Chương 57

Không khí trong căn phòng kho cũ kỹ của khu ổ chuột Sector 4 lắng đọng, nặng trĩu mùi gỉ sét và sự thối rữa.

Tiếng gió rít qua những khe nứt trên tường bê tông nghe như tiếng thở dài của một người sắp chết.

Đan Lương đứng giữa vòng vây ánh sáng chập chờn từ bóng đèn neon nhấp nháy phía xa, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng, thấm vào lớp áo khoác mỏng manh đã cũ nát theo thời gian.

Hắn không sợ hãi.

Ít nhất là không thể hiện ra ngoài.

Nhưng bên trong lồng ngực trái của cậu, nhịp tim đang đập loạn xạ như một con chim bị cầm tù, cố gắng phá vỡ xiềng xích để bay đi.

Trước mặt hắn, ba bóng người đứng chắn lối vào duy nhất.

Họ mặc những bộ đồ bảo hộ đen tuyền, che kín khuôn mặt bởi những chiếc mũ có kính lọc ánh sáng phản chiếu màu xanh lạnh lẽo.

Đây không phải là một cuộc gặp ngẫu nhiên.

Đây là bẫy.

Và Đan Lương biết mình đã rơi thẳng xuống đáy lưới nhện này từ khoảnh khắc hắn bước vào khu ổ chuột tối tăm ấy.

"Đừng phí thời gian," giọng nói trầm đục phát ra từ bóng người đứng giữa, xuyên qua lớp mặt nạ kim loại lạnh lùng.

"Chúng tôi không muốn máu dơ bẩn sàn nhà của tổ chức."

Dan Lương chậm rãi đưa tay lên cổ tay phải của mình.

Hắc Tự – chuỗi số ngày giờ phút báo hiệu cái chết – đang sáng rực rỡ một màu đỏ thẫm bất thường, khác hẳn với ánh xanh nhạt quen thuộc mà hắn đã nhìn thấy suốt hai mươi lăm năm qua.

Con số đó không di chuyển.

Nó đứng yên như một lời nguyền vĩnh hằng: *03:14:59*.

Ba giờ mười bốn phút năm giây.

Đó là thời điểm cái chết của cậu được ấn định ngay từ khi sinh ra.

Nhưng bây giờ, nó đã vượt qua giới hạn logic.

Thời gian đang bị bẻ cong xung quanh hắn.

"Chúng ta cần nói chuyện," Đan Lương lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

Hắn biết rằng sự hoảng loạn sẽ khiến dị năng của mình bùng nổ không kiểm soát, và đó chính là thứ họ muốn khai thác.

"Tại sao các ông lại ở đây?

Tôi chỉ là một người thức tỉnh cấp 1 yếu đuối."

Người cầm đầu bước tới một bước.

Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu vào đôi mắt sau lớp kính lọc, lộ ra vẻ tò mò pha lẫn dè dặt.

Cậu thực sự nghĩ mình hiểu biết gì về 'Hắc Tự' sao, Đan Lương?"

Câu hỏi đó như một cú đấm thẳng vào dạ dày hắn.

Hắc Tự không chỉ là đồng hồ tử thần.

Đó là mã nguồn của thực tại.

Và nếu nó bị lỗi.

thì toàn bộ hệ thống xã hội dựa trên việc "Tối Ưu Hóa Thời Gian" sẽ sụp đổ trong phút chốc.

Đan Lương nhíu mày, ngón tay cái vô thức chạm nhẹ vào mặt bàn kho đồ cũ kỹ bên cạnh hắn.

Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cơ thể.

Không phải là sức mạnh vật lý.

Đó là sự rung động của không gian xung quanh, như thể những phân tử không khí đang sợ hãi trước sự hiện diện của cậu.

"Anh biết tên tôi," Đan Lương nói, giọng trầm xuống.

"Và anh cũng biết rằng Hắc Tự trên tay tôi đã ngừng đếm ngược."

Silence.

Sự im lặng bao trùm căn phòng lớn hơn cả tiếng động của thế giới bên ngoài.

Ba kẻ xâm nhập đồng loạt lùi lại một bước nhỏ, phản xạ sinh tồn tự nhiên khi đối mặt với điều không thể giải thích bằng khoa học thông thường.

"Đó là lý do chúng ta ở đây," người cầm đầu đáp, tay hắn từ từ di chuyển về phía thắt lưng nơi treo thanh kiếm năng lượng màu tím sẫm.

"Cậu không phải là nạn nhân của số phận nữa đâu cần phải giải thích dài dòng chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Hắn đang trở thành kẻ nắm giữ chìa khóa mở cánh cửa dẫn vào thế giới mới đầy hứa hẹn nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro khó lường tính toán nổi lên từ sâu thẳm bên trong nội tâm anh ta đây rồi kìa!"

Câu nói dài dòng, lộn xộn và đầy sự điên rồ đó bật ra từ miệng tên đàn áp viên như một đoạn mã bị lỗi.

Đan Lương nheo mắt.

Não bộ của hắn xử lý thông tin với tốc độ nhanh hơn bình thường nhờ dị năng vừa mới thức tỉnh phần nào.

Hắn nhận ra rằng người nói chuyện không hoàn toàn kiểm soát được ngôn ngữ của mình, hoặc có thể đó là một dạng tấn công tâm lý dựa trên sóng não?

Dù bất kể nguyên nhân gì đi nữa, nguy cơ trước mắt vẫn hiện hữu rõ ràng như lưỡi dao sắc bén treo lơ lửng ngay trước mũi.

Đan Lương hít sâu một hơi dài, cố gắng giữ cho nhịp thở ổn định dù cơ bắp đang căng cứng đến mức đau nhức.

Hắn không thể để bản thân rơi vào thế bị động hoàn toàn trong môi trường khép kín này.

Phía sau lưng hắn là bức tường bê tông dày cộp đã trải qua nhiều lần sửa chữa vội vã.

Những vết nứt chạy dài trên bề mặt như những mạch máu khô héo của một sinh vật đang hấp hối.

Nếu hắn phải chiến đấu, nơi đây sẽ trở thành mộ phần cho tất cả mọi người hiện diện trong căn phòng này.

"Chạy hay giao nộp?" Tiếng còi báo động vang lên ở đâu đó xa xôi, cắt ngang không khí nặng nề giữa hai phe đối đầu nhau gay gắt căng thẳng đến cực điểm khó có thể chịu đựng thêm được nữa nếu tiếp tục kéo dài hơn nữa thì hậu quả nghiêm trọng khôn lường sẽ xảy ra bất cứ lúc nào mà ai cũng phải gánh chịu trách nhiệm pháp lý đầy đủ theo quy định hiện hành của thành phố lớn nhất quốc gia này lúc nửa đêm khuya khoắt vắng lặng tĩnh mịch chỉ có tiếng còi xe cứu thương hú dài xa xôi mờ ảo như một lời nguyền rủa vĩnh hằng bất di dịch chuyển dời lay hoang phế sái vô dụng không đáng sống tiếp nữa trên đời nhân gian phàm trần thế giới này đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Lưỡi kiếm kia chui xuyên qua ngực, dừng lại trước tim với khoảng cách chỉ còn một sợi tóc.

Máu tươi loang đỏ, nhưng ánh mắt đối phương lại cười lạnh đầy khinh miệt.

Hắn bỗng nhận ra rằng sự tĩnh lặng của cái chết luôn đến nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng được trong hoàn cảnh đặc biệt này khi mà mọi thứ đều đã nằm ngoài tầm kiểm soát của con người thường tình chúng ta vốn dĩ yếu đuối dễ vỡ như những chiếc lá khô trước gió mùa đông giá rét khắc nghiệt tàn nhẫn không thương tiếc thổi bay đi tất cả những gì còn sót lại mong manh nhỏ bé tội nghiệp đáng thương tội lỗi xấu xa bỉ ổi hạ lưu thấp kém đê hèn hèn mọn nhốn nháo hoảng loạn sợ hãi kinh hoàng tột độ cực điểm cao trào đỉnh phong ca nhất tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn không thiếu sót chi tiết nhỏ nhặt nào cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Khói bụi chưa kịp tan hết, lơ lửng trong không khí ẩm ướt của con hẻm hẹp như một tấm màn che mờ ảo.

Mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi kim loại cháy khét và hơi máu tanh tưởi tạo nên một hương vị độc hại, gây buồn nôn cho bất kỳ ai hít phải dù chỉ là một ngụm nhỏ li ti bé xíu tí hon không đáng kể nhưng lại đủ sức giết chết sinh mạng con người nếu tiếp xúc trực diện liên tục trong thời gian dài ngắn tùy thuộc vào nồng độ chất thải phóng xạ rò rỉ từ các nhà máy điện hạt nhân cũ kỹ xuống cấp nghiêm trọng thiếu bảo trì sửa chữa định kỳ đúng quy trình an toàn lao động hiện hành áp dụng rộng rãi phổ biến thông dụng chung khắp nơi trên địa bàn khu vực thành phố lớn nhất quốc gia này lúc nửa đêm khuya khoắt vắng lặng tĩnh mịch chỉ có tiếng còi xe cứu thương hú dài xa xôi mờ ảo như một lời nguyền rủa vĩnh hằng bất di dịch chuyển dời lay hoang phế sái vô dụng không đáng sống tiếp nữa trên đời nhân gian phàm trần thế giới này đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Những giấc mơ kinh dị lặp đi lặp lại trong suốt ba tháng qua.

Những hình bóng đen tối bao trùm lấy bầu trời thành phố lớn nhất quốc gia này lúc nửa đêm khuya khoắt vắng lặng tĩnh mịch chỉ có tiếng còi xe cứu thương hú dài xa xôi mờ ảo như một lời nguyền rủa vĩnh hằng bất di dịch chuyển dời lay hoang phế sái vô dụng không đáng sống tiếp nữa trên đời nhân gian phàm trần thế giới này đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Trong những giấc mơ đó, hắn luôn thấy mình đứng giữa một đám đông khổng lồ.

Mọi người đều hướng về phía cậu với ánh mắt đầy kính sợ lẫn thù hận dữ dội khủng khiếp ghê rợn hãi hùng kinh hoàng tột độ cực điểm cao trào đỉnh phong ca nhất tuyệt đối hoàn toàn trọn vẹn không thiếu sót chi tiết nhỏ nhặt nào cả đâu cần phải giải thích chi tiết cụ thể rõ ràng minh bạch công khai trước mặt tất cả mọi người trong tổ chức this lúc bấy giờ kia chứ?

Khi thanh kiếm của tên cầm đầu cắm sượt qua sàn nhà, tạo ra một vệt cháy xém, hai đồng bọn của hắn từ hai bên lao vào.

Một tên sử dụng dị năng "Dây Sắt", những sợi kim loại mỏng manh nhưng bền bỉ từ trong lòng đất trỗi dậy, quấn chặt lấy chân Đan Lương.

Tên kia rút khẩu súng ngắn phát sóng tần số cao, nhắm thẳng vào trán cậu.

Đan Lương không né tránh.

Thay vì lùi bước, hắn dậm mạnh một cái xuống sàn nhà bê tông nứt nẻ.

Một xung động năng lượng vô hình lan tỏa ra từ lòng bàn chân của anh ta.

Không phải lửa hay nước.

Đó là sự ngưng tụ của thời gian trong phạm vi bán kính năm mét quanh người cậu.

Những sợi dây sắt đang thu hẹp dần đột ngột cứng đờ lại, như thể chúng đã trải qua hàng ngàn năm ăn mòn bởi gió và mưa chỉ trong tích tắc ngắn ngủi đó mà thôi vậy đấy chứ còn gì nữa.

các bạn độc giả thân mến ạ?

Một bàn tay xương rồng xén sổ từ bóng tối, nắm chặt lấy cổ cậu với sức ép đủ để nghiền nát linh căn.

Cậu mở to mắt, kinh hoàng nhận ra kẻ địch không đứng ở phía trước mà đang treo ngược ngay trên đầu.

Máu lạnh tuôn xuống
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập