Chương 62

Cơn mưa axit đen sẫm không chỉ ăn mòn bê tông.

Nó đang xâm nhập vào da thịt của Tử Hà.

Hắn đứng giữa khu công nghiệp bỏ hoang, nơi Sector B7 từng là trái tim của một nhà máy chế tạo chip năng lượng trước khi bị đóng cửa vì "sự cố kỹ thuật" bí ẩn.

Bây giờ, nơi đây chỉ còn lại những đống sắt gỉ và mùi kim loại thối rữa hòa lẫn với máu tanh tưởi từ vụ ám sát vừa xảy ra.

Tử Hà không cảm thấy đau đớn theo nghĩa thông thường.

Thay vào đó, một sự lạnh lẽo tê tái lan tỏa từ cổ tay trái lên khắp cơ thể.

Đó là nơi "Hắc Tự" — chuỗi số đếm ngược tử thần của hắn — nằm ẩn dưới lớp da.

Nhưng hôm nay, nó đang nóng rực như than hồng.

Tử Hà cúi xuống, nhặt tấm thẻ nhựa trong suốt còn sót lại giữa đống tro tàn.

Tấm thẻ không có logo, không tên đơn vị.

Chỉ có một mã vạch bị mờ và dòng chữ khắc laser cực nhỏ: *Dự Án Zero — Giai Đoạn 3*.

Ánh sáng tím le lói từ khối đa diện đã biến mất, nhưng dư âm của nó vẫn rung động trong não bộ Tử Hà, như thể hắn vừa nuốt chửng cả bầu trời sao.

"Đây là gì?" Hắn lầm bầm, giọng khàn đặc vì khói bụi và sự kiệt sức.

Hắn quay lưng lại với hiện trường.

Không có thời gian để phân tích ngay lúc này.

Những tia quét laser từ drone tuần tra của Cơ quan Kiểm soát Dị Năng đang lóe lên ở đầu kia con hẻm.

Chúng đến rồi.

Và lần này, chúng không chỉ muốn bắt giữ hắn.

Chúng muốn xóa sổ bằng chứng về sự tồn tại của hắn.

Tử Hà bước nhanh vào bóng tối dày đặc hơn phía sau khu nhà kho cũ kỹ.

Bước chân hắn dẫm phải một thứ gì đó mềm nhũn nhưng cứng rắn bất thường.

Hắn nhìn xuống.

Đó là một đoạn dây cáp quang bị đứt, bên trong lõi thủy tinh đang chảy ra chất lỏng màu xanh lam phát sáng yếu ớt.

Hắn cúi sát mặt lại gần hơn.

Mùi ozone nồng nặc vào mũi.

Tử Hà nhận ra thứ đó không phải công nghệ thông thường.

Nó giống như.

năng lượng dị nhân được cô đặc hóa thành dạng vật lý.

"Hắc Tự." Hắn liếc nhìn cổ tay mình.

Chuỗi số đang nhấp nháy lạ thường: *00:45:12*.

Không phải là thời gian còn lại cho cuộc đời hắn, mà là một bộ đếm ngược khác.

Một thứ gì đó sắp xảy ra trong bốn mươi lăm phút nữa.

Hắn cần tìm nơi ẩn náu an toàn để giải mã tấm thẻ và hiểu rõ nguồn gốc của năng lượng này.

Khu công nghiệp B7 từng có hệ thống đường ống dẫn khí nén cũ kỹ chạy ngầm dưới lòng đất, nối liền với các khu dân cư bên trên.

Đó là điểm mù trong bản đồ giám sát của chính phủ.

Tử Hà lao vào bóng tối, cơ thể hắn run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích quá mức của hệ thần kinh đang hấp thụ những sóng năng lượng còn sót lại từ vụ nổ vừa rồi.

Hắn cảm thấy sức mạnh mới chực chờ bùng phát, như một con thú đói khát trong lồng ngực.

Nhưng cùng với đó là nỗi sợ sâu thẳm: nếu hắn kiểm soát không được nó, hắn sẽ tự hủy diệt chính mình trước khi ai khác có thể chạm vào.

Con hẻm hẹp phía sau khu nhà kho số 7 dẫn xuống một cầu thang xoắn ốc bị gỉ sét.

Tử Hà bước từng bậc một, cẩn thận tránh những chỗ sàn bê tông đã mục rỗng.

Tiếng động từ bên trên ngày càng rõ rệt.

Cánh quạt drone phát ra âm thanh whirring cao vút, kèm theo tiếng loa cảnh báo điện tử: *"Người lạ mặt.

Ngừng di chuyển ngay lập tức.

Chúng tôi sẽ sử dụng vũ lực."*

Hắn đóng sầm cánh cửa sắt nặng nề lại sau lưng và khóa nó bằng một thanh thép gỉ tìm được ở góc phòng.

Sự im lặng tạm thời bao trùm không gian chật hẹp dưới lòng đất, nhưng sự tĩnh lặng đó nhanh chóng bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập từ phía trên.

Tử Hà lùi lại sâu hơn vào bóng tối của hầm ngầm.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà chiếu xuống, tạo thành những tia bụi mờ ảo.

Hắn nhìn thấy một căn phòng kỹ thuật cũ được niêm phong bằng băng dính cảnh báo đỏ.

Trên cánh cửa sắt dày, hình ảnh con mắt quan sát bị vẽ nguệch ngoạc bởi sơn spray đen: *Đừng Nhìn*.

Hắn tiến lại gần.

Cảm giác bất an dâng lên mạnh mẽ trong dạ dày.

Đây không phải là nơi để ẩn náu thông thường.

Những ký hiệu xung quanh tường — những đường nét hình học phức tạp được khắc bằng dao rọc giấy vào lớp sơn bong tróc — gợi nhớ đến những biểu tượng mà hắn đã thấy trên tấm thẻ nhựa.

Tử Hà đặt tay lên cánh cửa.

Kim loại lạnh lẽo truyền cảm giác tê tái xuyên qua lòng bàn tay.

Hắn không cần chìa khóa.

Dị năng cấp 1 của hắn, thứ sức mạnh chưa được định danh và đầy bất ổn, bắt đầu phản ứng với sự hiện diện của những ký hiệu này.

Một luồng điện xanh nhạt loé lên từ mắt hắn, đánh vào ổ khóa cũ kỹ.

Cánh cửa mở ra một cách kẽo kẹt, phát ra tiếng cọt kẹt khó chịu trong không gian tĩnh mịch.

Bên trong là căn phòng nhỏ, được trang bị những màn hình máy tính cổ điển đã tắt nguồn từ lâu.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu, trên đó đặt một cuốn sổ da cũ kỹ và.

một chiếc đồng hồ cơ học lớn, kim giây đang quay ngược chiều.

Tử Hà bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Sự ngột ngạt của căn phòng nhỏ đè nặng lên lồng ngực hắn.

Mùi mốc meo với mùi dầu máy lâu năm khiến hắn muốn nôn mửa.

Nhưng ánh mắt hắn bị hút ngay lập tức bởi cuốn sổ nằm giữa bàn.

Nó mở ra ở trang cuối cùng.

Những dòng chữ viết vội vàng bằng mực đỏ đã phai màu theo thời gian: *"Họ không chết khi đồng hồ dừng lại.

Họ chết khi họ hiểu được sự thật."*

Tử Hà run rẩy đưa tay chạm vào trang giấy.

Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu hắn.

Hình ảnh flash về những vụ thảm họa trong quá khứ — vụ nổ cầu treo năm ngoái, đám cháy nhà máy chip cách đây hai tháng — hiện lên trước mắt như bộ phim chiếu nhanh.

Và ở trung tâm của mọi hình ảnh đó, luôn có một bóng đen mờ ảo, mang ký hiệu giống hệt trên cánh cửa phòng này: *Con Mắt Quan Sát*.

Hắn lùi lại , thở gấp.

Không phải ngẫu nhiên mà hắn bị truy đuổi.

Hắn là mảnh ghép cuối cùng trong một bức tranh lớn hơn nhiều so với những gì Cơ quan Kiểm soát Dị Năng muốn người dân biết.

Và giờ thì hắn đã bước vào bẫy của chính mình.

Tiếng động từ bên ngoài cửa đột ngột dừng lại.

Sự im lặng trở nên đáng sợ hơn cả tiếng ồn ào trước đó.

Tử Hà nín thở, lắng nghe nhịp đập dồn dập trong tim mình.

Hắn nhìn về phía chiếc đồng hồ cơ học trên bàn.

Kim giây vẫn quay ngược chiều, phát ra âm thanh *tick-tick* đều đặn nhưng ngày càng nhanh lên.

Tiếng kính vỡ vang lên từ bên ngoài cánh cửa sắt.

Một bóng người lao vào phòng, đập tan vỡ lớp kính bảo vệ phía sau khung cửa sổ nhỏ trên cao.

Đó không phải lính đặc nhiệm mặc áo giáp đen mà hắn tưởng tượng ra.

Đó là một người phụ nữ trong bộ trang phục công sở cũ kỹ, tóc buộc gọn gàng nhưng rối bời bởi gió mưa axit từ bên ngoài rơi xuống qua khe hở.

Trên cổ tay cô ta cũng có Hắc Tự, nhưng nó không phải chuỗi số đếm ngược thông thường mà là ký hiệu *Zero* bị gạch ngang đỏ tươi.

là ai?" Tử Hà hỏi, giọng hắn rung lên vì bất ngờ và sự cảnh giác cao độ.

Năng lượng dị nhân trong người hắn chực chờ bùng phát nếu cô ta có ý định tấn công.

Người phụ nữ không đáp lại ngay.

Cô ấy bước về phía bàn làm việc với những bước chân mệt mỏi nhưng quyết liệt.

Ánh mắt cô ta nhìn vào Tử Hà, rồi chuyển sang cuốn sổ da cũ kỹ đang nằm mở ra trước mặt hắn.

Trong ánh mắt đó là một nỗi đau sâu thẳm và sự tuyệt vọng tột cùng.

"Tôi đã chờ người mang mã số 7 trong ba năm," Cô ấy nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng bất thường.

"Và tôi sợ rằng chúng ta không còn đủ thời gian."

Tử Hà nhíu mày.

Hắn luôn nghĩ mình là cá thể duy nhất thức tỉnh dị năng theo cách tự nhiên này mà chưa được ghi nhận trong hệ thống.

Nhưng nếu có những người khác.

hoặc một tổ chức ngầm.

"Thời gian cho gì?" Tử Hà hỏi, tay hắn vẫn giơ sẵn sàng để kích hoạt năng lượng phòng thủ.

Người phụ nữ chỉ vào chiếc đồng hồ cơ học đang quay ngược chiều trên bàn.

"Cho sự thật về nguồn gốc của Dị Năng.

Và tại sao nó lại là lời nguyền chứ không phải món quà."

Cô ấy cúi xuống, lấy từ túi áo khoác ra một thiết bị nhỏ bằng kim loại đen, hình dạng giống hệt khối đa diện mà Tử Hà đã thấy trước đó nhưng thu nhỏ hơn nhiều lần.

Cô ta đặt nó lên trên cuốn sổ da cũ kỹ.

Ngay lập tức, những dòng chữ trên trang giấy bắt đầu phát sáng màu xanh lam, hòa quyện với ánh sáng từ thiết bị kim loại đen.

Tử Hà cảm giác như thế giới xung quanh đang đóng băng.

Những hạt bụi trong không trung dường như ngừng chuyển động.

Hắn nhìn thấy những sợi dây năng lượng vô hình nối liền giữa người phụ nữ, chiếc đồng hồ và chính con tim hắn đang đập thình thịch.

"Hãy xem," Cô ấy nói, giọng đầy khẩn trương.

"Trước khi họ đến."

Tử Hà cúi sát mặt lại gần cuốn sổ.

Ánh sáng xanh lam từ thiết bị kim loại đen chiếu rọi lên những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, nhưng lần này chúng không còn là văn bản thông thường mà trở thành một chuỗi mã nhị phân sống động đang tự sắp xếp lại trước mắt hắn.

Hắn cố gắng tập trung giải mã nó.

Não bộ của hắn, được tăng cường bởi dị năng thức tỉnh cấp 1, bắt đầu xử lý thông tin với tốc độ khủng khiếp.

Những con số và ký hiệu hình học không còn là những biểu tượng trừu tượng nữa mà trở thành bản đồ — một sơ đồ kết nối giữa tất cả các vụ "sự cố kỹ thuật" và cái chết của những dị nhân bị kiểm soát trong quá khứ.

Và ở trung tâm của mọi thứ đó, hắn thấy tên mình: *Tử Hà*.

Không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.

Mà là *Biến Số*.

"Họ đã tạo ra chúng ta," Tử Hà thì thầm, giọng đầy kinh hoàng khi nhận ra sự thật tàn khốc ẩn sau những dòng mã.

"Không phải tự nhiên thức tỉnh."

Người phụ nữ gật đầu chậm rãi, nước mắt chảy dài trên má nhưng cô ấy không lau đi.

"Dự Án Zero là nỗ lực của chính phủ để tạo ra một thế hệ người mới có khả năng kiểm soát thời gian thông qua Hắc Tự.

Nhưng họ đã thất bại.

Chúng ta không phải là sản phẩm hoàn hảo.

Chúng ta là lỗi hệ thống."

"Và tôi?" Tử Hà hỏi, cảm giác như nền tảng thực tại đang sụp đổ dưới chân hắn.

"Tại sao lại là tôi?

Tại sao mọi thảm họa đều liên quan đến sự xuất hiện của tôi?"

"Vì bạn không phải là biến số duy nhất," Người phụ nữ nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào chiếc đồng hồ cơ học vẫn quay ngược chiều.

"Bạn là khóa.

Và họ đang cố gắng phá vỡ ổ khóa để lấy lại quyền kiểm soát."

Ngay lúc đó, tiếng động lớn vang lên từ phía trên cầu thang.

Cánh cửa sắt bị bẻ cong mạnh mẽ.

Những tia laser đỏ quét qua căn phòng nhỏ, cắt ngang ánh sáng xanh lam phát ra từ cuốn sổ.

Chúng đã tìm thấy họ rồi.

Không chỉ là lính đặc nhiệm thông thường mà là những kẻ săn dị nhân chuyên nghiệp — *Those Who Erase*.

Tử Hà nhìn người phụ nữ.

Cô ấy mỉm cười buồn bã, đưa tay chạm vào cổ tay nơi ký hiệu Zero bị gạch ngang nằm ẩn dưới da.

"Tôi đã làm được điều mình cần làm: dẫn bạn đến đây.

Bây giờ thì."

Cô ta nhấn mạnh vào thiết bị kim loại đen trên bàn.

Một xung năng lượng cực mạnh bùng nổ từ điểm tiếp xúc giữa thiết bị và cuốn sổ, lan tỏa ra khắp căn phòng như một quả cầu ánh sáng trắng xóa nuốt chửng mọi thứ trong tầm nhìn của Tử Hà.

Hắn không kịp né tránh.

Cảm giác tê liệt bao trùm cơ thể khi hắn rơi vào trạng thái bất tỉnh nhân sự, nhưng trước khi ý thức tắt đi hoàn toàn, hắn nghe thấy tiếng kim đồng hồ ngừng chuyển động với một âm thanh *clack* dứt khoát.

Khi ánh sáng trắng xóa tan biến và sự tĩnh lặng trở lại, con hẻm chỉ còn lại Tử Hà đứng đó.

Hắn không nhớ rõ mình đã ra khỏi căn phòng ngầm như thế nào.

Cơ thể run rẩy vì kiệt sức và shock nặng nề từ cú va chạm năng lượng vừa rồi.

Trên mặt đất trước mắt hắn, chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học nằm vỡ tan thành từng mảnh kim loại nhỏ li ti dưới nền bê tông ẩm ướt.

Kim giây ngừng chuyển động hoàn toàn, hướng thẳng về phía 12 giờ.

Đồng hồ đã dừng lại không phải vì hết pin hay hỏng hóc mà bởi một lý do khác: sự kiện định mệnh đã xảy ra đúng vào khoảnh khắc đó.

Tử Hà cúi xuống nhặt lấy mảnh kim loại lớn nhất từ đống vỡ vụn của chiếc đồng hồ.

Trên bề mặt kim loại, dòng chữ được khắc laser cực nhỏ hiện rõ dưới ánh đèn neon nháy chập chờn từ bên trên con hẻm: *Dự Án Zero — Đã Bị Xóa Dữ Liệu*.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đen tối đầy những hạt mưa axit đang rơi xuống.

Những người đi đường vẫn tất bật, không ai để ý đến sự hiện diện của hắn trong bóng tối.

Họ chỉ chăm chú vào đồng hồ thông minh trên cổ tay mình, kiểm tra thời gian còn lại của cuộc đời — Hắc Tự của họ — với vẻ mặt bình thản chấp nhận số phận được an bài từ khi sinh ra.

Nhưng với đôi mắt mới của Tử Hà, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.

Hắn nhìn thấy những sợi dây năng lượng vô hình nối liền giữa từng người trong đám đông kia, kéo dài lên cao vào bầu trời đen tối nơi mà những vệ tinh giám sát của chính phủ đang lơ lửng im lặng như những con mắt thần chết.

Và ở cuối mỗi chuỗi dây đó không phải là sự tự.

vọng mà là một ký hiệu quen thuộc: *Zero*.

Hắn đã nghĩ mình tìm thấy bí ẩn về nguồn gốc dị năng và thân phận thật sự của bản thân.

Nhưng hóa ra, hắn chỉ mới chạm đến bề mặt của một đại dương đen tối đầy những xác thối chìm nghỉm trong quá khứ được che đậy bởi bức màn "Tối Ưu Hóa Thời Gian" mà xã hội này tôn sùng như đạo luật bất di bất dịch.

Tử Hà nắm chặt mảnh kim loại đồng hồ vỡ vụn lại trong lòng bàn tay cho đến khi nó cắt chảy máu, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn nữa.

Thay vào đó là một sự lạnh lùng tuyệt đối lan tỏa từ xương tủy ra ngoài da thịt.

Hắn biết mình phải làm gì tiếp theo: phá hủy hệ thống đếm ngược này trước khi chính hắn trở thành nạn nhân cuối cùng của Dự Án Zero.

Hắn bước nhanh đi vào bóng tối sâu thẳm hơn của con hẻm, biến mất khỏi tầm nhìn của những tia laser đang quét tìm kiếm trên mặt đường phía trên kia.

Nhưng ở ngay góc khuất nhất nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới, một cái bóng đen khác từ trong tường bê tông bước ra nhẹ nhàng như làn khói, quan sát rời đi của Tử Hà với đôi mắt đỏ rực đầy sự hung dữ và.

Cái bóng đó nâng tay lên chạm vào cổ tay mình, nơi Hắc Tự đang nhấp nháy dòng chữ: *Mục Tiêu Đã Xác Định*.

Hắc Tự bỗng đổi màu thành đỏ thẫm, phát ra âm thanh kim loại rít lên cắt ngang không gian tĩnh lặng.

Tử Hà quay người lại, thanh kiếm trong tay run lên vì sự kinh hãi tột độ khi thấy cái bóng kia nở một nụ cười đầy máu.

Ánh mắt đỏ rực đó không còn là con người, mà là—
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập