả hơi thở.

Tư Mã Không mở mắt, nhưng thế giới trước mặt hắn không phải là hiện thực, mà là một màn sương xám xịt, mờ ảo.

Tiếng tim đập *thình...

thình...* vang lên như tiếng trống chiến trường, mỗi nhịp đều kéo dài ra vô tận.

Đây là "Giây Phút Vĩnh Cửu" – trạng thái mà các bậc cao thủ tận dụng để hoàn thiện kiếm ý trong khoảnh khắc lâm chung.

Đối với người sắp chết, một giây trở thành một thế kỷ, đủ để họ nhìn thấy từng phân tử bụi bay, từng tia máu bắn ra.

Hắn ngồi dậy, xương cốt phát ra những tiếng lạo xạo nhẹ, giống như cành cây khô bị bẻ gãy trong đêm đông.

Cơ thể hắn không còn cảm giác đau đớn nữa.

Thay vào đó, là một sự trống rỗng kinh hoàng, như thể linh hồn đã bị rút bỏ, chỉ còn lại xác thịt và ý chí.

Thanh kiếm Vô Thường nằm im lìm bên cạnh, lưỡi kiếm mờ đục, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.

Tư Mã Không đưa tay chạm vào vết thương trên ngực.

Da thịt đã liền lại, nhưng không phải là sự hồi phục tự nhiên.

Đó là sự tái tạo của "Huyết Ma Hồn" – thứ dịch lỏng bí ẩn mà sư phụ từng nhắc đến trong những trang sách cũ.

Hắn nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên chết.

Không phải là sự giải thoát, mà là sự bị bắt buộc.

Một sức mạnh vô hình đã kéo hắn trở lại, buộc hắn phải sống, buộc hắn phải chịu đựng nỗi đau, chỉ để hoàn thành một mục đích nào đó mà hắn không hề biết.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động.

Ánh sáng màu tím từ thế giới bên ngoài chiếu vào, tạo thành những tia sáng huyền ảo trong không gian tối tăm.

Tư Mã Không nhìn vào bàn tay mình.

Những đường vân xương trắng ngà lộ rõ dưới lớp da nhẵn bóng.

Chúng không còn là xương của một con người bình thường, mà là xương của một kiếm sĩ đã rèn luyện bản thân bằng chính nỗi đau và sự mất mát.

"Ta không sợ chết," hắn thì thầm, giọng nói khô khốc, vang vọng trong hang động.

"Ta chỉ sợ sống mà không có ý nghĩa."

Hắn cần tìm câu trả lời.

Không phải cho sự sống, mà cho sự chết thật sự.

Hắn cần biết liệu có tồn tại một cách để thoát khỏi vòng lặp này, hay hắn sẽ mãi mãi là nô lệ của định mệnh.

PHẦN 2: Bí Ẩn Của "Sư Phụ" Và Chiếc Hộp Trống

Tư Mã Không rời khỏi hang động, bước vào vùng đất hoang tàn nơi Ma Giới giao thoa với Nhân Giới.

Gió thổi qua, mang theo mùi sắt gỉ và mùi tanh của máu cũ.

Những tảng đá khổng lồ nằm rải rác khắp nơi, giống như những xác thây của các vị thần cổ đại.

Bầu trời xám xịt, không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có những vì sao nhấp nháy xa xôi, như thể đang quan sát cuộc đời ngắn ngủi của hắn.

Hắn cần tìm câu trả lời về nguồn gốc của "Huyết Ma Hồn".

Theo ghi chép trong bộ võ học bí truyền mà sư phụ để lại, thứ chất lỏng này chỉ xuất hiện khi một kiếm sĩ đạt đến cảnh giới Luyện Cơ đỉnh phong, và sẵn sàng hy sinh linh hồn để đạt được sức mạnh tối thượng.

Nhưng sư phụ của hắn, người đã dạy hắn những招 kiếm pháp tàn khốc nhất, lại không bao giờ nhắc đến cái giá phải trả.

Tư Mã Không đi bộ trong bóng tối, đôi chân nặng trĩu như đeo chì.

Hắn nhớ lại những buổi sáng sớm, khi sư phụ dạy hắn cách cầm kiếm.

"Kiếm không phải là vũ khí," sư phụ từng nói, giọng nói trầm ấm, đầy uy nghiêm.

"Kiếm là sự mở rộng của linh hồn.

Khi ngươi cầm kiếm, ngươi đang cầm chính mình."

Nhưng giờ đây, thanh kiếm trong tay hắn lại cảm giác xa lạ, như thể nó thuộc về một người khác.

Một người đàn ông lạnh lùng, vô cảm, không biết đau khổ, không biết yêu thương.

Hắn dừng lại trước một hang động nhỏ, nơi sư phụ thường hay ngồi thiền.

Bên trong hang động, chỉ có một chiếc hộp bằng gỗ đen, được đóng kín bằng những con dấu cổ xưa.

Tư Mã Không mở chiếc hộp ra.

Bên trong không có gì cả.

Chỉ có một tờ giấy cũ, viết bằng mực đỏ, đã phai màu theo thời gian.

"Khi ngươi đọc được dòng chữ này, nghĩa là ngươi đã chết," dòng chữ viết.

"Và ngươi sẽ phải chết lần nữa.

Và lần nữa.

Cho đến khi ngươi tìm ra cách để chết thật sự.

Đừng tìm kiếm sự cứu rỗi.

Hãy tìm kiếm sự hủy diệt."

Tư Mã Không cầm tờ giấy, tay run rẩy.

Hắn không hiểu ý nghĩa của nó.

Nhưng hắn biết rằng, đây là manh mối duy nhất mà hắn có.

Hắn gấp tờ giấy lại, đặt vào trong lòng áo, và tiếp tục bước đi.

PHẦN 3: Đỉnh Đột Của Tình Yêu Và Thù Hận

Hơi thở của Tư Mã Không trở nên gấp gáp.

Hắn cần đối mặt với Lâm Thanh Hà.

Cô ấy là người đã đâm hắn, cũng là người duy nhất khiến hắn cảm thấy mình còn là "người".

Nếu sư phụ là kẻ đã định đoạt số phận, thì Thanh Hà là hiện thân của "Định Mệnh" mà hắn phải chống lại.

Hắn tìm thấy cô ấy tại đền thờ cũ, nơi họ từng hẹn hò dưới ánh trăng.

Đền thờ đã đổ nát, chỉ còn lại những cột đá gãy đổ, phủ đầy rêu xanh.

Lâm Thanh Hà đứng giữa đền thờ, tay cầm kiếm, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng không.

"Ngươi đến đây để giết ta?" cô hỏi, giọng nói run rẩy, không chút uy hiếp.

"Không," Tư Mã Không đáp, giọng nói lạnh lùng.

"Ta đến đây để hỏi ngươi.

Ngươi có biết cách để chết thật sự không?"

Lâm Thanh Hà cười, một nụ cười chua chát.

"Chết thật sự?

Ngươi nghĩ ta không muốn chết sao?

Nhưng ta không thể.

Vì ta đã hứa với ngươi.

Ta sẽ ở bên ngươi, cho đến khi ngươi tìm ra cách để giải thoát."

Tư Mã Không bước về phía cô, từng bước chậm rãi, nặng nề.

"Giải thoát?

Hay là địa ngục?"

"Đất liền," Lâm Thanh Hà nói, ánh mắt sáng lên.

"Nếu chúng ta cùng chết, chúng ta sẽ được giải thoát.

Nhưng nếu chỉ có một người chết, người còn lại sẽ phải sống trong nỗi đau."

Tư Mã Không dừng lại trước mặt cô.

Hắn nhìn vào đôi mắt của cô, thấy sự đau khổ, sự tuyệt vọng, và cả tình yêu sâu sắc.

Hắn nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên nhìn thấy cô.

Cô ấy là ánh sáng trong bóng tối, là hy vọng trong tuyệt vọng.

Nhưng giờ đây, cô ấy lại là gánh nặng, là chuỗi xích ràng buộc hắn vào vòng lặp này.

"Ta không thể chết cùng ngươi," hắn nói, giọng nói lạnh lẽo.

"Vì ta chưa tìm ra cách để chết thật sự.

Và nếu ta chết mà không tìm ra cách, ta sẽ quay lại.

Và ngươi sẽ phải sống trong nỗi đau này mãi mãi."

Lâm Thanh Hà khóc.

Những giọt nước mắt rơi xuống, chạm vào mặt đất, tạo thành những đốm sáng nhỏ.

"Vậy thì, hãy để ta giết ngươi," cô nói, giọng nói run rẩy.

"Hãy để ta giải thoát cho ngươi."

Tư Mã Không rút thanh kiếm Vô Thường ra.

Lưỡi kiếm sáng lên, phản chiếu ánh mắt đau khổ của cô.

"Không," hắn nói.

"Ta sẽ tự giết chính mình.

Nhưng không phải bằng kiếm.

Mà bằng chính linh hồn của ta."

PHẦN 4: Twist – Sư Phụ Không Phải Là Kẻ Duy Nhất

Đột nhiên, không gian xung quanh rung chuyển.

Những tảng đá bay lên, tạo thành một vòng tròn xung quanh hai người họ.

Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.

Đó không phải là sư phụ, mà là một người đàn ông mặc áo đen, mặt nạ rồng vàng che khuất nửa khuôn mặt.

Hắn ta chính là "Ma Chủ" – kẻ mà Tư Mã Không từng nghe nói đến trong những câu chuyện cổ tích.

"Ngươi không hiểu," Ma Chủ nói, giọng nói vang vọng trong hang động, tạo ra những tiếng vọng kỳ lạ.

"Ngươi không thể giết chết ta.

Vì ta không phải là kẻ thù.

Ta là phần bóng tối của chính ngươi.

Và giờ đây, ngươi đã chấp nhận nó."

Tư Mã Không cảm thấy một cơn lạnh ran dọc sống lưng.

Hắn nhận ra rằng cuộc chiến của hắn chưa bao giờ là với một kẻ thù bên ngoài.

Nó là cuộc chiến với chính bản thân.

Và giờ đây, hắn đã thua.

Không phải vì hắn yếu đuối.

Mà vì hắn đã hiểu.

"Vậy thì, hãy bắt đầu," hắn nói, giọng nói của hắn lạnh lẽo, không còn chút dao động nào.

"Hãy cho ta thấy sự thật cuối cùng."

Ma Chủ bước về phía hắn.

Và khi họ chạm tay vào nhau, thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Không phải là sự sụp đổ của vật chất.

Mà là sự sụp đổ của thực tại.

Và trong khoảnh khắc ấy, Tư Mã Không nhìn thấy Ngọc Lan.

Không phải là hình ảnh ảo giác.

Mà là chính cô.

Nguyên vẹn.

Và đang nhìn hắn với ánh mắt đầy đau đớn.

"Ngươi đã làm gì?" cô hỏi, giọng nói run rẩy.

Và Tư Mã Không không thể trả lời.

Vì hắn đã quên mất tên của cô.

Và hắn đã quên mất rằng mình yêu cô.

PHẦN 5 - HOOK: Sự Lựa Chọn Của Cái Chết

Ma Chủ giơ tay lên, chuẩn bị hoàn tất nghi thức.

"Bây giờ, hãy để ta lấy đi phần còn lại của linh hồn ngươi."

Tư Mã Không nhìn vào Lâm Thanh Hà.

Cô ấy đang khóc, tay cầm kiếm nhưng không dám tấn công.

Hắn nhìn vào thanh Vô Thường, thứ vũ khí mà hắn đã yêu quý, nay trở thành công cụ giết chết chính hắn.

Một ý tưởng điên rồ nảy sinh trong đầu hắn.

Nếu hắn không thể chết thật sự, thì hắn sẽ trở thành thứ gì đó khác.

Thứ gì đó không phải là con người, không phải là ma, không phải là thần.

Mà là một thực thể mới, một sự tồn tại ngoài vòng lặp thời gian.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn trong cánh tay phải.

Những vết nứt trên da thịt, những mạch máu bị vỡ, những tia điện xanh lóe lên.

Hắn không chống lại chúng.

Hắn chấp nhận chúng.

Hắn để cho nỗi đau lan tỏa, cho nó xâm nhập vào từng tế bào, từng phân tử trong cơ thể hắn.

"Ta không sợ chết," hắn thì thầm.

"Ta chỉ sợ sống mà không có ý nghĩa."

Hắn đẩy mạnh ý chí của mình vào những sợi tơ định mệnh.

Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng sự từ bỏ.

Sự từ bỏ mong muốn được sống.

Sự từ bỏ nỗi sợ hãi mất mát.

Sự từ bỏ chính bản thân.

Một tiếng nổ vang lên trong tâm trí hắn.

Những sợi tơ đen bắt đầu đứt gãy.

Không phải bị cắt, mà là tự tan biến.

Chúng không còn cần thiết nữa, vì Tư Mã Không đã ngừng kháng cự.

Hắn đã chấp nhận rằng cái chết là một phần của sự sống, và sự hy sinh là một phần của tình yêu.

Cơ thể hắn bắt đầu phát sáng.

Ánh sáng trắng rực rỡ, mạnh mẽ hơn bất kỳ ánh sáng nào mà hắn từng thấy.

Nó không phải là ánh sáng của sự hủy diệt, mà là ánh sáng của sự giải phóng.

Xương cốt của hắn trở nên trong suốt, lộ ra những đường vân sáng bên trong, như thể chúng đang được rèn lại từ chính cốt lõi của vũ trụ.

Hắn cảm thấy nhẹ bẫng.

Không còn nỗi đau.

Không còn ký ức.

Không còn Ngọc Lan.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng.

Sự thanh khiết.

Và một cảm giác kỳ lạ rằng hắn đang trở về với nguồn gốc của mình.

Và rồi, trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ánh sáng nuốt chửng hắn, hắn nghe thấy một giọng nói.

Không phải của Ma Chủ.

Không phải của Ngọc Lan.

Mà là giọng nói của chính hắn, từ tương lai xa xôi.

"Chào mừng trở lại, Ma Giới Đế Quân."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập