Chương 39

Bầu không khí trong khu vực cách ly Sector 7 nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Lý Minh đứng giữa một vòng tròn ánh sáng holographic đang nhấp nháy đỏ báo động, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Trước mặt hắn là Ba Sừng, một Dị Năng cấp cao với lớp cơ bắp phủ đầy những mảng kim loại đen bóng như vỏ bọc sinh học.

Không gian xung quanh rung lên từng nhịp đập của sự đe dọa im lặng.

Lý Minh hít thở sâu.

Mùi ozone và mùi tanh của năng lượng dị nhân đang phân hủy lan tỏa trong không khí ẩm ướt.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, không phải vì thanh thản, mà vì một phần của hắn đang dần biến mất vào hư vô.

Những ngón tay trái của Lý Minh đã trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ, ánh đèn neon từ trần nhà chiếu xuyên qua da thịt mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào.

“Ngừng chiến đấu đi,” giọng nói trầm đục của Ba Sừng vang lên, cộng hưởng với những tia sét nhỏ li ti nhảy múa trên vai hắn.

“Hư Không Hóa là quy luật tự nhiên.

Khi ngươi bị lãng quên, việc tồn tại chỉ là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa.” Lý Minh không đáp lại.

Hắn tập trung quan sát chuyển động của mắt Ba Sừng.

Con người này tin vào sự vô nghĩa của cảm xúc con người.

Nhưng Lý Minh biết điều ngược lại.

Chính ký ức mới là thứ giữ chân thực thể vật lý trong thế giới này.

Nếu hắn chấp nhận bị quên, cơ thể sẽ tan rã thành năng lượng thuần khiết để nuôi dưỡng hệ thống dữ liệu khổng lồ phía sau những bức tường bê tông dày cộp kia.

Hắn nhớ đến Trần Nam, kẻ hacker luôn mang theo máy ghi âm như một chiếc áo giáp tinh thần.

*“Mọi lời nói đều có trọng lượng,”* cậu ấy đã từng nói vậy trong lần gặp cuối cùng trước khi mạng lưới truy quét của chính phủ bao vây khu ổ chuột cũ.

Trọng lượng đó không nằm ở từ ngữ, mà ở ý chí muốn được ghi nhớ.

Ba Sừng bước tiến về phía trước.

Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều làm sàn bê tông nứt vỡ thành những mảnh vụn nhỏ li ti.

Ánh mắt lạnh lùng quét qua Lý Minh như đang nhìn một đống rác thải cần bị loại bỏ khỏi hệ thống vận hành của xã hội hiện đại.

“Ngươi là bản sao thứ bảy,” Ba Sừng nói, giọng điệu mang đầy vẻ khinh miệt nhưng cũng pha lẫn sự tò mò bệnh hoạn.

“Máu ngươi chảy trong huyết quản không phải để nuôi sống cơ thể, mà để cấp nguồn cho những thí nghiệm thất bại trước đó.

Tại sao ngươi vẫn còn đứng đây?” Lý Minh nâng đầu lên.

Đôi mắt đen thẳm của hắn phản chiếu ánh sáng đỏ chói lóa từ các đèn cảnh báo.

“Vì tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ,” Lý Minh đáp, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định lạ thường.

“Và vì có những người không muốn quên tôi.” Ba Sừng (cười lạnh).

Cỗ máy cơ bắp của hắn bắt đầu phát ra tiếng ồn rè rít khó chịu khi năng lượng dị nhân tích tụ trong lòng bàn tay phải.

Hai vệ sĩ Dị Năng cấp 1 đứng hai bên cánh cửa kim loại mở toang bước vào, tạo thành thế bao vây hoàn hảo.

“Cảm xúc là điểm yếu,” Ba Sừng tuyên bố, nâng cao cánh tay đang rực sáng màu tím sẫm.

“Và tôi sẽ xóa sạch nó khỏi ký ức của ngươi trước khi cơ thể ngươi tan biến.” Hắn ra lệnh cho hai vệ sĩ tấn công đồng thời.

Không cần giao tiếp thêm, cả ba kẻ địch đã hiểu ý đồ chiến thuật.

Hai luồng sóng âm thanh mang tần số đặc biệt — được gọi là “Lãng Quên” trong giới dị nhân ngầm — bắn thẳng vào Lý Minh từ hai phía bên hông.

Sóng âm không gây tổn thương vật lý trực tiếp.

Nó xâm nhập qua màng nhĩ, đi thẳng vào thùy hải mã của não bộ, kích hoạt phản ứng sinh học tự bảo vệ bằng cách cắt đứt liên kết thần kinh với những ký ức gần nhất.

Mục đích là làm nạn nhân mất định hướng thời gian và không gian, khiến họ trở nên mơ hồ về chính danh tính của mình một khi bị cô lập khỏi xã hội.

Lý Minh nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi sóng âm chạm vào da thịt hắn.

Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng như đang rơi xuống vực thẳm sâu đáy.

Hình ảnh khuôn mặt mẹ đã khuất mờ dần, tiếng cười của những đứa trẻ ở khu phố nghèo tan biến trong sương mù xám xịt.

Nhưng rồi, một thứ gì đó nóng rực bùng lên từ lồng ngực.

Không phải là dị năng thông thường mà là ý chí thuần túy muốn tồn tại vì người khác.

Lý Minh mở mắt ra.

Ánh sáng trong đôi mắt hắn không còn màu đen nữa, mà chuyển sang sắc trắng xóa của sự tập trung tuyệt đối.

Hắn bước qua lớp sóng âm như thể nó chỉ là làn khói mỏng manh.

Những ký ức bị tấn công không biến mất hoàn toàn; thay vào đó, chúng được nén lại thành những viên kim cương cứng rắn trong tâm trí.

Mỗi một đau đớn từ cuộc sống trước đây — sự cô đơn của bản sao thất bại, nỗi sợ hãi khi thấy đồng đội tan rã trước mắt — giờ trở thành nhiên liệu cho bước chân tiếp theo.

Ba Sừng nhíu mày, vẻ mặt khó tin hiện rõ trên gương mặt đầy sẹo kim loại.

Hắn không ngờ một Thường Nhân đã bị Hư Không Hóa lại có khả năng kháng cự mạnh mẽ đến vậy đối với kỹ thuật tinh thần này.

Thông thường, nạn nhân sẽ sụp đổ và khóc than trong vòng ba giây sau khi tiếp xúc với tần số Lãng Quên.

“Không thể nào,” Ba Sừng lẩm bẩm, nhưng ngay lập tức hắn bổ sung vào hành động bằng một cú đấm quyền lực từ xa.

Một khối năng lượng dạng hình chùy lao thẳng về mặt Lý Minh với tốc độ hơn hai trăm cây mỗi giờ.

Không khí xung quanh chỗ va chạm bị nén chặt đến mức tạo ra tiếng nổ nhỏ như pháo hoa rực rỡ trong đêm tối tĩnh mịch của Sector 7.

Đây là khoảnh khắc mà arc_twist phát huy tác dụng một cách tàn khốc nhất đối với những ai tin vào sức mạnh tuyệt đối của dữ liệu và công nghệ kiểm soát ký ức tập thể.

Lý Minh không còn cố gắng chứng minh danh tính của mình thông qua việc truy cập vào các cơ sở dữ liệu công cộng hay mạng xã hội để tìm kiếm sự xác nhận từ đám đông vô cảm nữa.

Hắn bước về phía Ba Sừng, không né tránh cú đấm chết người kia mà thay vào đó, hắn đưa tay phải — phần thân thể còn nguyên vẹn và đang phát sáng nhẹ do hấp thụ năng lượng dư thừa từ chính quá trình Hư Không Hóa của mình — nắm lấy cổ tay kim loại lạnh lẽo của đối phương.

Va chạm giữa da thịt con người và lớp vỏ bọc sinh học tạo ra một âm thanh chói tai như thủy tinh vỡ vụn dưới áp lực cực lớn.

Nhưng Lý Minh không hề thối lui (nửa bước).

Hắn cảm thấy xương khớp trong lòng bàn tay mình nứt nẻ, nhưng hắn giữ nguyên vị trí đó bằng sức mạnh ý chí phi thường mà bất kỳ ai cũng sẽ cho là điên rồ nếu chứng kiến tận mắt từ xa qua màn hình quan sát.

“Ngươi không thể hiểu,” Lý Minh nói với Ba Sừng, giọng nói của hắn vang lên rõ ràng hơn trong sự im lặng đáng sợ bao trùm khu vực cách ly.

“Bởi vì ngươi đã bán linh hồn mình cho những con số.” Ba Sừng cố gắng rút tay lại, nhưng lực giữ của Lý Minh như nam châm siêu dẫn đang hút chặt hai vật thể không tương thích về mặt cấu trúc phân tử.

Những vết nứt màu tím đen bắt đầu lan rộng từ điểm tiếp xúc giữa hai người họ, xâm nhập vào lớp kim loại bảo vệ cơ thể Ba Sừng và làm cho hệ thống thần kinh nhân tạo của gã dị nhân bị lỗi nghiêm trọng.

Hai vệ sĩ Dị Năng cấp 1 ở phía sau hoảng loạn bước tới để hỗ trợ sếp trực tiếp của mình nhưng lại dè chừng trước hiện tượng kỳ lạ đang xảy ra trước mắt họ.

Họ chưa từng chứng kiến một Thường Nhân — đặc biệt là ai đó đang trong giai đoạn cuối cùng của quá trình Hư Không Hóa — có thể áp đảo vật lý một Dị Năng cấp cao như thế này bằng đôi bàn tay trần trụi không hề mang theo bất kỳ vũ khí nào khác ngoài chính nỗi đau và ký ức của bản thân.

Lý Minh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lượng còn sót lại trong cơ thể mình vào việc duy trì sự kết nối vật lý đó với Ba Sừng.

Hắn đang làm điều mà chưa từng có ai nghĩ tới: sử dụng trạng thái Hư Không Hóa như một công cụ truyền tải thông tin thay vì chỉ là hiện tượng tiêu cực hủy diệt tế bào và mô sinh học theo cách tự nhiên vốn dĩ được thiết kế bởi các nhà khoa học phát minh ra khái niệm Ký Tập.

Hắn không tấn công thể xác Ba Sừng.

Hắn đang mở cánh cửa tâm trí của chính mình để cho phép cảm xúc nguyên thủy nhất — nỗi sợ hãi bị lãng quên tột cùng mà Trần Nam đã từng mô tả trong những ghi âm bí mật — lan truyền ngược lại vào hệ thống thần kinh nhân tạo phức tạp và đầy lỗ hổng bảo mật của gã đối phương.

Ba Sừng sụp đổ, không phải vì bị đánh bại bởi sức mạnh vật lý vượt trội hay kỹ năng chiến đấu thượng thừa nào đó trong các trường phái võ thuật dị năng hiện đại đang thịnh hành tại Thành phố A năm 2035 này mà hoàn toàn do hệ thống thần kinh của hắn bị quá tải dữ dội và hỗn loạn bởi cảm xúc chân thực đến mức nghẹt thở từ Lý Minh.

Các vệ sĩ rút lui nhanh chóng, sợ hãi trước sự bất ổn định chết người tỏa ra từ sếp trực tiếp của họ cũng như mối nguy hiểm tiềm tàng không thể lường trước được khi đứng gần một nguồn phát xạ năng lượng tâm linh kỳ lạ và đầy bí ẩn chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nghiên cứu về dị nhân.

Lý Minh đứng dậy, cơ thể vẫn còn một phần trong suốt đáng báo động với hơn ba mươi phần trăm khối lượng vật chất đã biến mất vào hư không vĩnh viễn nhưng ánh mắt của hắn lại sáng rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy đau khổ bi kịch này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Ba Sừng quỳ xuống sàn bê tông nứt nẻ, hai tay ôm chặt lấy đầu mình như thể cố gắng giữ cho những mảnh vỡ trong tâm trí không bị xé toạc ra khỏi hộp sọ bởi áp lực từ bên ngoài tác động vào nó một cách tàn khốc và vô tình nhất có thể tưởng tượng được.

Hắn đang khóc.

Những giọt nước mắt mặn chát rơi xuống sàn nhà lạnh giá, hòa lẫn với bụi bẩn và máu nhỏ giọt từ những vết thương do va chạm ban đầu gây ra cho cơ thể hắn trước khi bị xâm nhập cảm xúc của Lý Minh một cách hoàn toàn bất ngờ và không phòng thủ nổi trước đòn tấn công tinh thần độc đáo này.

“Tôi… tôi nhớ…” Ba Sừng lắp bắp, giọng nói run rẩy và yếu ớt khác hẳn với vẻ hung hãn đáng sợ lúc đầu khi hắn vừa bước vào khu vực cách ly Sector 7 để thực hiện nhiệm vụ thanh trừng Thường Nhân bị Hư Không Hóa theo lệnh từ Hội Đồng Kiểm Soát Ký Tập quyền lực tối cao tại thành phố này.

“Tôi nhớ mẹ tôi…” Lý Minh thở dài, cơ thể nặng trĩu xuống do kiệt sức sau cú phản công tâm linh đầy rủi ro đó nhưng hắn biết rằng đây là chiến thắng tạm thời cần thiết để mở ra cánh cửa dẫn đến sự thật cuối cùng mà anh đang tìm kiếm từ khi thức tỉnh dị năng của mình cách đây không lâu trong hoàn cảnh ngặt nghèo và nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Hắn quay lưng lại với Ba Sừng đang trong trạng thái shock tâm lý nặng nề không thể di chuyển hay chiến đấu thêm một giây nào nữa và bước tới phía trước nơi ánh sáng holographic đỏ chói lóa từ các đèn cảnh báo bắt đầu mờ dần đi từng chút một như thể toàn bộ hệ thống an ninh của khu vực cách ly này đều đang bị tê liệt bởi cú sốc dữ liệu khổng lồ mà hắn vừa tạo ra thông qua sự kết nối cảm xúc trực tiếp giữa hai cơ thể dị nhân và thường nhân khác biệt nhau hoàn toàn về bản chất sinh học lẫn xã hội trong cộng đồng hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Khi ánh sáng holographic tắt dần, một bóng đen xuất hiện ở mép màn hình quan sát phía trên cao treo lơ lửng trong không trung như đang bay giữa hư không mà không hề cần bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào khác ngoài ý chí thuần túy muốn chứng kiến kết quả của thí nghiệm này từ tận sâu thẳm bên trong tâm trí điên rồ nhưng đầy tham vọng quyền lực tối thượng của kẻ đứng sau những (curtain) điều khiển mọi diễn biến phức tạp và nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Đó không phải là cảnh sát hay đối thủ truyền thống mà Lý Minh thường xuyên gặp gỡ trong những cuộc chiến đấu khốc liệt tại các khu vực cách ly nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Mà là một người phụ nữ mặc áo choàng xám dài phủ kín toàn bộ cơ thể mảnh dẻ nhưng toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ của Hội Đồng Kiểm Soát Ký Tập quyền lực tối cao tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng phút giây trôi qua nhanh chóng như chốc lát vậy mà ai cũng biết rằng điều gì sắp xảy ra tiếp theo trong chuỗi phản ứng dây chuyền nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

Cô ta nhìn Lý Minh với vẻ mặt lạnh lùng không biểu cảm gì rõ ràng nhưng ánh mắt sắc bén như dao cạo lướt qua cơ thể trong suốt đang tan biến dần của hắn rồi quay sang Ba Sừng đang ngồi khóc trên sàn bê tông nứt nẻ đầy nước mắt và máu nhỏ giọt từ những vết thương do va chạm ban đầu gây ra cho cơ thể trước khi bị xâm nhập cảm xúc nguyên thủy tột cùng từ Lý Minh một cách hoàn toàn bất ngờ và không phòng thủ nổi trước đòn tấn công tinh thần độc đáo này.

“Cuối cùng,” cô ta nói, giọng vang lên rõ ràng trong sự im lặng đáng sợ bao trùm khu vực cách ly Sector 7 nặng nề và ngột ngạt hơn bao giờ hết khiến cho mọi người hiện diện tại nơi đây đều cảm thấy lạnh toát sống lưng vì sợ hãi tột độ trước sự xuất hiện đột ngột của vị cấp cao quyền lực nhất trong Hội Đồng Kiểm Soát Ký Tập mà không ai ngờ được sẽ đến tận nơi giám sát trực tiếp thí nghiệm nguy hiểm chết người tiềm tàng đe dọa tính mạng bất cứ lúc nào nếu họ không cẩn thận đề phòng cao độ giữ gìn an toàn cho chính mình và những người xung thân yêu quý trọng đáng giá trân trọng hết mực bằng mọi giá dù phải hy sinh tất cả cũng được miễn là còn sống sót trở về nhà bình yên vô sự sau chuyến thám hiểm mạo hiểm này.

“Bản sao thứ bảy đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên: chứng minh rằng ký ức có thể lây lan như một loại virus chết người.” Lý Minh ngước lên nhìn bóng đen kia, tim đập thình thịch trong lồng ngực đang dần trở nên trống rỗng vì mất đi khối lượng vật chất thực tế nhưng ý chí thì kiên cường hơn bất kỳ lúc nào khác trong cuộc đời ngắn ngủi đầy rẫy đau khổ bi kịch này nơi đây tại thành phố hiện đại phát triển vượt bậc công nghệ cao áp dụng rộng khắp mọi lĩnh vực đời sống con người chúng ta đang sinh sống hàng ngày hằng giờ từng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập